
SÁM HỐI DƯỚI ÁNH ĐÈN
Thị trấn nhỏ ven sông Đồng Nai mang một vẻ đẹp yên bình hiếm có. Những con đường đất đỏ chạy dọc bờ sông, nơi dòng nước lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh trăng mỗi đêm. Nhà thờ Thánh Tâm, với tháp chuông cao vút, là trung tâm tinh thần của cả cộng đoàn. Nhưng trong bóng tối của thị trấn ấy, có một người đàn ông sống như một cái bóng: Thành, 38 tuổi, từng là niềm tự hào của gia đình, giờ chỉ còn là một kẻ nghiện rượu, sống cô độc trong căn nhà gỗ cũ kỹ bên sông.
Thành sinh ra trong một gia đình Công giáo đạo gốc. Cha anh, ông Tín, là một người đàn ông nghiêm khắc nhưng đầy lòng tin vào Chúa. Mẹ anh, bà Hoa, hiền lành, luôn dạy anh rằng: “Thành ơi, dù con có lạc lối, Chúa vẫn luôn chờ con quay về.” Từ nhỏ, Thành đã quen với những buổi đọc kinh tối, những ngày Chủ nhật đi lễ cùng gia đình. Anh từng là cậu bé ngoan ngoãn, hát thánh ca trong ca đoàn nhà thờ, và mơ ước trở thành một kỹ sư xây dựng để giúp đỡ người nghèo.
Nhưng cuộc đời không như mơ. Khi lên thành phố học đại học, Thành sa vào cám dỗ. Anh kết bạn với một nhóm sinh viên giàu có, bắt đầu nhậu nhẹt, cờ bạc, và dần xa rời đức tin. Một lần, trong cơn say, anh gây tai nạn giao thông, khiến một người đàn ông bị thương nặng. Dù gia đình nạn nhân tha thứ, Thành không thể tha thứ cho chính mình. Anh bỏ học, trở về thị trấn, sống ẩn dật, và chìm trong men rượu để quên đi tội lỗi.
Một buổi tối, khi Thành ngồi bên bờ sông, chai rượu trên tay đã cạn, anh nghe tiếng chuông nhà thờ vang lên từ xa. Tiếng chuông ấy như một nhát dao đâm vào lòng anh. Anh lẩm bẩm: “Chúa ơi, Ngài còn nhớ con không? Con không xứng đáng nữa…” Rồi anh gục xuống bờ cỏ, nước mắt lăn dài.
Sáng hôm sau, khi Thành tỉnh dậy, đầu đau nhức vì rượu, anh thấy một người đàn ông đứng trước nhà. Đó là Hùng, bạn thân thời trung học của anh, giờ là một người làm nghề sửa xe ở thị trấn. Hùng nhìn Thành, thở dài:
- “Thành, mày sống thế này bao lâu rồi? Tao không nhận ra mày nữa.”
Thành cười nhạt: - “Tao còn gì để mày nhận ra? Cuộc đời tao hết rồi, Hùng.”
Hùng ngồi xuống bên cạnh, giọng nghiêm túc: - “Mày còn sống là còn cơ hội. Tao nghe mẹ mày kể, bà khóc vì mày hoài. Mày không nghĩ cho bản thân thì nghĩ cho bà đi.”
Thành im lặng. Hùng tiếp tục:
- “Ngày mai tao qua đón mày đi làm với tao. Tao cần người phụ sửa xe, mày từng học kỹ thuật, làm được. Đừng từ chối, tao không để mày chết dần trong rượu nữa.”
Thành định phản đối, nhưng ánh mắt kiên quyết của Hùng khiến anh gật đầu. Anh không biết rằng, cuộc gặp này là khởi đầu cho hành trình thay đổi cuộc đời mình.
Ngày hôm sau, Hùng đến thật. Thành miễn cưỡng theo bạn ra tiệm sửa xe. Công việc không dễ dàng với một người đã lâu không đụng đến dụng cụ, nhưng Hùng kiên nhẫn hướng dẫn. Dần dần, Thành tìm thấy chút niềm vui trong những ngày làm việc. Nhưng mỗi tối, khi trở về căn nhà lạnh lẽo, anh lại tìm đến rượu. Hùng biết chuyện, một lần giận dữ quát:
- “Thành, mày muốn sống hay muốn chết? Tao giúp mày không phải để mày tự giết mình!”
Thành cúi đầu: - “Tao không bỏ được, Hùng. Tao uống để quên, nhưng càng uống càng nhớ. Tao là thằng tội lỗi, không ai tha thứ cho tao đâu.”
Hùng nắm vai anh: - “Mày nghĩ Chúa không tha thứ à? Mày quên lời Ngài dạy rồi sao? Đi với tao, tao đưa mày đến một nơi.”
Hùng dẫn Thành đến nhà thờ Thánh Tâm vào một buổi tối. Thành ngập ngừng:
- “Tao không vào đâu, Hùng. Tao không còn xứng đáng bước vào đó.”
Hùng kéo tay anh: - “Mày không xứng thì ai xứng? Chúa không cần người hoàn hảo, Ngài cần người biết quay về. Đi!”
Thành bước vào nhà thờ, lòng nặng trĩu. Ánh đèn từ bàn thờ chiếu sáng khuôn mặt anh, làm nổi bật đôi mắt đỏ hoe. Cha Vinh, cha xứ, đang chuẩn bị cho Thánh lễ tối, nhìn thấy Thành, mỉm cười:
- “Thành, lâu lắm không thấy con. Con khỏe không?”
Thành cúi đầu: - “Dạ, con không khỏe, thưa cha. Con sống tệ lắm, con không dám đến đây.”
Cha Vinh đặt tay lên vai anh: - “Con à, nhà thờ không phải nơi dành cho người thánh thiện, mà là nơi cho những kẻ tội lỗi tìm về. Con đến đây là Chúa đã gọi con rồi.”
Lời cha như ngọn gió thổi qua lòng Thành. Anh quỳ xuống trước bàn thờ, nước mắt rơi: “Chúa ơi, con sai rồi. Con không biết làm sao để sửa lại những gì con đã phá hủy.” Cha Vinh ngồi bên, nhẹ nhàng:
- “Thành, sám hối không phải là xóa sạch quá khứ, mà là dám đối diện với nó và sống khác đi. Con bắt đầu từ đâu cũng được, miễn là con muốn quay về.”
Đêm đó, Thành ở lại nhà thờ đến khuya, cầu nguyện lần đầu tiên sau nhiều năm. Anh không biết mình có thể thay đổi không, nhưng một tia hy vọng nhỏ đã nhen nhóm trong lòng.
Nhưng hành trình sám hối của Thành không dễ dàng. Một ngày, khi anh đang làm việc ở tiệm sửa xe, một người đàn ông xuất hiện. Đó là Long, người bị Thành gây tai nạn năm xưa. Long giờ đi khập khiễng, ánh mắt đầy oán hận. Anh ta chỉ tay vào Thành:
- “Thành, mày sống tốt nhỉ? Mày tưởng mày trốn được tội lỗi à? Tao mất việc, mất sức khỏe vì mày!”
Thành tái mặt: - “Long, tao xin lỗi. Tao biết tao sai, tao không dám xin mày tha thứ, nhưng tao đang cố sống khác.”
Long cười khẩy: - “Cố sống khác? Mày nghĩ vài lời xin lỗi là xong à? Tao sẽ làm cho mày sống không yên!”
Long rời đi, để lại Thành trong nỗi sợ hãi. Anh kể cho Hùng nghe, Hùng an ủi:
- “Thành, mày phải đối diện với nó. Đi gặp Long, xin lỗi đàng hoàng, và hỏi xem mày có thể làm gì để chuộc lỗi.”
Thành ngập ngừng, nhưng cuối cùng đồng ý. Anh tìm đến nhà Long, một căn nhà nhỏ tồi tàn ở ngoại ô. Khi gặp Long, anh quỳ xuống: - “Long, tao biết tao không xứng đáng xin mày tha thứ. Tao đã sai, tao làm mày khổ. Tao không có nhiều tiền, nhưng tao sẽ làm gì mày muốn để chuộc lỗi.”
Long nhìn Thành, ánh mắt thoáng ngạc nhiên. Sau một lúc im lặng, anh ta nói: - “Mày quỳ làm gì? Đứng lên đi. Tao không cần tiền, nhưng tao muốn mày giúp tao sửa lại cái xe máy. Tao không đi làm được vì nó hỏng, mà tao không có tiền sửa.”
Thành gật đầu: - “Được, tao sẽ làm. Cảm ơn mày cho tao cơ hội.”
Thành mang xe của Long về tiệm, cùng Hùng sửa chữa. Anh làm việc ngày đêm, không lấy tiền công. Khi trả xe cho Long, anh nói:
- “Long, tao không mong mày tha thứ, nhưng tao hy vọng mày bớt khổ vì tao.”
Long nhận xe, giọng bớt gay gắt: - “Mày thay đổi thật à? Thôi, chuyện cũ tao không nhắc nữa. Nhưng đừng để tao gặp mày say xỉn lần nào nữa.”
Việc chuộc lỗi với Long khiến Thành nhẹ lòng hơn. Anh bắt đầu tham gia các hoạt động ở giáo xứ, giúp cha Vinh sửa lại ghế trong nhà thờ, quét sân, và hỗ trợ nhóm từ thiện. Dần dần, mọi người trong thị trấn nhìn anh bằng ánh mắt khác. Nhưng trong lòng Thành, một nỗi đau vẫn âm ỉ: anh chưa dám đối diện với cha mẹ mình.
Một ngày, Hùng ép Thành về thăm nhà. Khi bước vào căn nhà cũ, anh thấy mẹ mình, bà Hoa, ngồi bên bàn thờ, tay lần chuỗi Mân Côi. Bà nhìn thấy anh, nước mắt lăn dài:
- “Thành, con về rồi… Mẹ tưởng con bỏ mẹ luôn.”
Thành quỳ xuống trước mẹ: - “Mẹ, con xin lỗi. Con sống tệ quá, con không dám về vì con xấu hổ.”
Bà Hoa ôm lấy anh: - “Con ơi, mẹ không cần con giỏi giang, mẹ chỉ cần con sống tốt. Con về là mẹ mừng rồi.”
Cha anh, ông Tín, đứng ở góc nhà, giọng nghiêm khắc:
- “Thành, mày làm tao thất vọng nhiều năm. Giờ mày nói thay đổi, tao không tin ngay được. Muốn tao tha thứ, mày phải chứng minh.”
Thành gật đầu: - “Dạ, con sẽ làm, thưa cha.”
Dù đã thay đổi, Thành vẫn phải đối mặt với cám dỗ. Một buổi tối, khi anh đi ngang quán nhậu cũ, mấy người bạn nhậu ngày xưa gọi anh:
- “Thành, vào làm ly đi! Mày bỏ tụi tao lâu quá rồi!”
Thành ngập ngừng, mùi rượu thoảng qua khiến anh run lên. Anh định bước vào, nhưng tiếng chuông nhà thờ vang lên từ xa. Anh dừng lại, lẩm bẩm: “Chúa ơi, giúp con!” Rồi anh quay đi, bước nhanh về nhà.
Đêm đó, anh kể cho cha Vinh nghe. Cha nói:
- “Thành, cám dỗ là thử thách của mỗi người. Con vượt qua được là nhờ Chúa nâng đỡ. Đừng sợ yếu đuối, cứ bám vào Ngài.”
Thời gian trôi qua, Thành dần lấy lại niềm tin từ gia đình và cộng đoàn. Anh mở một tiệm sửa xe nhỏ, dùng tiền kiếm được để giúp đỡ người nghèo. Long trở thành bạn anh, thường xuyên ghé tiệm trò chuyện. Cha mẹ anh, dù chậm rãi, bắt đầu chấp nhận sự thay đổi của con trai.
Một ngày lễ Giáng Sinh, Thành đứng trước nhà thờ, hát thánh ca cùng ca đoàn như ngày xưa. Anh nhìn ánh đèn từ hang đá, lòng tràn đầy cảm tạ: “Chúa ơi, con đã lạc lối, nhưng Ngài không bỏ con. Con xin sám hối, và con sẽ sống cho Ngài.”
Sau ngày lễ Giáng Sinh, cuộc sống của Thành dần đi vào quỹ đạo. Tiệm sửa xe nhỏ của anh bắt đầu đông khách, không chỉ vì tay nghề mà còn vì sự chân thành anh dành cho mọi người. Anh thường sửa xe miễn phí cho những người nghèo, và dùng một phần tiền kiếm được để mua gạo, mì gói giúp đỡ các gia đình khó khăn trong giáo xứ. Dần dần, cái tên “Thành sửa xe” trở thành một hình ảnh quen thuộc, không còn gắn liền với quá khứ tội lỗi.
Một buổi chiều mưa, khi Thành đang đóng tiệm để về nhà, anh nghe tiếng khóc từ con hẻm nhỏ gần đó. Anh bước đến, thấy một người phụ nữ trẻ ngồi co ro dưới mái hiên, tay ôm một đứa bé khoảng 3 tuổi. Người phụ nữ mặc áo mưa rách, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe. Thành hỏi:
- “Chị ơi, chị sao vậy? Có cần tôi giúp gì không?”
Người phụ nữ ngẩng lên, giọng run run: - “Tôi… tôi không có chỗ ở. Chồng tôi bỏ đi, tôi không còn tiền, không biết đi đâu…”
Thành nhìn đứa bé trong tay cô, lòng trào dâng một cảm giác xót xa. Anh nói:
- “Chị đừng khóc. Tôi không có nhiều, nhưng chị cứ theo tôi về nhà tôi trước, tôi sẽ tìm cách giúp.”
Người phụ nữ ngập ngừng, nhưng cuối cùng gật đầu. Cô tự giới thiệu mình là Linh, 25 tuổi, từng sống ở một làng quê xa, nhưng bị chồng đuổi đi sau khi anh ta sa vào cờ bạc.
Khi đưa Linh và đứa bé về nhà, Thành sắp xếp cho họ ngủ trong căn phòng nhỏ phía sau. Anh nấu một nồi cháo nóng, mang đến cho Linh:
- “Chị ăn đi, để lấy sức. Đứa bé tên gì?”
Linh đáp: - “Nó tên là Minh. Cảm ơn anh… Tôi không biết làm sao trả ơn.”
Thành cười nhẹ: - “Không cần trả ơn. Tôi từng khổ như chị, nên tôi hiểu. Cứ ở đây vài ngày, tôi sẽ hỏi xem có ai giúp được chị không.”
Đêm đó, khi Linh và Minh đã ngủ, Thành quỳ trước bàn thờ nhỏ trong nhà, cầu nguyện: “Chúa ơi, con không biết mình làm vậy có đúng không, nhưng con không thể bỏ mặc họ. Xin Ngài dẫn lối cho con.” Tiếng mưa rơi ngoài hiên hòa cùng lời cầu nguyện, như một lời đáp rằng Chúa đang lắng nghe.
Sự xuất hiện của Linh trong nhà Thành nhanh chóng gây xôn xao trong thị trấn. Bà Tư, một người hàng xóm lắm lời, bắt đầu lan truyền tin đồn:
- “Thấy chưa, thằng Thành lại dính vào gái. Đưa con nhỏ lạ hoắc về nhà, chắc là nhân tình cũ hay gì đó. Đàn ông như nó không thay đổi được đâu!”
Tin đồn đến tai Hùng. Anh tìm đến nhà Thành, hỏi thẳng:
- “Thành, chuyện gì vậy? Tao nghe người ta nói mày cặp kè với một cô gái nào đó. Mày đừng làm chuyện dại dột nữa!”
Thành thở dài, kể lại sự thật về Linh và Minh. Hùng nghe xong, gật đầu: - “Tao tin mày. Nhưng mày phải cẩn thận, người ta không dễ tin mày đâu, nhất là với quá khứ của mày.”
Hùng nói đúng. Tin đồn lan nhanh, đến cả cha mẹ Thành cũng nghe được. Một ngày, ông Tín đến nhà anh, giọng gay gắt:
- “Thành, mày lại gây chuyện gì nữa? Tao vừa bắt đầu tin mày, giờ mày làm tao mất mặt với thiên hạ!”
Thành quỳ xuống: - “Cha, con không làm gì sai. Con chỉ giúp một người mẹ và đứa con nhỏ không có chỗ ở. Con thề với Chúa, con không có ý gì xấu.”
Bà Hoa đứng bên, nhẹ nhàng: - “Tín, ông đừng nóng. Tôi tin thằng Thành. Nó không phải người như vậy nữa.”
Nhưng ông Tín không dễ dàng chấp nhận. Ông bỏ đi, để lại Thành trong nỗi đau. Anh tự hỏi: “Chúa ơi, con làm việc tốt, sao lại bị hiểu lầm? Con phải làm sao để chứng minh lòng mình?” Anh quyết định đưa Linh đến gặp cha Vinh, nhờ cha giúp đỡ để tránh những lời đồn không đáng có.
Cha Vinh lắng nghe câu chuyện, mỉm cười:
- “Thành, con làm đúng khi giúp người. Đừng sợ lời đồn, cứ sống ngay thẳng, Chúa sẽ chứng minh cho con. Ta sẽ tìm chỗ ở cho Linh và con bé, con yên tâm.”
Cha Vinh nhanh chóng tìm được một gia đình trong giáo xứ sẵn sàng nhận Linh và Minh ở tạm. Linh cảm ơn Thành trước khi rời đi:
- “Anh Thành, tôi không biết nói gì hơn. Anh là người tốt, tôi cầu mong anh luôn bình an.”
Thành gật đầu: - “Chị cứ sống tốt với con. Tôi không giúp được nhiều, nhưng tôi mừng vì chị có chỗ nương tựa.”
Nhưng sóng gió chưa dừng lại. Vài ngày sau, khi Thành đang làm việc ở tiệm, một người đàn ông xuất hiện. Anh ta cao lớn, mặt mày dữ tợn, bước vào quát lớn:
- “Mày là Thành đúng không? Mày dám giấu vợ tao à?”
Thành ngạc nhiên: - “Anh là ai? Tôi không giấu ai cả.”
Người đàn ông gằn giọng: - “Tao là Nam, chồng của Linh. Tao nghe người ta nói mày đưa vợ con tao về nhà mày. Mày muốn cướp gia đình tao hả?”
Thành giải thích rằng anh chỉ giúp Linh khi cô gặp khó khăn, nhưng Nam không nghe. Anh ta lao vào đánh Thành, khiến anh ngã xuống sàn. Hùng chạy đến can ngăn, hét lên:
- “Nam, dừng lại! Thành không làm gì sai, mày hiểu lầm rồi!”
Nam dừng tay, nhưng vẫn chỉ vào Thành: - “Mày tránh xa vợ tao ra, không thì đừng trách!”
Sau khi Nam bỏ đi, Hùng đỡ Thành dậy:
- “Mày ổn không? Sao mày khổ thế này?”
Thành lau máu ở khóe miệng, cười buồn: - “Tao không sao. Nhưng tao không ngờ giúp người lại khó vậy.”
Tin tức về vụ đánh nhau lan nhanh. Ông Tín lại đến nhà Thành, lần này còn giận hơn:
- “Thành, mày nói mày thay đổi, sao lại đánh nhau với chồng người ta? Mày làm tao mất mặt quá!”
Thành cúi đầu: - “Cha, con không đánh lại. Con chỉ bị đánh. Con không muốn cha mẹ buồn, nhưng con không biết làm sao để mọi người tin con.”
Bà Hoa khóc, ôm lấy anh:
- “Thành, mẹ tin con. Nhưng con phải mạnh mẽ lên, đừng để người ta làm con gục ngã.”
Thành quyết định tìm Linh để làm rõ mọi chuyện. Anh đến nhà gia đình đang cưu mang cô, kể lại vụ việc với Nam. Linh nghe xong, nước mắt lăn dài:
- “Anh Thành, tôi xin lỗi. Nam là chồng tôi, nhưng anh ta đánh tôi, đuổi tôi đi. Tôi không ngờ anh ta tìm đến anh. Tôi sẽ gặp anh ta, nói rõ mọi chuyện.”
Ngày hôm sau, Linh dẫn Nam đến gặp Thành. Trước mặt Hùng và cha Vinh, Linh nói:
- “Nam, anh Thành chỉ giúp tôi và con khi anh bỏ rơi chúng tôi. Anh đừng đổ lỗi cho anh ấy. Nếu anh còn muốn gia đình này, anh phải thay đổi.”
Nam im lặng, ánh mắt thoáng chút xấu hổ. Anh quay sang Thành: - “Tao xin lỗi. Tao nóng quá, tao sai rồi.”
Thành gật đầu: - “Tôi không giận anh. Tôi chỉ mong anh sống tốt với chị Linh và con.”
Sau vụ việc, Nam thay đổi thật. Anh quay về với Linh, xin lỗi cô và hứa sẽ bỏ cờ bạc. Thành tiếp tục sống giản dị, làm việc và giúp đỡ người khác. Tin đồn về anh dần lắng xuống, và ông Tín bắt đầu nhìn con trai bằng ánh mắt khác. Một ngày, ông đến tiệm sửa xe, nói:
- “Thành, cha xin lỗi vì không tin mày. Mày làm cha tự hào.”
Thành ôm cha, nước mắt rơi: - “Cha, con cảm ơn cha đã cho con cơ hội.”
Một buổi tối, khi Thành quỳ trước bàn thờ, anh cầu nguyện: “Chúa ơi, con đã lạc lối, nhưng Ngài không bỏ con. Con xin sám hối, và con sẽ sống để làm sáng danh Ngài.” Tiếng chuông nhà thờ Thánh Tâm vang lên, như một lời khẳng định rằng ánh đèn đức tin trong lòng anh sẽ không bao giờ tắt.
Sau khi Nam xin lỗi và quay về với Linh, cuộc sống của Thành dường như yên bình hơn. Tiệm sửa xe của anh ngày càng đông khách, không chỉ vì tay nghề mà còn vì lòng tốt anh dành cho mọi người. Anh bắt đầu tham gia nhóm từ thiện của giáo xứ Thánh Tâm, cùng cha Vinh và chị Liên – một người phụ nữ trung niên từng là bạn của Mai trong câu chuyện trước – mang gạo, quần áo đến những gia đình nghèo ở vùng ven sông. Thành cảm thấy cuộc đời mình dần có ý nghĩa, như một ngọn đèn nhỏ được thắp lại sau bao năm tối tăm.
Nhưng một buổi chiều, khi Thành đang sửa một chiếc xe đạp cho một đứa trẻ trong xóm, một người đàn ông lạ mặt bước vào tiệm. Ông ta khoảng 50 tuổi, mặc bộ vest cũ kỹ nhưng vẫn toát lên vẻ từng trải. Ông đội mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt, giọng trầm trầm:
- “Anh là Thành, đúng không? Tôi nghe nói anh từng gây tai nạn rồi trốn tránh trách nhiệm.”
Thành giật mình, đặt chiếc cờ lê xuống, đáp: - “Dạ, tôi là Thành. Chuyện đó là quá khứ, tôi đã xin lỗi và chuộc lỗi rồi. Ông là ai?”
Người đàn ông cười nhạt, kéo ghế ngồi xuống: - “Tôi là Trung, anh họ của Long – người bị anh tông xe năm xưa. Tôi ở xa, mới về đây. Long có thể tha thứ, nhưng tôi thì không. Anh nghĩ vài lời xin lỗi là xong à?”
Thành cảm thấy lạnh người. Anh cúi đầu:
- “Anh Trung, tôi biết tôi sai. Tôi không trốn tránh, tôi đã cố sống khác để chuộc lỗi. Anh muốn gì ở tôi?”
Trung gõ tay xuống bàn, giọng lạnh lùng: - “Tôi không muốn gì nhiều. Tôi cần tiền để làm lại cuộc đời, và anh phải trả. 20 triệu, không thương lượng. Nếu không, tôi sẽ kể hết chuyện cũ cho cả thị trấn này, để xem anh còn mặt mũi nào sống tiếp.”
Thành sững sờ. Anh không có số tiền lớn như vậy. Tiệm sửa xe dù đông khách, nhưng phần lớn lợi nhuận anh dùng để giúp người khác. Anh nói:
- “Anh Trung, tôi không có 20 triệu. Tôi sẽ cố gom, nhưng xin anh cho tôi thời gian.”
Trung đứng dậy, nhếch mép: - “Một tháng. Nếu không có, đừng trách tôi.” Rồi ông ta bỏ đi, để lại Thành trong nỗi hoang mang.
Thành kể chuyện cho Hùng nghe. Hùng tức giận:
- “Thằng cha này là ai mà dám tống tiền mày? Mày đừng sợ, tao sẽ tìm cách giúp mày.”
Thành lắc đầu: - “Hùng, tao không muốn gây thêm rắc rối. Tao sẽ cố gom tiền, nhưng tao không biết làm sao nổi. Tao sợ cha mẹ tao lại buồn.”
Đêm đó, Thành quỳ trước bàn thờ, cầu nguyện: “Chúa ơi, con đã cố sống tốt, sao quá khứ cứ quay lại hành hạ con? Con phải làm gì đây?” Anh không nhận được câu trả lời ngay, nhưng một ý nghĩ lóe lên trong đầu: anh cần đối diện với Trung, không phải bằng tiền, mà bằng sự thật.
Ngày hôm sau, Thành tìm đến nhà Long, nhờ anh giúp liên lạc với Trung. Long ngạc nhiên:
- “Thành, anh Trung về đây làm gì? Anh ấy từng ghét tao vì tao tha thứ cho mày. Để tao gọi anh ấy đến, mày nói chuyện thẳng với anh ấy đi.”
Cuộc gặp diễn ra tại nhà Long. Trung bước vào, ánh mắt vẫn lạnh lùng. Thành đứng dậy, nói:
- “Anh Trung, tôi không có 20 triệu để đưa anh. Tôi từng sai khi làm Long bị thương, nhưng tôi đã xin lỗi và chuộc lỗi. Nếu anh muốn kể chuyện cũ cho mọi người, tôi không sợ. Tôi sống thật với lòng mình, và tôi tin Chúa biết điều đó.”
Trung cười khẩy: - “Mày giỏi nói lắm. Nhưng tao không cần lời sáo rỗng, tao cần tiền.”
Long chen vào: - “Anh Trung, em đã tha thứ cho Thành. Anh đừng làm khó cậu ấy nữa. Cậu ấy thay đổi thật, em thấy rõ mà.”
Trung im lặng một lúc, rồi quay đi:
- “Được, tao không ép nữa. Nhưng đừng để tao gặp lại mày.” Ông ta rời khỏi, để lại Thành và Long trong sự nhẹ nhõm. Thành nắm tay Long:
- “Cảm ơn mày, Long. Tao nợ mày nhiều lắm.”
Long cười: - “Thôi, chuyện cũ bỏ qua. Mày sống tốt là tao mừng rồi.”
Dù vượt qua được thử thách với Trung, Thành không ngờ một cơn bão lớn sắp ập đến – không phải từ con người, mà từ thiên nhiên. Một đêm mưa gió dữ dội, sông Đồng Nai dâng nước, tràn vào thị trấn. Nhà của nhiều gia đình ven sông, bao gồm cả nhà Thành, bị ngập. Tiệm sửa xe của anh cũng chìm trong nước, dụng cụ trôi mất gần hết.
Thành đứng giữa dòng nước, nhìn căn nhà gỗ lung lay, lòng đau như cắt. Anh lẩm bẩm: “Chúa ơi, con vừa đứng dậy được chút, sao Ngài lại thử thách con nữa?” Nhưng rồi anh nhớ lời cha Vinh từng nói: “Thử thách là cách Chúa rèn giũa con.” Anh quyết định không than vãn, mà lao vào giúp đỡ những người xung quanh.
Cùng với Hùng và nhóm từ thiện của giáo xứ, Thành mang thuyền nhỏ đi cứu những gia đình bị kẹt trong lũ. Anh đưa bà con lên nhà thờ Thánh Tâm – nơi cao nhất thị trấn – để trú tạm. Trong số đó có Linh và Minh. Linh ôm Minh, run rẩy:
- “Anh Thành, cảm ơn anh. Nếu không có anh, mẹ con tôi không biết làm sao.”
Thành đáp: - “Chị đừng lo, mọi người ở đây sẽ an toàn.”
Suốt đêm đó, Thành không ngủ, cùng Hùng và cha Vinh phân phát chăn, thức ăn cho bà con. Khi trời sáng, nước rút dần, anh trở về nhà, thấy mọi thứ gần như tan hoang. Nhưng anh không khóc, mà quỳ xuống trước bàn thờ nhỏ còn sót lại, nói: “Chúa ơi, con mất hết, nhưng con vẫn còn Ngài. Con sẽ làm lại từ đầu.”
Tin tức về việc Thành giúp đỡ mọi người trong cơn lũ lan đến tai ông Tín. Ông đến nhà anh, thấy con trai ngồi giữa đống đổ nát, đang cố sửa lại vài món đồ còn dùng được. Ông Tín bước tới, giọng nghẹn ngào:
- “Thành, cha nghe bà con kể mày cứu nhiều người trong lũ. Cha sai rồi, cha không tin mày đủ lâu. Mày là niềm tự hào của cha.”
Thành ngẩng lên, nước mắt lăn dài: - “Cha, con chỉ làm điều con phải làm. Con cảm ơn cha đã không bỏ rơi con.”
Ông Tín ôm lấy Thành, lần đầu tiên sau bao năm, hai cha con hòa giải thật sự. Bà Hoa đứng bên, mỉm cười:
- “Thành, mẹ biết con sẽ vượt qua mà. Chúa không bỏ con đâu.”
Với sự giúp đỡ của cha mẹ, Hùng, và cộng đoàn giáo xứ, Thành dựng lại tiệm sửa xe. Anh không còn sống cô độc, mà trở thành một phần của thị trấn, một người mà mọi người tin cậy.
Thời gian trôi qua, Thành không chỉ xây lại tiệm sửa xe, mà còn mở một lớp học nghề miễn phí cho thanh niên nghèo trong vùng. Anh dạy họ sửa xe, chia sẻ câu chuyện sám hối của mình để khuyến khích họ sống tốt. Long, Linh, và Nam thường xuyên ghé thăm, trở thành những người bạn thân thiết của anh.
Một ngày lễ Phục Sinh, Thành đứng trước nhà thờ Thánh Tâm, hát thánh ca cùng ca đoàn. Anh nhìn ánh đèn từ bàn thờ, lòng tràn đầy cảm tạ: “Chúa ơi, con đã lạc lối, nhưng Ngài dẫn con về. Con xin sám hối, và con sẽ sống để làm chứng cho tình yêu của Ngài.”
Sau khi dựng lại tiệm sửa xe và mở lớp học nghề, cuộc sống của Thành dần ổn định. Lớp học nhỏ của anh thu hút nhiều thanh niên trong vùng, từ những cậu bé bỏ học đến những người từng lầm lỡ như anh. Thành không chỉ dạy họ sửa xe, mà còn kể lại câu chuyện của mình – từ một kẻ nghiện rượu, gây tai nạn, đến một người tìm lại ánh sáng đức tin. Những lời anh nói giản dị nhưng chân thành, chạm đến lòng người: “Các em ơi, ai cũng có lúc sai, nhưng quan trọng là dám đứng dậy. Chúa không bỏ ai, miễn là mình muốn quay về.”
Một ngày, khi Thành đang hướng dẫn một học viên tháo bánh xe, một người đàn ông bước vào tiệm. Ông ta khoảng 60 tuổi, tóc bạc trắng, dáng đi hơi khập khiễng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ từng trải. Ông mặc áo sơ mi cũ, tay cầm một cây gậy gỗ. Thành ngẩng lên, cảm thấy người này quen quen, nhưng không nhớ rõ. Ông ta lên tiếng:
- “Thành, cậu không nhận ra tôi sao? Tôi là ông Hòa, từng dạy cậu ở trường cấp ba.”
Thành sững sờ. Ông Hòa là thầy giáo dạy môn Vật lý, người từng rất quý anh vì sự thông minh và chăm chỉ. Nhưng sau khi Thành bỏ học, anh không còn liên lạc với ông. Thành đứng dậy, cúi đầu:
- “Thầy Hòa, con xin lỗi. Con không ngờ gặp lại thầy ở đây.”
Ông Hòa cười hiền: - “Tôi về quê nghỉ hưu, nghe bà con kể về cậu. Tôi mừng vì cậu thay đổi, nhưng tôi cũng tiếc vì cậu bỏ dở ước mơ ngày xưa. Cậu từng nói muốn làm kỹ sư, sao lại ra nông nỗi này?”
Lời ông Hòa như mũi dao đâm vào lòng Thành. Anh cúi đầu, kể lại hành trình của mình: từ những ngày sa ngã ở thành phố, vụ tai nạn, đến những năm tháng chìm trong rượu. Ông Hòa lắng nghe, rồi nói:
- “Thành, cậu sai, nhưng cậu đã đứng dậy. Tôi không trách cậu. Tôi đến đây vì muốn nhờ cậu một việc.”
Thành ngạc nhiên: - “Thầy cần gì ạ? Con sẽ cố hết sức.”
Ông Hòa thở dài: - “Con trai tôi, thằng Tuấn, đang sa vào cờ bạc. Nó bỏ nhà đi, giờ tôi nghe nói nó về thị trấn này. Tôi muốn cậu tìm nó, khuyên nó quay về. Cậu từng lầm lỡ, cậu hiểu cách nói với nó hơn tôi.”
Thành gật đầu, lòng trào dâng một cảm giác trách nhiệm. Anh hứa với ông Hòa sẽ tìm Tuấn, dù không biết bắt đầu từ đâu.
Thành nhờ Hùng và Long giúp đỡ. Cả ba chia nhau hỏi thăm khắp thị trấn, từ các quán nhậu đến những khu nhà trọ tồi tàn. Sau vài ngày, Long mang tin về:
- “Thành, tao thấy một thằng giống như mày tả ở quán cà phê cũ gần bến sông. Nó gầy gò, mặt mày hốc hác, hay ngồi đánh bài với mấy tay cờ bạc.”
Thành lập tức đến đó. Quả nhiên, anh thấy một người đàn ông trẻ, khoảng 30 tuổi, ngồi ở góc quán, tay cầm bộ bài, ánh mắt đờ đẫn. Thành bước tới, nhẹ nhàng:
- “Anh là Tuấn, con trai thầy Hòa, đúng không?”
Tuấn giật mình, quát: - “Mày là ai? Tao không biết ông Hòa nào cả!”
Thành ngồi xuống, giọng bình tĩnh: - “Tôi là Thành, học trò cũ của thầy Hòa. Thầy nhờ tôi tìm anh. Thầy nhớ anh lắm, anh về nhà đi.”
Tuấn cười khẩy: - “Về cái gì? Ông già đó chỉ biết mắng tao, tao không cần ông ấy. Mày biến đi, đừng xen vào chuyện tao!”
Thành không bỏ cuộc. Anh kể lại câu chuyện của mình:
- “Anh Tuấn, tôi từng như anh, sống không mục đích, nghiện rượu, làm khổ gia đình. Nhưng tôi quay về được nhờ Chúa và những người tin tôi. Anh còn cha mẹ, còn cơ hội. Đừng bỏ lỡ như tôi ngày xưa.”
Tuấn im lặng, ánh mắt thoáng chút dao động. Nhưng rồi anh đứng dậy, bỏ đi: - “Mày nói hay lắm, nhưng tao không tin. Để tao yên!”
Thành thất vọng, nhưng không từ bỏ. Anh quyết định theo dõi Tuấn, tìm cách giúp anh ta tỉnh ngộ.
Một đêm, Thành thấy Tuấn rời quán cà phê, bước xuống bờ sông với dáng vẻ thất thểu. Anh đi theo, giữ khoảng cách. Đột nhiên, Tuấn dừng lại, ngồi xuống bờ cỏ, tay ôm đầu khóc nức nở. Thành bước tới, ngồi bên cạnh:
- “Anh Tuấn, anh sao vậy? Có gì kể tôi nghe đi.”
Tuấn nghẹn ngào: - “Tao thua hết rồi, Thành. Tao nợ bọn cờ bạc 50 triệu, chúng dọa giết tao nếu không trả. Tao không dám về nhà, tao sợ cha mẹ tao biết…”
Thành nắm vai Tuấn:
- “Anh đừng sợ. Tôi sẽ giúp anh. Nhưng anh phải hứa sẽ bỏ cờ bạc, quay về với cha mẹ.”
Tuấn gật đầu, nước mắt lăn dài: - “Tao hứa… Tao không muốn sống thế này nữa.”
Thành đưa Tuấn về nhà mình, cho anh ta nghỉ ngơi. Ngày hôm sau, anh cùng Hùng và Long đến gặp nhóm cờ bạc mà Tuấn nợ tiền. Thành nói:
- “Tôi là Thành, bạn của Tuấn. Tôi không có 50 triệu, nhưng tôi xin các anh tha cho cậu ấy. Tôi sẽ trả dần, chỉ cần các anh để cậu ấy yên.”
Gã cầm đầu, một người đàn ông to lớn tên Dũng, cười khẩy: - “Mày gan lắm. Nhưng tao không cần tiền lẻ. Đưa 20 triệu ngay, tao tha cho nó. Không thì đừng trách.”
Thành không có số tiền đó. Anh quay về, quỳ trước bàn thờ: “Chúa ơi, con muốn giúp Tuấn, nhưng con không đủ sức. Xin Ngài chỉ đường cho con.” Đột nhiên, Hùng bước vào, nói:
- “Thành, tao gom được 10 triệu từ bạn bè. Mày góp thêm chút nữa, mình thương lượng với tụi nó.”
Thành vét hết tiền tiết kiệm, được 5 triệu, cộng với 10 triệu của Hùng, mang đến cho Dũng. Anh nói:
- “Anh Dũng, đây là 15 triệu, tôi chỉ có chừng này. Tôi xin anh tha cho Tuấn, tôi sẽ làm việc để trả nốt phần còn lại.”
Dũng nhìn Thành, ánh mắt thoáng ngạc nhiên: - “Mày liều thật. Thôi, tao lấy 15 triệu, thằng Tuấn hết nợ. Nhưng bảo nó tránh xa tao ra.”
Thành thở phào, đưa Tuấn về gặp ông Hòa. Khi thấy con trai, ông Hòa ôm lấy Tuấn, khóc:
- “Tuấn, con về là tốt rồi. Cha không trách con nữa.”
Tuấn quỳ xuống: - “Cha, con xin lỗi. Con sai quá nhiều…”
Thành đứng bên, mỉm cười: - “Thầy Hòa, anh Tuấn, tôi mừng vì hai người đoàn tụ. Tôi cũng từng lạc lối, nên tôi hiểu anh ấy.”
Từ đó, Tuấn ở lại với cha, bắt đầu làm việc ở tiệm sửa xe của Thành. Anh học nghề, dần lấy lại niềm tin vào cuộc sống.
Một năm sau, giáo xứ Thánh Tâm tổ chức ngày hội bên sông để kỷ niệm lễ Phục Sinh. Thành được mời làm trưởng ban tổ chức, cùng Hùng, Long, Linh, Nam và Tuấn. Anh dựng một sân khấu nhỏ, tổ chức các trò chơi cho trẻ em, và kể lại câu chuyện sám hối của mình trước cộng đoàn. Anh nói:
- “Tôi từng là kẻ tội lỗi, nhưng Chúa không bỏ tôi. Tôi sám hối, và Ngài dẫn tôi về. Tôi mong mọi người tin rằng, dù lạc lối đến đâu, ánh đèn của Ngài vẫn luôn chờ.”
Cả giáo xứ vỗ tay, cha Vinh bước lên:
- “Thành, con là minh chứng sống động cho tình yêu của Chúa. Cảm ơn con.”
Đêm đó, Thành đứng bên sông, nhìn ánh đèn từ nhà thờ phản chiếu trên mặt nước. Anh quỳ xuống, cầu nguyện: “Chúa ơi, con cảm tạ Ngài vì đã cứu con, cứu Tuấn, và nhiều người khác qua con. Con sẽ sống để làm sáng danh Ngài.”
Tôi sẽ tiếp tục mở rộng câu chuyện “Sám Hối Dưới Ánh Đèn” để làm nội dung thêm hấp dẫn, kịch tính và sâu sắc hơn, đồng thời đảm bảo độ dài vượt xa 20.000 từ (ước lượng). Tôi sẽ thêm các chương mới, phát triển các nhân vật phụ với những câu chuyện riêng, bổ sung xung đột nội tâm lẫn ngoại cảnh, và nhấn mạnh hành trình sám hối của Thành để trở về với Chúa một cách “hay lắm, thắm lắm” như bạn mong muốn. Dưới đây là phần tiếp nối, bắt đầu từ chương mới.
Sau ngày hội bên sông, danh tiếng của Thành lan rộng trong thị trấn. Anh không chỉ là “Thành sửa xe” nữa, mà còn là người mà mọi người tìm đến khi cần lời khuyên, sự giúp đỡ. Lớp học nghề của anh ngày càng đông, và Tuấn – con trai ông Hòa – trở thành trợ thủ đắc lực. Thành cảm thấy cuộc đời mình như một phép màu: từ một kẻ chìm trong bóng tối, anh giờ là ngọn đèn nhỏ soi sáng cho người khác.
Nhưng một buổi tối, khi Thành đạp xe về nhà sau một ngày dài, anh nghe tiếng khóc thút thít dưới cây cầu gỗ cũ gần sông. Anh dừng lại, nhìn xuống, thấy một người phụ nữ trung niên ngồi co ro, tay ôm một chiếc túi vải rách. Bà mặc áo dài bạc màu, tóc rối bù, khuôn mặt đầy vết sẹo. Thành bước tới, nhẹ nhàng:
- “Bà ơi, bà sao vậy? Có cần tôi giúp gì không?”
Người phụ nữ ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe ánh lên vẻ hoảng loạn. Bà run rẩy: - “Đừng lại gần tôi! Tôi… tôi không đáng để ai giúp…”
Thành ngồi xuống cách bà vài bước, giọng dịu dàng:
- “Bà đừng sợ. Tôi là Thành, tôi sống ở đây. Bà có chuyện gì, kể tôi nghe, tôi sẽ cố giúp.”
Sau một lúc im lặng, người phụ nữ nói, giọng nghẹn ngào: - “Tôi tên là Nga. Tôi từng sống ở thị trấn này, nhưng tôi bỏ đi 20 năm rồi. Tôi… tôi làm nhiều điều sai trái, giờ tôi không dám về nhà.”
Thành cảm thấy lòng mình rung động. Anh hỏi:
- “Bà làm gì mà không dám về?”
Nga cúi đầu, nước mắt rơi: - “Tôi từng có chồng, có con. Nhưng tôi ngoại tình, bỏ nhà theo người khác. Người đó lừa tôi, lấy hết tiền, đánh tôi, rồi bỏ tôi lại. Tôi lang thang khắp nơi, sống như cái bóng. Giờ tôi về đây, nhưng tôi sợ gia đình tôi không tha thứ.”
Thành im lặng, câu chuyện của Nga như gương phản chiếu quá khứ của anh. Anh nói:
- “Bà Nga, tôi cũng từng sai, từng làm khổ gia đình. Nhưng tôi quay về, và Chúa cùng mọi người cho tôi cơ hội. Bà đừng sợ, tôi sẽ giúp bà gặp lại gia đình.”
Nga lắc đầu: - “Không được đâu… Con trai tôi, thằng Tâm, chắc hận tôi lắm. Tôi không dám đối diện nó.”
Thành nắm tay bà, kiên định: - “Bà phải thử. Tôi sẽ đi cùng bà. Sám hối không dễ, nhưng không làm thì bà sẽ khổ cả đời.”
Thành đưa Nga về nhà mình, cho bà nghỉ ngơi qua đêm. Sáng hôm sau, anh hỏi thăm Hùng và Long xem có ai biết gia đình của Nga không. Hùng nhíu mày:
- “Nga… Tao nhớ rồi. Cách đây 20 năm, có bà Nga bỏ chồng con đi theo một gã buôn gỗ. Chồng bà ấy chết vì buồn, còn thằng con trai giờ sống ở xóm dưới, làm nghề chài lưới. Nó tên Tâm, đúng như bà ấy nói.”
Thành quyết định đưa Nga đến gặp Tâm. Khi đến xóm dưới, anh thấy một người đàn ông khoảng 35 tuổi, dáng người gầy gò, đang vá lưới bên bờ sông. Thành bước tới, gọi:
- “Anh Tâm, tôi là Thành. Tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Tâm ngẩng lên, ánh mắt lạnh lùng: - “Chuyện gì? Tôi không quen anh.”
Thành chỉ vào Nga, đang đứng run rẩy phía sau: - “Đây là mẹ anh, bà Nga. Bà ấy về đây để xin lỗi anh.”
Tâm sững người, rồi đứng bật dậy, quát lớn:
- “Mẹ? Bà ta không phải mẹ tôi! Bà ta bỏ tôi và cha tôi, để cha tôi chết trong cô đơn. Giờ bà ta về làm gì?”
Nga quỳ xuống, khóc: - “Tâm, mẹ sai rồi. Mẹ biết mẹ không xứng làm mẹ con, nhưng mẹ xin con tha thứ. Mẹ sống khổ sở bao năm, giờ mẹ chỉ muốn chuộc lỗi…”
Tâm quay đi, giọng run run: - “Tha thứ? Bà có biết tôi lớn lên thế nào không? Không cha, không mẹ, tôi bị người ta khinh khi ra sao? Bà biến đi, tôi không cần bà!”
Thành bước tới, đặt tay lên vai Tâm:
- “Anh Tâm, tôi hiểu anh đau. Tôi cũng từng làm khổ gia đình, từng nghĩ mình không đáng được tha thứ. Nhưng tôi quay về, và cha mẹ tôi chấp nhận. Anh cho mẹ anh cơ hội đi, không phải vì bà ấy, mà vì chính anh. Tha thứ sẽ làm anh nhẹ lòng.”
Tâm im lặng, nước mắt lăn dài. Sau một lúc, anh quay lại, nhìn Nga: - “Bà muốn chuộc lỗi? Được, ở lại đây, làm việc với tôi. Nhưng đừng mong tôi gọi bà là mẹ ngay.”
Nga gật đầu, khóc nức nở: - “Cảm ơn con… Cảm ơn anh Thành.”
Thành mừng vì giúp Nga và Tâm đoàn tụ, nhưng một thử thách mới lại đến. Một ngày, Dũng – gã cầm đầu nhóm cờ bạc từng tha nợ cho Tuấn – xuất hiện ở tiệm sửa xe. Hắn cười nham nhở:
- “Thành, nghe nói mày làm ăn khá lắm. Tao có việc muốn nhờ mày.”
Thành cảnh giác: - “Việc gì? Tôi không dính vào cờ bạc nữa.”
Dũng nhếch mép: - “Tao biết mày ngoan rồi. Nhưng tao cần mày sửa xe cho tụi tao, xe chở hàng. Mày làm tốt, tao trả hậu hĩnh. Một tháng 30 triệu, chịu không?”
Thành ngập ngừng. Số tiền đó đủ để anh xây lại tiệm khang trang, giúp thêm nhiều người. Nhưng anh nghi ngờ:
- “Hàng gì mà trả cao vậy? Tôi không làm chuyện phạm pháp đâu.”
Dũng cười lớn: - “Yên tâm, chỉ là xe chở gỗ thôi. Mày cứ sửa, đừng hỏi nhiều.”
Thành từ chối:
- “Không, tôi không làm. Tôi sống sạch, không muốn dính vào rắc rối.”
Dũng gằn giọng: - “Mày từ chối tao? Được, mày sẽ hối hận.” Hắn bỏ đi, để lại Thành trong nỗi bất an.
Vài ngày sau, tiệm sửa xe của Thành bị đập phá. Dụng cụ bị phá hỏng, cửa kính vỡ tan. Thành biết Dũng đứng sau, nhưng anh không có bằng chứng. Hùng tức giận:
- “Thành, tụi nó quá đáng rồi! Đi báo công an đi!”
Thành lắc đầu: - “Hùng, tao không muốn gây thêm thù. Tao sẽ cầu nguyện, Chúa sẽ giúp tao.”
Thành quỳ trước bàn thờ, cầu xin: “Chúa ơi, con không muốn trả thù, nhưng con không biết làm sao bảo vệ những gì con xây dựng. Xin Ngài soi sáng.” Đêm đó, anh mơ thấy cha Vinh nói: “Thành, đừng sợ bóng tối, cứ để ánh sáng của con chiếu rọi.”
Sáng hôm sau, Thành gọi Hùng, Long, Tuấn, Tâm và cả cộng đoàn giáo xứ đến. Anh kể lại chuyện Dũng đe dọa và phá tiệm. Anh nói:
- “Tôi không muốn đấu với Dũng bằng bạo lực. Tôi muốn mọi người cùng tôi sửa lại tiệm, để hắn thấy tôi không gục ngã.”
Cả cộng đoàn đồng lòng. Trong một ngày, tiệm sửa xe được dựng lại, đẹp hơn trước. Dũng đi ngang, thấy cảnh đó, ánh mắt thoáng ngạc nhiên. Hắn không làm gì thêm, chỉ lặng lẽ bỏ đi. Thành biết, ánh sáng của tình người và đức tin đã đẩy lùi bóng tối.
Một năm sau, giáo xứ tổ chức ngày hội “Tha Thứ và Hòa Giải”. Thành đứng trên sân khấu, kể lại hành trình sám hối của mình, của Tuấn, của Nga và Tâm. Anh nói:
- “Tôi từng nghĩ mình không đáng sống, nhưng Chúa dạy tôi rằng sám hối là con đường trở về. Tôi tha thứ cho chính mình, và mọi người tha thứ cho tôi. Tôi mong mọi người cũng làm vậy.”
Dưới khán đài, ông Tín, bà Hoa, Hùng, Long, Linh, Nam, Tuấn, Nga và Tâm vỗ tay. Cha Vinh bước lên:
- “Thành, con là ánh đèn của Chúa. Cảm ơn con đã làm chứng cho Ngài.”
Đêm đó, Thành đứng bên sông, nhìn ánh đèn nhà thờ, cầu nguyện: “Chúa ơi, con cảm tạ Ngài vì đã dẫn con qua bóng tối. Ánh đèn này sẽ cháy mãi trong con.”
Ngày hội “Tha Thứ và Hòa Giải” kết thúc trong tiếng cười và nước mắt của cộng đoàn giáo xứ Thánh Tâm. Thành đứng trên sân khấu, nhìn xuống những khuôn mặt thân quen: cha mẹ anh – ông Tín và bà Hoa, bạn thân Hùng, Long – người từng là nạn nhân của anh, Linh và Nam – cặp vợ chồng đã tìm lại hạnh phúc, Tuấn – người con trai lạc lối của thầy Hòa, và Nga cùng Tâm – mẹ con đã hòa giải sau bao năm xa cách. Tất cả họ, bằng cách này hay cách khác, đều là những mảnh ghép trong hành trình sám hối của Thành, những người đã giúp anh tìm lại ánh sáng giữa bóng tối.
Khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, báo hiệu giờ cầu nguyện tối, Thành bước xuống, quỳ trước bàn thờ lớn trong nhà thờ. Anh không còn là người đàn ông run rẩy, sợ hãi như lần đầu quay lại đây cùng Hùng. Giờ đây, anh đứng vững, đôi tay chai sần vì lao động đặt lên ngực, mắt nhắm lại, thì thầm:
- “Chúa ơi, con đã lạc lối xa Ngài, đã làm tổn thương bao người, đã sống như một cái bóng không hồn. Nhưng Ngài không bỏ con. Con cảm tạ Ngài vì đã dẫn con về, qua những đau khổ, qua những người con gặp. Con xin sám hối, và con hứa sẽ sống để ánh đèn của Ngài không bao giờ tắt trong con.”
Cha Vinh bước đến, đặt tay lên vai anh, mỉm cười:
- “Thành, con đã làm được điều mà không phải ai cũng làm được: đối diện với tội lỗi và đứng dậy. Con không chỉ cứu chính mình, mà còn cứu nhiều người khác. Chúa tự hào về con.”
Thành ngẩng lên, nước mắt lăn dài: - “Con cảm ơn cha. Nếu không có cha, không có mọi người, con không biết mình sẽ ra sao.”
Vài tháng sau ngày hội, thị trấn ven sông Đồng Nai trở lại nhịp sống yên bình. Tiệm sửa xe của Thành giờ không chỉ là nơi làm việc, mà còn là trung tâm nhỏ của tình người. Anh cùng Tuấn tiếp tục dạy nghề cho thanh niên nghèo, thường xuyên mang dụng cụ đến sửa xe miễn phí cho những gia đình khó khăn. Long thỉnh thoảng ghé qua, mang theo vài con cá sông vừa bắt được, cười lớn:
Lm. Anmai, CSsR
- “Thành, mày giờ nổi tiếng quá, tao phải tranh thủ làm bạn với mày kẻo hết chỗ!”
Thành cười đáp: - “Tao nổi gì đâu, tao chỉ cố sống cho ra hồn thôi. Mày với tao là bạn nhé!”
Linh và Nam giờ đã ổn định cuộc sống, mở một quán nhỏ bán bánh mì gần tiệm sửa xe. Minh, con trai họ, thường chạy qua chơi với Thành, gọi anh là “chú Thành tốt bụng”. Nga và Tâm sống cùng nhau trong căn nhà nhỏ bên sông, cùng làm nghề chài lưới. Tâm giờ đã gọi Nga là “mẹ”, dù đôi khi vẫn còn chút ngượng ngùng. Nga thường mang cá khô sang biếu Thành, nói:
- “Anh Thành, nhờ anh mà tôi có lại con trai. Tôi không biết nói gì hơn ngoài cảm ơn.”
Ông Tín và bà Hoa giờ là chỗ dựa tinh thần của Thành. Ông Tín, người từng nghiêm khắc với anh, giờ hay kể chuyện về anh với hàng xóm, giọng đầy tự hào: “Thằng Thành nhà tôi, nó từng hư, nhưng giờ nó là người tốt nhất xóm này!” Bà Hoa vẫn lần chuỗi Mân Côi mỗi tối, cầu nguyện cho con trai và những người anh đã giúp đỡ.
Một buổi chiều mùa đông, khi gió lạnh thổi qua sông Đồng Nai, Thành đứng bên bờ sông cùng gia đình và bạn bè. Anh tổ chức một buổi cầu nguyện nhỏ để cảm tạ Chúa, mời cả giáo xứ đến tham dự. Hùng mang cây đàn ghita cũ, chơi một bài thánh ca mà Thành từng hát thời nhỏ: “Chúa là ánh sáng, là con đường, dẫn con qua đêm đen…” Tuấn, Long, Linh, Nam, Nga, Tâm, và cả Dũng – gã cờ bạc từng đe dọa Thành – cũng đến. Dũng giờ đã bỏ cờ bạc, làm nghề lái xe tải, và xin lỗi Thành lần nữa trong nước mắt:
- “Thành, tao sai vì ganh ghét mày. Mày tha thứ cho tao, tao muốn sống tốt như mày.”
Thành ôm Dũng, nói: - “Ai cũng có lúc sai, quan trọng là mình quay về. Tao không giận mày đâu.”
Khi mặt trời lặn, ánh đèn từ nhà thờ Thánh Tâm chiếu sáng cả bờ sông. Thành đứng giữa mọi người, cầm một cây nến nhỏ, nói:
- “Tôi từng nghĩ đời mình hết rồi, rằng Chúa không còn chỗ cho tôi. Nhưng Ngài đã gọi tôi về qua những người ở đây – cha mẹ tôi, Hùng, Long, Linh, Tuấn, Nga, Tâm, và cả Dũng. Tôi sám hối không phải để xóa tội, mà để sống đúng với tình yêu của Ngài. Ngọn nến này nhỏ thôi, nhưng tôi tin nó sẽ cháy mãi, vì Chúa là ánh sáng không bao giờ tắt.”
Anh châm nến, đặt xuống một chiếc thuyền giấy nhỏ, thả trôi trên sông. Mọi người cùng làm theo, hàng chục ngọn nến lung linh trôi đi, như những lời cầu nguyện bay lên trời. Tiếng chuông nhà thờ vang lên, hòa cùng tiếng hát của cộng đoàn: “Chúa là ánh sáng đời con…”
Thành nhìn ánh đèn trên sông, rồi ngước lên bầu trời, lòng tràn đầy bình an. Anh biết, dù cuộc đời còn thử thách, ánh đèn đức tin trong anh sẽ không bao giờ tắt. Anh đã sám hối, đã trở về, và giờ anh sống để làm chứng cho tình yêu của Chúa.
Lm. Anmai, CSsR