
CÔ ĐƠN BÊN NGƯỜI
Đêm mưa lất phất, tiếng gió rít qua khe cửa sổ làm rèm lay động. Trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô, ánh đèn vàng nhạt hắt lên tường, soi bóng hai người nằm trên giường – cách nhau một khoảng trống vô hình. Chị Lan nằm nghiêng, mắt mở to nhìn vào khoảng tối, lắng nghe tiếng thở đều đều của anh Hùng – người chồng đã mười năm chung sống. Đêm nào cũng vậy, họ nằm cạnh nhau, nhưng chị vẫn thấy cô đơn đến lạ. Không lời hỏi han, không cái nắm tay, chỉ có sự im lặng nặng nề như bức tường ngăn cách hai con người từng yêu nhau say đắm.
Chị Lan nhớ những ngày đầu, khi anh Hùng còn vụng về nấu cháo cho chị lúc chị ốm, khi anh ôm chị thật chặt mỗi lần chị giật mình vì cơn ác mộng. Nhưng giờ đây, sau mười năm, hai đứa con, và vô số lần cãi vã, mọi thứ đã đổi khác. Anh Hùng trở nên cộc lốc, chị Lan thì hay cáu gắt. Chuyện tiền nong, chuyện con cái, chuyện mẹ chồng – tất cả như những viên đá nhỏ ném vào mặt hồ tình yêu, làm sóng cứ dậy lên không ngừng. Họ không còn đủ kiên nhẫn để nhẹ nhàng với nhau, không còn ai chịu lắng nghe, và chị Lan cảm thấy mình như một cái bóng trong chính ngôi nhà này.
Sáng hôm sau, chị dậy sớm, chuẩn bị cơm trưa cho anh Hùng mang đi làm. Anh ngồi ăn sáng, mắt dán vào điện thoại, chẳng nói gì ngoài câu “Cảm ơn” cụt lủn. Chị nhìn anh, muốn hỏi một câu gì đó, nhưng rồi lại thôi. “Hỏi làm gì, anh ấy có chịu nghe đâu,” chị tự nhủ. Khi anh ra khỏi nhà, chị đứng ở cửa, nhìn bóng lưng anh khuất dần sau con hẻm, lòng trống rỗng. Chị không biết từ bao giờ, họ đã trở thành hai người xa lạ sống chung một mái nhà.
Chiều ấy, trời đổ mưa lớn. Chị Lan đứng dưới mái hiên tiệm tạp hóa, tay ôm túi đồ vừa mua, chờ mưa tạnh. Chị thở dài, nghĩ đến cảnh về nhà lại đối diện với sự im lặng của anh Hùng. Đúng lúc đó, một người đàn ông bước đến, cầm ô che cho chị. Anh ta trạc tuổi chị, dáng người cao, khuôn mặt hiền hậu với nụ cười ấm áp. “Chị đứng đây lâu chưa? Mưa thế này chắc còn dai, để tôi che ô cho chị về,” anh ta nói, giọng nhẹ nhàng.
Chị Lan ngập ngừng, nhưng rồi gật đầu. Trên đường về, anh ta hỏi han vài câu: “Chị ở gần đây à? Mưa thế này chắc con nhỏ ở nhà mong lắm nhỉ?” Chị bất ngờ vì sự quan tâm ấy, điều mà chị đã không còn nghe từ anh Hùng từ lâu. Chị đáp lại, kể về hai đứa con, về ngày bận rộn, và anh ta lắng nghe, thật sự lắng nghe – không ngắt lời, không thờ ơ. Khi đến cổng nhà, anh ta đưa ô cho chị: “Chị giữ lấy, đừng để ướt. Tôi tên Nam, làm ở xưởng gỗ gần đây. Có gì cần giúp, cứ gọi tôi nhé.” Anh để lại số điện thoại, rồi quay đi dưới mưa.
Đêm đó, chị Lan nằm trên giường, lòng xao xuyến lạ lùng. Hình ảnh anh Nam cứ hiện lên: nụ cười, giọng nói, ánh mắt quan tâm. Chị nghĩ: “Sao anh ấy dễ chịu thế? Sao mình lại thấy thoải mái thế này?” Cảm giác ấy như một cốc nước mát giữa sa mạc khô cằn của tâm hồn chị. Chị tự nhủ: “Có khi nào anh ấy mới là người mình cần?” Nhưng rồi, một góc nhỏ trong lòng chị cảnh báo: “Đây chỉ là cảm giác nhất thời thôi.”
Những ngày sau, chị Lan và anh Nam tình cờ gặp lại vài lần ở chợ, ở tiệm tạp hóa. Mỗi lần, anh đều hỏi han, trò chuyện, và chị thấy lòng mình nhẹ nhõm. Anh kể về cuộc sống của mình – một người đàn ông độc thân, từng có mối tình dang dở, giờ sống giản dị với công việc làm gỗ. Anh không phán xét, không đòi hỏi, chỉ đơn giản là lắng nghe chị. Chị kể về những mâu thuẫn với anh Hùng, về sự cô đơn chị chịu đựng, và anh đáp: “Chị xứng đáng được yêu thương hơn thế.”
Lời nói ấy như ngọn gió thổi vào đốm lửa đang âm ỉ trong lòng chị. Chị bắt đầu so sánh: anh Nam dịu dàng, còn anh Hùng thì lạnh lùng; anh Nam quan tâm, còn anh Hùng thì vô tâm. Chị tưởng tượng một cuộc sống mới bên anh Nam, nơi không có cãi vã, không có im lặng. Chị yếu lòng, và cảm giác ấy ngày càng lớn, nhất là khi anh Hùng lại quên sinh nhật chị, chỉ để lại một tin nhắn ngắn: “Anh bận, tối về muộn.”
Một tối, chị nhắn tin cho anh Nam: “Anh rảnh không? Tôi buồn quá, muốn nói chuyện.” Anh trả lời ngay: “Tôi qua ngay đây.” Họ ngồi ở quán cà phê nhỏ, dưới ánh đèn mờ ảo. Anh Nam nhìn chị, nói: “Chị đừng buồn nữa. Tôi không thích thấy chị thế này.” Chị mỉm cười, lòng ấm áp. Khoảnh khắc ấy, chị tưởng mình đã tìm thấy tình yêu thật sự.
Nhưng rồi, một buổi chiều, chị Lan về nhà sớm và thấy anh Hùng ngồi ở bàn ăn, tay cầm tô cháo đã nguội. Anh nhìn chị, giọng ngập ngừng: “Hôm nay con bé sốt, anh nấu cháo cho nó, nhưng nó không ăn. Em về rồi thì dỗ nó nhé.” Chị ngẩn người. Anh Hùng không giỏi nói lời yêu thương, nhưng hành động ấy làm chị nhớ lại những ngày xưa: khi chị sinh con đầu lòng, anh thức trắng đêm bế con để chị ngủ; khi chị mất việc, anh lặng lẽ đi làm thêm để trang trải.
Chị ngồi xuống, nhìn anh Hùng – người đàn ông đã cùng chị trải qua những ngày tháng chật vật nhất. Chị nhớ lần chị gục ngã vì áp lực, anh nắm tay chị, nói: “Có anh đây, đừng sợ.” Chị nhớ cái ôm của anh trong cơn mơ hoảng loạn, nhớ tô cháo anh nấu lúc chị ốm. Nhưng giờ đây, chỉ vì vài tháng khô cạn cảm xúc, chị đã dễ dàng quên mất điều đó.
Đêm đó, chị nằm bên anh Hùng, lòng rối bời. Chị nghĩ về anh Nam – người lạ dịu dàng như cốc nước mát giữa sa mạc. Nhưng chị chợt nhận ra: anh Nam chưa từng thấy chị gào khóc lúc giận dữ, chưa từng chứng kiến chị yếu đuối hay ích kỷ. Anh chưa từng phải trả tiền điện cùng chị, chưa từng cãi nhau với mẹ chồng chị. Còn anh Hùng thì đã. Anh không hoàn hảo, nhưng anh đã ở lại, dù họ làm nhau giận, dù cuộc sống bào mòn cả hai.
Một tuần sau, anh Nam nhắn tin mời chị đi ăn tối. Chị cầm điện thoại, ngón tay lướt qua màn hình, định đồng ý. Nhưng rồi, chị nhìn sang anh Hùng – đang ngồi xem tivi với con, tiếng cười của hai cha con vang lên hiếm hoi. Chị nhớ lời anh Nam: “Chị xứng đáng được yêu thương.” Nhưng chị cũng nhớ lời anh Hùng từng nói cách đây mười năm: “Anh không hứa sẽ cho em cả thế giới, nhưng anh hứa sẽ ở bên em cả đời.”
Chị đặt điện thoại xuống, bước đến ngồi cạnh anh Hùng. Anh ngạc nhiên: “Em sao thế?” Chị khẽ nói: “Anh ơi, mình nói chuyện chút được không?” Lần đầu tiên sau nhiều tháng, họ ngồi lại, kể nhau nghe những mệt mỏi, những tổn thương. Anh Hùng im lặng một lúc, rồi nắm tay chị: “Anh biết anh tệ, nhưng anh không muốn mất em.” Chị khóc, không phải vì buồn, mà vì nhận ra mình suýt đánh mất điều quý giá nhất.
Chị nhắn tin cho anh Nam: “Cảm ơn anh vì đã lắng nghe tôi. Nhưng tôi nghĩ mình cần ở lại nơi tôi thuộc về.” Anh Nam không trả lời, nhưng chị biết anh hiểu.
Đêm trăng sáng, chị Lan đứng ngoài sân, nhìn ánh trăng soi xuống con hẻm nhỏ. Chị nghĩ về anh Nam – người lạ đã xoa dịu cô đơn của chị trong một khoảnh khắc. Nhưng chị cũng nghĩ về anh Hùng – người đàn ông không hoàn hảo, nhưng đã cùng chị xây dựng cả một chặng đường. Chị nhận ra: tình yêu không phải là lúc cả hai hạnh phúc, mà là lúc cuộc sống bào mòn cả hai – nhưng vẫn không ai buông tay.
Chị bước vào nhà, thấy anh Hùng đang đắp chăn cho con. Anh quay sang, mỉm cười: “Ngủ đi, khuya rồi.” Chị gật đầu, nằm xuống bên anh. Lần này, khoảng trống giữa họ không còn lạnh lẽo nữa. Chị biết, nếu chị rời đi vì một lần xao lòng, có lẽ chị sẽ tìm thấy một tình yêu mới – nhưng rồi cũng lại là những ngày cãi nhau về chuyện rửa bát, chuyện tiền nong. Và điều đau lòng nhất là khi muốn quay về, anh Hùng – người từng thương chị nhất – có thể không còn ở đó nữa.
Chị nhắm mắt, tự nhủ: “Đừng để một cái ôm lạ làm mình quên đi bàn tay đã nắm lấy mình suốt những ngày giông bão.”
Lm. Anmai, CSsR