
CẦU NGUYỆN
Mưa rơi xối xả trên mái nhà thờ Thánh Phaolô, một ngôi nhà thờ nhỏ nằm lọt thỏm giữa những cánh đồng lúa xanh mướt ở vùng quê miền Bắc Việt Nam. Những giọt nước nặng trĩu đập xuống mái ngói cũ kỹ, phát ra những âm thanh đều đặn như tiếng trống gõ nhịp trong một khúc nhạc buồn. Gió lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm từ cánh đồng, len lỏi qua những khe hở của cánh cửa gỗ đã bạc màu, làm rung lên vài chiếc lá khô rơi vãi trên nền gạch. Tiếng chuông nhà thờ vang lên yếu ớt từ tháp chuông cao vút, như một lời gọi lạc lõng giữa màn đêm đen kịt, bị át đi bởi tiếng gió rít và tiếng mưa gầm gừ ngoài kia.
Bên trong nhà thờ, ánh sáng từ ngọn đèn dầu trên bàn thờ nhấp nháy, yếu ớt nhưng kiên trì, như muốn chống lại bóng tối đang bao trùm. Ánh sáng ấy chiếu lên khuôn mặt tiều tụy của một người phụ nữ trẻ đang quỳ dưới chân tượng Đức Mẹ Maria. Đó là Lan, 32 tuổi, mái tóc đen dài rối bù bết nước mưa, đôi mắt đỏ hoe ánh lên nỗi đau và sự kiệt sức. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng đã sờn vai, đôi tay run run ôm chặt lấy mình như muốn giữ chút hơi ấm còn sót lại trong cơ thể lạnh cóng. Lan từng là một người Công giáo nhiệt thành, nhưng giờ đây, cô trở về nhà thờ không phải vì đức tin, mà vì cô không còn nơi nào để đi.
Lan lớn lên trong một gia đình Công giáo đạo gốc ở chính ngôi làng này. Mẹ cô, bà Hạnh, là một người phụ nữ hiền lành, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười dịu dàng mỗi khi kể chuyện về Chúa. Từ khi Lan còn bé, bà Hạnh đã dạy cô cầu nguyện, dẫn cô quỳ trước bàn thờ gỗ cũ kỹ trong căn nhà nhỏ của họ. Mỗi tối, gia đình ba người – bà Hạnh, anh trai Tuấn và Lan – quỳ xuống, đọc kinh Mân Côi, tiếng kinh đều đặn như nhịp thở của ngôi nhà. Lan yêu những giờ cầu nguyện ấy, yêu cách mẹ cô đặt tay lên đầu cô, thì thầm: “Lan ơi, cầu nguyện là cách con nói chuyện với Chúa. Dù đời có khó khăn thế nào, cứ kêu cầu Ngài, Ngài sẽ nghe con.” Những lời ấy in sâu vào tâm trí cô, như một bài hát ru ngọt ngào của tuổi thơ.
Hồi nhỏ, Lan là một đứa trẻ ngoan đạo. Cô thích chạy nhảy trong sân nhà thờ, thích mặc chiếc áo dài trắng tinh để hát thánh ca trong ca đoàn thiếu nhi mỗi Chúa nhật. Giọng cô trong trẻo, vang vọng giữa những bức tường đá cũ của nhà thờ Thánh Phaolô, hòa cùng tiếng chuông ngân nga. Cô từng mơ ước trở thành một giáo viên, mang những bài học về tình yêu và lòng tin đến cho trẻ em nghèo trong làng. Những ngày ấy, cầu nguyện đối với Lan không chỉ là một thói quen, mà là một niềm vui, một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.
Nhưng cuộc đời không như mơ. Khi lên Hà Nội học đại học, Lan bị cuốn vào vòng xoáy của sự tự do và cám dỗ. Thành phố lớn với những con đường rực rỡ ánh đèn, những quán cà phê sang trọng, và những lời mời gọi từ bạn bè mới đã kéo cô ra khỏi quỹ đạo đức tin. Cô bắt đầu bỏ lễ Chúa nhật, viện cớ bận học. Cô bỏ kinh tối, thay vào đó là những buổi tiệc tùng thâu đêm. Cô bỏ luôn cả cuốn Kinh Thánh nhỏ mà mẹ tặng, để nó nằm im trong góc vali, phủ đầy bụi. Lan lao vào những mối tình chóng vánh, những giấc mơ giàu sang, và những lời hứa hẹn của một cuộc đời “tự do” không cần Chúa.
Sau khi tốt nghiệp, Lan làm việc trong một công ty bất động sản, nhanh chóng kiếm được nhiều tiền nhờ tài ăn nói khéo léo. Nhưng đồng tiền ấy không sạch. Cô nói dối khách hàng, thổi phồng giá trị các căn nhà để kiếm hoa hồng. Cô lừa gạt đồng nghiệp, giấu đi những cơ hội tốt để giữ lợi ích cho mình. Cô sống một cuộc đời không mục đích, chỉ biết chạy theo tiền bạc và danh vọng. Người yêu của cô, một doanh nhân trẻ tên Hoàng, hứa hẹn sẽ cho cô một cuộc sống sung túc. Nhưng khi công ty phá sản vì những phi vụ làm ăn bất chính, Hoàng bỏ rơi cô, để lại cô với khoản nợ 300 triệu đồng mà anh ta từng vay dưới danh nghĩa của cô.
Lan rơi vào hố sâu tuyệt vọng. Cô mất việc, mất bạn bè, mất cả niềm tin vào con người. Cô trốn khỏi Hà Nội, trở về quê trong một đêm mưa, không một lời báo trước với gia đình. Căn nhà gỗ của mẹ vẫn còn đó, nhưng cô không dám bước vào. Cô sợ ánh mắt thất vọng của mẹ, sợ những câu hỏi của anh trai Tuấn. Cô lang thang trong mưa, đôi dép lê trơn trượt trên con đường đất đỏ, cho đến khi đôi chân mỏi nhừ dẫn cô đến trước cửa nhà thờ Thánh Phaolô.
Đêm nay, dưới cơn mưa lạnh buốt, Lan đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, bước vào nhà thờ trong bộ dạng thảm hại. Cô không còn là cô bé ca đoàn trong chiếc áo dài trắng tinh ngày xưa. Cô là một người phụ nữ tan vỡ, đôi vai gầy rung lên vì lạnh và vì những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô quỳ xuống trước tượng Đức Mẹ, đôi tay run run chạm vào bệ đá lạnh lẽo, thì thào:
“Chúa ơi, nếu Ngài còn nhớ con… con không biết làm sao nữa. Con lạc lối quá xa rồi…”
Tiếng mưa át đi lời cô, như muốn nhấn chìm cả nỗi đau của cô xuống cánh đồng ngoài kia. Nhưng trong lòng, một tia sáng nhỏ nhen nhóm. Cô nhớ lại những ngày còn bé, khi mẹ dạy cô đọc kinh Kính Mừng, khi bà kể chuyện về ông Daniel cầu nguyện ba lần mỗi ngày trong hang sư tử, hay ông Phaolô và ông Sila hát thánh ca trong ngục tù. Cô nhớ lời mẹ đọc từ Thánh Kinh: “Anh em hãy siêng năng cầu nguyện” (Cl 4,2). Lời ấy vang vọng trong đầu cô, như một tiếng chuông từ xa vọng về, yếu ớt nhưng không ngừng nghỉ.
Lan cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền gạch. Cô không biết cầu nguyện có thay đổi được gì không. Cô không biết Chúa có còn nghe cô không, sau bao năm cô quay lưng với Ngài. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô không còn gì để bám víu ngoài lời kêu cầu yếu ớt. Cô thì thầm:
“Chúa ơi, con không biết Ngài có tha thứ cho con không. Con đã sống tệ quá… Nhưng nếu Ngài còn thương con, xin cho con một dấu chỉ, một con đường để bắt đầu lại.”
Cô ngồi đó, quỳ đó, trong bóng tối của nhà thờ, chỉ có tiếng mưa và tiếng chuông làm bạn. Ánh đèn dầu trên bàn thờ vẫn nhấp nháy, như một ngọn lửa nhỏ kiên trì giữa cơn bão. Lan không biết rằng, lời cầu nguyện đầu tiên sau bao năm xa cách ấy chính là khởi đầu cho một hành trình dài – hành trình tìm lại ánh sáng qua sức mạnh của cầu nguyện.
Cô ngước lên nhìn tượng Đức Mẹ, đôi mắt hiền từ của Mẹ như đang nhìn xuống cô. Lan thì thầm: “Mẹ ơi, nếu Chúa không nghe con, xin Mẹ cầu cùng Chúa cho con…” Rồi cô gục xuống, nước mắt hòa lẫn với nước mưa trên khuôn mặt, để mặc cho tiếng chuông nhà thờ vang lên từng nhịp, như nhịp đập của một trái tim đang khao khát sống lại.
Sáng hôm sau, khi những giọt mưa cuối cùng ngừng rơi, ánh nắng đầu tiên len qua những đám mây xám, chiếu lên cánh đồng lúa còn ướt át ngoài nhà thờ Thánh Phaolô. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chim sẻ ríu rít trên những cây bàng già trước sân nhà thờ. Lan tỉnh dậy trên băng ghế gỗ trong nhà thờ, cơ thể mỏi nhừ vì ngủ trong tư thế co ro suốt đêm. Chiếc áo khoác mỏng của cô vẫn còn ẩm, bốc lên mùi đất và nước mưa, nhưng cô không còn cảm thấy lạnh nữa. Có lẽ hơi ấm từ ngọn đèn dầu trên bàn thờ, hay từ lời cầu nguyện yếu ớt đêm qua, đã sưởi ấm cô một cách kỳ diệu.
Lan đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi nhà thờ. Đôi dép lê của cô đã rách một bên, khiến mỗi bước đi trên con đường đất đỏ trở nên khó khăn. Cô không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng cô cần rời khỏi nơi này trước khi ai đó trong làng nhìn thấy cô trong bộ dạng thảm hại. Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi cổng nhà thờ, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ xa, tiến về phía cô trên chiếc xe máy cũ kỹ. Đó là Tuấn, anh trai cô, người mà cô chưa gặp lại kể từ lần cuối cãi vã cách đây 5 năm.
Tuấn dừng xe, tắt máy, rồi bước xuống. Anh 35 tuổi, cao gầy, khuôn mặt rám nắng với vài nếp nhăn hằn sâu ở đuôi mắt – dấu vết của những năm tháng làm việc vất vả dưới trời nắng. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh bạc màu và đôi giày thể thao đã sờn gót, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng, toát lên vẻ kiên định mà Lan từng quen thuộc từ nhỏ. Tuấn nhìn em gái, đôi mày nhíu lại, rồi thở dài:
“Lan, em sao ra nông nỗi này? Mẹ khóc vì em bao nhiêu đêm rồi, em biết không?”
Lan cúi đầu, tránh ánh mắt của anh. Giọng cô khàn khàn, như thể đã cạn kiệt sức lực sau một đêm khóc và cầu nguyện:
“Em còn gì để anh với mẹ mong nữa? Đời em hết rồi, anh Tuấn. Anh đừng phí lời.”
Tuấn không đáp ngay. Anh bước tới gần, đặt tay lên vai em gái. Bàn tay anh chai sần, thô ráp vì những năm làm nghề sửa xe, nhưng ấm áp lạ thường. Anh nắm vai cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, kéo cô ra khỏi bóng râm của cổng nhà thờ, về phía ánh nắng đang dần lên cao.
“Chưa hết đâu, Lan,” anh nói, giọng trầm nhưng chắc chắn. “Anh thấy em ở nhà thờ tối qua. Em quay về với Chúa rồi à?”
Lan lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe ánh lên sự hoang mang. Cô kéo tay áo lau nước mắt còn sót lại, giọng run run:
“Em không biết, anh. Em không còn chỗ nào để đi, nên vào đó thôi. Em không nghĩ Chúa còn nhớ em sau những gì em đã làm.”
Tuấn im lặng một lúc, nhìn em gái từ đầu đến chân. Anh nhận ra cô đã thay đổi quá nhiều so với cô bé Lan ngày xưa – cô bé luôn cười rạng rỡ khi chạy nhảy trong sân nhà thờ, luôn hát thánh ca với giọng trong veo. Giờ đây, cô gầy gò, đôi vai rụt lại như muốn trốn khỏi thế giới, và ánh mắt trống rỗng như một người đã đánh mất tất cả. Nhưng Tuấn không bỏ cuộc. Anh kéo tay Lan, dẫn cô về phía chiếc xe máy:
“Đi với anh về nhà. Mẹ đang đợi em. Đừng nói gì hết, cứ đi thôi.”
Lan ngập ngừng, nhưng đôi chân cô mỏi nhừ không cho phép cô từ chối. Cô ngồi sau xe, ôm lấy lưng anh trai, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo sơ mi mỏng của anh. Trên đường về, gió mát thổi qua, mang theo mùi lúa non từ cánh đồng. Lan nhắm mắt, để mặc cho những ký ức tuổi thơ tràn về. Cô nhớ những ngày hai anh em cùng mẹ quỳ trước bàn thờ, đọc kinh tối. Tuấn luôn là người bắt nhịp kinh, giọng anh trầm trầm nhưng đầy sức sống. Có lần, khi cô buồn vì bị bạn bè trêu chọc, Tuấn đã nắm tay cô, nói: “Lan, em cầu nguyện đi. Chúa sẽ an ủi em.” Hồi đó, cô tin anh, tin rằng cầu nguyện là chìa khóa giải quyết mọi nỗi buồn. Nhưng giờ đây, cô không còn chắc chắn nữa.
Khi xe dừng trước căn nhà gỗ cũ của gia đình, Lan xuống xe, đứng lặng nhìn cánh cửa gỗ đã phai màu. Căn nhà vẫn như xưa, với mái ngói rêu phong, hàng cau xanh mướt trước sân, và tiếng gà cục tác từ chuồng sau. Nhưng cô không dám bước vào. Cô sợ đối diện với mẹ, sợ ánh mắt thất vọng của bà Hạnh khi nhìn thấy đứa con gái từng là niềm tự hào giờ trở thành một kẻ thất bại. Tuấn nhận ra sự do dự của em, anh đẩy nhẹ vai cô:
“Vào đi, Lan. Mẹ không trách em đâu. Mẹ chỉ mong em về thôi.”
Lan bước vào nhà, đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Bên trong, mùi nhang thoảng nhẹ từ bàn thờ nhỏ ở góc nhà xộc vào mũi cô. Bà Hạnh đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ, tay cầm chuỗi Mân Côi, môi mấp máy cầu nguyện. Khi nghe tiếng bước chân, bà ngẩng lên, đôi mắt già nua sáng lên trong giây lát. Bà đứng dậy, chạy tới ôm chầm lấy Lan, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo:
“Lan, con về rồi… Mẹ tưởng con không còn nhớ nhà nữa.”
Lan gục vào lòng mẹ, khóc nức nở như một đứa trẻ. Cô không nói được gì, chỉ để mặc cho những giọt nước mắt cuốn trôi nỗi đau mà cô đã giữ trong lòng bao năm. Bà Hạnh vỗ về lưng cô, thì thầm:
“Con khổ quá, Lan ơi. Mẹ cầu nguyện cho con mỗi ngày, xin Chúa dẫn con về. Giờ con ở đây, mẹ cảm ơn Ngài quá.”
Tuấn đứng bên, mỉm cười nhẹ. Anh bước vào bếp, pha một ấm trà nóng, rồi mang ra đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa nhà. Anh ngồi xuống đối diện Lan, đẩy tách trà về phía em:
“Lan, uống đi cho ấm. Em kể anh nghe, chuyện gì đã xảy ra với em?”
Lan lau nước mắt, cầm tách trà nhưng không uống. Cô kể lại tất cả: những năm tháng ở Hà Nội, công việc bất động sản, những lời nói dối để kiếm tiền, mối tình với Hoàng, và cuối cùng là khoản nợ 300 triệu mà cô không biết làm sao trả. Giọng cô nghẹn ngào:
“Em không còn gì hết, anh Tuấn. Tiền hết, bạn bè quay lưng, Hoàng bỏ em. Em về đây vì em không còn chỗ nào để đi. Nhưng em không dám mong anh với mẹ tha thứ.”
Tuấn lắng nghe, không ngắt lời. Khi Lan kể xong, anh thở dài, rồi nói:
“Lan, em nhớ hồi nhỏ tụi mình cầu nguyện cùng mẹ không? Em từng nói cầu nguyện là cách nói chuyện với Chúa, là hơi thở của người tin Ngài. Giờ em khổ vậy, sao không thử cầu nguyện lại?”
Lan nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ. Cô cười buồn:
“Anh, em không còn là Lan ngày xưa nữa. Em bỏ Chúa lâu rồi, Ngài chắc chẳng nghe em đâu. Với lại, cầu nguyện thì được gì? Nó không trả nợ, không sửa được những gì em đã phá hỏng.”
Tuấn không vội đáp. Anh đứng dậy, lấy từ túi áo ra một cây thánh giá nhỏ bằng gỗ mà anh luôn mang theo. Anh đặt nó vào tay Lan, nắm chặt tay em:
“Lan, anh không giỏi nói. Nhưng anh tin cầu nguyện không chỉ là xin, mà là mở lòng với Chúa. Em không cần phải giỏi, không cần phải xứng đáng. Cứ cầu nguyện đi, như hồi nhỏ ấy. Anh thấy em ở nhà thờ tối qua, em đã bắt đầu rồi mà, đúng không?”
Lan cúi nhìn cây thánh giá trong tay, cảm nhận những đường vân gỗ thô ráp dưới ngón tay. Cô nhớ lại lời cầu nguyện yếu ớt đêm qua, khi cô kêu cầu Chúa trong tuyệt vọng. Cô không chắc đó có phải là cầu nguyện thật sự không, nhưng lúc ấy, cô đã cảm thấy một chút bình an len lỏi trong lòng. Cô thì thầm:
“Anh, em không biết nữa… Nhưng nếu anh tin, em sẽ thử.”
Tuấn gật đầu, vỗ vai em:
“Tốt. Ngày mai anh qua đón em đi làm với anh. Anh mở tiệm sửa xe ở thị trấn, cần người phụ bán phụ tùng. Em làm được. Đừng từ chối, anh không để em chết dần trong tuyệt vọng đâu.”
Lan ngẩng lên, nhìn anh trai. Đôi mắt anh sáng lên niềm tin mà cô từng thấy ở mẹ – niềm tin rằng Chúa không bao giờ bỏ rơi ai, dù họ có lạc lối xa đến đâu. Cô miễn cưỡng gật đầu, không phải vì cô tin mình có thể đứng dậy, mà vì sự kiên định của Tuấn khiến cô không thể từ chối.
Bà Hạnh ngồi bên, mỉm cười hiền từ. Bà nắm tay Lan, thì thầm:
“Lan, tối nay con cầu nguyện với mẹ nhé. Như ngày xưa ấy.”
Lan không đáp, nhưng trong lòng cô, một tia hy vọng nhỏ bé bắt đầu nhen nhóm, như ngọn đèn dầu yếu ớt trong nhà thờ đêm qua. Cô không biết liệu cầu nguyện có thể thay đổi cuộc đời cô không, nhưng cô sẵn sàng thử, dù chỉ là một bước nhỏ. Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên từ xa, như một lời nhắc nhở rằng Chúa vẫn đang chờ cô, ngay cả khi cô đã quên Ngài quá lâu.
Dưới đây là phiên bản đầy đủ của Chương 3: Tiếng Gọi Từ Lời Kinh trong tiểu thuyết “CẦU NGUYỆN”, được viết chi tiết, phong phú về bối cảnh, cảm xúc và nội tâm nhân vật để tiếp nối mạch truyện từ Chương 1 và Chương 2. Tôi sẽ làm nổi bật chủ đề cầu nguyện như một tiếng gọi từ Lời Chúa, đánh thức tâm hồn Lan và khơi dậy hy vọng trong cô, đồng thời phát triển mối quan hệ giữa Lan và Tuấn để làm nền tảng cho hành trình thay đổi của cô. Chương này sẽ giữ tinh thần sâu sắc, hấp dẫn và thấm đẫm đức tin.
CẦU NGUYỆN
Chương 3: Tiếng Gọi Từ Lời Kinh
Buổi sáng sau khi trở về nhà, ánh nắng dịu dàng len qua những kẽ lá của hàng cau trước sân nhà gỗ, chiếu lên khuôn mặt còn mệt mỏi của Lan. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói, mang đến một cảm giác yên bình mà cô đã quên từ lâu. Lan ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ trong bếp, tay cầm tách trà nóng mà Tuấn pha từ hôm qua, nhưng cô không uống. Đêm qua, cô đã quỳ cùng mẹ đọc kinh Mân Côi, như lời bà Hạnh đề nghị. Tiếng kinh vang lên trong căn nhà nhỏ, đều đặn như nhịp thở của những ngày xưa cũ, nhưng với Lan, nó lại xa lạ và vụng về. Cô đọc theo mẹ, giọng lắp bắp, không nhớ hết lời kinh, nhưng bà Hạnh không trách. Bà chỉ mỉm cười, nắm tay cô, thì thầm: “Con cứ đọc từ từ, Chúa hiểu lòng con.”
Lan không ngủ được sau đó. Cô nằm trên chiếc giường gỗ cũ, nghe tiếng gió thổi qua cánh đồng ngoài kia, và nghĩ về lời cầu nguyện yếu ớt trong nhà thờ đêm trước. Cô không chắc đó có phải là một khởi đầu thật sự không, nhưng một cảm giác lạ lùng len lỏi trong lòng cô – như thể có ai đó đang lắng nghe, dù cô không dám tin đó là Chúa. Sáng nay, khi Tuấn gõ cửa phòng, gọi cô dậy để đi làm, cô miễn cưỡng đứng lên, mặc chiếc áo sơ mi cũ của mẹ và theo anh ra xe.
Trên đường đến tiệm sửa xe ở thị trấn, Lan ngồi sau xe máy của Tuấn, ôm lấy lưng anh. Gió mát thổi qua, mang theo mùi lúa non và đất ẩm từ cánh đồng. Cô nhắm mắt, để mặc cho những ký ức tuổi thơ tràn về. Cô nhớ những ngày hai anh em đạp xe qua con đường này, Tuấn chở cô trên chiếc xe đạp cũ, vừa đạp vừa hát những bài thánh ca đơn giản mà mẹ dạy. Có lần, khi cô bị ngã trầy đầu gối, Tuấn đã ngồi xuống bên cô, lấy tay áo lau máu, rồi nói: “Lan, em cầu nguyện với anh đi. Chúa sẽ làm em bớt đau.” Hồi đó, cô tin lời anh, tin rằng cầu nguyện là phép màu có thể chữa lành mọi thứ. Nhưng giờ đây, cô không còn là cô bé ngây thơ ấy nữa. Cuộc đời đã dạy cô rằng không có phép màu nào đủ mạnh để xóa đi những sai lầm cô đã gây ra.
Tiệm sửa xe của Tuấn nằm ở một góc nhỏ của thị trấn, cách làng khoảng 5 cây số. Đó là một căn nhà cấp bốn đơn sơ, với mái tôn rỉ sét và một khoảng sân nhỏ đầy dầu nhớt. Bên trong, những kệ gỗ chất đầy phụ tùng xe máy, từ lốp xe đến bu-gi, được sắp xếp lộn xộn nhưng có trật tự theo cách của Tuấn. Một chiếc xe tải cũ đậu trước tiệm, vài người thợ đang cúi xuống sửa máy, tiếng dụng cụ leng keng vang lên đều đặn. Tuấn dừng xe, quay sang Lan:
“Đây là tiệm của anh. Em phụ anh bán phụ tùng, ghi sổ khi khách mua chịu. Công việc đơn giản, em làm được.”
Lan gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn trống rỗng. Cô bước vào tiệm, ngồi sau quầy gỗ nhỏ, tay lật lật cuốn sổ mà Tuấn đưa. Công việc không khó, nhưng cô làm trong lặng lẽ, không nói cười. Khách đến mua hàng, cô ghi chép, đưa phụ tùng, nhận tiền, nhưng không nhìn vào mắt ai. Cô sợ họ nhận ra cô – cô gái từng rời làng với những lời hứa hẹn lớn lao, giờ trở về trong bộ dạng thất bại. Tuấn để ý thấy sự im lặng của em, nhưng anh không ép. Anh chỉ lặng lẽ làm việc, thỉnh thoảng liếc nhìn cô với ánh mắt vừa thương vừa kiên nhẫn.
Đến giờ nghỉ trưa, khi những người thợ ra ngoài ăn, Tuấn ngồi xuống bên Lan, đặt một hộp cơm mẹ gói sẵn lên quầy. Anh mở hộp, đẩy về phía cô:
“Ăn đi, Lan. Mẹ làm cơm nắm với muối vừng, như hồi nhỏ em thích ấy.”
Lan nhìn hộp cơm, mùi muối vừng thoảng lên gợi nhớ những ngày cô và Tuấn ngồi dưới gốc cây đa đầu làng, ăn cơm mẹ gói trước khi đi học. Cô cầm miếng cơm, cắn một miếng nhỏ, nhưng không thấy ngon như xưa. Tuấn ăn cùng cô, rồi bất ngờ lấy từ túi áo ra một cuốn Kinh Thánh nhỏ, bìa da đã sờn, mở ra đọc:
“Từ đó người ta bắt đầu kêu cầu danh Chúa” (St 4,26).
Anh ngẩng lên, nhìn Lan:
“Em thấy không? Từ đầu Kinh Thánh đã nói về cầu nguyện. Anh tin Chúa gọi em về, qua anh, qua những gì em đang gặp. Đêm qua em cầu nguyện với mẹ, đúng không?”
Lan đặt miếng cơm xuống, ánh mắt thoáng chút bối rối. Cô gật đầu nhẹ:
“Ừ, nhưng em không biết mình làm đúng không. Em đọc kinh mà không nhớ hết, không cảm thấy gì nhiều. Em không chắc đó là cầu nguyện thật sự.”
Tuấn mỉm cười, giọng trầm ấm:
“Cầu nguyện không cần phải giỏi, Lan. Em đọc kinh với mẹ, em kêu cầu Chúa trong nhà thờ, đó đã là cầu nguyện rồi. Anh không giỏi nói đâu, nhưng anh tin Chúa nghe hết, dù em không cảm thấy gì.”
Lan nhìn anh, ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ. Cô thì thầm:
“Anh, em không còn là người sống đạo như anh với mẹ nữa. Em bỏ Chúa lâu lắm rồi, sống tệ lắm. Ngài chắc chẳng muốn nghe em đâu.”
Tuấn không đáp ngay. Anh lật cuốn Kinh Thánh, tìm đến một đoạn khác, rồi đọc chậm rãi:
*”Hãy cầu nguyện không ngừng” (1Tx 5,17). Chúa nói vậy, Lan. Ngài không bảo em phải hoàn hảo mới cầu nguyện, Ngài chỉ bảo em cứ cầu nguyện thôi. Anh với mẹ chưa bao giờ ngừng cầu nguyện cho em, dù em đi xa bao lâu.”
Lan cúi đầu, tay nắm chặt cuốn sổ trên quầy. Lời anh như một mũi dao nhẹ nhàng đâm vào lòng cô, làm cô nhớ lại những ngày cô từng tin rằng cầu nguyện là hơi thở của mình. Cô nhớ lần cô bị sốt cao hồi 10 tuổi, mẹ quỳ bên giường, đọc kinh suốt đêm, và sáng hôm sau cô khỏe lại. Cô nhớ lần Tuấn bị té xe, gãy tay, cả nhà quỳ cầu nguyện, và anh hồi phục nhanh hơn bác sĩ dự đoán. Hồi đó, cầu nguyện là một phần tự nhiên của cuộc sống cô, như hít thở không khí vậy. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy điều đó nữa.
Tuấn đặt cuốn Kinh Thánh xuống, đẩy về phía cô:
“Lan, em giữ cuốn này đi. Anh để lại vài trang anh đánh dấu, em đọc thử. Đừng nghĩ nhiều, cứ đọc thôi. Anh tin Chúa sẽ nói với em qua những lời này.”
Lan ngập ngừng, nhưng rồi cầm cuốn Kinh Thánh lên. Cô lật lật vài trang, thấy những dòng chữ Tuấn đánh dấu bằng bút chì đỏ: “Chúa là Đấng nhân từ và hay thương xót” (Tv 103,8); “Hãy đến cùng Ta, hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, Ta sẽ cho các ngươi được nghỉ ngơi” (Mt 11,28). Cô không đọc ngay, chỉ gấp lại, đặt vào túi áo.
Tối đó, khi về nhà, Lan ngồi một mình trong phòng. Cô lấy cuốn Kinh Thánh ra, mở đến những trang Tuấn đánh dấu. Những câu chuyện về Gia-cóp vật lộn với Chúa trong cầu nguyện, Daniel cầu nguyện ba lần mỗi ngày trong hang sư tử, David hết lòng kêu xin giữa bao khó khăn, hiện lên sống động trước mắt cô. Cô đọc đến đoạn Phaolô và Sila hát thánh ca trong ngục tù, lòng chợt rung động. Họ bị xiềng xích, bị đánh đập, vậy mà vẫn cầu nguyện. Còn cô, dù không bị tù đày, lại để chính mình bị giam trong ngục tối của tuyệt vọng và tội lỗi.
Lan đặt cuốn Kinh Thánh xuống, quỳ trước bàn thờ nhỏ trong phòng. Cô thì thầm:
“Chúa ơi, con không biết bắt đầu thế nào… Con không nhớ hết kinh, không biết Ngài có nghe con không. Nhưng nếu Ngài còn thương con, xin giúp con. Con không muốn sống thế này nữa.”
Đêm ấy, lần đầu tiên sau bao năm, Lan quỳ xuống, đọc kinh Lạy Cha. Giọng cô run run, đứt quãng vì không nhớ hết lời, nhưng cô cố gắng đọc từ trái tim. Cô khóc: “Con không xứng đáng, nhưng con cần Ngài.” Mỗi lời kinh như một hơi thở mới, yếu ớt nhưng chân thành, kéo cô ra khỏi bóng tối. Cô không biết liệu lời cầu nguyện này có được đáp lại không, nhưng khi đứng dậy, cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm len lỏi trong lòng – như một ngọn gió mát thổi qua cánh đồng sau cơn mưa.
Lan nằm xuống giường, tay vẫn nắm chặt cuốn Kinh Thánh. Tiếng chuông nhà thờ Thánh Phaolô vang lên từ xa, đều đặn như một lời mời gọi. Cô nhắm mắt, thì thầm: “Chúa ơi, nếu đây là khởi đầu, xin dẫn con đi tiếp.” Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng đêm nay, cô đã nghe thấy tiếng gọi từ lời kinh – một tiếng gọi nhỏ bé, nhưng đủ để thắp lên tia hy vọng trong lòng cô.
Những ngày sau khi Lan bắt đầu làm việc ở tiệm sửa xe của Tuấn, cuộc sống của cô dường như rơi vào một nhịp điệu đều đặn, dù chưa hẳn là yên bình. Mỗi sáng, cô thức dậy khi ánh nắng đầu tiên len qua khe cửa sổ gỗ, nghe tiếng mẹ – bà Hạnh – mấp máy đọc kinh sáng trong bếp. Cô ăn vội miếng cơm nắm muối vừng mà mẹ gói, rồi ngồi sau xe máy của Tuấn, để anh chở cô đến tiệm. Công việc ở tiệm không nặng nhọc – ghi sổ, bán phụ tùng, đưa lốp xe hay bu-gi cho khách – nhưng nó đủ để giữ cô bận rộn, không còn thời gian chìm trong những suy nghĩ u tối. Dẫu vậy, trong lòng Lan vẫn là một khoảng trống lớn, như một cánh đồng sau cơn bão, chưa kịp hồi sinh.
Tiệm sửa xe của Tuấn nằm ở một góc nhỏ của thị trấn, nơi tiếng xe cộ qua lại xen lẫn tiếng cười nói của những người thợ và khách quen. Mùi dầu nhớt thoảng trong không khí, hòa cùng mùi đất đỏ từ con đường dẫn vào tiệm. Lan ngồi sau quầy gỗ, tay lật cuốn sổ chi tiêu, ánh mắt thường xuyên lạc vào khoảng không. Cô không nói nhiều, chỉ làm việc trong lặng lẽ, như một cái bóng mờ nhạt giữa những người xung quanh. Tuấn để ý thấy sự im lặng của em, nhưng anh không ép cô thay đổi. Anh tin rằng thời gian và lời cầu nguyện sẽ từ từ chữa lành những vết thương trong lòng cô.
Một buổi trưa, khi ánh nắng gay gắt chiếu qua mái tôn, làm không gian trong tiệm nóng bức hơn, Lan đang ghi sổ thì nghe tiếng xe máy gầm rú từ xa. Cô ngẩng lên, thấy ba chiếc xe phân khối lớn dừng trước tiệm, bụi đất tung mù mịt. Ba người đàn ông bước xuống, dáng vẻ hung tợn, mặc áo da đen và đội mũ lưỡi trai che nửa mặt. Người dẫn đầu, một gã to lớn với cái đầu trọc bóng loáng, bước thẳng vào tiệm, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng góc. Đó là Dũng “đầu trọc”, một tay cho vay nặng lãi khét tiếng ở Hà Nội, người mà Lan từng gặp khi cô còn làm việc ở công ty bất động sản.
Dũng dừng trước quầy, gõ tay xuống mặt gỗ, giọng gằn gừ:
“Lan, mày nợ tao 300 triệu, tưởng trốn về quê là xong à? Trả tiền ngay, không thì đừng trách tao!”
Lan tái mặt, đôi tay cầm cuốn sổ run rẩy rơi xuống bàn. Tiếng gõ của Dũng như nhát búa đập vào lòng cô, làm sống lại những ký ức đen tối ở Hà Nội. Cô nhớ lại những ngày cô và Hoàng – người yêu cũ – ký giấy vay tiền từ Dũng để đầu tư vào một dự án bất động sản. Khi dự án thất bại, Hoàng bỏ trốn, để lại cô với khoản nợ khổng lồ. Cô đã chạy khỏi thành phố, hy vọng Dũng không tìm ra, nhưng giờ đây, quá khứ đã đuổi theo cô đến tận đây.
Cô lắp bắp, giọng yếu ớt:
“Anh Dũng, tôi… tôi không có tiền bây giờ. Cho tôi thời gian, tôi sẽ trả.”
Dũng cười khẩy, nụ cười lạnh lùng làm cô rùng mình. Hắn nghiêng người, áp sát mặt cô qua quầy gỗ, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá:
“Thời gian? Mày có một tháng. Không trả, tao tìm mẹ mày đòi. Tao nghe nói bà già nhà mày ở đây, đúng không? Đừng để tao phải đốt cái nhà gỗ của mày!”
Tuấn, đang sửa một chiếc xe tải ở góc tiệm, nghe thấy tiếng quát liền chạy tới. Anh đứng chắn trước Lan, giọng kiên quyết:
“Anh kia, anh nói chuyện đàng hoàng chút đi. Em tôi đang làm lại cuộc đời, anh đừng dọa nạt nó!”
Dũng quay sang Tuấn, ánh mắt khinh khỉnh. Hắn đẩy mạnh vai Tuấn, làm anh lùi lại vài bước:
“Mày là ai mà xen vào? Đây là chuyện giữa tao với con em mày. Tránh ra, không thì đừng trách tao nặng tay!”
Hai gã đàn em của Dũng bước tới, tay lăm lăm cây gậy gỗ, sẵn sàng lao vào nếu Tuấn phản kháng. Nhưng Tuấn không sợ. Anh đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt Dũng:
“Tôi là anh nó. Anh muốn gì thì nói với tôi, đừng hăm dọa em tôi!”
Lan nắm tay áo Tuấn, kéo anh lại, giọng run run:
“Anh Tuấn, đừng! Em không muốn anh bị liên lụy. Để em tự giải quyết.”
Dũng cười lớn, giọng đầy mỉa mai:
“Giải quyết? Mày lấy gì giải quyết? Một tháng, nhớ đấy. Không có tiền, đừng mong yên thân!” Hắn quay lưng, ra hiệu cho hai gã đàn em, rồi cả ba lên xe phóng đi, để lại đám bụi mù và tiếng gầm rú xa dần.
Lan ngồi sụp xuống ghế, tay ôm mặt, nước mắt trào ra không kiểm soát được. Tuấn quỳ xuống bên cô, đặt tay lên vai em:
“Lan, đừng sợ. Anh ở đây với em. Mấy thằng đó không làm gì được đâu.”
Lan lắc đầu, giọng nghẹn ngào:
“Anh Tuấn, anh không hiểu đâu. Em nợ 300 triệu, em lấy đâu ra mà trả? Chúng nó sẽ làm thật đấy, chúng sẽ tìm mẹ, sẽ đốt nhà mình… Em không muốn mẹ khổ vì em nữa!”
Tuấn nắm chặt tay cô, giọng trầm nhưng chắc chắn:
“Lan, em bình tĩnh. Mình sẽ tìm cách. Nhưng trước hết, em cầu nguyện đi. Chúa sẽ giúp em, anh tin chắc.”
Lan ngẩng lên, ánh mắt đầy nghi ngờ và tuyệt vọng. Cô cười buồn, giọng run rẩy:
“Cầu nguyện mà trả được nợ à? Anh, em không tin nổi đâu. Cầu nguyện không thay đổi được gì đâu mà!”
Tuấn không vội đáp. Anh đứng dậy, lấy từ túi áo ra cuốn Kinh Thánh nhỏ mà anh đã đưa cho Lan hôm qua, đặt xuống trước mặt cô. Anh lật đến một trang đã đánh dấu, đọc chậm rãi:
*”Hãy cầu xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho” (Mt 7,7). Lan, em không cần phải tin ngay, nhưng cứ thử đi. Anh với mẹ cầu nguyện cho em bao năm, và giờ em ở đây, đó chẳng phải là câu trả lời của Chúa sao? Em không cô đơn đâu.”
Lan nhìn cuốn Kinh Thánh, tay run run chạm vào trang giấy mỏng. Lời anh như một ngọn gió thổi qua lòng cô, vừa ấm áp vừa khiến cô bối rối. Cô muốn tin, nhưng nỗi sợ hãi và mặc cảm tội lỗi từ quá khứ khiến cô không dám hy vọng. Cô thì thầm:
“Anh, em không biết nữa… Em sợ quá. Nếu cầu nguyện không giúp được, em không biết phải làm sao.”
Tuấn vỗ vai cô, giọng kiên nhẫn:
“Lan, anh không hứa cầu nguyện sẽ trả hết nợ ngay. Nhưng anh tin nó sẽ cho em sức mạnh để đối diện. Em cứ cầu nguyện đi, như đêm qua ấy. Anh sẽ ở đây, mẹ cũng vậy. Mình sẽ cùng nhau vượt qua.”
Lan không đáp, nhưng cô gật đầu nhẹ. Cô cầm cuốn Kinh Thánh lên, ôm vào lòng như một vật báu cuối cùng cô còn giữ được. Khi Tuấn quay lại làm việc với chiếc xe tải, cô ngồi lặng lẽ sau quầy, nhìn ra cánh đồng xa xa qua khung cửa sổ nhỏ của tiệm. Tiếng gió thổi qua, mang theo mùi lúa non, làm cô nhớ lại những ngày cô còn bé, khi cầu nguyện là điều tự nhiên như hít thở. Giờ đây, cô không còn chắc chắn nữa, nhưng lời của Tuấn và nỗi sợ hãi từ lời đe dọa của Dũng khiến cô không còn lựa chọn nào khác.
Tối đó, khi về nhà, Lan không ăn cơm ngay mà vào phòng, quỳ trước bàn thờ nhỏ. Cô mở cuốn Kinh Thánh, đọc lại câu Tuấn đã đánh dấu: “Hãy cầu xin thì sẽ được…” Cô nhắm mắt, khóc:
“Chúa ơi, con không xứng đáng xin Ngài, nhưng con không còn cách nào. Con sợ lắm, sợ mất mẹ, mất anh, mất tất cả. Xin cứu con khỏi nợ nần, cho con cơ hội làm lại. Con không biết Ngài có nghe không, nhưng con cầu xin Ngài…”
Cô cầu nguyện suốt đêm, giọng run run, nước mắt rơi xuống cuốn Kinh Thánh. Cô không biết phép màu có đến không, nhưng khi đọc kinh Lạy Cha và kinh Kính Mừng, cô cảm thấy một chút bình an len lỏi trong lòng – như ngọn gió mát thổi qua cánh đồng sau cơn mưa. Tiếng chuông nhà thờ Thánh Phaolô vang lên từ xa, đều đặn như một lời nhắc nhở rằng Chúa vẫn đang lắng nghe, dù cô đã nghi ngờ Ngài quá lâu.
Khi đứng dậy, Lan lau nước mắt, thì thầm: “Chúa ơi, nếu Ngài nghe con, xin cho con một dấu chỉ.” Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng đêm nay, cô đã tìm lại một phần nhỏ của chính mình qua lời cầu nguyện – một hơi thở yếu ớt, nhưng đủ để giữ cô đứng vững trước cơn bão từ quá khứ.
Sáng hôm sau lời cầu nguyện tuyệt vọng của Lan, ánh nắng đầu ngày chiếu qua cánh đồng lúa, mang theo một chút hơi ấm hiếm hoi giữa những ngày đông lạnh lẽo. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng gió thổi nhẹ qua hàng cau trước sân nhà gỗ, như một lời chào bình dị của quê hương. Lan thức dậy với đôi mắt sưng húp vì khóc suốt đêm, nhưng trong lòng cô không còn nặng nề như trước. Lời cầu nguyện đêm qua, dù vụng về và run rẩy, đã để lại một cảm giác lạ lùng – không phải là niềm vui trọn vẹn, mà là một chút bình an mong manh, như ngọn đèn dầu nhỏ trong nhà thờ đêm cô trở về. Cô không biết liệu Chúa có nghe cô không, nhưng cô hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng yếu ớt.
Lan ngồi trước bàn thờ nhỏ trong phòng, tay vẫn nắm chặt cuốn Kinh Thánh mà Tuấn đưa. Cô lật lại trang anh đánh dấu, đọc đi đọc lại câu: “Hãy cầu xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho” (Mt 7,7). Lời ấy vang vọng trong đầu cô, như một lời hứa xa xôi mà cô không dám tin hoàn toàn. Cô thì thầm: “Chúa ơi, nếu Ngài nghe con đêm qua, xin cho con một dấu chỉ, như con đã xin. Con không cần nhiều, chỉ cần một con đường để thoát khỏi chuyện này.”
Bà Hạnh bước vào phòng, mang theo một bát cháo nóng còn bốc khói. Bà đặt bát xuống bàn, nhìn cô với ánh mắt hiền từ:
“Lan, con ăn đi cho ấm. Mẹ thấy con quỳ cầu nguyện tối qua, mẹ mừng lắm. Con cứ cầu xin Chúa, Ngài sẽ giúp con.”
Lan gật đầu, cầm muỗng khuấy cháo, nhưng không ăn ngay. Cô nhìn mẹ, giọng ngập ngừng:
“Mẹ, con cầu nguyện rồi, nhưng con không biết Ngài có nghe không. Con sợ quá, sợ tụi anh Dũng sẽ quay lại…”
Bà Hạnh ngồi xuống bên cô, nắm tay cô:
“Lan, mẹ không hứa mọi chuyện sẽ dễ dàng, nhưng mẹ tin Chúa không bỏ con. Mẹ cầu nguyện cho con bao năm, và giờ con về đây, chẳng phải là Ngài đã trả lời sao? Con cứ tin, rồi con sẽ thấy.”
Lan không đáp, nhưng lời mẹ làm cô ấm lòng. Cô ăn vài thìa cháo, rồi theo Tuấn ra tiệm sửa xe như mọi ngày. Trên đường đi, cô ngồi sau xe anh, ôm chặt lưng anh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo sơ mi cũ của anh. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cánh đồng lúa trải dài hai bên đường, lòng trĩu nặng vì lời đe dọa của Dũng “đầu trọc” hôm qua. Một tháng – thời hạn hắn đặt ra – ngắn ngủi như một cái chớp mắt, mà cô không biết lấy đâu ra 300 triệu để trả.
Tiệm sửa xe hôm nay yên ắng hơn thường lệ. Những người thợ làm việc trong im lặng, như thể cảm nhận được không khí nặng nề từ Lan. Cô ngồi sau quầy, tay lật cuốn sổ chi tiêu, nhưng tâm trí không tập trung. Hình ảnh Dũng với ánh mắt lạnh lùng và lời đe dọa đốt nhà cứ lởn vởn trong đầu cô, làm cô run sợ. Tuấn nhận ra sự bất an của em, anh bước tới, đặt một chai nước trước mặt cô:
“Lan, em đừng lo quá. Anh sẽ tìm cách giúp em trả nợ. Mình còn một tháng, không phải không có hy vọng.”
Lan nhìn anh, giọng yếu ớt:
“Anh Tuấn, anh lấy đâu ra tiền? Tiệm này kiếm được bao nhiêu đâu mà trả 300 triệu? Em không muốn anh khổ vì em.”
Tuấn mỉm cười nhẹ, vỗ vai cô:
“Lan, anh không hứa sẽ trả hết ngay, nhưng anh tin Chúa sẽ mở đường. Em cứ cầu nguyện, như đêm qua ấy. Anh với mẹ sẽ cầu nguyện cùng em.”
Lan gật đầu, nhưng lòng cô vẫn đầy nghi ngờ. Cô không tin cầu nguyện có thể giải quyết được khoản nợ khổng lồ ấy. Nhưng cô không muốn làm anh thất vọng, nên chỉ im lặng, tiếp tục công việc trong tiệm với đôi tay run run.
Giữa buổi trưa, khi ánh nắng gay gắt chiếu qua mái tôn làm tiệm nóng bức, một người phụ nữ bước vào. Cô ta khoảng 35 tuổi, mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ tự tin. Đó là Hoa, một người bạn cũ của Lan từ thời cô còn làm ở công ty bất động sản Hà Nội. Hoa nhìn quanh tiệm, rồi mỉm cười khi thấy Lan sau quầy:
“Lan, đúng là cậu rồi! Mình tìm cậu mãi, không ngờ cậu về quê thật.”
Lan ngạc nhiên, đứng dậy, giọng ngập ngừng:
“Hoa… sao cậu lại ở đây?”
Hoa bước tới, đặt tay lên vai Lan:
“Mình nghe chuyện cậu gặp khó ở Hà Nội. Mình về quê thăm mẹ, tiện đường ghé thị trấn này, nghe người ta nói có một cô gái giống cậu làm ở tiệm sửa xe. Mình đoán ngay là cậu.”
Lan cúi đầu, xấu hổ vì bộ dạng hiện tại của mình. Cô từng là đồng nghiệp ngang tài với Hoa, nhưng giờ cô chỉ là một kẻ thất bại, trong khi Hoa trông vẫn thành công và rạng rỡ. Cô thì thầm:
“Cậu đừng cười mình. Mình giờ chẳng còn gì hết…”
Hoa ngồi xuống bên cô, giọng dịu dàng:
“Lan, mình không cười cậu. Mình biết chuyện công ty phá sản, chuyện cậu bị Hoàng bỏ rơi với khoản nợ. Mình cũng từng khổ sở khi công ty sụp, nhưng mình đứng dậy được nhờ cầu nguyện và làm lại từ đầu. Mình tới đây vì muốn giúp cậu.”
Lan ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên:
“Giúp mình? Sao cậu giúp mình được? Mình nợ 300 triệu, Dũng ‘đầu trọc’ vừa tìm mình đòi hôm qua. Mình không biết làm sao trả…”
Hoa mỉm cười, lấy từ túi ra một chiếc điện thoại, mở lên một ứng dụng:
“Lan, mình đang làm một dự án bán hàng online, chủ yếu là đồ thủ công mỹ nghệ từ quê. Mình cần người phụ, và mình nghĩ cậu làm được. Mình có một lô hàng lớn cần bán gấp, giá rẻ. Nếu cậu muốn, mình giao cho cậu, cậu bán lại kiếm lời trả nợ. Mình tin cậu, cậu từng là người giỏi nhất ở công ty mà.”
Lan sững sờ, không tin vào tai mình. Cô lắp bắp:
“Nhưng… sao cậu giúp mình? Mình từng nói xấu cậu, từng tranh khách của cậu. Mình không xứng đáng…”
Hoa nắm tay cô, giọng chân thành:
“Lan, mình thấy cậu thay đổi. Mình nghe cậu về quê, sống với mẹ, làm lại từ đầu. Mình tin cậu sẽ làm tốt. Coi như mình trả ơn Chúa đã giúp mình trước đây. Hồi mình khó khăn, mình cầu nguyện mỗi ngày, và Ngài gửi người giúp mình. Giờ mình muốn làm điều đó cho cậu.”
Lan nhìn Hoa, nước mắt trào ra. Cô nhớ lại lời cầu nguyện đêm qua, khi cô xin Chúa một dấu chỉ, một con đường để thoát khỏi nợ nần. Chẳng lẽ đây là câu trả lời? Cô quay sang Tuấn, người đang đứng gần đó nghe câu chuyện, ánh mắt anh sáng lên niềm tin:
“Lan, em thấy chưa? Anh nói mà, cầu nguyện sẽ được đáp lại. Em cứ làm với chị Hoa đi, anh sẽ giúp em.”
Lan gật đầu, tay nắm chặt tay Hoa:
“Cảm ơn cậu, Hoa. Mình sẽ thử. Nếu mình kiếm được tiền, mình sẽ trả nợ, sẽ không để mẹ và anh khổ nữa.”
Trong một tháng tiếp theo, Lan dốc hết sức mình vào dự án của Hoa. Cô cùng Tuấn và Hoa lập một trang bán hàng online, chụp ảnh các sản phẩm thủ công như giỏ mây, chiếu cói, và đồ gỗ chạm khắc. Cô gọi điện cho những mối quan hệ cũ ở Hà Nội, thuyết phục họ mua hàng, dù đôi lúc bị từ chối phũ phàng. Tuấn chở cô đi khắp thị trấn, giao hàng cho khách, còn Hoa hướng dẫn cô cách quảng bá trên mạng xã hội. Mỗi tối, sau một ngày làm việc mệt mỏi, Lan quỳ trước bàn thờ, cầu nguyện: “Chúa ơi, con cảm ơn Ngài đã gửi chị Hoa đến. Xin cho con đủ sức để làm tốt, để trả nợ, để sống lại.”
Cuối tháng, Lan kiếm được 350 triệu từ lô hàng – đủ để trả nợ và còn dư một chút vốn. Khi Dũng “đầu trọc” quay lại tiệm, cô đứng thẳng, đưa tiền cho hắn:
“Anh Dũng, đây là 300 triệu. Cảm ơn anh đã cho tôi thời gian. Tôi trả đủ rồi, xin đừng làm khó tôi nữa.”
Dũng ngạc nhiên, đếm tiền, rồi nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. Hắn nhếch mép:
“Mày khá đấy. Tao tưởng mày không trả nổi. Thôi, xong chuyện.” Hắn quay lưng, lên xe cùng đàn em, bỏ đi trong đám bụi mù.
Lan đứng lặng, nước mắt rơi. Tuấn chạy tới, ôm lấy cô:
“Lan, em làm được rồi! Anh nói mà, Chúa nghe em đấy.”
Lan quay về nhà, quỳ trước bàn thờ, khóc:
“Chúa ơi, con cảm tạ Ngài. Lời cầu nguyện của con nhỏ bé, nhưng Ngài đã nghe. Con không dám tin Ngài vẫn thương con.” Cô ôm cuốn Kinh Thánh, cảm nhận một ánh đèn nhỏ nhen nhóm trong lòng – không rực rỡ, nhưng đủ để soi sáng con đường cô đang đi.
Sáng hôm sau lời cầu nguyện tuyệt vọng của Lan, ánh nắng đầu ngày chiếu qua cánh đồng lúa, mang theo một chút hơi ấm hiếm hoi giữa những ngày đông lạnh lẽo. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng gió thổi nhẹ qua hàng cau trước sân nhà gỗ, như một lời chào bình dị của quê hương. Lan thức dậy với đôi mắt sưng húp vì khóc suốt đêm, nhưng trong lòng cô không còn nặng nề như trước. Lời cầu nguyện đêm qua, dù vụng về và run rẩy, đã để lại một cảm giác lạ lùng – không phải là niềm vui trọn vẹn, mà là một chút bình an mong manh, như ngọn đèn dầu nhỏ trong nhà thờ đêm cô trở về. Cô không biết liệu Chúa có nghe cô không, nhưng cô hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng yếu ớt.
Lan ngồi trước bàn thờ nhỏ trong phòng, tay vẫn nắm chặt cuốn Kinh Thánh mà Tuấn đưa. Cô lật lại trang anh đánh dấu, đọc đi đọc lại câu: “Hãy cầu xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho” (Mt 7,7). Lời ấy vang vọng trong đầu cô, như một lời hứa xa xôi mà cô không dám tin hoàn toàn. Cô thì thầm: “Chúa ơi, nếu Ngài nghe con đêm qua, xin cho con một dấu chỉ, như con đã xin. Con không cần nhiều, chỉ cần một con đường để thoát khỏi chuyện này.”
Bà Hạnh bước vào phòng, mang theo một bát cháo nóng còn bốc khói. Bà đặt bát xuống bàn, nhìn cô với ánh mắt hiền từ:
“Lan, con ăn đi cho ấm. Mẹ thấy con quỳ cầu nguyện tối qua, mẹ mừng lắm. Con cứ cầu xin Chúa, Ngài sẽ giúp con.”
Lan gật đầu, cầm muỗng khuấy cháo, nhưng không ăn ngay. Cô nhìn mẹ, giọng ngập ngừng:
“Mẹ, con cầu nguyện rồi, nhưng con không biết Ngài có nghe không. Con sợ quá, sợ tụi anh Dũng sẽ quay lại…”
Bà Hạnh ngồi xuống bên cô, nắm tay cô:
“Lan, mẹ không hứa mọi chuyện sẽ dễ dàng, nhưng mẹ tin Chúa không bỏ con. Mẹ cầu nguyện cho con bao năm, và giờ con về đây, chẳng phải là Ngài đã trả lời sao? Con cứ tin, rồi con sẽ thấy.”
Lan không đáp, nhưng lời mẹ làm cô ấm lòng. Cô ăn vài thìa cháo, rồi theo Tuấn ra tiệm sửa xe như mọi ngày. Trên đường đi, cô ngồi sau xe anh, ôm chặt lưng anh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo sơ mi cũ của anh. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cánh đồng lúa trải dài hai bên đường, lòng trĩu nặng vì lời đe dọa của Dũng “đầu trọc” hôm qua. Một tháng – thời hạn hắn đặt ra – ngắn ngủi như một cái chớp mắt, mà cô không biết lấy đâu ra 300 triệu để trả.
Tiệm sửa xe hôm nay yên ắng hơn thường lệ. Những người thợ làm việc trong im lặng, như thể cảm nhận được không khí nặng nề từ Lan. Cô ngồi sau quầy, tay lật cuốn sổ chi tiêu, nhưng tâm trí không tập trung. Hình ảnh Dũng với ánh mắt lạnh lùng và lời đe dọa đốt nhà cứ lởn vởn trong đầu cô, làm cô run sợ. Tuấn nhận ra sự bất an của em, anh bước tới, đặt một chai nước trước mặt cô:
“Lan, em đừng lo quá. Anh sẽ tìm cách giúp em trả nợ. Mình còn một tháng, không phải không có hy vọng.”
Lan nhìn anh, giọng yếu ớt:
“Anh Tuấn, anh lấy đâu ra tiền? Tiệm này kiếm được bao nhiêu đâu mà trả 300 triệu? Em không muốn anh khổ vì em.”
Tuấn mỉm cười nhẹ, vỗ vai cô:
“Lan, anh không hứa sẽ trả hết ngay, nhưng anh tin Chúa sẽ mở đường. Em cứ cầu nguyện, như đêm qua ấy. Anh với mẹ sẽ cầu nguyện cùng em.”
Lan gật đầu, nhưng lòng cô vẫn đầy nghi ngờ. Cô không tin cầu nguyện có thể giải quyết được khoản nợ khổng lồ ấy. Nhưng cô không muốn làm anh thất vọng, nên chỉ im lặng, tiếp tục công việc trong tiệm với đôi tay run run.
Giữa buổi trưa, khi ánh nắng gay gắt chiếu qua mái tôn làm tiệm nóng bức, một người phụ nữ bước vào. Cô ta khoảng 35 tuổi, mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ tự tin. Đó là Hoa, một người bạn cũ của Lan từ thời cô còn làm ở công ty bất động sản Hà Nội. Hoa nhìn quanh tiệm, rồi mỉm cười khi thấy Lan sau quầy:
“Lan, đúng là cậu rồi! Mình tìm cậu mãi, không ngờ cậu về quê thật.”
Lan ngạc nhiên, đứng dậy, giọng ngập ngừng:
“Hoa… sao cậu lại ở đây?”
Hoa bước tới, đặt tay lên vai Lan:
“Mình nghe chuyện cậu gặp khó ở Hà Nội. Mình về quê thăm mẹ, tiện đường ghé thị trấn này, nghe người ta nói có một cô gái giống cậu làm ở tiệm sửa xe. Mình đoán ngay là cậu.”
Lan cúi đầu, xấu hổ vì bộ dạng hiện tại của mình. Cô từng là đồng nghiệp ngang tài với Hoa, nhưng giờ cô chỉ là một kẻ thất bại, trong khi Hoa trông vẫn thành công và rạng rỡ. Cô thì thầm:
“Cậu đừng cười mình. Mình giờ chẳng còn gì hết…”
Hoa ngồi xuống bên cô, giọng dịu dàng:
“Lan, mình không cười cậu. Mình biết chuyện công ty phá sản, chuyện cậu bị Hoàng bỏ rơi với khoản nợ. Mình cũng từng khổ sở khi công ty sụp, nhưng mình đứng dậy được nhờ cầu nguyện và làm lại từ đầu. Mình tới đây vì muốn giúp cậu.”
Lan ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên:
“Giúp mình? Sao cậu giúp mình được? Mình nợ 300 triệu, Dũng ‘đầu trọc’ vừa tìm mình đòi hôm qua. Mình không biết làm sao trả…”
Hoa mỉm cười, lấy từ túi ra một chiếc điện thoại, mở lên một ứng dụng:
“Lan, mình đang làm một dự án bán hàng online, chủ yếu là đồ thủ công mỹ nghệ từ quê. Mình cần người phụ, và mình nghĩ cậu làm được. Mình có một lô hàng lớn cần bán gấp, giá rẻ. Nếu cậu muốn, mình giao cho cậu, cậu bán lại kiếm lời trả nợ. Mình tin cậu, cậu từng là người giỏi nhất ở công ty mà.”
Lan sững sờ, không tin vào tai mình. Cô lắp bắp:
“Nhưng… sao cậu giúp mình? Mình từng nói xấu cậu, từng tranh khách của cậu. Mình không xứng đáng…”
Hoa nắm tay cô, giọng chân thành:
“Lan, mình thấy cậu thay đổi. Mình nghe cậu về quê, sống với mẹ, làm lại từ đầu. Mình tin cậu sẽ làm tốt. Coi như mình trả ơn Chúa đã giúp mình trước đây. Hồi mình khó khăn, mình cầu nguyện mỗi ngày, và Ngài gửi người giúp mình. Giờ mình muốn làm điều đó cho cậu.”
Lan nhìn Hoa, nước mắt trào ra. Cô nhớ lại lời cầu nguyện đêm qua, khi cô xin Chúa một dấu chỉ, một con đường để thoát khỏi nợ nần. Chẳng lẽ đây là câu trả lời? Cô quay sang Tuấn, người đang đứng gần đó nghe câu chuyện, ánh mắt anh sáng lên niềm tin:
“Lan, em thấy chưa? Anh nói mà, cầu nguyện sẽ được đáp lại. Em cứ làm với chị Hoa đi, anh sẽ giúp em.”
Lan gật đầu, tay nắm chặt tay Hoa:
“Cảm ơn cậu, Hoa. Mình sẽ thử. Nếu mình kiếm được tiền, mình sẽ trả nợ, sẽ không để mẹ và anh khổ nữa.”
Trong một tháng tiếp theo, Lan dốc hết sức mình vào dự án của Hoa. Cô cùng Tuấn và Hoa lập một trang bán hàng online, chụp ảnh các sản phẩm thủ công như giỏ mây, chiếu cói, và đồ gỗ chạm khắc. Cô gọi điện cho những mối quan hệ cũ ở Hà Nội, thuyết phục họ mua hàng, dù đôi lúc bị từ chối phũ phàng. Tuấn chở cô đi khắp thị trấn, giao hàng cho khách, còn Hoa hướng dẫn cô cách quảng bá trên mạng xã hội. Mỗi tối, sau một ngày làm việc mệt mỏi, Lan quỳ trước bàn thờ, cầu nguyện: “Chúa ơi, con cảm ơn Ngài đã gửi chị Hoa đến. Xin cho con đủ sức để làm tốt, để trả nợ, để sống lại.”
Cuối tháng, Lan kiếm được 350 triệu từ lô hàng – đủ để trả nợ và còn dư một chút vốn. Khi Dũng “đầu trọc” quay lại tiệm, cô đứng thẳng, đưa tiền cho hắn:
“Anh Dũng, đây là 300 triệu. Cảm ơn anh đã cho tôi thời gian. Tôi trả đủ rồi, xin đừng làm khó tôi nữa.”
Dũng ngạc nhiên, đếm tiền, rồi nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. Hắn nhếch mép:
“Mày khá đấy. Tao tưởng mày không trả nổi. Thôi, xong chuyện.” Hắn quay lưng, lên xe cùng đàn em, bỏ đi trong đám bụi mù.
Lan đứng lặng, nước mắt rơi. Tuấn chạy tới, ôm lấy cô:
“Lan, em làm được rồi! Anh nói mà, Chúa nghe em đấy.”
Lan quay về nhà, quỳ trước bàn thờ, khóc:
“Chúa ơi, con cảm tạ Ngài. Lời cầu nguyện của con nhỏ bé, nhưng Ngài đã nghe. Con không dám tin Ngài vẫn thương con.” Cô ôm cuốn Kinh Thánh, cảm nhận một ánh đèn nhỏ nhen nhóm trong lòng – không rực rỡ, nhưng đủ để soi sáng con đường cô đang đi.
Những tháng sau khi Lan trả xong nợ và sửa lại căn nhà gỗ, cuộc sống của cô dần đi vào quỹ đạo mới. Ánh nắng mùa xuân len qua cánh đồng lúa, mang theo hơi ấm và sắc xanh tươi mới, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có thể bắt đầu lại. Tiếng chim sẻ ríu rít trên mái nhà thờ Thánh Phaolô hòa cùng tiếng gió thổi nhẹ qua hàng cau trước sân nhà, tạo nên một bản hòa ca yên bình mà Lan từng không để tâm trong những năm xa quê. Cô giờ đây không chỉ là một người phụ bán phụ tùng ở tiệm sửa xe của Tuấn, mà còn là một người kinh doanh nhỏ qua mạng, cùng Hoa duy trì dự án bán hàng online với những sản phẩm thủ công và nông sản quê hương. Công việc không làm cô giàu có, nhưng đủ để cô sống ổn định và giúp đỡ gia đình.
Mỗi tối, Lan vẫn quỳ cùng mẹ – bà Hạnh – đọc kinh Mân Côi trước bàn thờ nhỏ trong nhà. Tiếng kinh đều đặn vang lên, không còn vụng về như những ngày đầu cô trở về, mà giờ đây mang một nhịp điệu tự nhiên, như hơi thở của cô. Cô không chỉ đọc kinh vì mẹ, mà vì chính cô đã tìm thấy bình an trong những lời cầu nguyện ấy. Mỗi lần quỳ xuống, cô cảm ơn Chúa vì đã dẫn cô qua bóng tối, và xin Ngài giúp cô sống tốt hơn, không chỉ cho bản thân mà cho những người xung quanh. Lời kinh không còn là một nghĩa vụ, mà trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô – một mật khẩu để cô mở cánh cửa lòng mình với Chúa.
Một buổi chiều cuối xuân, khi ánh nắng nhạt dần trên cánh đồng, Lan đang ngồi sau quầy tiệm sửa xe, ghi sổ cho một khách quen, thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước cửa tiệm. Đó là Minh, một người bạn cũ từ thời cô còn làm ở công ty bất động sản Hà Nội. Minh từng là một đồng nghiệp thân thiết của cô, một người đàn ông vui tính, năng động, luôn mang lại tiếng cười cho cả nhóm. Nhưng giờ đây, anh trông khác hẳn. Anh gầy gò, khuôn mặt hốc hác với những quầng thâm dưới mắt, mái tóc rối bù bết mồ hôi, và đôi vai rụt lại như mang một gánh nặng vô hình. Anh mặc chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ, đôi giày rách một bên, và bước đi loạng choạng, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
Minh dừng trước quầy, nhìn Lan với ánh mắt đờ đẫn, giọng khàn khàn:
“Lan… là mày thật à? Tao nghe người ta nói mày về quê, tao không tin… Giờ tao thấy rồi.”
Lan ngạc nhiên, đứng dậy, giọng ngập ngừng:
“Minh, sao mày lại ở đây? Mày… mày sao ra nông nỗi này?”
Minh cười nhạt, nụ cười méo mó đầy cay đắng. Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa trước quầy, tay ôm đầu:
“Lan, tao hết đường rồi. Tao thua cờ bạc, nợ 100 triệu, không ai giúp tao… Tao trốn khỏi Hà Nội, lang thang mấy tháng nay, nghe nói mày ở đây, tao tìm tới. Mày là hy vọng cuối cùng của tao…”
Lan sững sờ, nhìn Minh mà lòng đau nhói. Cô nhớ lại những ngày ở Hà Nội, khi cô và Minh cùng làm việc, cùng cười đùa trong những buổi nhậu sau giờ tan sở. Minh từng là người kéo cô ra khỏi nỗi buồn khi cô bị Hoàng bỏ rơi, từng cho cô vay tiền khi cô kẹt cứng. Nhưng cô cũng nhớ, chính cô đã quay lưng với anh khi anh cần giúp đỡ, vì lúc đó cô chỉ lo cho bản thân. Giờ đây, nhìn Minh trong bộ dạng thảm hại, cô cảm thấy một nỗi ân hận trào dâng.
Cô ngồi xuống bên anh, giọng run run:
“Minh, sao mày không nói với tao sớm hơn? Tao cũng từng như mày, nợ nần, tuyệt vọng. Nhưng tao vượt qua được, mày cũng sẽ được thôi.”
Minh ngẩng lên, ánh mắt mờ mịt:
“Vượt qua? Mày nói dễ lắm. Tao không còn gì hết, Lan. Nhà tao bán rồi, bạn bè quay lưng, gia đình không còn ai. Tao chỉ muốn chết quách cho xong…”
Lan nắm tay Minh, tay anh lạnh ngắt và run rẩy. Cô nhớ lại chính mình cách đây vài tháng, khi cô quỳ trong nhà thờ, khóc lóc cầu xin Chúa giữa cơn mưa lạnh. Cô nhớ lời Tuấn nói: “Cầu nguyện sẽ cho em sức mạnh để đối diện.” Cô nhìn Minh, giọng kiên định:
“Minh, tao từng như mày, nghĩ đời mình hết thật. Nhưng tao cầu nguyện, và Chúa giúp tao. Mày ở lại đây với tao, tao sẽ giúp mày. Đừng bỏ cuộc.”
Minh cười nhạt, giọng đầy nghi ngờ:
“Cầu nguyện? Mày đùa à, Lan? Tao không tin mấy chuyện đó. Tao chỉ cần tiền, không cần Chúa.”
Lan không vội đáp. Cô đứng dậy, vào nhà lấy một chai nước và một chiếc bánh mì mẹ gói sẵn, đặt trước mặt Minh:
“Mày ăn đi đã, rồi tao kể mày nghe. Tao không ép mày tin, nhưng mày cứ ở đây, tao sẽ giúp mày tìm đường.”
Minh miễn cưỡng cầm chai nước, uống một ngụm, rồi cắn miếng bánh mì. Anh ăn ngấu nghiến, như thể đã đói mấy ngày. Lan ngồi bên, kể lại câu chuyện của mình: từ những ngày sa ngã ở Hà Nội, khoản nợ 300 triệu với Dũng “đầu trọc”, đến lúc cô quỳ cầu nguyện trong nhà thờ và được Hoa giúp đỡ để trả nợ. Cô nói chậm rãi, giọng trầm ấm:
“Minh, tao không giỏi cầu nguyện, không nhớ hết kinh. Nhưng tao cứ cầu xin, và Chúa gửi người giúp tao. Tao tin nếu mày ở đây, Ngài cũng sẽ giúp mày.”
Minh im lặng, ánh mắt thoáng chút dao động. Anh thì thầm:
“Lan, mày thay đổi thật… Nhưng tao không biết nữa. Tao tệ quá, không dám tin ai nữa.”
Lan mỉm cười nhẹ, nắm tay anh:
“Mày không cần tin ngay. Cứ ở lại đây, tao với anh Tuấn sẽ giúp mày. Mày từng giúp tao, giờ tới lượt tao.”
Tối đó, Lan dẫn Minh về nhà, sắp xếp cho anh ngủ ở căn phòng nhỏ phía sau. Cô đưa anh một bộ quần áo cũ của Tuấn, rồi quỳ cùng anh trước bàn thờ. Minh ngập ngừng, nhưng khi Lan bắt đầu đọc kinh Lạy Cha, anh lẩm nhẩm theo, giọng yếu ớt: “Lạy Cha chúng con ở trên trời…” Anh không hiểu hết lời kinh, nhưng khi nhìn Lan quỳ bên, đôi mắt sáng lên niềm tin, anh cảm thấy một chút ấm áp len lỏi trong lòng.
Những ngày sau, Lan nhờ Tuấn dạy Minh sửa xe ở tiệm. Minh vụng về, thường làm sai, nhưng Tuấn kiên nhẫn hướng dẫn. Lan cùng Hoa tìm việc cho Minh, giao anh phụ bán hàng online, chụp ảnh sản phẩm và giao hàng. Mỗi tối, cô kéo anh quỳ cầu nguyện cùng mẹ và Tuấn. Minh ban đầu miễn cưỡng, nhưng dần dần, anh bắt đầu đọc kinh rõ hơn, dù vẫn không dám tin hoàn toàn.
Một tháng sau, Minh kiếm được 50 triệu từ việc bán hàng và sửa xe. Anh trả được một phần nợ, và lần đầu tiên, anh quỳ một mình trước bàn thờ, thì thầm: “Chúa ơi, nếu Ngài thật sự nghe, xin giúp con trả hết nợ, sống lại như Lan.”
Lan đứng ngoài cửa, nghe tiếng Minh cầu nguyện, nước mắt rơi. Cô quay sang Tuấn, nói:
“Anh, em không ngờ cầu nguyện lại mạnh mẽ vậy. Nó không chỉ cứu em, mà còn cứu Minh.”
Tuấn mỉm cười, vỗ vai cô:
“Lan, cầu nguyện là hơi thở của người tin Chúa. Em cứu Minh, nhưng thật ra là Chúa cứu cả hai.”
Đêm đó, Lan quỳ trước bàn thờ, đọc kinh cảm tạ: “Chúa ơi, con cảm ơn Ngài đã gửi Minh đến. Con xin Ngài giúp anh ấy, như Ngài đã giúp con.” Tiếng chuông nhà thờ Thánh Phaolô vang lên từ xa, như một lời khẳng định rằng cầu nguyện không chỉ là hy vọng của cô, mà còn là ánh sáng cho những người lầm lỡ như Minh.
Hai năm sau ngày Lan trả xong nợ và bắt đầu hành trình trở về với Chúa, ngôi làng nhỏ ven cánh đồng lúa đã thay đổi không ít. Ánh nắng mùa hạ dịu dàng chiếu qua những tán cây bàng trước nhà thờ Thánh Phaolô, mang theo hơi ấm và sắc vàng rực rỡ, như một lời chúc phúc từ thiên nhiên cho những ngày bình yên của Lan. Tiếng chuông nhà thờ vang lên đều đặn mỗi sáng, không còn yếu ớt như cái đêm cô trở về trong cơn mưa, mà giờ đây ngân nga mạnh mẽ, như một lời mời gọi cộng đoàn đến với đức tin. Lan giờ không chỉ là một người phụ nữ vượt qua bóng tối quá khứ, mà còn là một người sống đạo nhiệt thành, mang lại hy vọng cho những người xung quanh.
Tiệm sửa xe của Tuấn giờ đã khang trang hơn, nhờ số tiền Lan và anh cùng góp để sửa sang. Dự án bán hàng online của cô và Hoa phát triển mạnh, không chỉ mang lại thu nhập mà còn tạo việc làm cho nhiều người trong làng, từ những bà mẹ nhặt rau đến những thanh niên bỏ học. Minh, người bạn lầm lỡ từng tìm đến Lan trong tuyệt vọng, giờ đã trả hết nợ cờ bạc và trở thành một người thợ sửa xe lành nghề dưới sự hướng dẫn của Tuấn. Anh không còn say xỉn hay chán đời, mà sống giản dị, thường xuyên quỳ cầu nguyện cùng Lan và gia đình mỗi tối. Căn nhà gỗ của bà Hạnh giờ là nơi tụ họp của những trái tim biết cầu nguyện, với tiếng kinh Mân Côi vang lên mỗi đêm như một bài ca không bao giờ dứt.
Nhưng điều Lan trân trọng nhất không phải là những thành công vật chất, mà là sự bình an cô tìm thấy qua cầu nguyện. Mỗi lần quỳ trước bàn thờ, cô cảm nhận được sức mạnh của lời kinh – không chỉ là hơi thở của riêng cô, mà là sợi dây kết nối cô với Chúa, với mẹ, với anh trai, và với cả cộng đoàn. Cô từng nghĩ cầu nguyện là một điều xa xỉ dành cho những người thánh thiện, nhưng giờ cô hiểu rằng nó là hy vọng, là năng lực, là lời an ủi cho bất kỳ ai biết kêu cầu danh Chúa.
Một buổi chiều đầu hạ, khi ánh nắng vàng nhạt trải dài trên cánh đồng, Lan nảy ra ý tưởng tổ chức một ngày hội cầu nguyện ở nhà thờ Thánh Phaolô. Cô muốn cảm tạ Chúa vì đã dẫn cô qua bóng tối, và chia sẻ câu chuyện của mình để khích lệ những người khác. Cô nói với Tuấn và mẹ:
“Anh, mẹ, con muốn làm một ngày hội để cảm ơn Chúa. Con từng nghĩ đời mình hết, nhưng cầu nguyện đã cứu con. Con muốn mọi người biết rằng Ngài không bỏ ai.”
Tuấn gật đầu, ánh mắt sáng lên:
“Ý hay đấy, Lan. Anh sẽ giúp em. Mình mời cả giáo xứ, làm sao để ngày đó thật ý nghĩa.”
Bà Hạnh nắm tay cô, mỉm cười:
“Lan, mẹ tự hào về con. Mẹ sẽ cầu nguyện để ngày hội thành công.”
Lan bắt đầu chuẩn bị. Cô cùng Tuấn và Minh dựng một sân khấu nhỏ trước sân nhà thờ, dùng gỗ và vải bạt từ tiệm sửa xe. Hoa từ Hà Nội về, mang theo những sản phẩm thủ công để bán gây quỹ cho ngày hội. Lan mời cha xứ – cha Gioan – đến chủ trì, và nhờ nhóm ca đoàn trong làng tập những bài thánh ca cô từng hát thời thơ ấu. Cô còn gửi lời mời đến những người từng xuất hiện trong hành trình của cô: Dũng “đầu trọc” – giờ đã bỏ nghề đòi nợ và làm nghề chở hàng, Minh – người bạn lầm lỡ đã hồi sinh, và cả những người trong làng từng nghi ngờ cô khi cô mới trở về.
Ngày hội diễn ra vào một chiều thứ Bảy, khi ánh nắng nhạt dần và gió mát thổi qua cánh đồng. Nhà thờ Thánh Phaolô rực rỡ hơn bao giờ hết, với những dải cờ màu treo quanh sân, những bàn gỗ bày sản phẩm thủ công của Hoa, và tiếng nhạc thánh ca vang vọng từ loa phóng thanh. Hàng trăm người trong làng tụ họp, từ những cụ già chống gậy đến những đứa trẻ chạy nhảy trên sân cỏ. Cha Gioan đứng trên sân khấu, đọc lời mở đầu:
“Hôm nay, chúng ta tụ họp để cảm tạ Chúa qua lời cầu nguyện. Cầu nguyện là hơi thở của người tin Chúa, là ánh sáng dẫn chúng ta qua đêm đen. Chúng ta sẽ nghe câu chuyện của một người đã tìm thấy ánh sáng ấy – chị Lan.”
Lan bước lên sân khấu, tay cầm cuốn Kinh Thánh nhỏ mà Tuấn từng đưa cô. Cô mặc chiếc áo dài trắng giản dị, mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt sáng lên niềm tin mà cô từng đánh mất. Cô nhìn xuống cộng đoàn – mẹ cô ngồi ở hàng đầu, mỉm cười hiền từ; Tuấn đứng bên cạnh, ánh mắt tự hào; Minh ngồi gần đó, tay nắm chặt cây thánh giá gỗ; Hoa, Dũng, và những người khác đều có mặt, như những mảnh ghép trong hành trình của cô. Cô hít một hơi sâu, bắt đầu kể:
“Tôi từng bỏ Chúa, từng sống trong bóng tối. Tôi xa nhà, xa mẹ, xa anh trai, chạy theo tiền bạc và danh vọng ở Hà Nội. Tôi nói dối, lừa gạt, sống buông thả, và cuối cùng rơi vào nợ nần, tuyệt vọng. Hai năm trước, tôi về đây trong một đêm mưa, quỳ trong nhà thờ này, khóc lóc cầu xin Chúa. Tôi không tin Ngài nghe, nhưng Ngài đã trả lời – qua anh trai tôi, qua mẹ tôi, qua những người bạn như Hoa và Minh, thậm chí qua những thử thách từ Dũng.”
Cô dừng lại, nhìn xuống Dũng “đầu trọc” đang ngồi ở hàng cuối. Hắn cúi đầu, ánh mắt thoáng chút xấu hổ. Cô mỉm cười, tiếp tục:
“Cầu nguyện đã cứu tôi. Nó không phải là phép màu làm mọi thứ biến mất ngay, mà là hơi thở, là hy vọng, là năng lực để tôi đối diện với chính mình. Tôi từng nghĩ mình không xứng đáng, nhưng Chúa dạy tôi rằng Ngài không bỏ ai, miễn là chúng ta kêu cầu Ngài. Tôi mong mọi người cũng cầu nguyện, vì Ngài luôn lắng nghe, dù chúng ta lạc lối đến đâu.”
Tiếng vỗ tay vang lên từ cộng đoàn, không ồn ào nhưng ấm áp, như một lời đồng cảm với câu chuyện của cô. Cha Gioan bước lên, đặt tay lên vai Lan:
“Lan, con là minh chứng sống động cho sức mạnh của cầu nguyện. Cảm ơn con đã chia sẻ.”
Sau đó, cộng đoàn cùng quỳ xuống, đọc kinh Lạy Cha và kinh Kính Mừng. Tiếng kinh vang vọng trên cánh đồng, hòa cùng tiếng chuông nhà thờ ngân nga, như một bài ca cảm tạ. Lan quỳ bên mẹ và Tuấn, nước mắt rơi khi cô cảm nhận được tình yêu của Chúa qua từng lời kinh. Minh đứng gần đó, lần đầu tiên đọc kinh rõ ràng, giọng anh không còn run rẩy. Hoa mỉm cười, nắm tay Lan, thì thầm: “Cậu làm được rồi, Lan.” Dũng “đầu trọc”, ngồi ở hàng cuối, cúi đầu lẩm nhẩm theo, như thể cũng tìm thấy một chút ánh sáng trong lòng mình.
Khi mặt trời lặn, cộng đoàn thắp những ngọn nến nhỏ, đặt trên những chiếc thuyền giấy thả trôi trên con sông nhỏ gần nhà thờ. Hàng chục ngọn nến lung linh trôi đi, như những lời cầu nguyện bay lên trời. Lan đứng bên bờ sông, nhìn ánh đèn phản chiếu trên mặt nước, lòng tràn đầy cảm tạ. Cô quay sang Tuấn, nói:
“Anh, em không ngờ cầu nguyện lại mạnh mẽ vậy. Nó không chỉ cứu em, mà còn cứu Minh, cứu cả cộng đoàn này.”
Tuấn mỉm cười, vỗ vai cô:
“Lan, cầu nguyện là lời Chúa muốn chúng ta sống. Em làm ngày hội này, không chỉ để cảm ơn, mà để nhắc mọi người rằng Ngài luôn ở đây.”
Bà Hạnh đứng bên, nắm tay Lan, thì thầm:
“Lan, mẹ cảm ơn con. Con là câu trả lời cho lời cầu nguyện của mẹ bao năm.”
Đêm đó, dưới ánh đèn nhà thờ Thánh Phaolô, Lan quỳ cùng cộng đoàn, đọc kinh cuối cùng: “Lạy Cha chúng con ở trên trời…” Tiếng kinh vang vọng, như một lời hứa rằng cô sẽ không ngừng cầu nguyện, không ngừng trở về với Chúa. Khi tiếng chuong nhà thờ ngân lên lần cuối, cô ngước nhìn bầu trời, lòng tràn đầy bình an. Cầu nguyện không chỉ là hơi thở của cô, mà là ánh sáng dẫn cô qua đêm đen, và giờ đây, cô muốn ngọn đèn ấy cháy mãi để soi đường cho những người khác.
Lm. Anmai, CSsR