Góc tư vấn

CUỐI CÙNG TA SỐNG ĐỂ LÀM GÌ? – MỘT SUY TƯ TỪ GÓC NHÌN CÔNG GIÁO DÀNH CHO GIÁO DÂN THÂN MẾN

CUỐI CÙNG TA SỐNG ĐỂ LÀM GÌ? – MỘT SUY TƯ TỪ GÓC NHÌN CÔNG GIÁO DÀNH CHO GIÁO DÂN THÂN MẾN

Hôm nay, chúng ta cùng nhau suy tư về một câu hỏi sâu lắng mà có lẽ ai trong chúng ta cũng từng tự vấn ít nhất một lần trong đời: “Cuối cùng ta sống để làm gì?”. Giữa dòng đời mênh mang, con người đến rồi đi như những đợt sóng nhẹ trên mặt nước. Mỗi người mang theo một câu hỏi thầm lặng về ý nghĩa của sự tồn tại. Ta sống để tích lũy điều gì, để khẳng định mình hay để tìm một điều sâu xa hơn? Những lời này, được diễn tả một cách thơ mộng và sâu lắng trong đoạn suy tư mà chúng ta đang xem xét, chạm đến cốt lõi của kiếp nhân sinh. Chúng nhắc nhở chúng ta rằng, trong sự mong manh của cuộc đời, những giá trị vật chất, danh tiếng hay thành công chóng qua không phải là đích đến cuối cùng. Thay vào đó, điều còn lại là những gì ta đã gieo vào lòng người khác: những hạt mầm của lòng tốt, sự bao dung, và hơi ấm tình người.

Từ góc nhìn Công giáo, câu hỏi này không chỉ là một triết lý nhân sinh mà còn là lời mời gọi sâu sắc từ Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa, để con người nhận ra sứ mệnh thiêng liêng của mình: sống để yêu mến Chúa và phục vụ tha nhân, hướng tới sự sống vĩnh cửu. Trong bài suy tư dài này, dành riêng để quý vị có thể trình bày hoặc chia sẻ với cộng đoàn, chúng ta sẽ khám phá chủ đề này một cách chi tiết, qua lăng kính đức tin Công giáo. Chúng ta sẽ dựa trên Kinh Thánh, giáo huấn của Giáo hội, những chứng từ sống động từ lịch sử Kitô giáo, và cả những ví dụ gần gũi từ cuộc sống hàng ngày. Mục đích là để mỗi chúng ta, từ người trẻ đến người cao niên, từ những ai đang bận rộn với công việc đến những ai đang nghỉ ngơi, đều có thể tìm thấy ánh sáng hướng dẫn cho hành trình đức tin của mình. Chúng ta sẽ chia bài suy tư thành nhiều phần, để dễ theo dõi và suy ngẫm, giúp quý vị có thể sử dụng như một bài giảng dài hoặc một buổi chia sẻ nhóm.

Hãy cùng nhau bắt đầu hành trình này, với lời cầu nguyện xin Chúa Thánh Thần soi sáng tâm hồn chúng ta, để chúng ta không chỉ hiểu mà còn sống theo chân lý mà Chúa dạy.

  1. SỰ MONG MANH CỦA CUỘC ĐỜI VÀ CÂU HỎI VỀ Ý NGHĨA TỒN TẠI – MỘT CÁI NHÌN SÂU SẮC HƠN VỀ KIẾP NGƯỜI

Kính thưa quý vị, trước hết, chúng ta hãy dừng lại để chiêm ngắm sự mong manh của cuộc đời. Từ thuở bình minh của nhân loại, con người đã không ngừng tự vấn về mục đích sống. Trong đoạn suy tư trên, tác giả miêu tả cuộc đời như những đợt sóng thoáng qua, nơi thành công, danh tiếng và vật chất chỉ là những thứ chóng tàn. Điều này gợi nhớ đến lời Thánh Vịnh mà chúng ta thường hát trong Thánh Lễ: “Con người khác chi hơi thở, ngày tháng khác nào bóng câu qua cửa” (Tv 144:4). Hãy tưởng tượng, quý vị ơi, một buổi sáng thức dậy, chúng ta nhìn ra cửa sổ và thấy dòng người hối hả trên đường phố. Ai đó đang vội vã đi làm để kiếm tiền, ai đó đang chạy đua với thời gian để đạt danh vọng. Nhưng rồi, khi chiều tà buông xuống, tất cả những bận rộn ấy có còn ý nghĩa gì nếu chúng ta không tìm thấy bình an trong tâm hồn?

Trong thế giới hiện đại ngày nay, nơi chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa cá nhân thống trị, nhiều người lầm tưởng rằng mục đích sống là tích lũy của cải, đạt địa vị xã hội, hay theo đuổi khoái lạc cá nhân. Hãy nghĩ đến những câu chuyện chúng ta thường nghe: một doanh nhân thành đạt với biệt thự sang trọng, xe hơi đắt tiền, nhưng rồi khi bệnh tật ập đến, ông nhận ra rằng tất cả chỉ là phù vân. Hay một ngôi sao nổi tiếng, được hàng triệu người hâm mộ, nhưng trong sâu thẳm, họ cô đơn và trống rỗng. Đoạn suy tư chúng ta đang xem xét nhấn mạnh rằng những điều ấy không bền vững: danh tiếng phai nhạt, tài sản mất đi, thân xác già nua. Quý vị có bao giờ tự hỏi, khi nằm trên giường bệnh, chúng ta sẽ tiếc nuối điều gì nhất? Không phải là chưa mua thêm một chiếc xe, mà có lẽ là chưa kịp nói lời yêu thương với con cái, chưa kịp tha thứ cho người hàng xóm, hay chưa kịp cầu nguyện nhiều hơn với Chúa.

Giáo hội Công giáo, qua Sách Giáo Lý Công Giáo (GLCG), dạy rằng con người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa (St 1:27), không phải để sống trong vòng luẩn quẩn của dục vọng trần gian, mà để tham dự vào sự sống thần linh. Hãy nhớ đến câu chuyện trong Sách Sáng Thế: Chúa tạo dựng Adam và Eva trong vườn địa đàng, ban cho họ sự sống để họ quản lý tạo vật và sống trong tình yêu với Ngài. Nhưng tội lỗi đã làm méo mó mục đích ấy, khiến con người lạc lối. Thánh Augustinô, một trong những nhà thần học vĩ đại của Giáo hội, từng thốt lên trong cuốn Tự Thú – một cuốn sách mà quý vị có thể đọc để suy tư sâu hơn: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và lòng chúng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa”. Câu hỏi về ý nghĩa sống, vì vậy, không thể được trả lời đầy đủ nếu thiếu chiều kích siêu việt – mối quan hệ với Thiên Chúa.

Quý vị thân mến, trong bối cảnh Công giáo, sự mong manh của cuộc đời không phải là bi kịch mà là lời nhắc nhở về sự bất tử của linh hồn. Chúa Giê-su dạy trong Tin Mừng Mát-thêu: “Vì được ích gì nếu người ta được cả thế gian mà phải thiệt mất mạng sống mình?” (Mt 16:26). Hãy dừng lại một chút để suy nghĩ về điều này. Trong Thánh Lễ, khi chúng ta rước Mình Thánh Chúa, chúng ta đang nếm trước sự sống vĩnh cửu. Nhưng cuộc đời trần gian này là gì nếu không phải là một hành trình chuẩn bị? Đoạn suy tư nhấn mạnh rằng điều còn lại là những gì ta gieo vào lòng người khác – những hạt mầm của suy nghĩ, lời nói và hành động. Điều này hoàn toàn phù hợp với đức tin Kitô giáo: cuộc sống không phải là để “trở thành ai đó thật nổi bật”, mà là để trở thành “nguồn bình yên” cho tha nhân, phản chiếu tình yêu của Chúa.

Hãy lấy một ví dụ gần gũi từ cuộc sống giáo xứ của chúng ta. Chị Maria, một bà nội trợ bình thường, không có danh tiếng gì lớn lao, nhưng chị luôn dành thời gian lắng nghe những người hàng xóm đang gặp khó khăn. Chị nấu những bữa cơm đơn sơ để chia sẻ với người nghèo. Khi chị qua đời, không ai nhớ chị có bao nhiêu tiền bạc, nhưng mọi người nhớ nụ cười ấm áp của chị, lời khuyên chân thành mà chị đã trao. Đó chính là hạt mầm mà chị đã gieo. Thánh Phaolô khuyên nhủ trong thư gửi tín hữu Ga-lát: “Anh em hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn lề luật của Đức Kitô” (Gl 6:2). Quý vị ơi, từ góc nhìn Công giáo, câu hỏi “Ta sống để làm gì?” dẫn chúng ta đến một chân lý cốt lõi: sống để thực hiện kế hoạch của Thiên Chúa, Đấng đã ban sự sống để chúng ta có thể yêu mến Ngài và tha nhân.

Chúng ta hãy dành thêm thời gian để suy ngẫm về những câu chuyện trong Kinh Thánh minh họa cho sự mong manh này. Chẳng hạn, câu chuyện về ông Gióp – một người giàu có, đạo đức, nhưng rồi mất hết của cải, con cái, và sức khỏe. Ông kêu than: “Con người sinh ra là để chịu cực khổ, như chim non bay lên trời” (G 5:7). Nhưng qua thử thách, ông nhận ra rằng mục đích sống là tin tưởng vào Chúa, không phải bám víu vào của cải trần gian. Hay trong Tin Mừng Luca, dụ ngôn về người phú hộ ngu dại (Lc 12:16-21), người ấy tích trữ của cải rồi nói với linh hồn mình: “Hồn tôi ơi, cứ nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi đi!”. Nhưng Chúa phán: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”. Quý vị thấy đấy, Kinh Thánh đầy những lời nhắc nhở như thế, để chúng ta tỉnh thức.

Trong xã hội Việt Nam hôm nay, với nhịp sống hối hả ở thành phố lớn như Sài Gòn hay Hà Nội, nhiều người trẻ đang chạy đua với công việc, học hành, và mạng xã hội. Họ nghĩ rằng like và follow là thước đo thành công. Nhưng khi đại dịch COVID-19 ập đến cách đây vài năm, chúng ta thấy rõ sự mong manh: bao nhiêu kế hoạch tan vỡ, bao nhiêu người ra đi đột ngột. Lúc ấy, điều còn lại là tình yêu gia đình, sự giúp đỡ lẫn nhau trong giáo xứ, và đức tin vào Chúa. Quý vị giáo dân thân mến, hãy dùng những khoảnh khắc này để tự vấn: Hôm nay, tôi đã sống thế nào để khi Chúa gọi, tôi sẵn sàng ra đi với hành trang là những việc lành?

  1. MỤC ĐÍCH CUỘC SỐNG THEO GIÁO HUẤN CÔNG GIÁO: YÊU CHÚA VÀ YÊU NGƯỜI – LỜI MỜI GỌI CỤ THỂ CHO MỖI CHÚNG TA

Bây giờ, kính thưa quý vị, để trả lời sâu sắc hơn cho câu hỏi này, chúng ta cần quay về với nền tảng đức tin Công giáo. Sách Giáo Lý Công Giáo dạy rằng: “Mục đích cuối cùng của việc tạo dựng là để con người, được hiệp nhất với Chúa Kitô, có thể tôn vinh Thiên Chúa và hưởng hạnh phúc đời đời” (GLCG 294). Điều này được Chúa Giê-su tóm tắt trong hai giới răn lớn nhất mà chúng ta thường nghe trong Thánh Lễ Chúa Nhật: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi… Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình” (Mt 22:37-39). Đoạn suy tư nhấn mạnh rằng nếu ta sống bằng sự hơn thua và giận dữ, ta để lại vết xước trong tâm hồn người khác; ngược lại, sự bao dung và thấu hiểu để lại hơi ấm. Điều này chính là hiện thân của giới răn yêu thương: sống không phải để chiếm đoạt mà để trao ban, không phải để thống trị mà để phục vụ.

Hãy cùng phân tích kỹ hơn về giới răn yêu Chúa. Yêu Chúa hết lòng nghĩa là gì? Không phải chỉ là đi Lễ Chúa Nhật hay đọc kinh tối sáng, mà là đặt Chúa làm trung tâm cuộc đời. Trong sách Đệ Nhị Luật, Chúa phán: “Nghe đây, hỡi Ít-ra-en! ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, là ĐỨC CHÚA duy nhất. Ngươi phải yêu mến ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng hết dạ, hết sức ngươi” (Đnl 6:4-5). Trong cuộc sống hàng ngày, điều này có nghĩa là bắt đầu ngày mới bằng lời cầu nguyện, xin Chúa hướng dẫn công việc, và kết thúc ngày bằng lời tạ ơn. Quý vị có bao giờ thử sống một ngày mà mọi hành động đều hướng về Chúa? Ví dụ, khi nấu bữa cơm gia đình, hãy nghĩ rằng mình đang phục vụ Chúa qua việc chăm sóc người thân. Khi làm việc ở văn phòng, hãy làm với tinh thần trách nhiệm, như Thánh Phaolô dạy: “Dù ăn, dù uống hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa” (1 Cr 10:31).

Tiếp theo là yêu người thân cận như chính mình. Đây là phần khó khăn hơn, vì con người chúng ta thường ích kỷ. Nhưng Chúa Giê-su đã làm gương: Ngài rửa chân cho các môn đệ (Ga 13:1-17), dạy rằng “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu” (Ga 15:13). Trong lịch sử Giáo hội, vô số chứng nhân đã sống theo chân lý này. Thánh Têrêsa Calcutta, hay Mẹ Têrêsa, là một ví dụ điển hình mà quý vị chắc hẳn quen thuộc. Bà dành cả cuộc đời để phục vụ người nghèo nhất trong những người nghèo ở Ấn Độ, không phải để tìm danh tiếng mà để thấy Chúa Giê-su trong từng khuôn mặt đau khổ. Bà từng nói: “Không phải tất cả chúng ta đều có thể làm những việc lớn lao, nhưng chúng ta có thể làm những việc nhỏ với tình yêu lớn lao”. Hãy tưởng tượng, nếu mỗi giáo dân chúng ta đều làm như vậy trong giáo xứ: giúp đỡ một gia đình khó khăn, thăm viếng người bệnh, hay đơn giản là lắng nghe một người đang buồn. Đó chính là cách chúng ta sống mục đích cuộc đời.

Một chứng nhân khác là Thánh Martin de Porres, một tu sĩ người Peru thế kỷ 17, sinh ra từ một người cha Tây Ban Nha và mẹ nô lệ da đen. Ông bị kỳ thị, nhưng ông vẫn phục vụ mọi người với tình yêu, chữa bệnh cho người nghèo, thậm chí chăm sóc cả động vật. Ông nói: “Tôi là người nghèo hèn, nhưng tôi phục vụ Chúa qua việc phục vụ tha nhân”. Quý vị thấy đấy, mục đích sống không phải là tích lũy vật chất – vốn sẽ bị bỏ lại khi ta rời thế gian – mà là gieo hạt giống thiện lành, như đoạn văn mô tả: “Mỗi suy nghĩ là một hạt mầm. Mỗi lời nói là một nhịp cầu. Mỗi hành động là một dấu ấn”.

Hơn nữa, Công giáo nhấn mạnh rằng cuộc sống trần gian là hành trình chuẩn bị cho đời sau. Thánh Phaolô viết trong thư gửi tín hữu Phi-líp-phê: “Chúng ta là công dân trên trời, và chính từ trời, chúng ta mong đợi Đức Giê-su Kitô là Đấng Cứu Độ chúng ta” (Pl 3:20). Đoạn suy tư kết luận rằng khi rời khỏi nhân thế, ta chỉ mang theo “nghiệp của chính mình và những ảnh hưởng ta đã tạo ra”. Trong thần học Công giáo, “nghiệp” này chính là công trạng – những hành vi bác ái, cầu nguyện và hy sinh – dẫn đến phần thưởng vĩnh cửu. Giáo hội dạy về phán xét chung và riêng, nơi Chúa sẽ xét xử dựa trên tình yêu chúng ta đã sống (x. Mt 25:31-46). Hãy nhớ dụ ngôn về ngày phán xét: Chúa nói với những người lành: “Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống… Vì mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25:35-40).

Quý vị giáo dân thân mến, trong giáo xứ chúng ta, có bao nhiêu cơ hội để sống điều này? Tham gia các nhóm bác ái, giúp đỡ trẻ em nghèo học hành, hay tổ chức các buổi cầu nguyện chung. Sống để “hiểu và thương nhiều hơn một chút mỗi ngày”, như đoạn văn gợi ý, chính là sống theo tinh thần Phúc Âm: trở thành muối đất và ánh sáng thế gian (Mt 5:13-14). Hãy thử áp dụng trong tuần này: mỗi ngày, hãy làm một việc nhỏ vì tha nhân, và cầu nguyện xin Chúa ban sức mạnh.

III. SỐNG ĐỂ TRAO BAN VÀ ĐỂ LẠI DI SẢN THIÊNG LIÊNG – NHỮNG VÍ DỤ CỤ THỂ TỪ LỊCH SỬ VÀ CUỘC SỐNG

Mở rộng hơn nữa, kính thưa quý vị, từ góc nhìn Công giáo, mục đích sống còn nằm ở việc tham dự vào mầu nhiệm cứu độ. Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa làm người, đã sống để cứu chuộc nhân loại qua cái chết và sự phục sinh. Cuộc đời Ngài là mẫu mực: không tìm vinh quang trần thế mà chấp nhận thập giá vì yêu thương. Hãy chiêm ngắm Chúa trên thập giá – Ngài không than vãn về sự mong manh của kiếp người, mà cầu xin: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23:34). Thánh Gioan viết trong Tin Mừng: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một… để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16). Chúng ta, những Kitô hữu, được mời gọi noi gương Chúa: sống để chết đi cho cái tôi ích kỷ và sống lại trong tình yêu.

Đoạn suy tư nhấn mạnh rằng người khác sẽ nhớ “cảm giác khi ở bên ta” – sự an toàn, ấm áp hay lạnh lẽo. Điều này gợi nhớ đến lời Thánh Phanxicô Assisi, vị thánh yêu thiên nhiên và hòa bình: “Lạy Chúa, xin dùng con như khí cụ bình an của Chúa: nơi oán thù, con đem yêu thương; nơi lăng nhục, con đem thứ tha; nơi nghi nan, con đem lòng tin…”. Thánh Phanxicô đã sống nghèo khó, phục vụ người phong cùi, và thậm chí thuyết giảng cho chim chóc. Di sản của ngài không phải là tài sản, mà là Dòng Phan Sinh, vẫn tiếp tục gieo hạt giống bình an đến nay.

Trong xã hội hôm nay, nơi cô đơn và tuyệt vọng lan tràn, sứ mệnh Công giáo càng trở nên cấp thiết. Giáo hoàng Phanxicô, vị mục tử gần gũi với chúng ta, trong tông huấn Evangelii Gaudium (Niềm Vui Tin Mừng), kêu gọi: “Chúng ta phải ra đi đến với mọi người, không phải để phán xét mà để mang niềm vui Tin Mừng”. Sống để “trao đi điều tử tế”, như đoạn văn nói, chính là sống Tin Mừng: một nụ cười chân thành có thể là dấu chỉ của ân sủng Chúa, một lời động viên có thể khơi dậy hy vọng, một trái tim lắng nghe có thể chữa lành vết thương. Hãy nghĩ đến những người trẻ trong giáo xứ chúng ta, đang đối mặt với áp lực học hành và công việc. Một lời khích lệ từ quý vị có thể thay đổi cuộc đời họ.

Các thánh tử đạo cũng là những tấm gương sáng ngời. Tại Việt Nam chúng ta, có biết bao vị anh hùng đức tin như Thánh An-rê Phú Yên, Thánh Phê-rô Đoàn Công Quý, hay Thánh An-na Lê Thị Thành. Họ sống để làm chứng cho Chúa, chấp nhận cái chết chứ không chối đạo. Thánh An-rê Phú Yên, một thanh niên 19 tuổi, trước khi bị chém đầu năm 1644, đã nói: “Tôi sẵn sàng chết vì Chúa”. Di sản của các ngài là đức tin vững mạnh mà chúng ta đang thừa hưởng hôm nay. Hay Thánh Maximilian Kolbe, trong Thế Chiến II, đã tình nguyện chết thay cho một người cha gia đình trong trại tập trung Auschwitz. Ông nói: “Tôi là linh mục Công giáo”, và chấp nhận chết đói. Đó là minh chứng rằng cuộc đời ngắn ngủi nhưng tình yêu thì vĩnh cửu.

Hơn nữa, Công giáo dạy rằng mục đích sống còn bao gồm việc chăm sóc tạo vật. Thông điệp Laudato Si’ (Ngợi Khen Chúa) của Giáo hoàng Phanxicô nhấn mạnh rằng con người phải sống hài hòa với thiên nhiên, vì tất cả đều là quà tặng từ Thiên Chúa. Đoạn suy tư gợi ý sống “nhẹ nhàng hơn”, tránh gieo rắc muộn phiền – điều này phù hợp với lời kêu gọi sống đơn sơ và trách nhiệm với môi trường, như Thánh Phanxicô Assisi đã làm. Trong giáo xứ, chúng ta có thể tổ chức các chiến dịch dọn dẹp sông ngòi, trồng cây, hay giáo dục trẻ em về bảo vệ môi trường. Đó là cách chúng ta trao ban di sản thiêng liêng cho thế hệ mai sau.

Quý vị thân mến, hãy kể một câu chuyện cá nhân để minh họa. Tôi nhớ một cụ ông trong giáo xứ, ông đã sống 90 năm, không giàu có, nhưng ông luôn tham gia đọc kinh chung và giúp đỡ trẻ em học giáo lý. Khi ông qua đời, cả giáo xứ tiếc thương, vì ông để lại hơi ấm của một người cha tinh thần. Đó chính là mục đích: sống để di sản tình yêu lan tỏa.

  1. THÁCH THỨC VÀ HY VỌNG TRONG HÀNH TRÌNH TÌM Ý NGHĨA – LỜI KHUYÊN THỰC TẾ CHO CUỘC SỐNG HÀNG NGÀY

Tuy nhiên, kính thưa quý vị, hành trình nhận ra mục đích sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Con người thường bị cám dỗ bởi tội lỗi, như lòng tham, kiêu ngạo và vô cảm. Đoạn suy tư cảnh báo về việc để lại “vết xước trong tâm hồn người khác” qua sự hơn thua và giận dữ. Trong xã hội Việt Nam, với cạnh tranh khốc liệt, chúng ta dễ rơi vào cãi vã, ghen tị. Nhưng Công giáo cung cấp giải pháp: Bí tích Hòa Giải để chữa lành vết thương tội lỗi, và ân sủng Thánh Thể để nuôi dưỡng sức mạnh. Hãy nhớ lời Chúa: “Hãy đến với Ta, hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11:28).

Thánh Inhaxiô Loyola, sáng lập Dòng Tên, qua các bài Linh Thao, dạy rằng chúng ta phải phân định để chọn lựa theo ý Chúa, không theo dục vọng cá nhân. Quý vị có thể áp dụng bằng cách mỗi tối, suy ngẫm về ngày đã qua: Tôi đã yêu Chúa và tha nhân thế nào? Tôi đã gây tổn thương cho ai? Và xin Chúa tha thứ.

Dù vậy, hy vọng luôn hiện diện. Chúa hứa trong Tin Mừng Gioan: “Ta đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10:10). Cuộc sống, dù ngắn ngủi, là cơ hội để gieo hạt giống vương quốc Thiên Chúa. Khi nhìn lại, chúng ta không hối tiếc vì đã làm tổn thương ai, mà mỉm cười vì đã trao đi lòng tốt – đây chính là niềm vui của người Kitô hữu. Trong đại dịch, nhiều giáo xứ đã tổ chức giúp đỡ lương thực, cầu nguyện trực tuyến – đó là hy vọng giữa bóng tối.

Hãy nghĩ đến các thử thách cá nhân: một bà mẹ đơn thân nuôi con, một người trẻ thất nghiệp, hay một cụ già cô đơn. Mục đích sống giúp họ vượt qua: sống để tin cậy Chúa, phục vụ qua những việc nhỏ. Giáo hội khuyến khích tham gia các nhóm tông đồ, như Legio Mariae hay Hội Thánh Mẫu, để hỗ trợ lẫn nhau.

SỐNG ĐỂ VINH DANH CHÚA VÀ HƯỞNG HẠNH PHÚC VĨNH CỬU – LỜI KÊU GỌI HÀNH ĐỘNG

Tóm lại, kính thưa quý vị giáo dân thân mến, từ góc nhìn Công giáo, câu hỏi “Cuối cùng ta sống để làm gì?” được trả lời một cách trọn vẹn: sống để yêu mến Thiên Chúa hết lòng và phục vụ tha nhân như chính mình, chuẩn bị cho sự sống vĩnh cửu. Đoạn suy tư chúng ta đã xem xét, với hình ảnh đẹp đẽ về những hạt mầm thiện lành và hơi ấm tình người, chính là lời nhắc nhở rằng di sản thực sự là tình yêu – tình yêu phản chiếu Chúa Kitô.

Đời người ngắn ngủi, nhưng một tấm lòng ấm áp, được nuôi dưỡng bởi đức tin, có thể ở lại mãi mãi trong lòng người và trong vương quốc Chúa. Hãy sống mỗi ngày như một lời tạ ơn, trao ban bình an, và hướng tới quê trời. Như Thánh Têrêsa Hài Đồng Giê-su nói: “Tôi muốn dành cả thiên đàng để làm điều thiện trên trần gian”. Đó mới là mục đích cuối cùng: sống để Chúa được vinh danh qua chúng ta, và để chúng ta được hiệp thông với Ngài đời đời.

Quý vị ơi, hãy bắt đầu ngay hôm nay: mỉm cười với người bên cạnh, cầu nguyện cho ai đó đang khổ, và sống với tình yêu. Xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta. Amen.

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!