
CHỮA LÀNH VẾT THƯƠNG GHEN TỊ: HÀNH TRÌNH XÂY DỰNG MÁI ẤM NAZARETH GIỮA ĐỜI THƯỜNG (Dựa trên nền tảng Tâm lý học Gia đình & Giáo huấn Hội Thánh Công Giáo)
TIẾNG KHÓC CỦA ABEL VÀ NỖI ĐAU CỦA CÁC GIA ĐÌNH
Kính thưa cộng đoàn, hôm nay, chúng ta không nói về những giáo lý cao siêu trên tầng mây, mà chúng ta sẽ cùng nhau chạm vào một vết thương rất thật, rất đời, đang âm ỉ chảy máu trong rất nhiều mái nhà, đó là sự ghen tị giữa anh chị em ruột thịt. Có bao giờ quý vị tự hỏi: Tại sao Thiên Chúa lại để câu chuyện bi thảm đầu tiên của nhân loại sau khi rời vườn Địa Đàng là chuyện anh giết em không? Cain giết Abel không phải vì tranh giành đất đai, không phải vì tiền bạc, Cain giết em chỉ vì một ánh mắt: Ông cảm thấy Thiên Chúa “nhìn” lễ vật của em mình âu yếm hơn của mình; đó là sự ghen tị, một loại độc dược có thể giết chết tình thân ngay từ trong trứng nước. Ở Việt Nam chúng ta, văn hóa “kính trên nhường dưới”, “anh em như thể tay chân” đôi khi khiến chúng ta phủ nhận thực tế này, chúng ta cấm con cái ghen tị, chúng ta bắt chúng phải yêu thương nhau ngay lập tức, nhưng thưa quý vị, cảm xúc không tuân theo mệnh lệnh, và việc đè nén nó chỉ làm cho ung nhọt thêm sưng tấy bên trong. Hôm nay, dựa trên những nghiên cứu sâu sắc về tâm lý con người và ánh sáng của Lời Chúa, tôi xin mời quý vị đi vào một cuộc “phẫu thuật tâm hồn” để loại bỏ khối u ghen tị và cấy ghép vào đó tế bào của Tình Yêu Kitô giáo.
Chúng ta cần can đảm nhìn nhận rằng, sự ghen tị trong gia đình không đơn thuần là sự ích kỷ trẻ con, mà sâu xa hơn, nó là một cuộc khủng hoảng về sự an toàn và giá trị bản thân. Đối với một đứa trẻ, cha mẹ chính là cả thế giới, là nguồn sống, là bầu trời và là mặt đất; tình yêu của cha mẹ quan trọng như không khí để thở, vì vậy, khi một đứa em hay một người anh chị em khác xuất hiện và chiếm lấy sự chú ý, chiếm lấy nụ cười hay vòng tay âu yếm của cha mẹ, đứa trẻ ấy cảm thấy như nguồn dưỡng khí của mình đang bị cắt đứt. Nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy, mách bảo chúng rằng: “Nếu người kia được yêu thương, nghĩa là mình bị bỏ rơi; nếu người kia được khen ngợi, nghĩa là mình kém cỏi”, và từ nỗi sợ hãi mất mát ấy, sự ghen tị nảy sinh như một cơ chế tự vệ đau đớn. Chúng ta, những bậc làm cha mẹ, thường vô tình khoét sâu thêm vết thương này bằng những câu so sánh tưởng chừng vô hại nhưng lại sắc như dao cứa, những câu nói cửa miệng như “Nhìn anh con kìa, học giỏi bao nhiêu thì con lười bấy nhiêu” hay “Sao con không ngoan được như em?” chính là những liều thuốc độc gieo vào lòng con trẻ ý nghĩ rằng tình yêu của cha mẹ là một phần thưởng có điều kiện, một chiếc bánh hữu hạn mà ai nhanh chân, ai tài giỏi mới giành được phần hơn.
Hơn thế nữa, trong bối cảnh văn hóa Á Đông nói chung và Việt Nam nói riêng, áp lực của những định kiến xã hội càng làm cho sự ghen tị này trở nên phức tạp và tinh vi hơn. Chúng ta thường vô thức đặt lên vai người con cả gánh nặng của trách nhiệm, của sự hy sinh, buộc phải “làm gương” và nhường nhịn vô điều kiện, trong khi lại dành sự nuông chiều thái quá cho người con út, tạo nên một sự bất bình đẳng ngầm hiểu nhưng vô cùng nhức nhối. Đứa lớn thì cảm thấy mình chỉ là công cụ để làm rạng danh gia đình hoặc để phục vụ các em, còn đứa bé thì lớn lên trong sự đố kỵ ngược lại vì thấy anh chị mình có quyền uy hơn; chính những “vai diễn” mà cha mẹ áp đặt lên con cái đã vô tình biến ngôi nhà trở thành một sân khấu cạnh tranh khốc liệt thay vì là tổ ấm của sự nâng đỡ. Và rồi, khi những cảm xúc tiêu cực ấy không được giải tỏa, chúng tích tụ lại qua năm tháng, biến những bữa cơm gia đình trở nên nặng nề, những cuộc sum họp trở thành nơi để so bì ai giàu hơn, ai thành đạt hơn, khiến cho tình máu mủ ruột rà trở nên xa cách, lạnh lẽo, thậm chí là thù địch như người dưng nước lã.
Nhưng thưa quý vị, Tin Mừng của Chúa Kitô mang đến cho chúng ta một phương thuốc chữa lành triệt để, đó là thay đổi hoàn toàn cái nhìn về tình yêu thương. Nếu thế gian dạy rằng tình yêu là một chiếc bánh hữu hạn chia càng nhiều thì phần càng ít, thì Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng tình yêu là ngọn lửa, chia sẻ bao nhiêu cũng không bao giờ vơi đi mà chỉ làm cho căn phòng thêm rực sáng. Chúng ta hãy nhìn vào dụ ngôn Người Cha Nhân Hậu, nơi người anh cả cũng mang trong mình khối u của sự ghen tị khi thấy cha giết bê béo mừng em trở về; anh ta ghen tị vì anh ta nghĩ mình là người làm công, phải nỗ lực mới được trả lương, nhưng người cha đã bước ra, nhẹ nhàng nói: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con”. Đó chính là chìa khóa của cuộc phẫu thuật tâm hồn hôm nay: Cha mẹ phải trở thành hiện thân của Thiên Chúa, yêu thương từng đứa con một cách cá vị và độc nhất, không phải vì chúng ngoan, không phải vì chúng giỏi, mà đơn giản vì chúng là con, là tặng phẩm duy nhất mà Chúa ban tặng.
Cuộc phẫu thuật này đòi hỏi chúng ta phải cắt bỏ thói quen so sánh, phải dừng ngay việc đặt những đứa con lên bàn cân của thành tích hay ngoại hình, và thay vào đó là sự lắng nghe thấu cảm. Khi một đứa trẻ gào lên “Con ghét em”, xin đừng vội bịt miệng hay trừng phạt, mà hãy nghe thấy tiếng khóc thầm kín đằng sau sự hung hăng ấy, tiếng khóc rằng “Mẹ ơi, con đang sợ mẹ hết yêu con”. Hãy để cho vết thương được mở ra, được thở, được rửa sạch bằng sự thừa nhận cảm xúc thay vì băng bó qua loa bằng những giáo điều sáo rỗng; hãy ngồi xuống ngang tầm mắt con, ôm con vào lòng và xác quyết rằng vị trí của con trong trái tim cha mẹ là bất khả xâm phạm, là duy nhất, không ai có thể thay thế được. Chỉ khi đứa trẻ cảm thấy an toàn tuyệt đối trong tình yêu của cha mẹ, nó mới có thể mở lòng ra để yêu thương anh chị em mình, bởi vì khi đó, người anh em không còn là “kẻ thù tranh giành nguồn sống” nữa, mà là người bạn đồng hành cùng chia sẻ niềm vui.
Và cuối cùng, để cuộc phẫu thuật thành công mỹ mãn và vết thương được lành lặn hoàn toàn, chúng ta cần “thuốc kháng sinh” là đời sống cầu nguyện chung trong gia đình. Chính trong những giờ kinh tối, khi cả nhà quây quần bên nhau, cùng đấm ngực xin lỗi Chúa và xin lỗi nhau, những rào cản vô hình sẽ được ân sủng Chúa Thánh Thần phá vỡ. Khi cha mẹ dạy con cái cầu nguyện cho anh chị em của mình, dạy chúng tạ ơn Chúa vì sự hiện diện của người kia, thì dần dần, cái nhìn ghen tị của Cain sẽ được biến đổi thành cái nhìn yêu thương của Giuse – người đã ôm lấy các anh mình mà khóc trong ngày đoàn tụ. Xin Chúa Giêsu, Đấng đã yêu thương chúng ta đến cùng, bước vào từng gia đình, chạm vào những góc khuất tăm tối nhất của sự đố kỵ, và thắp lên ngọn lửa của tình huynh đệ đích thực, để gia đình chúng ta thực sự trở thành một Hội Thánh tại gia, nơi mỗi người tìm thấy hình ảnh của Thiên Chúa nơi khuôn mặt của anh chị em mình.
PHẦN I: GIẢI MÃ SỰ GHEN TỊ – NÓ ĐẾN TỪ ĐÂU?
Trước khi tìm thuốc chữa, ta phải bắt đúng bệnh. Tại sao anh em ruột thịt, cùng cha cùng mẹ, lại ghen ghét nhau?
- Sự Ghen Tị Dưới Góc Nhìn Tâm Lý Học
Thưa quý vị, đứa trẻ khi sinh ra, nó coi cha mẹ là “nguồn sống” duy nhất. Tình yêu của cha mẹ đối với nó quan trọng như không khí để thở. Khi một đứa em (hoặc anh/chị) xuất hiện, trong đầu đứa trẻ nảy sinh một nỗi sợ hãi nguyên thủy: “Liệu mình có bị thay thế không?”, “Liệu nguồn yêu thương kia có bị cạn kiệt không?”. Sự ghen tị, về bản chất, là một tiếng kêu cứu. Đứa trẻ ghen tị là đứa trẻ đang cảm thấy bất an về giá trị của mình. Nó không ghét em nó, nó chỉ đang sợ mình không được yêu thương đủ.
- Sự Ghen Tị Trong Bối Cảnh Gia Đình Việt Nam
Chúng ta hãy thẳng thắn nhìn vào thực tế gia đình Việt:
- Áp lực thành tích: “Con nhìn anh Hai con kìa, thi đậu Đại học Bách Khoa, còn con thì lẹt đẹt”.
- Tư tưởng trọng nam khinh nữ (dù đã giảm nhưng vẫn còn): Sự ưu ái ngầm cho con trai trưởng hoặc cháu đích tôn.
- Sự chia rẽ về tài sản: Đất đai, thừa kế khi cha mẹ về già.
Tất cả những điều này là “xăng” đổ vào ngọn lửa ghen tị vốn đã âm ỉ.
- Sự Ghen Tị Trong Kinh Thánh – Bài Học Từ Người Anh Cả
Trong dụ ngôn “Người Cha Nhân Hậu” (Lc 15), chúng ta thường tập trung vào người con hoang đàng. Nhưng hôm nay, tôi mời quý vị nhìn vào người anh cả. Anh ta không bỏ đi, anh ta ở nhà làm lụng vất vả. Nhưng khi thấy em mình trở về và được cha giết bê béo ăn mừng, anh ta nổi giận, không chịu vào nhà. Anh ta nói: “Con phục vụ cha bao năm, chưa từng trái lệnh, mà cha chưa bao giờ cho con một con dê con”. Quý vị thấy không? Đó là sự so bì, tính toán. Người anh cả ghen tị vì nghĩ rằng tình yêu của Cha là một “phần thưởng” phải kiếm được bằng công sức, chứ không phải là một “ân ban” vô điều kiện. Đó cũng chính là căn bệnh của con cái chúng ta ngày nay.
PHẦN II: 6 PHƯƠNG THUỐC CHỮA LÀNH VÀ KIẾN TẠO YÊU THƯƠNG
Vậy chúng ta, những bậc cha mẹ Kitô hữu, phải làm gì? Dựa trên tư vấn của các chuyên gia và giáo huấn Giáo hội, tôi xin trình bày 6 bước cụ thể và chi tiết sau đây.
BƯỚC 1: HÃY ĐỂ VẾT THƯƠNG ĐƯỢC “THỞ” (Chấp Nhận Cảm Xúc Tiêu Cực)
Sai lầm thường gặp: Khi thấy con nói: “Con ghét em! Ước gì mẹ vứt nó đi!”, phản ứng của chúng ta thường là: “Tát cho bây giờ! Sao con độc ác thế!”. Chúng ta bịt miệng con lại. Và khi bị bịt miệng, sự ghen tị chui vào trong, biến thành sự oán hận ngầm.
Giải pháp Kitô giáo: Chúa Giêsu không bao giờ cấm con người bộc lộ nỗi đau. Ngài để cho Mácta trách móc: “Nếu Thầy ở đây thì em con không chết”. Ngài để cho Phêrô chối từ, rồi mới chữa lành. Cha mẹ hãy là “tòa giải tội” đầu tiên của con. Hãy cho phép con nói ra những suy nghĩ đen tối nhất mà không phán xét ngay lập tức. Ông bà Richard và Élisabeth (chuyên gia giáo dục) khuyên rằng: “Hãy khuyến khích các con nói ra sự ghen tị”.
- Thực hành: Khi con nói ghét em. Hãy bình tĩnh hỏi: “Con đang rất giận đúng không? Điều gì làm con khó chịu nhất ở em? Kể cho bố nghe”. Khi được nói ra, “cục tức” sẽ tan biến đi một nửa.
BƯỚC 2: “THÔNG DỊCH” CẢM XÚC (Kỹ Năng Thấu Cảm)
Trẻ em, và thậm chí cả người lớn, thường không biết gọi tên cảm xúc. Chúng hành động: Đánh nhau, giành đồ chơi, phá phách. Nhiệm vụ của cha mẹ là trở thành “người thông dịch”.
Ví dụ thực tế: Bé Benoit trong bài viết gốc phàn nàn: “Con toàn phải đưa em đi chơi, bất công quá!”. Người mẹ khôn ngoan không tranh luận về sự “công bằng”, mà bà nhìn thấy nhu cầu “được yêu thương” đằng sau đó. Bà nói: “Mẹ hiểu rồi. Con muốn mẹ dành thời gian riêng cho con phải không? Lần trước hai mẹ con mình đi siêu thị rất vui mà”.
Bài học Mục vụ: Thánh Phaolô dạy: “Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau” (Gl 6,2). Mang gánh nặng ở đây chính là thấu hiểu nỗi lòng của con cái. Hãy dùng công thức: “Con cảm thấy… bởi vì…”. Ví dụ: “Con cảm thấy buồn (cảm xúc) bởi vì bố khen em vẽ đẹp mà không khen con (nguyên nhân) phải không?”. Chỉ cần con gật đầu, con đã cảm thấy được chữa lành 50%.
BƯỚC 3: TUYỆT ĐỐI KHÔNG SO SÁNH (Cái Bẫy Của Sự Hoàn Hảo)
Thưa quý vị, so sánh là “kẻ trộm niềm vui”. Trong văn hóa Việt, chúng ta rất hay so sánh để khích tướng: “Nhìn anh con mà học tập”. Chúng ta tưởng thế là tốt, nhưng thực ra chúng ta đang gieo rắc sự thù địch.
- So sánh tiêu cực: “Mày ngu hơn em mày” -> Tạo ra sự tự ti và thù hận.
- So sánh tích cực: “Con giỏi hơn anh con nhiều” -> Tạo ra sự kiêu ngạo và áp lực phải giữ vững vị trí.
Lời Chúa dạy: Trong thư gửi tín hữu Cô-rin-tô, Thánh Phaolô nói: “Mỗi người hãy xem xét việc làm của chính mình… chứ không phải so sánh với người khác” (Gl 6,4). Mỗi đứa con là một “công trình duy nhất” của Thiên Chúa. Không có bản sao. Tại sao chúng ta lại lấy con cá để so sánh khả năng leo cây với con khỉ?
- Lời khuyên: Hãy khen ngợi sự nỗ lực của chính đứa trẻ so với quá khứ của nó.
- Thay vì nói: “Con dọn phòng sạch hơn anh Hai đấy.”
- Hãy nói: “Mẹ thấy hôm nay con dọn phòng rất gọn gàng. Mẹ rất vui vì sự nỗ lực này của con.”
BƯỚC 4: CÔNG BẰNG CHỨ KHÔNG PHẢI “CÀO BẰNG” (Yêu Thương Theo Nhu Cầu)
Nhiều cha mẹ mắc bệnh “chia đều”. Mua cho anh cái áo xanh thì phải mua cho em cái áo đỏ y hệt. Cắt bánh phải dùng thước đo. Nhưng trẻ vẫn ghen! Tại sao? Vì công bằng trong tình yêu không phải là toán học.
Một bà mẹ có hai con gái. Bà luôn cố gắng làm mọi thứ giống hệt nhau, nhưng hai đứa vẫn cãi nhau. Tại sao? Vì mỗi đứa có một “ngôn ngữ tình yêu” khác nhau.
- Đứa lớn cần lời khen ngợi, động viên (Lời nói yêu thương).
- Đứa nhỏ cần được ôm ấp, vỗ về (Cử chỉ âu yếm). Nếu cha mẹ cứ chia đều quà bánh, mà không đáp ứng đúng “cơn đói” tình cảm riêng của từng đứa, chúng vẫn sẽ thấy thiếu thốn.
Mô hình Chúa Giêsu: Chúa yêu Phêrô một cách mạnh mẽ, giao trách nhiệm lớn. Chúa yêu Gioan một cách dịu dàng, cho tựa vào ngực. Chúa yêu từng người theo cách riêng. Hãy nói với con: “Mẹ không yêu các con bằng nhau, mà mẹ yêu mỗi đứa một cách đặc biệt nhất. Không ai có thể thay thế vị trí của con trong tim mẹ”.
BƯỚC 5: ĐỪNG “DÁN NHÃN” ĐỂ KHÓA CHẶT TƯƠNG LAI CON
Chúng ta hay nói:
- “Thằng Cả giống bố, nóng tính nhưng giỏi toán.”
- “Con Út giống mẹ, khéo tay nhưng hay nhõng nhẽo.”
Khi quý vị “dán nhãn” như vậy, vô tình quý vị phân vai cho các con.
- Đứa bị dán nhãn “hư” sẽ nghĩ: “Đằng nào mình cũng là đứa hư, mình cứ quậy phá”.
- Đứa bị dán nhãn “ngoan” sẽ ghen tị vì không được phép sai lầm, và ghét đứa “hư” vì đứa kia được tự do hơn.
Tinh thần Kitô giáo: Tin vào sự hoán cải và đổi mới. Thánh Augustinô từ một đứa con hoang đàng trở thành Thánh Tiến sĩ. Thánh Phaolô từ kẻ bắt đạo thành Tông đồ dân ngoại. Đừng bao giờ đóng khung con cái trong một tính cách cố định. Hãy cho con cơ hội để thay đổi vai trò. Hãy để đứa “mọt sách” được chơi thể thao, và đứa “nghịch ngợm” được tham gia việc nhẹ nhàng. Sự đa dạng giúp giảm bớt cạnh tranh trực tiếp.
BƯỚC 6: THAY ĐỔI “TẦM NHÌN” – GIÁO DỤC ĐỨC TIN
Cuối cùng, và quan trọng nhất, là giải pháp tâm linh. Ghen tị đến từ tư duy “chiếc bánh hữu hạn”: Nếu anh ăn phần to thì tôi còn phần nhỏ. Chúng ta phải dạy con tư duy “ngọn nến Phục Sinh”: Ánh sáng chia sẻ đi không làm ngọn nến gốc lu mờ, mà làm cả căn phòng sáng hơn.
Những việc làm cụ thể:
- Cầu nguyện cho nhau: Trong giờ kinh tối, hãy để anh cầu nguyện cho em, và em cầu nguyện cho anh. Rất khó để ghét một người mà mình đang cầu nguyện cho họ.
- Khơi dậy lòng biết ơn: Mỗi ngày, hãy hỏi con: “Hôm nay Chúa ban cho con điều gì vui?”. Khi con biết ơn về những gì mình có, con sẽ bớt dòm ngó sang “chén cơm” của người khác.
- Tách biệt không gian: Đôi khi, sự ghen tị chỉ đơn giản là do quá gần nhau. Hãy tôn trọng không gian riêng tư của mỗi đứa trẻ.
PHẦN III: LỜI KẾT & CẦU NGUYỆN
Kính thưa cộng đoàn,
Trong Tông huấn Amoris Laetitia (Niềm Vui Của Tình Yêu), Đức Thánh Cha Phanxicô, với trái tim của một người mục tử thấu hiểu sâu sắc những lo toan đời thường, đã ân cần nhắc nhở chúng ta về một chân lý vừa thực tế vừa đầy hy vọng rằng: “Gia đình không phải là một thực tại hoàn hảo đã hoàn thành một lần thay cho tất cả, nhưng đòi hỏi một sự phát triển dần dần về khả năng yêu thương”. Câu nói ấy như một dòng suối mát lành tưới gội vào những tâm hồn đang khô cằn vì lo lắng, khẳng định rằng mỗi mái nhà của chúng ta không phải là một viện bảo tàng trưng bày những vị thánh hoàn hảo, mà là một công trường đang thi công, một ngôi trường của lòng nhân ái nơi bài học yêu thương được viết đi viết lại mỗi ngày qua những va vấp và sửa đổi. Chính vì thế, sự ghen tị nảy sinh giữa những đứa con trong gia đình, dù có gay gắt hay phiền toái đến đâu, tuyệt đối không phải là dấu chấm hết cho hạnh phúc, và càng không phải là bản án kết tội sự thất bại trong việc giáo dục của các bậc làm cha làm mẹ; trái lại, dưới cái nhìn của Đức Tin, đó chính là một lời mời gọi thiêng liêng, một tiếng chuông đánh thức chúng ta bước vào một tầng sâu mới của mầu nhiệm gia đình.
Đó trước hết là lời mời gọi khẩn thiết dành cho chính các bậc cha mẹ, để chúng ta học cách yêu thương con cái mình một cách sâu sắc hơn, can đảm hơn và kiên nhẫn hơn. Bởi lẽ, yêu thương những đứa trẻ ngoan ngoãn, biết nhường nhịn là điều quá đỗi dễ dàng, nhưng để ôm ấp và thấu hiểu một đứa trẻ đang gào khóc vì ghen tức, đang cảm thấy bị bỏ rơi hay thiếu thốn, lại đòi hỏi một tình yêu tự hủy, một sự hy sinh cái tôi to lớn để lắng nghe tiếng kêu cứu thầm lặng bên trong sự ngang bướng ấy. Những xung đột của con cái chính là “lửa thử vàng”, là cơ hội để cha mẹ rèn luyện đức nhẫn nại, để tình yêu của chúng ta không chỉ dừng lại ở cảm xúc bề mặt mà trở thành một nhân đức vững bền, biết bao dung và chấp nhận những khiếm khuyết của người khác như chính Chúa đã kiên nhẫn với sự yếu đuối của chúng ta.
Hơn thế nữa, những va chạm và ghen tị ấy còn là lời mời gọi quý giá dành cho chính những đứa trẻ, đặt chúng vào bài học vỡ lòng quan trọng nhất của đời người: bài học về sự tha thứ và chia sẻ. Gia đình chính là xã hội thu nhỏ, là nơi thao luyện đầu tiên giúp trẻ hiểu rằng mình không phải là trung tâm duy nhất của vũ trụ, và hạnh phúc thật sự không đến từ việc sở hữu tất cả mọi thứ cho riêng mình, mà đến từ việc biết san sẻ không gian, san sẻ tình yêu và chấp nhận sự khác biệt của người anh em bên cạnh. Những cuộc cãi vã hôm nay, nếu được hướng dẫn đúng đắn, sẽ trở thành nền tảng để ngày mai khi bước ra đời, các con sẽ biết cách đối mặt với xung đột, biết tìm kiếm sự hòa giải thay vì hận thù, và biết trân trọng giá trị của tình huynh đệ được tôi luyện qua thử thách.
Và trên tất cả, sự bất toàn trong mối quan hệ anh chị em chính là lời mời gọi khẩn thiết nhất để chúng ta mời Chúa Giêsu bước vào, hiện diện sống động ngay giữa những rạn nứt ấy. Chúng ta hãy nhớ lại phép lạ tại tiệc cưới Cana, khi rượu ngon đã hết và chỉ còn lại những chum nước lã nhạt nhẽo; cũng vậy, sức chịu đựng của con người có hạn, tình yêu tự nhiên của chúng ta đôi khi cạn kiệt trước những mâu thuẫn dai dẳng, và gia đình có nguy cơ rơi vào sự lạnh lẽo của những chum nước lã vô vị. Chính lúc đó, chúng ta cần Chúa Giêsu đến để chạm vào, để biến đổi cái “nước lã” của sự ghen tuông, của sự so bì tính toán thành thứ “rượu ngon” nồng nàn của tình huynh đệ thắm thiết, một thứ tình yêu vượt lên trên bản năng để đạt tới sự hiến dâng. Chỉ có ân sủng của Chúa mới có thể làm mềm những trái tim cứng cỏi và hàn gắn những vết thương mà tâm lý học hay giáo dục đơn thuần không thể chạm tới.
Vì vậy, thưa quý ông bà anh chị em, đừng bao giờ nản lòng hay thất vọng khi chứng kiến các con cãi vã, đừng vội buông xuôi hay tự dằn vặt mình. Trong những khoảnh khắc dầu sôi lửa bỏng ấy, thay vì phản ứng bằng sự nóng giận hay quát mắng, hãy bình tĩnh, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự thăng bằng của tâm hồn, và thầm thì một lời Kinh Lạy Cha trong trái tim để xin ơn khôn ngoan. Hãy bước đến bên các con, không phải với tư cách của một quan tòa cầm cân nảy mực phân định ai đúng ai sai, ai thắng ai thua để rồi đưa ra những bản án trừng phạt, mà hãy đến với tư thế của một sứ giả hòa bình, một người kiến tạo sự hiệp nhất, mang theo sự dịu dàng của Thiên Chúa để xoa dịu những cái đầu đang nóng và kết nối những bàn tay đang nắm chặt vì giận dữ. Giờ đây, trong tâm tình phó thác và tin tưởng tuyệt đối, chúng ta hãy cùng đứng lên, hướng lòng và ánh mắt về Thánh Gia Thất Nazareth – mẫu gương tuyệt vời của sự yêu thương và tôn trọng, nơi mà dù trải qua bao sóng gió của cuộc đời, tình yêu vẫn luôn là ngọn đèn soi lối, để chúng ta cùng dâng lên Chúa gia đình bé nhỏ nhưng đầy khát vọng vươn lên của mình, xin Ngài thánh hóa và gìn giữ mái ấm của chúng ta trong bình an đích thực.
Lm. Anmai, CSsR



