Kỹ năng sống

CƯỚI KHÔNG KHÓ, SỐNG MỚI KHÓ! (truyện ngắn của Lm. Anmai, CSsR)

CƯỚI KHÔNG KHÓ, SỐNG MỚI KHÓ!

Ngày cưới của Minh và Lan là một ngày rực rỡ. Bầu trời trong xanh không gợn mây, nắng vàng nhạt chiếu qua những tán cây, tô điểm cho khuôn viên nhà hàng sang trọng ở ngoại ô Sài Gòn, nơi họ tổ chức lễ cưới. Minh, chàng trai 28 tuổi với nụ cười rạng rỡ, mặc vest đen lịch lãm, đứng bên Lan – cô dâu xinh đẹp trong chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc búi cao điểm vài bông hoa nhỏ. Khách mời đông đúc, tiếng cười vang lên hòa cùng tiếng nhạc du dương từ ban nhạc sống, và mọi người không ngớt lời chúc phúc: “Cặp đôi hoàn hảo!”, “Trăm năm hạnh phúc!”

Minh và Lan quen nhau từ thời đại học. Minh là chàng trai năng động, học giỏi, luôn dẫn đầu các cuộc thi lập trình ở trường, giờ làm kỹ sư ở một công ty công nghệ lớn. Lan dịu dàng, chăm chỉ, hiện là nhân viên ngân hàng với nụ cười ấm áp làm tan chảy trái tim bất cứ ai. Họ yêu nhau ba năm, trải qua những buổi hẹn hò lãng mạn dưới ánh hoàng hôn, những lần cãi vã nhỏ về chuyện ai đúng ai sai, rồi nhanh chóng làm lành bằng một cái ôm hay một tin nhắn xin lỗi. Khi Minh quỳ xuống cầu hôn Lan trên bãi biển Vũng Tàu, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, cô đã khóc òa vì hạnh phúc và gật đầu không chút do dự. “Cưới nhau là chuyện dễ thôi,” Minh từng nói, tay nắm chặt tay Lan, “Quan trọng là mình yêu nhau.” Lan mỉm cười, tin rằng chỉ cần tình yêu, mọi thử thách trong cuộc sống đều sẽ vượt qua.

Đám cưới diễn ra hoàn hảo như trong mơ. Họ cắt bánh kem ba tầng, nhảy điệu valse đầu tiên dưới ánh đèn lấp lánh, và chụp hàng trăm bức ảnh lưu niệm với gia đình, bạn bè. Bạn Minh trêu: “Cưới xong là hết đời trai, Minh ơi!” Minh cười lớn, đáp lại: “Đời trai hết, nhưng đời chồng bắt đầu, có gì mà lo? Có Lan là anh mãn nguyện rồi!” Lan nép vào vai anh, lòng tràn đầy hy vọng về một cuộc sống hôn nhân ngọt ngào như những bộ phim tình cảm cô từng xem. Khách mời vỗ tay, hoa tươi rơi lả tả, và không ai nghĩ rằng hạnh phúc ấy có thể phai nhạt.

Nhưng họ không biết rằng, cưới thì dễ, sống với nhau mới là thử thách thật sự.

Sau đám cưới, Minh và Lan chuyển về một căn hộ nhỏ ở quận 7, Sài Gòn. Căn nhà không lớn, chỉ hơn 60 mét vuông, nhưng được họ trang trí tỉ mỉ bằng tất cả tình yêu. Sofa màu xám đặt giữa phòng khách, rèm cửa trắng nhẹ bay trong gió, và một góc nhỏ trồng cây xanh – món quà cưới từ một người bạn. Những ngày đầu, họ sống như trong một giấc mơ ngọt ngào. Minh đi làm về sớm, lăng xăng vào bếp nấu cơm chiên trứng hoặc canh rau muống chờ Lan. Lan thích pha trà hoa cúc, ngồi bên Minh xem phim hài mỗi tối, thỉnh thoảng bật cười vì những câu thoại ngớ ngẩn. Họ trò chuyện về mọi thứ: công việc bận rộn ở công ty, ước mơ mở một quán cà phê nhỏ, kế hoạch sinh con trong vài năm tới. Những lần cãi nhau nhỏ – như Minh quên đổ rác hay Lan để quên đồ trong máy giặt – đều nhanh chóng kết thúc bằng một cái ôm hoặc một lời xin lỗi chân thành.

Một tối, Minh ngồi trên sofa, nhìn Lan đang gấp quần áo trong phòng ngủ qua cánh cửa hé mở. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật nét dịu dàng anh luôn yêu. Anh mỉm cười, bước đến ôm cô từ phía sau: “Cưới em là quyết định đúng đắn nhất của anh.” Lan đỏ mặt, quay lại véo mũi anh: “Em cũng thế. Chỉ cần có anh, em không cần gì hơn.” Họ ôm nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương, tin rằng cuộc hôn nhân sẽ mãi đẹp như thế, rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi khó khăn.

Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng là màu hồng. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện, âm thầm nhưng không thể tránh khỏi, như những giọt nước thấm qua kẽ đá.

Tháng thứ ba sau cưới, Minh nhận một dự án lớn ở công ty – một ứng dụng công nghệ mới cần hoàn thành trong thời gian ngắn để ký hợp đồng với đối tác nước ngoài. Anh bắt đầu đi làm về muộn, đôi khi ngủ luôn ở văn phòng để chạy deadline. Lan ở nhà một mình, ngồi chờ cơm nguội lạnh trên bàn, ánh mắt dần mất đi sự háo hức của những ngày đầu. Ban đầu, cô thông cảm: “Anh ấy bận mà, mình phải ủng hộ chứ. Anh làm vì tương lai của hai đứa.” Nhưng dần dần, sự cô đơn len lỏi vào lòng cô như một vị khách không mời mà đến.

Một tối, Minh về nhà lúc 11 giờ, áo sơ mi nhàu nhĩ, tóc rối bù vì một ngày dài mệt mỏi. Anh mở cửa, thấy Lan ngồi trên sofa xem tivi, mặt lạnh tanh, không một lời chào. “Sao em không ngủ đi?” Minh hỏi, thả túi xách xuống ghế, giọng hơi khàn vì thiếu nước.

Lan đáp, giọng khô khốc: “Ngủ sao nổi khi anh về muộn thế này hoài? Anh có biết em đợi anh ăn cơm không?” Cô chỉ tay vào mâm cơm trên bàn – cơm đã nguội, cá kho khô quắt, bát canh rau lềnh bềnh váng dầu.

Minh thở dài, ngồi phịch xuống ghế: “Anh bận dự án, em thông cảm chút đi. Anh làm vì tương lai của tụi mình mà.” Anh cởi áo khoác, định vào bếp lấy nước, nhưng giọng Lan vang lên sắc lạnh làm anh khựng lại.

“Vì tương lai hay vì anh?” Lan gắt lên, đứng dậy đối mặt chồng. “Anh đi suốt, em ở nhà như osin, nấu cơm rồi ngồi chờ. Anh có để ý em cảm thấy thế nào không? Anh có biết em cô đơn thế nào không?”

Minh cáu, giọng cao lên: “Em nói quá lên rồi đấy! Anh đi làm kiếm tiền, không phải đi chơi. Em muốn anh nghỉ việc ở nhà hầu em à?” Anh quay lưng, bước nhanh vào phòng tắm, đóng sầm cửa. Tiếng nước chảy ào ào át đi tiếng nấc của Lan. Cô ngồi xuống sofa, nước mắt lặng lẽ rơi, lòng trĩu nặng một cảm giác khó tả – vừa giận, vừa tủi.

Đêm ấy, họ ngủ quay lưng vào nhau, không ai nói thêm lời nào. Khoảng trống trên giường rộng hơn bao giờ hết, và lần đầu tiên, họ nhận ra rằng tình yêu thôi chưa đủ để giữ một cuộc hôn nhân êm ấm. Cưới thì dễ, nhưng sống với nhau lại là một bài toán phức tạp hơn họ tưởng.

Thời gian trôi qua, mâu thuẫn giữa Minh và Lan không dừng lại ở những lần cãi vã nhỏ về chuyện giờ giấc. Chuyện tiền bạc bắt đầu nổi lên như một ngọn lửa âm ỉ. Minh muốn tiết kiệm để mua một căn nhà lớn hơn ở trung tâm thành phố, nơi gần công ty và trường học tốt cho con sau này. Lan lại thích chi tiêu cho những chuyến du lịch ngắn ngày hoặc mua sắm để hâm nóng tình cảm, để cuộc sống không quá khô khan. Một lần, Lan mua một cái túi xách hàng hiệu giá hơn mười triệu đồng – món đồ cô ao ước từ lâu. Minh về nhà, nhìn hóa đơn trên bàn mà nổi giận đùng đùng.

“Em có biết anh cực thế nào để kiếm tiền không?” Minh quát, tay cầm hóa đơn vung lên. “Mua cái túi cả chục triệu, em nghĩ gì vậy? Tiền đó để dành mua nhà không tốt hơn à?”

Lan phản pháo, giọng không kém phần gay gắt: “Anh kiếm tiền mà không cho em tiêu thì kiếm làm gì? Em cũng đi làm, tiền em không được xài à? Anh suốt ngày tính toán, sống với anh chán lắm!” Cô giật lại hóa đơn, ném xuống bàn, rồi quay lưng bỏ vào phòng ngủ.

Minh đứng đó, thở hổn hển, rồi ngồi phịch xuống sofa. Anh nghĩ: “Mình làm vì gia đình, sao cô ấy không hiểu?” Cuộc cãi vã kéo dài đến khuya, kết thúc bằng việc Minh ngủ ở sofa, còn Lan khóa cửa phòng ngủ, khóc một mình trong bóng tối. Lần đầu tiên, họ không làm lành ngay như trước, và cái tôi của mỗi người bắt đầu dựng lên một bức tường vô hình.

Rồi đến chuyện gia đình hai bên. Mẹ Minh – bà Hoa – hay gọi điện cho Lan, nhắc nhở đủ thứ: “Con gái phải biết nấu nướng, đừng để thằng Minh ăn ngoài hoài, không tốt đâu.” “Lan ơi, cuối tuần về thăm mẹ đi, mẹ nhớ tụi con.” Lan ban đầu còn cười, đáp: “Dạ, con biết ạ.” Nhưng dần dần, cô thấy ngột ngạt. Cô nghĩ mẹ chồng can thiệp quá sâu vào đời sống riêng của họ. Một lần, bà Hoa qua nhà, thấy mâm cơm chỉ có cơm trắng và trứng chiên, liền nói: “Lan à, con phải chăm thằng Minh hơn chứ, sao để nó ăn uống thế này?” Lan bực mình, tối đó nói thẳng với Minh: “Mẹ anh suốt ngày soi mói em, anh không nói gì được à?”

Minh nhíu mày: “Mẹ anh chỉ muốn tốt, em đừng nhạy cảm quá. Em nghĩ mẹ là osin mà muốn gì cũng chiều à?” Anh quay đi, để lại Lan đứng đó, lòng dâng lên một cơn giận không lời. Họ lại cãi nhau, lần này to hơn, đến mức hàng xóm nghe thấy tiếng bát đĩa va vào nhau trong bếp.

Những ngày tháng ngọt ngào ban đầu dần bị thay bằng sự im lặng lạnh lẽo. Họ vẫn sống chung nhà, nhưng như hai người xa lạ. Minh đi làm về, ăn cơm xong là dán mắt vào điện thoại, xem tin tức hoặc lướt mạng xã hội. Lan cũng thế, lặng lẽ làm việc nhà rồi lên giường ngủ, không buồn hỏi han chồng một câu. Họ không còn trò chuyện, không còn ôm nhau, và cái khoảng trống giữa họ ngày càng rộng, như một vực thẳm không thể lấp đầy.

Năm thứ hai của cuộc hôn nhân, khi những vết nứt đã quá sâu, Lan gặp Phong – một đồng nghiệp mới ở ngân hàng. Phong lớn hơn cô vài tuổi, điềm đạm, hài hước, và có một sự quan tâm tự nhiên khiến người khác dễ mở lòng. Một lần, Lan buồn vì cãi nhau với Minh về chuyện tiền bạc, Phong thấy cô ngồi thẫn thờ ở góc phòng nghỉ, liền hỏi: “Sao em buồn thế? Kể anh nghe đi.” Lan ngập ngừng, nhưng rồi kể hết: về sự vô tâm của Minh, về những đêm cô đơn trong căn nhà lạnh lẽo, về cảm giác không ai hiểu mình. Phong lắng nghe, không ngắt lời, rồi nhẹ nhàng nói: “Anh hiểu. Em xứng đáng được yêu thương hơn thế.”

Lời nói ấy như ngọn gió thổi vào lòng Lan, làm trái tim cô – vốn đã khô cạn vì những tổn thương – bỗng ấm lại. Cô bắt đầu gặp Phong nhiều hơn, ban đầu là đồng nghiệp, sau thành bạn thân. Phong quan tâm cô bằng những tin nhắn hỏi han mỗi sáng, những lần đưa cô về khi trời mưa, hay chỉ đơn giản là ngồi nghe cô than thở mà không phán xét. Cô thấy anh dễ chịu hơn Minh, và trong một khoảnh khắc yếu lòng, cô nghĩ: “Có khi anh ấy mới là người mình cần, người mà mình đã tìm kiếm bấy lâu nay.”

Minh cũng không khá hơn. Anh gặp Linh – một đối tác trong dự án mới của công ty. Linh trẻ trung, năng động, luôn khen ngợi Minh: “Anh giỏi thật, em học được nhiều từ anh lắm.” Những lời ấy làm Minh nhớ lại cảm giác được ngưỡng mộ, điều mà Lan không còn dành cho anh từ lâu. Anh và Linh bắt đầu nhắn tin, đi ăn trưa cùng nhau sau những buổi họp, và anh tự nhủ: “Chỉ là bạn thôi, có gì đâu.” Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết mình đang tìm kiếm một điều gì đó mà anh không còn thấy ở Lan – sự tươi mới, sự quan tâm, và cảm giác được là chính mình.

Cả hai không biết rằng, họ đang đứng trước một ngã rẽ nguy hiểm, nơi một quyết định sai có thể phá hủy tất cả những gì họ từng xây dựng.

Một tối, Minh đi làm về muộn, mệt mỏi sau một ngày dài họp hành. Anh mở cửa, thấy Lan ngồi ở bàn ăn, mắt đỏ hoe, tay cầm điện thoại của anh. Trên màn hình là tin nhắn anh gửi Linh: “Hôm nay gặp em vui lắm, về nhà thấy trống trải sao ấy.” Minh sững sờ, giọng run run: “Em lục điện thoại anh?”

Lan khóc, đứng dậy đối mặt chồng: “Anh còn dám hỏi? Anh với con bé đó là sao? Anh phản bội em à?” Nước mắt cô chảy dài, giọng nghẹn lại vì đau đớn. Minh cáu, giật lại điện thoại: “Em đừng nói bậy! Anh với Linh chỉ là bạn, không có gì quá đáng cả. Còn em thì sao? Đừng tưởng anh không biết em hay đi với thằng Phong!”

Lan hét lên: “Ừ, đúng đấy! Phong quan tâm em, lắng nghe em, còn anh thì sao? Anh có bao giờ hỏi em buồn thế nào không? Anh chỉ biết công việc, tiền bạc, còn em thì như người thừa trong nhà này!” Cô ném điện thoại xuống bàn, tiếng va chạm vang lên trong không gian im lặng.

Minh gào lại: “Nếu em không chịu nổi thì ly hôn đi! Anh cũng mệt lắm rồi!” Lan đáp, giọng run rẩy nhưng kiên quyết: “Ừ, ly hôn thì ly hôn! Sống với anh thế này em không chịu nổi nữa!” Họ nhìn nhau, thở hổn hển, ánh mắt đầy giận dữ và tổn thương. Rồi Minh xách túi, bỏ ra ngoài, đóng sầm cửa. Lan ngồi phịch xuống ghế, khóc nức nở, cảm giác như mọi thứ vừa sụp đổ.

Những ngày sau, họ sống trong im lặng lạnh lẽo. Minh ngủ ở công ty, Lan ở nhà một mình. Minh nghĩ về Linh, về một cuộc sống mới không cãi vã, không áp lực. Lan nghĩ về Phong, về sự dịu dàng cô khao khát. Họ đều tưởng rằng rời đi sẽ là giải pháp, rằng phía trước là một hạnh phúc mới rực rỡ hơn. Nhưng rồi, một buổi sáng, Lan tìm thấy tấm ảnh cũ trong ngăn kéo – ảnh ngày cưới của họ. Cô nhìn nụ cười rạng rỡ của Minh, nhớ lại những ngày anh nắm tay cô khi cô mất việc, những đêm anh thức trắng bế con để cô ngủ. Cô khóc, tự hỏi: “Mình có đang sai không? Mình có đang đánh mất điều quý giá nhất vì một phút yếu lòng không?”

Minh cũng vậy. Một lần đi ngang quán cà phê cũ nơi anh và Lan từng hẹn hò, anh dừng xe, nhìn qua ô kính. Anh nhớ những buổi tối họ ngồi đó, Lan pha trà hoa cúc cho anh, cười khúc khích vì những câu chuyện anh kể. Anh tự nhủ: “Cưới thì dễ, nhưng sống với nhau mới khó. Mình có bỏ cuộc quá sớm không?”

Một đêm trăng sáng, Minh quyết định về nhà sau gần một tuần xa cách. Anh mở cửa, thấy Lan ngồi ngoài ban công, tay cầm tách trà đã nguội, mắt đượm buồn nhìn xa xăm. Anh bước đến, ngồi xuống bên cô, không nói gì. Họ im lặng một lúc lâu, tiếng gió đêm lùa qua mái tóc Lan, mang theo chút mát lành giữa không gian ngột ngạt.

Rồi Minh lên tiếng, giọng khàn khàn: “Anh xin lỗi. Anh sai rồi.” Lan ngẩng lên, mắt ngấn nước, nhìn anh hồi lâu. Cô khẽ nói: “Em cũng xin lỗi. Em không muốn mất anh.” Họ nhìn nhau, và lần đầu tiên sau bao tháng, nước mắt rơi không phải vì giận dữ, mà vì sự nhẹ nhõm.

Minh nắm tay Lan, kể: “Anh mệt lắm, áp lực công việc làm anh quên mất em. Anh nhắn tin với Linh, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ sẽ rời bỏ em. Anh sai vì đã không nói với em.” Lan gật đầu, lau nước mắt: “Em cũng thế. Phong quan tâm em, và em yếu lòng. Nhưng em nhận ra anh ấy không phải là người em cần. Anh mới là người đã ở bên em từ đầu.”

Họ ôm nhau, khóc trong vòng tay nhau, và lần đầu tiên sau bao tháng, họ trò chuyện thật lòng. Minh kể về những ngày anh cảm thấy trống rỗng dù thành công trong công việc, về nỗi sợ mất gia đình mà anh không dám thừa nhận. Lan kể về sự cô đơn cô chịu đựng, về những lần cô muốn hét lên nhưng chỉ biết im lặng. Họ nhận ra rằng, người kia không hoàn hảo, nhưng đã cùng họ đi qua những ngày giông bão nhất – những ngày mất việc, những đêm con ốm, những lần cãi vã rồi làm lành.

Minh cắt liên lạc với Linh, Lan cũng ngừng gặp Phong. Họ bắt đầu lại, không phải bằng sự lãng mạn ngây ngô của những ngày đầu, mà bằng sự thấu hiểu và cam kết. Họ học cách chia sẻ việc nhà – Minh rửa bát, Lan giặt đồ. Họ cùng trả tiền điện, cùng đối diện với những cuộc gọi từ mẹ chồng. Có lúc vẫn cãi nhau, như chuyện ai quên mua sữa cho con hay ai để quên ví ở nhà, nhưng họ không bỏ đi nữa. Họ chọn ở lại.

Nhiều năm sau, Minh và Lan ngồi ngoài sân nhà mới – một căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng ở ngoại ô, nơi họ chuyển đến sau khi sinh đứa con thứ hai. Hai đứa trẻ – bé Na 5 tuổi và bé Bin 2 tuổi – đang chạy nhảy trong sân, tiếng cười giòn tan vang lên giữa buổi chiều yên bình. Minh cầm tách cà phê, Lan ngồi bên, đan một chiếc khăn cho con. Cuộc sống của họ không hoàn hảo: vẫn có những lần cãi vã về chuyện tiền học của con, về việc ai sẽ đưa bé Na đi học thêm, hay về chuyện Minh quên đổ rác lần thứ ba trong tuần. Nhưng họ đã học cách sống với những bất đồng ấy, học cách yêu nhau ngay cả khi cả hai không còn là phiên bản tốt nhất của mình.

Một tối, Minh nhìn Lan đang dỗ bé Bin ngủ, mỉm cười: “Cảm ơn em vì không buông tay.” Lan tựa vào vai anh, đáp: “Cảm ơn anh vì đã ở lại.” Họ ngồi đó, dưới ánh trăng sáng, nghe tiếng dế kêu từ cánh đồng xa xa. Minh chợt nói: “Hồi đó anh nghĩ cưới là xong, nhưng hóa ra sống với nhau mới khó. May mà tụi mình không bỏ cuộc.”

Lan gật đầu: “Ừ, cưới không khó, sống mới khó. Nhưng khó mấy cũng đáng, vì có anh và các con.” Họ nắm tay nhau, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, biết rằng hạnh phúc không phải là những khoảnh khắc hào nhoáng của ngày cưới, mà là sự kiên nhẫn, sự ở lại khi mọi thứ trở nên tồi tệ.

Thời gian trôi qua, Minh và Lan không còn trẻ nữa. Tóc Minh lấm tấm bạc, Lan cũng có những nếp nhăn quanh mắt. Công việc của Minh ổn định hơn khi anh chuyển sang làm cố vấn thay vì ôm đồm mọi thứ như trước. Lan nghỉ việc ở ngân hàng, mở một tiệm bánh nhỏ gần nhà – giấc mơ cô ấp ủ từ lâu. Họ không giàu có, không sở hữu biệt thự hay xe hơi đắt tiền, nhưng họ có một gia đình – nơi họ có thể trở về sau những ngày mệt mỏi.

Một ngày cuối tuần, Minh và Lan đưa hai con về thăm quê nội. Bà Hoa – giờ đã già – ngồi ngoài sân, nhìn cháu nội chơi đùa, cười hiền: “Tụi con sống được với nhau thế này là mẹ mừng lắm rồi.” Minh nắm tay Lan, đáp: “Dạ, tụi con cũng phải cố gắng nhiều mới được như hôm nay.”

Đêm đó, họ ngồi ngoài hiên nhà quê, nhìn ánh sao lấp lánh trên bầu trời. Minh chợt nói: “Nếu ngày đó anh bỏ đi với Linh, hay em chọn Phong, giờ tụi mình sẽ ra sao nhỉ?” Lan cười nhẹ: “Chắc cũng chẳng khác gì. Người mới rồi cũng thành người cũ, lại cãi nhau về chuyện rửa bát, chuyện tiền nong. Quan trọng là tụi mình đã chọn ở lại.”

Minh gật đầu, ôm Lan vào lòng. Anh nghĩ về những người bạn từng ly hôn vì một lần xao lòng, từng rời đi để tìm một tình yêu mới rực rỡ hơn, nhưng rồi cũng chỉ gặp lại những vấn đề cũ trong một vỏ bọc mới. Anh biết, điều đau lòng nhất không phải là chọn sai người, mà là khi muốn quay về, người từng thương mình nhất đã không còn ở đó nữa.

Một đêm trăng sáng khác, Minh và Lan ngồi ngoài sân, nhìn hai đứa con đã ngủ say trong nhà. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi cỏ thơm từ cánh đồng gần đó. Minh cầm tay Lan, giọng trầm ấm: “Anh không hứa sẽ cho em cả thế giới, nhưng anh hứa sẽ ở bên em đến cuối đời.” Lan tựa đầu vào vai anh, khẽ nói: “Thế là đủ rồi.”

Dưới ánh trăng, họ mỉm cười, biết rằng cuộc hôn nhân của họ không phải là một câu chuyện cổ tích, mà là một hành trình đầy thử thách. Cưới không khó – chỉ cần một lễ cưới, một chữ ký, và một lời hứa. Nhưng sống với nhau mới khó – cần sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và đôi khi là cả sự hy sinh. Họ đã suýt đánh mất nhau vì những phút yếu lòng, nhưng may mắn thay, họ đã chọn ở lại, chọn xây dựng lại từ những mảnh vỡ.

Minh nhìn Lan, nghĩ: “Cái giá của một lựa chọn sai có thể là không còn cơ hội để làm lại. May mà anh đã không để mất em.” Lan nhìn anh, lòng bình yên như ánh trăng soi xuống đêm đen. Họ nắm tay nhau, biết rằng hạnh phúc không phải là điều gì lớn lao, mà là những ngày tháng bình dị họ đã cùng nhau đi qua, và sẽ còn đi tiếp.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!