Góc tư vấn

KHI NHÂN LOẠI VẪN ĐANG VẬT LỘN VỚI NHỮNG KẾT NỐI ẢO

Chẳng Ai Thực Sự Hiểu Biết, Thực Sự Yêu Mến Tôi: Một Hành Trình Sâu Sắc Về Nỗi Cô Đơn, Sự Thấu Hiểu, Và Tình Yêu Vô Bờ Bến Trong Một Thế Giới Đầy Biến Động Và Hỗn Mang

Khi Nhân Loại Vẫn Đang Vật Lộn Với Những Kết Nối Ảo

Hãy dừng lại một chút, hít thở sâu, và tự hỏi bản thân: Bạn đã bao giờ, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất của đêm khuya, ngồi một mình trong căn phòng tối om, lắng nghe tiếng tim mình đập thình thịch như một nhịp trống cô đơn, và tự vấn: “Tại sao chẳng ai thực sự hiểu tôi? Tại sao tình yêu mà tôi nhận được luôn cảm giác thiếu thốn, không trọn vẹn, như một chiếc cốc nước chỉ đầy một nửa, để lại cơn khát dai dẳng trong lòng?” Nếu bạn đang đọc những dòng này, có lẽ bạn đang gật đầu đồng ý một cách lặng lẽ, hoặc ít nhất là cảm thấy một chút rung động sâu sắc lan tỏa từ trái tim. Đừng ngạc nhiên, đừng tự trách mình, vì cảm giác này không hề hiếm gặp hay bất thường. Thực tế, nó phổ biến đến mức đáng kinh ngạc, len lỏi một cách âm thầm nhưng mạnh mẽ vào cuộc sống của hàng triệu, thậm chí hàng tỷ người trên khắp hành tinh này. Từ những thiếu niên đang ở độ tuổi dậy thì với bao nỗi lo âu mơ hồ, những giấc mơ chưa định hình và những cảm xúc dâng trào như sóng biển, đến những người trưởng thành đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời – những người đã chứng kiến sự thay đổi của thời gian, sự mất mát của người thân, và những thất bại trong công việc hay mối quan hệ. Và điều đáng nói nhất là, không phải tất cả những ai mang nỗi cô đơn này đều xuất phát từ những hoàn cảnh bi kịch rõ ràng, dễ nhận biết như gia đình tan vỡ, ly dị cha mẹ với những cuộc cãi vã triền miên, nghiện ngập rượu chè khiến ngôi nhà trở thành địa ngục, sự không chung thủy trong hôn nhân làm tan nát lòng tin, hay thậm chí là lạm dụng thể chất và tinh thần để lại những vết sẹo không bao giờ lành. Không, nỗi đau này tinh vi hơn thế nhiều; nó có thể đến với bất kỳ ai, bất kể địa vị xã hội cao sang hay thấp hèn, trình độ học vấn uyên bác hay giản dị, hay nền tảng văn hóa đa dạng từ Đông sang Tây. Nó hiện diện ở khắp nơi, trong mọi hạng người: từ những doanh nhân thành đạt với cuộc sống bề ngoài hào nhoáng, những chiếc xe sang và những bữa tiệc xa hoa, đến những người nông dân giản dị ở vùng quê hẻo lánh, ngày ngày đối mặt với đất trời và những mùa vụ thất thường; từ những nghệ sĩ nổi tiếng với hàng triệu người hâm mộ reo hò trên sân khấu, đến những bà nội trợ bận rộn với công việc gia đình hàng ngày, lau chùi nhà cửa và chăm sóc con cái mà không một lời than vãn.

Hãy tưởng tượng một chút để hình dung rõ hơn: Một cô gái trẻ, sống trong một gia đình êm ấm, cha mẹ yêu thương nhau da diết, anh chị em hòa thuận như một bức tranh gia đình lý tưởng. Cô ấy có mọi thứ: một mái nhà ấm cúng, những bữa ăn ngon miệng, và những kỳ nghỉ hè vui vẻ. Thế nhưng, sâu thẳm bên trong tâm hồn, cô ấy vẫn cảm thấy lạc lõng, như thể đang đứng giữa một đám đông mà không ai thực sự chạm đến được những góc khuất tối tăm nhất trong linh hồn mình. Những suy nghĩ về tương lai, những nỗi sợ hãi về sự thất bại, hay những giấc mơ thầm kín về một cuộc sống khác – tất cả đều bị khóa chặt, không ai mở ra được. Hay một chàng trai trung niên, với công việc ổn định tại một công ty lớn, bạn bè đông đảo luôn sẵn sàng tụ họp cuối tuần, nhưng mỗi đêm về nhà, anh ta lại đối diện với khoảng trống mênh mông trong căn hộ hiện đại, tự hỏi liệu có ai đó thực sự hiểu được những giấc mơ thầm kín bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc thành công, những nỗi sợ hãi không tên về sự già nua và cô độc cuối đời. Những câu chuyện như vậy không phải là hiếm hoi hay cá biệt; chúng là những mảnh ghép phổ biến trong bức tranh cuộc sống con người. Theo các nghiên cứu tâm lý học hiện đại, chẳng hạn như những báo cáo chi tiết từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) trong những năm gần đây, hơn 50% dân số thế giới từng trải qua cảm giác cô lập xã hội ở một mức độ nào đó, ngay cả khi họ được bao quanh bởi đám đông ồn ào của thành phố lớn hay những mối quan hệ xã giao bề mặt. Và trong bối cảnh xã hội ngày nay, đặc biệt vào năm 2026 khi công nghệ đã phát triển vượt bậc với thực tế ảo và trí tuệ nhân tạo, mạng xã hội tràn ngập những hình ảnh hoàn hảo giả tạo – những status hạnh phúc được chỉnh sửa kỹ lưỡng, những bức ảnh check-in sang chảnh tại những địa điểm du lịch đắt đỏ, những video ngắn khoe khoang cuộc sống lý tưởng – nỗi cô đơn này càng bị che giấu kỹ lưỡng hơn bao giờ hết. Mọi người cười nói trên màn hình, like và share những nội dung vui vẻ, nhưng đằng sau lớp vỏ kỹ thuật số ấy, là những trái tim đang khao khát một sự kết nối thực sự, một cái ôm ấm áp thay vì những icon cảm xúc lạnh lùng.

Thế nhưng, giữa muôn vàn những nỗi cô đơn ấy, những khoảng trống mênh mông trong lòng người, có một sự thật vĩ đại mà chúng ta, đặc biệt là những người tín hữu Kitô giáo, đôi khi quên mất hoặc bỏ qua trong dòng chảy hối hả của cuộc sống: Vẫn có Một Người – và chỉ Một Người duy nhất – hiểu chúng ta một cách hoàn hảo, yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện, không giới hạn bởi thời gian hay không gian. Nếu bạn tin rằng Kinh Thánh chính là Lời của Thiên Chúa – một cuốn sách không chỉ là lịch sử cổ xưa mà còn là lời hứa sống động, là bản đồ dẫn dắt linh hồn qua sa mạc cuộc đời, là ngọn hải đăng soi sáng trong bóng tối – thì bạn phải nhận ra rằng, Con Người quan trọng nhất trong vũ trụ này, chính là Chúa Giêsu Kitô, đã và đang hiểu biết chúng ta sâu sắc hơn bất kỳ ai khác, từ trước khi chúng ta sinh ra đến tận cùng của sự tồn tại. Hãy suy ngẫm một cách chậm rãi, sâu lắng về những lời trong Thánh Vịnh 107: “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 107,1). Không chỉ một lần, mà lặp lại nhiều lần trong cùng một Thánh Vịnh như một điệp khúc bất tận: “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 107,8; 15; 21; 31). Đây không phải là sự lặp lại ngẫu nhiên hay thừa thãi; đó là lời nhắc nhở mạnh mẽ, gần như khẩn thiết, về tình yêu bất diệt của Thiên Chúa, một tình yêu không phai mờ theo năm tháng, không thay đổi theo hoàn cảnh. Hay trong Thư gửi tín hữu Rôma, Thánh Phaolô khẳng định một cách dứt khoát và đầy cảm xúc: “Thế nhưng, Thiên Chúa chứng tỏ tình yêu của Người đối với chúng ta, vì Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi” (Rm 5,8). Và trong Thư thứ nhất của Thánh Gioan, những lời lẽ còn xúc động hơn: “Cứ xem Thiên Chúa yêu chúng ta dường nào: đến nỗi chúng ta được gọi là con cái Thiên Chúa” (1Ga 3,1); “Chúng ta yêu mến vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước” (1Ga 4,19). Những câu này không chỉ dừng lại ở lý thuyết; chúng là lời mời gọi chúng ta bước vào một mối quan hệ cá vị với Đấng Tạo Hóa.

Những lời này không chỉ là những câu chữ khô khan trên trang giấy vàng úa của Kinh Thánh; chúng là lời hứa sống động, là nguồn suối mát lành tuôn chảy không ngừng cho những tâm hồn đang khát khao, đang khô cằn vì thiếu vắng tình yêu thực sự. Mỗi chúng ta, dù là ai – từ những người giàu có quyền lực đến những kẻ nghèo hèn lang thang – đều được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa (St 1,27), và vì thế, chúng ta mang trong mình một nhu cầu sâu thẳm, một khoảng trống thiêng liêng chỉ có thể được lấp đầy bởi Đấng Vô Hạn. Đó là nhu cầu được yêu thương và thấu hiểu đúng như bản thân mình là, với tất cả những ưu điểm lấp lánh và khuyết điểm tối tăm. Nhưng tình yêu mà chúng ta nhận được từ con người – dù từ cha mẹ ruột thịt, bạn bè thân thiết, hay người yêu say đắm – luôn là một thứ tình yêu hữu hạn, không hoàn hảo, bị ràng buộc bởi giới hạn của kiếp người. Nó có thể chân thành đến mức khiến bạn xúc động, nhưng không bao giờ là vô hạn như biển cả; nó có thể sâu sắc đến mức chạm đến trái tim, nhưng không bao giờ là toàn diện như sự thấu tỏ của Thiên Chúa. Ngay cả những bậc cha mẹ yêu thương nhất, những người dành cả đời để chăm sóc và hiểu con cái mình – thức trắng đêm khi con ốm, hy sinh giấc ngủ để lo cho tương lai con – cũng không thể thấu tỏ mọi ngóc ngách trong tâm hồn đứa con. Họ có thể đoán biết một phần qua những cử chỉ, những lời nói, nhưng không phải tất cả những suy nghĩ thầm kín, những giấc mơ bị che giấu. Và bạn biết không? Ngay cả chính chúng ta đôi khi còn không hiểu nổi bản thân mình – những mâu thuẫn nội tâm, những cảm xúc thay đổi thất thường như thời tiết, những quyết định impuls mà sau này hối hận. Chúng ta thay đổi theo thời gian, theo hoàn cảnh; những suy nghĩ, cảm xúc của chúng ta phức tạp như một mê cung không lối thoát, với những ngõ ngách tối tăm mà chính ta còn lạc lối. Làm sao con người, với giới hạn hữu hạn của mình, có thể hiểu hết được một con người khác?

Tuy nhiên, Thiên Chúa thì khác hẳn – Người là Đấng Vô Hạn, Đấng Toàn Tri Toàn Năng. Người không chỉ hiểu chúng ta một cách bề ngoài, qua những hành động và lời nói; Người thấu tỏ tận đáy lòng, tận những tầng sâu nhất của linh hồn. Thánh Vịnh 139 mô tả điều này một cách tuyệt vời, như một bài thơ thiêng liêng đầy cảm xúc: “Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ, biết cả khi con đứng con ngồi. Con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa, đi lại hay nghỉ ngơi, Chúa đều xem xét, mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả. Lời con chưa thốt nên, lạy Chúa, Ngài đã am tường hết. Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay Ngài, Ngài đặt lên con” (Tv 139,1-5). Hãy dừng lại để suy ngẫm từng câu: “Ngài dò xét con và Ngài biết rõ” – Thiên Chúa không cần chúng ta kể lể; Người đã biết hết. “Biết cả khi con đứng con ngồi” – Mọi hành động nhỏ nhặt nhất đều nằm trong tầm nhìn của Người. “Con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa” – Những suy nghĩ thầm kín, chưa kịp hình thành thành lời, đã được Người hiểu rõ. “Lời con chưa thốt nên, lạy Chúa, Ngài đã am tường hết” – Ngay cả những lời chưa nói, những cảm xúc chưa bộc lộ, đều được Người nắm bắt. Và “Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước” – Sự bảo vệ của Người bao quanh chúng ta như một vòng tay ấm áp, không để lại khoảng trống. Đây là một bức tranh sống động về sự thấu hiểu tuyệt đối của Thiên Chúa, một sự thấu hiểu vượt qua mọi giới hạn con người. Người không cần chúng ta giải thích dài dòng; Người đã biết hết mọi thứ về chúng ta, từ những niềm vui nhỏ bé như một nụ cười thoáng qua, đến những nỗi đau sâu kín nhất như những vết thương lòng từ quá khứ. Và không chỉ hiểu, Người còn yêu thương chúng ta bất chấp mọi khuyết điểm, mọi tội lỗi. Tình yêu ấy không dựa trên thành tích hay công trạng của chúng ta, không phụ thuộc vào vẻ ngoài hấp dẫn hay địa vị xã hội cao sang; nó là tình yêu vô điều kiện, xuất phát từ chính bản tính của Thiên Chúa – Đấng là Tình Yêu thuần túy (1Ga 4,8). Trong một thế giới nơi tình yêu con người thường bị điều kiện hóa bởi lợi ích, bởi sự trao đổi, tình yêu của Thiên Chúa nổi bật như một ngọn lửa bất diệt, soi sáng và sưởi ấm mọi linh hồn.

Nhu cầu được thấu hiểu và yêu thương này không phải là một thứ xa xỉ hay phụ thuộc; nó là cốt lõi của sự tồn tại con người, là nền tảng của bản thể chúng ta. Từ thời cổ đại, các triết gia Hy Lạp như Aristotle đã nói về con người như một “sinh vật xã hội” (zoon politikon), cần kết nối với người khác để tồn tại và phát triển đầy đủ. Aristotle lập luận rằng, con người không thể sống cô lập; chúng ta cần cộng đồng để đạt đến hạnh phúc thực sự (eudaimonia). Đến thời hiện đại, các nhà tâm lý học như Sigmund Freud đã khám phá sâu vào vô thức, nơi những nhu cầu yêu thương bị kìm nén dẫn đến các vấn đề tâm thần. Hay Abraham Maslow, với tháp nhu cầu nổi tiếng của mình, đặt nhu cầu yêu thương và thuộc về vào bậc thứ ba, ngay sau nhu cầu cơ bản về thức ăn, nước uống và an toàn. Maslow giải thích rằng, nếu nhu cầu này không được thỏa mãn, con người sẽ khó đạt đến các bậc cao hơn như sự tôn trọng và tự thực hiện. Nhưng Maslow cũng thừa nhận rằng, những nhu cầu cao hơn chỉ có thể đạt được khi các nhu cầu cơ bản được lấp đầy, và trong nhiều trường hợp, nhu cầu yêu thương trở thành rào cản lớn nhất. Tuy nhiên, từ góc nhìn Kitô giáo, nhu cầu này vượt xa tâm lý học thuần túy; nó là một phần của kế hoạch sáng tạo thiêng liêng. Chúng ta được tạo dựng để kết nối với Thiên Chúa, để tìm thấy sự viên mãn trong Người, và chỉ trong Người, nhu cầu ấy mới được lấp đầy hoàn toàn. Bất kỳ nỗ lực nào cố gắng thỏa mãn nó qua con người – dù là qua tình bạn, tình yêu lãng mạn, hay gia đình – đều dẫn đến thất vọng, vì con người là hữu hạn, dễ thay đổi, và đầy khiếm khuyết. Hãy nghĩ về những nghiên cứu gần đây từ Đại học Harvard, trong Dự án Nghiên cứu Phát triển Người lớn (Harvard Grant Study) kéo dài hơn 80 năm, kết luận rằng, yếu tố quan trọng nhất cho hạnh phúc không phải là tiền bạc hay danh vọng, mà là chất lượng của các mối quan hệ. Thế nhưng, ngay cả những mối quan hệ tốt nhất cũng không thể lấp đầy khoảng trống thiêng liêng; chỉ Thiên Chúa mới làm được điều đó.

Hãy nghĩ về lịch sử nhân loại để thấy rõ hơn: Bao nhiêu bi kịch đã xảy ra vì con người cố gắng tìm kiếm tình yêu hoàn hảo ở nơi sai lầm, ở những nguồn hữu hạn? Từ những câu chuyện cổ tích kinh điển như Romeo và Juliet của William Shakespeare, nơi tình yêu lãng mạn được lý tưởng hóa đến mức dẫn đến cái chết bi thảm, hai người trẻ hy sinh tất cả vì nhau nhưng cuối cùng chỉ để lại nỗi đau cho gia đình. Hay trong văn học hiện đại, như trong tiểu thuyết “The Great Gatsby” của F. Scott Fitzgerald, nơi nhân vật chính theo đuổi một tình yêu lý tưởng hóa, chỉ để nhận ra rằng nó là ảo mộng, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn. Đến những bi kịch hiện đại hơn, như các cuộc ly hôn lan tràn trong xã hội, nơi các cặp đôi từng thề non hẹn biển nhưng rồi phản bội nhau vì những lý do nhỏ nhặt, hay thậm chí là những vụ việc xã hội đen tối hơn như bạo lực gia đình hoặc tội ác tình cảm. Chúng ta thường đặt kỳ vọng quá cao vào người khác, biến họ thành “thần tượng” thay vì công nhận họ chỉ là con người yếu đuối. Nhưng Kinh Thánh cảnh báo chúng ta về điều này một cách rõ ràng và khôn ngoan: “Đừng tin vào vương hầu, đừng cậy vào phàm nhân lấy gì cứu được? Hồn lìa khỏi xác là về với bụi tro, dự tính của họ cũng tiêu tan theo” (Tv 146,3-4). Những lời này nhắc nhở chúng ta rằng, con người là tạm bợ, dễ thay đổi; chỉ Thiên Chúa mới là Đấng Vĩnh Hằng. Thay vào đó, hãy đặt niềm tin vào Thiên Chúa, Đấng hứa một cách trang trọng: “Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi!” (Hr 13,5). Lời hứa này không phải là lời nói suông hay mơ hồ; nó được chứng minh qua lịch sử cứu độ dài dằng dặc, từ việc Chúa giải thoát dân Israel khỏi ách nô lệ Ai Cập qua biển Đỏ (Xh 14), đến việc Chúa Giêsu chết trên thập giá vì tội lỗi chúng ta, một hành động hy sinh tối thượng (Ga 19). Trong lịch sử Giáo Hội, vô số thánh nhân như Thánh Têrêsa Avila hay Thánh Gioan Thánh Giá đã trải nghiệm tình yêu này, viết nên những tác phẩm thiêng liêng mô tả sự kết hợp với Thiên Chúa như một cuộc hôn nhân linh hồn.

Khi chúng ta tin tưởng vào lời hứa ấy, một phép màu thực sự xảy ra: Chúng ta được giải thoát khỏi gông cùm của những kỳ vọng sai lầm, những gánh nặng mà chúng ta tự đặt lên vai người khác. Chúng ta bắt đầu nhận ra rằng, con người có thể là những khí cụ tuyệt vời của Thiên Chúa trong việc thể hiện tình yêu trên trần gian. Họ không phải là nguồn gốc của tình yêu – nguồn gốc duy nhất là Thiên Chúa – nhưng họ có thể là kênh dẫn truyền, là những cầu nối sống động. Một người bạn thân có thể lắng nghe bạn trong đêm khuya khoắt, chia sẻ nỗi đau như một người anh em ruột thịt; một người thầy có thể hướng dẫn bạn vượt qua khó khăn, soi sáng con đường với kinh nghiệm của mình; một người hàng xóm có thể giúp đỡ bạn trong lúc cần thiết, với những cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa như mang thức ăn sang khi bạn ốm. Những cử chỉ ấy, dù không hoàn hảo và đôi khi vụng về, vẫn đáng quý vô cùng vì chúng phản chiếu tình yêu của Thiên Chúa, như những tia sáng mặt trời lọt qua khe cửa. Nhưng nếu chúng ta ngừng tìm kiếm tình yêu Thiên Chúa ở nơi con người – nghĩa là, ngừng kỳ vọng họ phải lấp đầy khoảng trống vô hạn trong lòng mình, ngừng biến họ thành thần tượng – chúng ta sẽ tránh được những thất vọng không đáng có, những nỗi đau từ hy vọng bị dập tắt. Không ai có thể trở thành Thiên Chúa cho bạn; họ chỉ có thể là những người bạn đồng hành trên hành trình đức tin dài dặc, cùng nhau bước đi dưới sự hướng dẫn của Người.

Hãy lấy một ví dụ cụ thể từ cuộc sống hàng ngày để minh họa rõ ràng hơn: Giả sử bạn đang ở trong một mối quan hệ tình cảm sâu sắc. Bạn yêu người ấy say đắm, với tất cả trái tim và linh hồn, và họ cũng đáp lại tình cảm một cách chân thành. Những buổi hẹn hò lãng mạn, những tin nhắn yêu thương, những cái ôm ấm áp – tất cả dường như hoàn hảo. Nhưng rồi, như bao mối quan hệ khác, những bất đồng xuất hiện: Họ không hiểu tại sao bạn lại buồn vì một chuyện nhỏ nhặt như một lời nói vô ý, hoặc họ bận rộn với công việc đến mức quên mất những dịp kỷ niệm quan trọng như ngày sinh nhật hay kỷ niệm ngày gặp nhau. Nếu bạn kỳ vọng họ phải hiểu và yêu bạn hoàn hảo như Thiên Chúa – nghĩa là, thấu tỏ mọi suy nghĩ, lấp đầy mọi khoảng trống – bạn sẽ thất vọng, giận dữ, thậm chí là chấm dứt mối quan hệ trong cơn nóng giận. Nhưng nếu bạn đã biết và trải nghiệm tình yêu của Thiên Chúa qua cầu nguyện hàng ngày, qua việc đọc Kinh Thánh, bạn sẽ nhìn nhận những khiếm khuyết ấy với lòng bao dung hơn, với sự kiên nhẫn học hỏi từ Chúa. Bạn sẽ trân trọng những nỗ lực của họ, dù chỉ là một phần nhỏ so với tình yêu vô hạn, và tìm kiếm sự lấp đầy thực sự từ Đấng Tạo Hóa, Đấng luôn ở bên bạn.

Và rồi, sẽ đến một ngày – có lẽ không xa, có lẽ trong những năm tháng sắp tới của cuộc đời bạn – bạn tìm thấy một người đặc biệt, người yêu thương bạn cách trọn vẹn hơn bất kỳ ai khác trên đời này, người mà bạn cảm thấy như được định mệnh sắp đặt. Đó là người mà bạn sẽ chọn để kết hôn, để trao gửi toàn bộ cuộc đời mình, để cùng nhau xây dựng một gia đình thiêng liêng. Trong hôn nhân Kitô giáo, tình yêu ấy được nâng lên một tầm cao mới, không chỉ là sự kết hợp thể xác mà còn là bí tích, là dấu chỉ sống động của tình yêu giữa Chúa Kitô và Hội Thánh (Ep 5,25-32). Thánh Phaolô viết: “Chồng hãy yêu vợ như chính Chúa Kitô yêu Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh.” Nhưng ngay cả tình yêu vợ chồng, dù vĩ đại đến đâu với sự dâng hiến hoàn toàn, sự chung thủy suốt đời, vẫn chỉ là một phần nhỏ, một bóng dáng mờ nhạt so với tình yêu Thiên Chúa. Nó lớn lao hơn tất cả các mối tình khác – lớn hơn tình bạn với những chia sẻ vui buồn, tình anh em với sự gắn bó máu mủ, tình thầy trò với sự hướng dẫn tận tụy – vì nó đòi hỏi sự hy sinh tối đa, sự cam kết vĩnh cửu. Vì hạnh phúc của chính bạn, xin đừng bao giờ nghĩ đến việc kết hôn với người chỉ yêu thương bạn chút ít, hay người mà bạn chỉ yêu thương nửa vời, vì điều đó sẽ dẫn đến những năm tháng đau khổ. Hãy chọn người mà bạn có thể tin tưởng tuyệt đối, người sẵn sàng hy sinh vì bạn, như Chúa Giêsu đã hy sinh vì chúng ta trên thập giá.

Để minh họa sâu sắc hơn, hãy nghĩ về những cặp đôi nổi tiếng trong Kinh Thánh, những câu chuyện không chỉ là lịch sử mà còn là bài học sống động: Abraham và Sara, dù có những lúc thử thách gay go như sự vô sinh kéo dài và những sai lầm trong đức tin, vẫn chung thủy và tin tưởng vào lời hứa của Thiên Chúa, cuối cùng nhận được Isaac như một món quà từ trời (St 12-25). Hay Ruth và Boaz, nơi tình yêu được xây dựng trên lòng trung thành và sự bảo vệ – Ruth từ bỏ quê hương để theo mẹ chồng, và Boaz chuộc lại quyền thừa kế cho cô – tạo nên một câu chuyện đẹp về sự chu toàn (Rut 1-4). Những câu chuyện ấy dạy chúng ta rằng, hôn nhân không phải là nơi tìm kiếm sự hoàn hảo không tì vết, mà là nơi học cách yêu thương theo gương Thiên Chúa, với sự tha thứ và kiên nhẫn. Trong xã hội hiện đại, đặc biệt vào năm 2026 với những thay đổi xã hội nhanh chóng, tỷ lệ ly hôn cao ngất ngưởng – theo thống kê từ Liên Hợp Quốc, khoảng 40-50% ở nhiều quốc gia phát triển, và thậm chí cao hơn ở một số nơi – chúng ta càng cần nhớ rằng, hôn nhân chỉ bền vững khi cả hai đều đặt nền tảng trên đức tin, trên lời hứa của Thiên Chúa chứ không phải trên cảm xúc nhất thời.

Tóm lại, nếu bạn đang cảm thấy “chẳng ai thực sự hiểu biết, thực sự yêu mến tôi” – một cảm giác có thể đang giày vò bạn ngay lúc này – hãy nhớ rằng: Bạn không cô đơn trong nỗi đau ấy; nó là phổ quát, là phần của kiếp người. Nhưng giải pháp thực sự, giải pháp duy nhất và vĩnh cửu, nằm ở Thiên Chúa. Hãy mở lòng đón nhận tình yêu của Người qua cầu nguyện hàng ngày, qua việc đọc và suy gẫm Kinh Thánh, qua các bí tích như Thánh Thể và Hòa Giải. Khi ấy, bạn sẽ được giải thoát để trân trọng những tình yêu con người xung quanh, dù chúng hữu hạn, và chuẩn bị cho một tương lai nơi tình yêu ấy nở hoa trong hôn nhân hoặc trong ơn gọi khác. Hãy tin tưởng, vì “Thiên Chúa là Đấng trung tín, Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho lối thoát để anh em có sức chịu đựng” (1Cr 10,13). Và cuối cùng, bạn sẽ nhận ra rằng, tình yêu thực sự không phải là điều gì đó xa xôi, mơ hồ hay không thể đạt được; nó đang chờ bạn khám phá, ngay trong lòng Chúa, ngay trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Hãy bắt đầu hành trình ấy ngay hôm nay, và bạn sẽ thấy thế giới thay đổi – không phải bên ngoài, mà từ sâu thẳm bên trong. Lm. Anmai, CSsr

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!