
NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG GƯƠNG
Nam bước ra khỏi căn hộ nhỏ ở ngoại ô thành phố, nở một nụ cười rạng rỡ với bà cô bán xôi đầu ngõ. “Cháu chào cô, hôm nay xôi ngon quá!” – anh nói, giọng điệu vui vẻ như mọi ngày. Bà cô cười đáp lại, khen anh là chàng trai tốt tính nhất khu phố. Ai cũng quý Nam – một chàng trai 27 tuổi, cao ráo, nước da rám nắng, luôn ăn mặc chỉn chu và hay giúp đỡ mọi người. Nhưng chẳng ai biết, đằng sau nụ cười ấy là một trái tim đang run rẩy, một tâm hồn đang giằng xé giữa hai thế giới.
Nam không giống như những người đàn ông khác trong mắt xã hội. Anh yêu Tuấn – một chàng trai anh gặp cách đây ba năm trong một buổi triển lãm nghệ thuật. Tuấn nhỏ hơn Nam hai tuổi, có đôi mắt sâu thẳm và giọng nói trầm ấm khiến Nam rung động từ lần đầu gặp gỡ. Tình yêu của họ nảy nở lặng lẽ, trong những buổi cà phê kín đáo, những tin nhắn đêm khuya, và những cái nắm tay vội vàng khi không ai để ý. Nhưng Nam chưa bao giờ dám công khai. Anh sợ – sợ ánh mắt dò xét của gia đình, sợ lời ra tiếng vào của xã hội, và hơn hết, sợ chính bản thân mình.
Mỗi ngày, Nam sống như một diễn viên trên sân khấu. Anh cười nói với đồng nghiệp, đi nhậu với bạn bè, và đôi khi còn giả vờ tán tỉnh vài cô gái để không ai nghi ngờ. Nhưng mỗi khi trở về căn phòng trống, anh lại ngồi trước gương, nhìn vào đôi mắt của chính mình – đôi mắt đầy bất an. “Mày là ai vậy, Nam?” – anh tự hỏi, nhưng không bao giờ có câu trả lời.
Một buổi tối, Tuấn nhắn tin: “Anh ơi, em mệt mỏi khi phải giấu mãi thế này. Hay là mình công khai đi?” Nam đọc tin nhắn, tay run run. Anh muốn đồng ý, muốn sống thật với cảm xúc của mình, nhưng hình ảnh bố mẹ hiện lên trong đầu anh. Bố anh – một người đàn ông truyền thống, từng nói: “Đàn ông phải lấy vợ, sinh con, nối dõi tông đường.” Mẹ anh – người phụ nữ hiền hậu nhưng hay lo lắng, chắc chắn sẽ khóc ngất nếu biết con trai mình “khác người”. Nam nhắn lại: “Để anh suy nghĩ thêm, em nhé.” Nhưng anh biết, anh sẽ chẳng bao giờ dám.
Xã hội quanh Nam đang thay đổi. Trên mạng xã hội, anh thấy những bài viết về phong trào LGBT, những cuộc diễu hành đầy màu sắc, và những lời kêu gọi chấp nhận sự khác biệt. Một vài người bạn của anh thậm chí đã công khai là người đồng tính và được gia đình ủng hộ. Nhưng Nam không cảm thấy được an ủi. Anh thấy áp lực hơn. Càng nhiều người theo “xu hướng” này, anh càng cảm thấy mình lạc lõng – không đủ dũng cảm để sống thật, nhưng cũng không thể tiếp tục giả tạo mãi mãi.
Một ngày nọ, Nam tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của mấy người trong quán cà phê. “Tụi trẻ bây giờ bị ảnh hưởng phương Tây nhiều quá, cứ chạy theo mấy cái đồng tính, chuyển giới linh tinh,” một ông trung niên nói. “Tôi thấy cũng đáng lo, không khéo mai mốt xã hội loạn hết,” một người khác phụ họa. Nam ngồi đó, ly cà phê nguội lạnh trong tay. Anh muốn hét lên, muốn nói rằng anh không chọn điều này, rằng anh chỉ muốn được yêu thương như bao người khác. Nhưng anh im lặng, cúi đầu, và rời đi.
Cơn bất an trong Nam ngày càng lớn. Anh bắt đầu mất ngủ, hay cáu gắt vô cớ với Tuấn. Có lần, Tuấn nắm tay anh giữa công viên, Nam giật tay lại và quát: “Đừng làm vậy, người ta nhìn kìa!” Tuấn nhìn anh, ánh mắt buồn bã: “Anh sợ đến vậy sao? Em không đáng để anh vượt qua nỗi sợ đó à?” Nam không trả lời, chỉ quay đi. Đêm đó, anh khóc một mình, cảm giác như trái tim mình bị xé làm đôi.
Đỉnh điểm là khi mẹ anh gọi điện, giọng hào hứng: “Nam ơi, con gái cô Nga ở quê lên, xinh lắm, mẹ sắp xếp cho con gặp nhé?” Nam ậm ừ đồng ý, dù trong lòng anh biết mình không thể yêu cô gái đó. Buổi gặp gỡ diễn ra trong một nhà hàng sang trọng. Cô gái tên Linh rất dịu dàng, nói chuyện duyên dáng, nhưng Nam chỉ thấy trống rỗng. Anh cười, gật đầu, nhưng tâm trí anh ở nơi khác – ở bên Tuấn, ở những ngày tháng họ từng hạnh phúc.
Trên đường về, Nam dừng xe bên cầu, nhìn dòng sông lặng lẽ trôi. Anh nghĩ về Tuấn, về gia đình, về xã hội đang đổi thay nhưng vẫn đầy định kiến. Anh tự hỏi: “Sống thật thì được gì? Giả tạo thì sống nổi không?” Không có câu trả lời nào làm anh hài lòng. Anh chỉ biết rằng, trong lòng anh là một khoảng trống không thể lấp đầy – khoảng trống của một người đàn ông muốn yêu, muốn sống, nhưng bị kẹt giữa hai thế giới.
Câu chuyện của Nam không phải là duy nhất. Xung quanh anh, hàng ngàn người trẻ khác cũng đang đấu tranh với chính mình. Họ bị cuốn vào “xu hướng” – không phải vì họ muốn nổi loạn, mà vì họ khao khát được là chính mình. Nhưng xã hội, dù đã cởi mở hơn, vẫn còn những góc tối của định kiến và kỳ thị. Nam là một lời cảnh báo – không phải về việc yêu ai, mà về việc chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự chấp nhận vẫn chỉ là bề mặt, còn sâu thẳm bên trong, những vết thương lòng vẫn âm ỉ không lành.
Sau buổi gặp Linh, Nam trở về căn hộ trong trạng thái mệt mỏi rã rời. Anh ném chìa khóa lên bàn, ngồi phịch xuống ghế sofa, và bật tivi lên chỉ để lấp đầy sự im lặng đang đè nặng. Trên màn hình, một chương trình talkshow đang bàn về “xu hướng giới trẻ thời hiện đại”. Một nhà bình luận nói: “Chúng ta cần cởi mở hơn với cộng đồng LGBT, nhưng cũng phải đặt câu hỏi: liệu đây có phải là một trào lưu mà giới trẻ đang chạy theo để chứng tỏ bản thân?” Nam tắt tivi ngay lập tức. Anh không muốn nghe thêm. Những lời đó như mũi dao đâm vào lồng ngực anh – vừa đúng, vừa sai, vừa khiến anh hoang mang.
Chuông điện thoại reo. Là Tuấn. Nam do dự vài giây trước khi bắt máy. “Alo, anh đang làm gì vậy?” – giọng Tuấn nhẹ nhàng, nhưng Nam cảm nhận được chút căng thẳng ẩn sau đó. “À, anh vừa đi gặp một người bạn về, giờ đang nghỉ chút,” Nam đáp, cố giữ giọng bình thản. Anh không nhắc đến Linh. Tuấn im lặng một lúc, rồi nói: “Tối nay em qua được không? Em muốn nói chuyện.” Nam đồng ý, dù trong lòng anh biết cuộc nói chuyện này sẽ không dễ dàng.
Khi Tuấn đến, anh mang theo một chai rượu vang – thứ mà cả hai thường uống trong những buổi tối hiếm hoi họ được ở bên nhau mà không phải lo lắng. Tuấn ngồi xuống cạnh Nam, rót rượu ra hai ly. “Anh Nam,” Tuấn bắt đầu, giọng trầm hơn bình thường, “em không muốn tiếp tục thế này nữa. Em yêu anh, nhưng em không chịu nổi cảm giác mình như một cái bóng.” Nam nhìn Tuấn, đôi mắt anh ta ánh lên sự kiên quyết mà Nam chưa từng thấy trước đây. “Ý em là sao?” Nam hỏi, dù anh đã đoán được phần nào.
“Ý em là chúng ta nên công khai. Em không muốn yêu trong bóng tối mãi. Anh có thấy không, bây giờ xã hội đã khác rồi. Có bao nhiêu người dám sống thật, còn anh thì cứ sợ hãi. Anh sợ gì chứ?” Tuấn nói, giọng cao dần lên. Nam nắm chặt ly rượu, ngón tay trắng bệch. “Em không hiểu đâu, Tuấn. Gia đình anh, bạn bè anh, công việc anh – tất cả sẽ sụp đổ nếu anh công khai. Em nghĩ mọi người cởi mở thật sao? Họ chỉ nói vậy thôi, nhưng sau lưng họ vẫn phán xét.”
Cuộc tranh cãi kéo dài đến nửa đêm. Tuấn bỏ về, để lại Nam với chai rượu đã cạn phân nửa và một mớ suy nghĩ hỗn loạn. Anh tự hỏi: “Mình sai sao? Hay Tuấn đúng?” Nhưng câu trả lời không bao giờ rõ ràng.
Ngày hôm sau, Nam đến công ty với đôi mắt thâm quầng. Anh làm việc trong một agency quảng cáo, nơi mọi người đều trẻ trung, năng động, và dường như rất cởi mở. Trong giờ nghỉ trưa, Nam nghe được cuộc trò chuyện giữa hai đồng nghiệp – Minh và Lan. “Tao vừa xem phim về một cặp đồng tính, cảm động lắm,” Lan nói. “Ừ, tao cũng thấy bình thường mà, giờ ai còn kỳ thị nữa đâu,” Minh đáp. Nam ngồi đó, ăn cơm mà không ngẩng đầu lên. Anh muốn tin lời họ, nhưng anh biết sự thật không đơn giản như vậy. Anh từng thấy Minh cười cợt khi kể về một anh chàng “ẻo lả” ở phòng khác, từng nghe Lan thì thầm với người khác rằng “yêu đồng tính thì cũng được, nhưng đừng khoe ra”.
Chiều đó, Nam nhận được tin nhắn từ Linh: “Hôm qua vui lắm, anh Nam. Lần sau mình gặp nữa nhé?” Nam thở dài. Anh không muốn từ chối thẳng thừng, vì anh không muốn mẹ buồn. Nhưng anh cũng không thể tiếp tục giả vờ. Anh nhắn lại: “Ừ, để anh sắp xếp.” Anh biết mình đang tự đẩy bản thân vào một ngõ cụt.
Tối hôm đó, Nam quyết định ra ngoài để quên đi những rối ren trong lòng. Anh đến một quán bar nhỏ ở trung tâm thành phố – nơi anh từng nghe nói là điểm đến của nhiều người trong cộng đồng LGBT. Quán không quá đông, nhưng không khí ấm cúng với ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc nhẹ. Nam ngồi một mình ở góc quầy, gọi một ly whisky. Anh quan sát xung quanh: một cặp đôi nam nắm tay nhau cười đùa, một nhóm bạn trẻ đang bàn luận sôi nổi về một bộ phim mới, và một người phụ nữ trung niên ngồi một mình với ly rượu vang. Tất cả đều trông thoải mái, tự nhiên – điều mà Nam khao khát nhưng không thể có.
Một người đàn ông trạc 40 tuổi, ăn mặc lịch lãm, tiến đến ngồi cạnh Nam. “Chào cậu, lần đầu đến đây à?” ông ta hỏi, giọng thân thiện. Nam gật đầu, hơi ngại ngùng. “Tôi là Phong,” người đàn ông tự giới thiệu. “Tôi hay đến đây. Nhìn cậu, tôi đoán cậu đang có tâm sự.” Nam cười nhạt, không phủ nhận. Phong tiếp tục: “Cậu không cần phải nói nếu không muốn. Nhưng tôi hiểu cảm giác đó – khi cậu muốn sống thật mà lại sợ mọi thứ xung quanh sụp đổ.”
Nam ngạc nhiên nhìn Phong. “Sao chú biết?” anh hỏi. Phong cười: “Tôi từng như cậu cách đây 15 năm. Tôi giấu mình, sống như người khác muốn, cho đến khi tôi không chịu nổi nữa. Tôi công khai, mất vài người bạn, bị gia đình xa lánh một thời gian, nhưng rồi tôi tìm được hạnh phúc. Cậu có người yêu chưa?” Nam gật đầu, kể ngắn gọn về Tuấn. Phong lắng nghe, rồi nói: “Nếu cậu yêu cậu ấy, đừng để cậu ấy phải chờ mãi. Nhưng cũng đừng ép mình làm gì nếu chưa sẵn sàng. Quan trọng là cậu phải tự hỏi: cậu muốn sống cho ai?”
Lời của Phong khiến Nam trầm ngâm. Anh uống cạn ly whisky, cảm giác cay xè lan tỏa trong cổ họng. Anh muốn sống cho chính mình, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu.
Trên đường về, Nam dừng lại ở một công viên nhỏ. Anh ngồi trên băng ghế, nhìn dòng người qua lại dưới ánh đèn đường. Một cặp đôi trẻ đi ngang qua, tay trong tay, cười nói vui vẻ. Nam tự hỏi liệu anh và Tuấn có bao giờ được như vậy không. Điện thoại rung lên – một tin nhắn từ Tuấn: “Anh ngủ ngon nhé. Em vẫn đợi anh.” Nam nghe điện thoại, mắt nhòe đi. Anh muốn chạy đến bên Tuấn ngay lúc đó, ôm lấy cậu ấy và nói rằng anh không sợ nữa. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh vào ghế.
Đêm đó, Nam mơ thấy mình đứng trước một tấm gương lớn. Trong gương, anh thấy hai phiên bản của chính mình: một người đàn ông vui vẻ, nắm tay Tuấn dưới ánh nắng, và một người đàn ông khác – cô đơn, lặng lẽ, với ánh mắt trống rỗng. Anh giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm áo. Anh biết mình phải chọn, nhưng lựa chọn nào cũng đau đớn.
Sáng Chủ nhật, Nam nhận được cuộc gọi từ mẹ. “Nam ơi, cuối tuần này về quê nhé. Bố mẹ nhớ con, mà cô Nga cũng muốn con gặp lại Linh. Con bé thích con lắm đó.” Giọng mẹ anh đầy háo hức, nhưng Nam chỉ cảm thấy một tảng đá đè nặng lên ngực. Anh ậm ừ đồng ý, dù trong lòng anh biết chuyến về quê lần này sẽ không đơn giản như những lần trước.
Trên chuyến xe buýt về quê, Nam ngồi cạnh cửa sổ, nhìn những cánh đồng lúa trải dài dưới ánh nắng vàng nhạt. Quê anh là một vùng nông thôn yên bình, nơi mọi người sống chậm rãi, gắn bó với truyền thống. Nhưng chính sự yên bình ấy lại khiến Nam sợ hãi. Anh biết, ở đây, khái niệm “đồng tính” vẫn là điều gì đó xa lạ, thậm chí đáng xấu hổ trong mắt nhiều người. Anh tự hỏi: “Nếu mình nói thật, bố mẹ sẽ phản ứng thế nào?”
Khi xe dừng ở bến, Nam bước xuống, kéo vali nhỏ về phía ngôi nhà mái ngói quen thuộc. Mẹ anh ra đón, ôm anh thật chặt. “Con gầy đi rồi, ở thành phố làm việc cực lắm hả?” bà hỏi, giọng lo lắng. Nam cười: “Dạ, không sao đâu mẹ. Công việc ổn mà.” Bố anh ngồi trong nhà, đang xem tivi, chỉ gật đầu chào anh một cái rồi tiếp tục chăm chú vào bản tin thời sự. Nam quen với sự ít nói của bố, nhưng hôm nay anh cảm thấy ánh mắt ông có gì đó khác lạ – như đang quan sát anh.
Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Mẹ anh không ngừng gợi chuyện về Linh. “Con bé hiền lắm, lại khéo tay. Mẹ thấy nó hợp với con. Con cũng lớn rồi, tính chuyện vợ con đi chứ?” Nam gắp miếng cá, cố giữ vẻ tự nhiên: “Dạ, con sẽ suy nghĩ.” Nhưng bố anh đột nhiên lên tiếng: “Suy nghĩ gì nữa? Đàn ông 27 tuổi mà chưa có gia đình thì người ta cười cho. Con là con trai duy nhất, phải nối dõi tông đường chứ.” Giọng ông nghiêm nghị, không chút đùa cợt. Nam nuốt miếng cơm mà như nuốt cả một cục nghẹn.
Đêm đó, Nam nằm trên chiếc giường cũ trong căn phòng tuổi thơ. Tiếng dế kêu ngoài vườn vang vọng, nhưng anh không ngủ được. Anh lấy điện thoại, nhắn tin cho Tuấn: “Anh về quê rồi. Mẹ anh cứ nhắc chuyện lấy vợ.” Tuấn trả lời ngay: “Vậy anh định sao? Lại giả vờ nữa à?” Nam không đáp. Anh biết Tuấn đang thất vọng, nhưng anh không thể làm khác được.
Sáng hôm sau, Linh đến chơi. Cô mặc áo dài trắng, tóc buộc gọn, trông dịu dàng như một bông hoa quê. Mẹ Nam kéo cô vào nhà, cười rạng rỡ: “Con bé này ngoan lắm, Nam ạ. Con dẫn nó đi dạo quanh làng đi, hai đứa nói chuyện cho thân.” Nam gật đầu, dù trong lòng anh chỉ muốn từ chối. Anh và Linh bước ra con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng. Không khí trong lành, nhưng Nam cảm thấy ngột ngạt.
Linh bắt chuyện: “Anh Nam ở thành phố chắc vui lắm nhỉ? Em lên đó vài lần, thấy mọi thứ nhanh quá, không quen.” Nam cười nhạt: “Ừ, cũng vui, nhưng đôi khi mệt mỏi.” Linh nhìn anh, ánh mắt tò mò: “Anh có vẻ trầm tính hơn hôm trước. Có chuyện gì buồn à?” Nam giật mình. Anh không ngờ Linh nhạy cảm đến vậy. “À, không có gì đâu. Tại anh hơi mệt thôi,” anh đáp, cố né tránh.
Nhưng Linh không dừng lại. “Em nghe mẹ em kể, anh chưa có bạn gái. Anh kén lắm hả?” Cô cười nhẹ, giọng vô tư. Nam im lặng một lúc, rồi nói: “Anh chưa sẵn sàng. Chuyện tình cảm không ép được.” Linh gật đầu, không hỏi thêm, nhưng Nam cảm thấy ánh mắt cô như đang cố đọc suy nghĩ của anh.
Trên đường về, Nam bất ngờ nghe thấy tiếng mấy người trong làng xì xào. “Thằng Nam nhà bà Hiền đẹp trai, công việc tốt, sao chưa lấy vợ nhỉ?” một bà nói. “Chắc kén chọn, chứ giờ tụi trẻ thành phố hay yêu lung tung lắm. Nghe đâu có mấy đứa yêu cả người cùng giới, ghê thật,” một người khác đáp. Nam bước nhanh hơn, giả vờ không nghe thấy, nhưng từng lời như mũi kim đâm vào tim anh.
Tối đó, Nam ngồi ngoài hiên nhà, nhìn lên bầu trời đầy sao. Điện thoại rung lên – một cuộc gọi từ Tuấn. Anh bắt máy, giọng nhỏ để không ai nghe thấy. “Anh Nam, em nhớ anh,” Tuấn nói, giọng buồn. “Em biết anh khó xử, nhưng em không muốn mất anh. Hôm nay em đi xem một buổi triển lãm, có cặp đôi công khai nắm tay nhau. Em ước gì mình cũng được như vậy.” Nam nắm chặt điện thoại, mắt cay xè. “Anh cũng muốn, Tuấn. Nhưng anh không biết phải làm sao. Ở đây, mọi người không chấp nhận đâu.”
Tuấn im lặng một lúc, rồi nói: “Vậy anh chọn đi. Em hay gia đình anh. Em không ép, nhưng em không chờ mãi được.” Cuộc gọi kết thúc, để lại Nam với sự trống rỗng. Anh nhìn vào ngôi nhà, nơi bố mẹ đang ngủ say, và tự hỏi: “Mình sống vì ai?”
Ngày hôm sau, Nam quyết định nói chuyện với mẹ. Anh ngồi cạnh bà trong bếp, nơi bà đang nhặt rau. “Mẹ, con muốn hỏi mẹ một chuyện,” anh bắt đầu, giọng ngập ngừng. “Dạ, gì hả con?” bà đáp, tay vẫn thoăn thoắt. “Nếu con không lấy vợ, mẹ có buồn không?” Nam hỏi, tim đập thình thịch. Mẹ anh ngừng tay, nhìn anh ngạc nhiên: “Sao con hỏi vậy? Con không thích Linh à?” Nam lắc đầu: “Không phải vậy. Con chỉ… con chưa muốn lập gia đình.”
Mẹ anh thở dài: “Mẹ không ép con, nhưng con là con trai duy nhất. Bố con trông cậy vào con lắm. Nếu con không lấy vợ, bố con sẽ thất vọng.” Nam cúi đầu, không dám nói thêm. Anh biết nếu anh nói thật, không chỉ bố thất vọng, mà cả thế giới của mẹ sẽ sụp đổ.
Buổi chiều, Nam ra đồng một mình. Anh đứng giữa cánh đồng lúa, gió thổi qua làm tóc anh bay rối. Anh nhớ đến Phong – người đàn ông ở quán bar. “Quan trọng là cậu phải tự hỏi: cậu muốn sống cho ai?” Lời của Phong vang vọng trong đầu anh. Nam nhắm mắt, cố tìm câu trả lời, nhưng tất cả chỉ là một mớ hỗn độn.
Khi Nam trở về thành phố, anh cảm thấy mình như một kẻ chạy trốn. Anh nhắn tin cho Tuấn: “Anh cần thời gian.” Tuấn không trả lời. Nam biết, anh đang mất dần người anh yêu, nhưng anh không đủ dũng cảm để giữ lại. Anh bước vào căn hộ, ngồi trước gương, và lại thấy đôi mắt bất an của chính mình. “Mày là ai, Nam?” – anh tự hỏi, nhưng lần này, câu hỏi ấy còn đau đớn hơn bao giờ hết.
Trở lại thành phố sau chuyến về quê, Nam cảm thấy như mình vừa bước ra từ một cơn ác mộng. Nhưng thực tế, cơn ác mộng ấy không kết thúc – nó chỉ chuyển sang một hình dạng khác. Tuấn không còn nhắn tin thường xuyên như trước. Những cuộc gọi đêm khuya, những tin nhắn ngọt ngào giờ thay bằng sự im lặng lạnh lẽo. Nam biết Tuấn đang chờ anh, nhưng anh cũng biết cậu ấy đang dần mất kiên nhẫn.
Một buổi chiều thứ Tư, Nam quyết định đến chỗ Tuấn. Anh đứng trước cửa căn hộ nhỏ của Tuấn, tay cầm hộp bánh mà cả hai từng thích ăn chung. Anh nhấn chuông, lòng hồi hộp. Tuấn mở cửa, ánh mắt cậu không còn ấm áp như trước. “Anh đến làm gì?” Tuấn hỏi, giọng đều đều. Nam cười gượng: “Anh muốn gặp em. Mấy ngày nay em không nhắn tin, anh lo.” Tuấn nhìn anh một lúc, rồi quay vào trong, để cửa mở cho Nam bước theo.
Căn phòng của Tuấn vẫn như cũ – gọn gàng, với những bức tranh treo tường do chính cậu vẽ. Nhưng không khí giữa hai người lại nặng nề. Nam đặt hộp bánh lên bàn, ngồi xuống sofa. “Em giận anh à?” anh hỏi. Tuấn thở dài, ngồi đối diện: “Em không giận. Em chỉ mệt. Anh cứ nói cần thời gian, nhưng anh có biết em chờ bao lâu rồi không? Em không muốn yêu một người mà lúc nào cũng phải lén lút.”
Nam cúi đầu, tay đan chặt vào nhau. “Anh xin lỗi. Anh biết mình làm em buồn, nhưng anh không biết phải làm sao. Gia đình anh, mọi người xung quanh – anh sợ họ không chấp nhận.” Tuấn nhìn anh, mắt đỏ hoe: “Vậy còn em thì sao? Em không quan trọng với anh à? Anh sợ họ không chấp nhận, nhưng anh có nghĩ đến cảm giác của em không? Em cũng sợ, nhưng em sẵn sàng đối mặt. Còn anh thì không.”
Lời của Tuấn như một nhát dao. Nam muốn phản bác, muốn nói rằng anh yêu Tuấn hơn bất cứ điều gì, nhưng anh không thể phủ nhận sự thật: anh là một kẻ hèn nhát. “Anh sẽ cố,” Nam nói, giọng yếu ớt. Tuấn lắc đầu: “Đừng hứa nữa. Em nghe câu đó quá nhiều rồi.” Cậu đứng dậy, quay lưng lại: “Anh về đi. Em cần thời gian suy nghĩ.”
Nam rời khỏi căn hộ của Tuấn, lòng trĩu nặng. Anh bước đi dưới ánh đèn đường, cảm giác như cả thế giới đang quay lưng với mình. Anh tự hỏi: “Mình đang đánh mất điều gì quan trọng nhất chỉ vì nỗi sợ?”
Ngày hôm sau, Nam đến công ty với tâm trạng tồi tệ. Anh cố tập trung vào công việc, nhưng đầu óc anh cứ trôi về cuộc nói chuyện với Tuấn. Trong giờ nghỉ trưa, Minh – đồng nghiệp của anh – rủ anh đi ăn. “Mày sao vậy, Nam? Mặt mày cứ như mất hồn,” Minh hỏi, vừa nhai miếng cơm cháy. Nam cười nhạt: “À, tao hơi mệt thôi.” Minh gật gù: “Mệt thì nghỉ đi. À, mà tao nghe nói mày mới quen một cô ở quê hả? Xinh không?”
Nam suýt sặc nước. Anh không ngờ tin đồn lan nhanh đến vậy. “Không có đâu, chỉ gặp qua thôi,” anh đáp. Minh cười lớn: “Thằng này khiêm tốn ghê. Mày mà không nhanh là tụi khác hốt mất đó. Giờ kiếm được cô tử tế khó lắm, chứ mấy cái kiểu yêu lung tung tao không ưa nổi.” Nam im lặng, giả vờ ăn tiếp, nhưng câu nói của Minh khiến anh lạnh người. “Yêu lung tung” – anh tự hỏi Minh sẽ nghĩ gì nếu biết anh yêu một người đàn ông.
Chiều đó, Nam nhận được tin nhắn từ Linh: “Anh Nam, cuối tuần này em lên thành phố chơi. Anh rảnh không, mình đi đâu đó nhé?” Nam thở dài. Anh không muốn gặp Linh, nhưng anh cũng không muốn làm mẹ thất vọng. Anh nhắn lại: “Ừ, anh sẽ sắp xếp.” Anh biết mình đang tự đào sâu vào cái hố của sự giả tạo.
Tối thứ Sáu, Nam đến quán bar nơi anh từng gặp Phong. Anh hy vọng sẽ gặp lại người đàn ông ấy, hy vọng tìm được một lời khuyên. Quán đông hơn lần trước, tiếng nhạc sôi động hơn. Nam ngồi ở góc quen thuộc, gọi một ly whisky. Anh quan sát xung quanh: những cặp đôi cười đùa, những ánh mắt trao nhau đầy tình tứ. Anh ước mình có thể như họ – tự do, không sợ hãi.
Phong xuất hiện, vẫn với vẻ ngoài lịch lãm. “Lại gặp cậu rồi,” ông nói, ngồi xuống cạnh Nam. “Nhìn cậu, tôi đoán mọi chuyện không ổn lắm.” Nam gật đầu, kể lại chuyện với Tuấn và áp lực từ gia đình. Phong lắng nghe, rồi nói: “Cậu đang đứng giữa ngã ba đường. Một bên là tình yêu, một bên là kỳ vọng của người khác. Tôi không bảo cậu phải chọn ngay, nhưng cậu không thể đứng mãi ở đó. Cậu ấy – Tuấn – cậu ấy xứng đáng được yêu một cách trọn vẹn.”
Nam nhấp một ngụm whisky, hỏi: “Chú từng mất gì khi công khai không?” Phong cười buồn: “Mất nhiều chứ. Bạn bè xa lánh, gia đình không nhìn mặt tôi cả năm trời. Nhưng tôi không hối hận. Vì tôi biết nếu tôi không sống thật, tôi sẽ mất chính mình.” Lời của Phong khiến Nam trầm ngâm. Anh muốn hỏi thêm, nhưng điện thoại rung lên – một cuộc gọi từ Tuấn.
Nam bắt máy, giọng hồi hộp: “Tuấn, em sao vậy?” Đầu dây bên kia, giọng Tuấn run run: “Anh Nam, em vừa gặp tai nạn. Em đang ở bệnh viện.” Nam đứng bật dậy, tim đập thình thịch. “Em ở đâu? Anh đến ngay!” Tuấn nói tên bệnh viện, rồi cúp máy. Nam lao ra khỏi quán, bắt taxi, lòng như lửa đốt.
Khi Nam đến bệnh viện, anh thấy Tuấn nằm trên giường, chân bó bột, mặt tái nhợt. “Em không sao, chỉ bị xe đụng nhẹ thôi,” Tuấn nói, cố cười. Nam ngồi xuống cạnh cậu, nắm tay Tuấn thật chặt. “Sao em không cẩn thận? Anh lo lắm,” anh nói, giọng nghẹn lại. Tuấn nhìn anh, mắt long lanh: “Anh lo thật không? Vậy sao anh không giữ em?”
Câu hỏi của Tuấn khiến Nam chết lặng. Anh nhìn vào đôi mắt ấy – đôi mắt anh yêu hơn bất cứ thứ gì – và nhận ra mình không thể tiếp tục trốn tránh. “Anh xin lỗi, Tuấn. Anh sẽ không để em phải chờ nữa,” Nam nói, nước mắt lăn dài trên má. Tuấn mỉm cười yếu ớt: “Em tin anh lần này thôi đấy.”
Nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài. Một giọng nói vang lên từ cửa phòng: “Nam, con làm gì ở đây?” Nam quay lại, sững sờ khi thấy mẹ đứng đó, tay cầm túi trái cây. Bà nhìn Nam, rồi nhìn Tuấn, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Mẹ… sao mẹ ở đây?” Nam lắp bắp. “Mẹ lên thăm con, nghe cô Nga nói con hay đến bệnh viện này thăm bạn. Đây là ai vậy?” bà hỏi, giọng lạnh dần.
Nam cảm thấy cả thế giới sụp đổ. Anh nhìn mẹ, nhìn Tuấn, và biết rằng thời khắc anh sợ nhất đã đến. “Mẹ, con có chuyện muốn nói,” anh bắt đầu, giọng run rẩy. Nhưng trước khi anh kịp nói tiếp, mẹ anh cắt lời: “Đừng nói gì hết. Mẹ không muốn nghe.” Bà quay đi, bước ra khỏi phòng, để lại Nam với nỗi đau không lời.
Nam đứng lặng trong phòng bệnh, nhìn theo bóng lưng mẹ khuất dần sau cánh cửa. Tiếng bước chân của bà vang vọng trong hành lang, nhưng với anh, nó như tiếng búa gõ vào trái tim mình. Anh quay lại nhìn Tuấn, người vẫn nằm trên giường với đôi mắt đầy lo lắng. “Anh không sao chứ?” Tuấn hỏi, giọng yếu ớt. Nam gật đầu, nhưng cả anh và Tuấn đều biết đó là một lời nói dối.
“Anh phải đi tìm mẹ,” Nam nói, giọng khàn khàn. Anh nắm tay Tuấn một lần nữa, rồi lao ra khỏi phòng, chạy theo hướng mẹ vừa rời đi. Anh tìm thấy bà ngồi trên băng ghế ngoài hành lang bệnh viện, tay ôm mặt, vai run nhẹ. Nam đứng cách bà vài bước, không dám tiến lại gần. “Mẹ…” anh gọi, nhưng bà không ngẩng lên.
Sau một lúc im lặng nặng nề, mẹ anh lên tiếng: “Nam, con nói thật với mẹ đi. Cậu ta là ai?” Giọng bà lạnh, nhưng Nam cảm nhận được sự đau đớn ẩn sau đó. Anh hít một hơi thật sâu, biết rằng đây là lúc anh không thể trốn tránh nữa. “Mẹ, cậu ấy là Tuấn. Là… người con yêu,” anh nói, từng chữ như phải dùng hết sức để thốt ra.
Mẹ anh ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. “Con nói cái gì? Con yêu một thằng con trai?” Bà đứng bật dậy, giọng cao vút. Nam cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. “Con xin lỗi. Con không muốn làm mẹ buồn, nhưng con không chọn được cảm xúc của mình.” Mẹ anh lùi lại một bước, như thể lời nói của Nam là một cú đánh. “Con có biết mẹ và bố trông mong vào con thế nào không? Con là con trai duy nhất, là niềm tự hào của gia đình. Giờ con nói vậy, con bảo mẹ phải nói với bố sao đây?”
Nam im lặng. Anh không có câu trả lời nào đủ để xoa dịu nỗi đau của mẹ. Bà quay đi, bước nhanh ra khỏi bệnh viện, để lại Nam với cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình.
Trở lại phòng bệnh, Nam ngồi cạnh Tuấn, kể lại cuộc nói chuyện với mẹ. Tuấn nắm tay anh, nhẹ nhàng nói: “Anh đừng tự trách mình. Em biết anh khó xử, nhưng ít nhất anh đã nói thật. Đó là bước đầu tiên.” Nam gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn là một mớ hỗn độn. Anh không chắc liệu mình vừa làm điều đúng đắn hay vừa phá hủy mọi thứ.
Đêm đó, Nam ở lại bệnh viện với Tuấn. Anh ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh giường, nhìn Tuấn ngủ say sau khi được tiêm thuốc giảm đau. Dưới ánh đèn mờ nhạt, gương mặt Tuấn trông bình yên, khác hẳn với những ngày tháng họ phải giấu giếm. Nam tự hỏi: “Mình có thể cho em ấy hạnh phúc không, khi chính mình còn chưa biết phải sống thế nào?”
Sáng hôm sau, Nam nhận được tin nhắn từ mẹ: “Về nhà ngay khi cậu ta xuất viện. Mẹ cần nói chuyện với con.” Giọng điệu trong tin nhắn lạnh lùng, nhưng Nam biết mẹ đang cố kìm nén cảm xúc. Anh nhắn lại: “Dạ, con sẽ về.” Nhưng anh không biết mình sẽ đối mặt với điều gì.
Tuấn được xuất viện vào chiều hôm đó. Nam đưa cậu về căn hộ của mình, dù trong lòng anh vẫn lo lắng về phản ứng của mẹ. Tuấn nhận ra sự bất an của anh, nói: “Anh đừng lo quá. Dù gia đình anh có phản ứng thế nào, em vẫn ở đây với anh.” Nam cười nhạt: “Cảm ơn em. Nhưng anh sợ không chỉ mẹ, mà cả bố nữa. Bố anh nghiêm khắc lắm.”
Đêm đó, Nam nằm bên Tuấn, nhưng anh không ngủ được. Anh nghĩ về những ngày tháng trước đây – khi anh còn sống trong vỏ bọc hoàn hảo, khi anh chưa phải đối mặt với sự thật. Anh tự hỏi liệu mình có hối hận không. Nhưng khi nhìn sang Tuấn, cảm giác ấm áp trong lòng anh nói rằng: “Không, mình không hối hận vì yêu em ấy.”
Hai ngày sau, Nam trở về quê. Anh bước vào nhà với trái tim nặng trĩu. Mẹ anh ngồi ở bàn ăn, mắt thâm quầng như không ngủ. Bố anh ngồi trên ghế bành, tay cầm tờ báo nhưng không đọc. Không khí trong nhà căng như dây đàn. “Ngồi xuống,” bố anh nói, giọng trầm nhưng đầy uy quyền. Nam làm theo, không dám nhìn thẳng vào mắt ông.
“Mẹ con kể hết rồi,” bố anh tiếp tục. “Con nói con yêu một thằng con trai. Con nghĩ gì khi nói vậy? Con muốn gia đình này bị người ta cười vào mặt à?” Nam cúi đầu: “Con không muốn làm bố mẹ xấu hổ. Nhưng con không thể sống dối lòng nữa.” Bố anh đập tay xuống bàn, khiến Nam giật mình. “Dối lòng? Đàn ông phải lấy vợ, sinh con. Đó là chuyện tự nhiên. Con bị ai dụ dỗ mà ra nông nỗi này?”
Nam ngẩng lên, mắt đỏ hoe: “Không ai dụ dỗ con cả. Đây là con, là cảm xúc thật của con. Con xin lỗi vì làm bố thất vọng, nhưng con không thay đổi được.” Bố anh đứng dậy, chỉ tay vào mặt anh: “Nếu con không thay đổi, thì đừng gọi tao là bố nữa. Ra khỏi nhà ngay!” Mẹ anh bật khóc, chạy đến ôm lấy Nam: “Đừng đuổi con, anh! Nó là con mình mà!”
Nhưng bố anh không lay chuyển. Ông quay lưng, bước vào phòng trong, đóng sầm cửa lại. Nam đứng đó, nước mắt lăn dài. Anh nhìn mẹ, nói: “Con xin lỗi mẹ. Con sẽ đi.” Mẹ anh ôm anh thật chặt, khóc nức nở: “Mẹ không muốn mất con. Nhưng mẹ không biết phải làm sao…”
Nam rời khỏi nhà, kéo vali nhỏ ra bến xe. Anh gọi cho Tuấn, giọng nghẹn ngào: “Bố anh đuổi anh ra khỏi nhà rồi.” Tuấn im lặng một lúc, rồi nói: “Vậy anh về với em. Em sẽ là gia đình của anh.” Nam gật đầu, dù Tuấn không thấy. Anh lên xe, nhìn ngôi nhà dần khuất xa qua ô cửa kính, cảm giác như một phần cuộc đời mình vừa khép lại mãi mãi.
Trở lại thành phố, Nam đến thẳng chỗ Tuấn. Cậu ôm anh thật chặt, không nói gì. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Nam cảm thấy nhẹ nhõm – không phải vì mọi chuyện đã ổn, mà vì anh không còn phải giấu giếm nữa. Nhưng anh cũng biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng.
Ngày hôm sau, Nam đi làm như thường lệ. Nhưng tin tức về anh nhanh chóng lan ra. Một người họ hàng ở quê đã gọi điện cho một đồng nghiệp của Nam, và câu chuyện “Nam yêu đàn ông” trở thành chủ đề bàn tán trong công ty. Minh – người bạn đồng nghiệp từng rủ anh đi ăn – nhìn anh với ánh mắt lạ lùng. “Tao không ngờ mày lại thế, Nam,” Minh nói, giọng nửa đùa nửa thật. “Tao không kỳ thị đâu, nhưng mày giữ kín ghê thật.”
Nam cười nhạt: “Tao không muốn làm phiền ai.” Nhưng anh biết, đằng sau nụ cười của Minh là sự tò mò và phán xét. Lan – cô đồng nghiệp từng nói “yêu đồng tính thì cũng được” – thì tránh mặt anh cả ngày. Nam nhận ra, sự cởi mở mà anh từng hy vọng chỉ là bề mặt. Bên dưới, định kiến vẫn âm thầm tồn tại.
Tối đó, Nam ngồi trước gương trong căn hộ của Tuấn. Anh nhìn vào mắt mình – đôi mắt không còn bất an như trước, nhưng cũng không hoàn toàn bình yên. Anh đã chọn sống thật, nhưng cái giá phải trả là gia đình, bạn bè, và một phần danh dự trong mắt xã hội. Anh tự hỏi: “Liệu mình có chịu đựng được không?”
Tuấn bước đến, đặt tay lên vai anh: “Anh không cô đơn đâu. Có em đây.” Nam nắm tay Tuấn, mỉm cười. Anh biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, anh không còn phải chạy trốn chính mình.
Nam chuyển đến sống cùng Tuấn trong căn hộ nhỏ của cậu ở ngoại ô thành phố. Không gian chật hẹp, nhưng với Nam, nó là nơi đầu tiên anh cảm thấy mình có thể thở được mà không cần đeo mặt nạ. Tuấn sắp xếp lại căn phòng, kê thêm một chiếc bàn nhỏ cho Nam làm việc, và treo một bức tranh mới – hình hai người nắm tay dưới ánh hoàng hôn. “Để anh đỡ nhớ quê,” Tuấn nói, cười nhẹ. Nam nhìn bức tranh, lòng ấm áp, nhưng cũng thoáng buồn khi nghĩ đến ngôi nhà cũ giờ đã xa vời.
Những ngày đầu sống chung không dễ dàng. Nam vẫn chưa quen với việc công khai mối quan hệ của mình, dù chỉ là trong không gian riêng tư. Mỗi lần Tuấn nắm tay anh hay ôm anh trước cửa sổ, Nam vẫn giật mình nhìn ra ngoài, sợ ai đó bắt gặp. Tuấn nhận ra điều đó, nhưng không trách anh. “Anh cứ từ từ, em không ép,” cậu nói, giọng dịu dàng. Nam biết ơn sự kiên nhẫn của Tuấn, nhưng anh cũng tự trách mình vì không thể hoàn toàn buông bỏ nỗi sợ.
Một buổi sáng, Nam và Tuấn quyết định ra ngoài ăn sáng cùng nhau – lần đầu tiên họ công khai xuất hiện như một cặp đôi. Họ chọn một quán cà phê nhỏ gần nhà, nơi không quá đông đúc. Nam mặc áo sơ mi trắng, Tuấn mặc áo thun xanh – cả hai trông giản dị nhưng hài hòa. Khi họ bước vào, Nam cảm nhận được vài ánh mắt tò mò từ những người xung quanh. Anh cố giữ bình tĩnh, ngồi xuống đối diện Tuấn và gọi hai ly cà phê.
Tuấn mỉm cười, nắm tay Nam qua bàn. “Thấy chưa, không ai làm gì anh đâu,” cậu nói, giọng trêu đùa. Nam cười gượng, nhưng tay anh run nhẹ. Anh nhìn quanh – một bà cô trung niên đang thì thầm với bạn, một nhóm bạn trẻ liếc nhìn rồi quay đi. Không ai nói gì trực tiếp, nhưng Nam cảm thấy như mình đang bị đặt dưới kính hiển vi. “Anh vẫn chưa quen,” anh thừa nhận. Tuấn siết chặt tay anh: “Rồi anh sẽ quen thôi. Miễn là anh không hối hận.”
Nam không hối hận, nhưng anh không thể phủ nhận áp lực. Trên mạng xã hội, anh thấy những bài viết về các cặp đôi đồng tính được ủng hộ, những bình luận tích cực từ người trẻ. Nhưng anh cũng thấy những lời chỉ trích gay gắt: “Bệnh hoạn”, “Phá hoại truyền thống”, “Chạy theo trào lưu”. Anh tự hỏi: “Mình là một phần của trào lưu sao? Hay mình chỉ muốn được sống thật?” Câu hỏi ấy không có lời đáp rõ ràng.
Vài ngày sau, Nam nhận được tin nhắn từ Linh: “Anh Nam, em nghe mẹ em nói anh cãi nhau với gia đình. Anh ổn không?” Nam ngạc nhiên vì Linh biết chuyện, nhưng anh đoán tin đồn đã lan từ quê lên thành phố. Anh nhắn lại: “Anh ổn, cảm ơn em. Chỉ là chút chuyện gia đình thôi.” Linh trả lời: “Nếu anh cần nói chuyện, cứ nhắn em nhé. Em không phán xét đâu.” Nam đọc tin nhắn, lòng thoáng nhẹ. Anh không ngờ Linh lại cởi mở đến vậy, nhưng anh cũng không dám kể hết sự thật.
Cùng lúc đó, Nam bắt đầu nhận thấy sự thay đổi ở công ty. Một số đồng nghiệp vẫn trò chuyện với anh như bình thường, nhưng Minh – người từng thân thiết – dần xa cách. Trong một buổi họp nhóm, Minh vô tình buột miệng: “Dự án này cần người mạnh mẽ, chắc Nam không hợp đâu nhỉ?” Câu nói nửa đùa nửa thật khiến cả phòng cười ồ lên, nhưng Nam chỉ im lặng. Anh biết Minh đang ám chỉ giới tính của anh, dù không nói thẳng. Sau buổi họp, Nam ngồi lại một mình, tự hỏi liệu công việc – thứ anh từng tự hào – có còn là nơi anh thuộc về không.
Một buổi tối, Nam và Tuấn đi xem phim. Họ chọn một bộ phim tình cảm nhẹ nhàng, ngồi ở hàng ghế cuối để tránh sự chú ý. Trong phim, hai nhân vật chính – một cặp đôi đồng tính – vượt qua định kiến để đến với nhau. Khi cảnh cuối kết thúc với cái nắm tay dưới ánh nắng, Tuấn quay sang Nam: “Anh thấy không, họ làm được. Mình cũng sẽ làm được.” Nam gật đầu, nhưng trong lòng anh không chắc chắn như Tuấn. Anh biết đời thực không giống phim – không có nhạc nền, không có kết thúc đẹp được sắp đặt.
Trên đường về, họ dừng lại ở một công viên nhỏ. Tuấn kéo Nam ngồi xuống băng ghế, chỉ lên bầu trời: “Nhìn kìa, đẹp không?” Nam ngước lên, thấy những vì sao lấp lánh. Anh mỉm cười: “Đẹp thật.” Tuấn nghiêng đầu tựa vào vai anh: “Chỉ cần có anh, em không cần gì nữa.” Nam ôm lấy Tuấn, lần đầu tiên không nhìn quanh để kiểm tra xem có ai đang nhìn mình không. Khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy tự do – dù chỉ là thoáng qua.
Nhưng sự bình yên không kéo dài. Một ngày nọ, Nam nhận được cuộc gọi từ mẹ. “Nam, bố con bị cao huyết áp, vừa nhập viện. Con về ngay đi,” bà nói, giọng hoảng hốt. Nam lập tức thu xếp, báo với Tuấn rồi bắt xe về quê. Trên đường đi, anh lo lắng không yên. Anh sợ bố bị bệnh vì cú sốc từ chuyện của anh, sợ mình là nguyên nhân khiến gia đình tan vỡ.
Khi Nam đến bệnh viện huyện, anh thấy mẹ ngồi ngoài hành lang, mắt sưng húp. “Bố con sao rồi, mẹ?” anh hỏi. “Ổn rồi, bác sĩ bảo chỉ cần nghỉ ngơi. Nhưng bố con không muốn gặp con,” bà đáp, giọng buồn bã. Nam gật đầu, dù lòng đau như cắt. Anh đứng ngoài phòng bệnh, nhìn qua cửa kính. Bố anh nằm đó, mắt nhắm nghiền, trông già đi rất nhiều so với lần cuối anh gặp.
Mẹ kéo Nam ra một góc, nói nhỏ: “Mẹ không trách con nữa. Mẹ chỉ muốn gia đình mình như trước. Nhưng bố con… ông ấy không chấp nhận được. Con tính sao đây?” Nam nhìn mẹ, nước mắt lăn dài: “Con không biết, mẹ. Con chỉ muốn bố mẹ hiểu rằng con vẫn là con của bố mẹ.” Mẹ anh ôm anh, khóc: “Mẹ biết. Nhưng bố con cần thời gian.”
Trở lại thành phố, Nam kể cho Tuấn nghe mọi chuyện. Tuấn ôm anh, an ủi: “Rồi bố anh sẽ hiểu thôi. Anh đừng từ bỏ.” Nhưng Nam không chắc. Anh cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa hai thế giới: một bên là tình yêu với Tuấn, một bên là gia đình mà anh không muốn mất. Anh bắt đầu mất ngủ, những cơn ác mộng về bố mẹ xa lánh anh lặp đi lặp lại.
Một buổi tối, Nam tình cờ xem được một bài báo trên mạng: “Gia tăng xu hướng LGBT trong giới trẻ: Tự do hay lệch lạc?” Bài viết trích dẫn ý kiến của một chuyên gia: “Sự cởi mở là tốt, nhưng nếu không kiểm soát, nó có thể dẫn đến những hệ lụy xã hội.” Nam đọc mà thấy cay đắng. Anh không cảm thấy mình là một “hệ lụy”, nhưng xã hội dường như đang nhìn anh như vậy.
Cuối tuần đó, Nam và Tuấn tham gia một buổi gặp mặt của cộng đồng LGBT do một tổ chức phi chính phủ tổ chức. Ở đó, anh gặp lại Phong – người đàn ông từng khuyên anh ở quán bar. Phong vỗ vai anh: “Cậu trông khá hơn lần trước. Sống chung với cậu ấy rồi à?” Nam gật đầu: “Dạ, nhưng vẫn khó khăn lắm, chú.” Phong cười: “Đời ai chẳng khó. Quan trọng là cậu không từ bỏ. Xã hội này thay đổi chậm lắm, nhưng cậu phải mạnh mẽ để chờ ngày đó.”
Nam nhìn quanh – những người trẻ, những cặp đôi, những câu chuyện được chia sẻ. Anh thấy mình không cô đơn, nhưng cũng thấy áp lực: sống thật không chỉ là vượt qua định kiến bên ngoài, mà còn là chiến đấu với chính mình. Anh nắm tay Tuấn, tự nhủ: “Mình sẽ cố, vì em ấy, và vì chính mình.”
Sau buổi gặp mặt cộng đồng LGBT, Nam cảm thấy một chút hy vọng. Những câu chuyện anh nghe được từ những người khác – về sự đấu tranh, mất mát, và cả chiến thắng – khiến anh tin rằng mình có thể vượt qua. Nhưng mỗi khi nghĩ đến gia đình, đặc biệt là bố, anh lại thấy lòng mình trĩu nặng. Anh biết bố vẫn chưa tha thứ, và mẹ, dù yêu thương anh, cũng đang bị kẹt giữa anh và bố.
Một buổi tối, Nam ngồi cùng Tuấn trên sofa, xem một bộ phim tài liệu về các gia đình chấp nhận con cái thuộc cộng đồng LGBT. Trong phim, một người mẹ nói: “Tôi không hiểu hết, nhưng tôi không muốn mất con mình.” Nam nhìn Tuấn, hỏi: “Em nghĩ mẹ anh có thể thay đổi không?” Tuấn mỉm cười: “Nếu mẹ anh yêu anh đủ nhiều, mẹ sẽ thay đổi. Nhưng anh phải cho mẹ thời gian, và anh phải cố gắng.”
Nam gật đầu. Anh quyết định sẽ về quê một lần nữa, không phải để xin lỗi vì mình là ai, mà để cho bố mẹ thấy anh vẫn là Nam – đứa con họ từng tự hào. Anh nhắn tin cho mẹ: “Mẹ, cuối tuần con về. Con muốn nói chuyện với bố mẹ.” Mẹ trả lời ngắn gọn: “Ừ, mẹ chờ con.” Nhưng Nam biết, cuộc gặp này sẽ không dễ dàng.
Thứ Bảy, Nam đứng trước cổng nhà cũ, tay cầm một túi quà nhỏ – vài hộp bánh mẹ thích và một chai rượu bố hay uống. Anh hít một hơi sâu, bước vào. Mẹ anh ra đón, ôm anh thật chặt, nhưng ánh mắt bà đầy lo lắng. “Bố con ở trong nhà. Ông ấy biết con về, nhưng không nói gì,” bà thì thầm. Nam gật đầu, bước vào phòng khách.
Bố anh ngồi trên ghế bành, tay cầm tờ báo nhưng mắt không rời khỏi trang giấy. Nam đặt túi quà lên bàn, nói: “Con chào bố. Con về thăm bố mẹ.” Bố anh không đáp, chỉ gật nhẹ. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mẹ anh vội vàng pha trà, cố làm dịu tình hình: “Ngồi xuống đi, Nam. Con đi đường xa chắc mệt.”
Nam ngồi xuống, bắt đầu: “Bố, mẹ, con biết lần trước con làm bố mẹ buồn. Con không mong bố mẹ hiểu ngay, nhưng con muốn bố mẹ biết con vẫn là con trai của bố mẹ. Con không thay đổi, chỉ là… con yêu một người mà bố mẹ không ngờ tới.” Bố anh đặt tờ báo xuống, nhìn anh với ánh mắt sắc lạnh: “Con vẫn không bỏ cái ý nghĩ đó à? Tao đã nói rồi, nếu con không thay đổi, đừng gọi tao là bố.”
Nam nắm chặt tay, cố giữ bình tĩnh: “Con không thể thay đổi cảm xúc của mình, bố. Con yêu Tuấn, và con muốn sống thật với bản thân. Nhưng con không muốn mất gia đình.” Mẹ anh bật khóc: “Nam, con đừng nói nữa. Mẹ không chịu nổi khi thấy bố con với con thế này.” Bố anh đứng dậy, chỉ tay vào Nam: “Mày muốn sống thật? Vậy thì sống ở đâu đó, đừng về đây nữa. Tao không có đứa con như mày.”
Lời nói của bố như nhát dao đâm vào tim Nam. Anh đứng lên, nước mắt lăn dài: “Nếu bố không chấp nhận con, con sẽ đi. Nhưng con vẫn hy vọng một ngày bố sẽ hiểu.” Anh cúi chào bố mẹ, rồi rời khỏi nhà, không quay đầu lại. Mẹ anh chạy theo, ôm anh ngoài cổng: “Con đừng giận bố. Ông ấy chỉ cần thời gian.” Nam gật đầu, nhưng anh biết, thời gian có thể không đủ để xóa đi khoảng cách này.
Trở lại thành phố, Nam kể cho Tuấn nghe mọi chuyện. Tuấn ôm anh, an ủi: “Anh đã cố hết sức rồi. Đừng tự trách mình.” Nhưng Nam không thể ngừng suy nghĩ. Anh tự hỏi liệu mình có ích kỷ không, khi chọn tình yêu mà đánh đổi gia đình. Anh bắt đầu trầm lặng hơn, ít nói cười hơn, dù Tuấn cố gắng kéo anh ra khỏi nỗi buồn.
Một buổi chiều, Nam nhận được tin nhắn từ một số lạ: “Anh Nam, em là Linh. Em vừa gặp mẹ anh. Bác kể hết chuyện rồi. Em chỉ muốn nói anh đừng buồn quá. Em ủng hộ anh.” Nam ngạc nhiên, gọi lại ngay. Linh trả lời, giọng dịu dàng: “Em không ngờ anh phải chịu nhiều áp lực vậy. Em không hiểu hết, nhưng em thấy anh dũng cảm khi sống thật. Nếu anh cần ai đó nói chuyện, cứ gọi em.”
Cuộc gọi của Linh khiến Nam bất ngờ và cảm động. Anh không ngờ một người như Linh – lớn lên ở quê, nơi định kiến còn nặng nề – lại có thể cởi mở đến vậy. Anh nhắn lại: “Cảm ơn em. Anh sẽ cố.” Lời động viên của Linh như một tia sáng nhỏ giữa những ngày tăm tối của anh.
Nhưng thử thách không dừng lại. Một ngày nọ, Nam và Tuấn đi siêu thị mua đồ. Khi họ đang chọn rau ở quầy, một người đàn ông trung niên tiến đến, nhìn họ với ánh mắt khinh miệt. “Tụi bây là mấy thằng bê đê hả? Đi chỗ khác đi, đừng làm bẩn chỗ này,” ông ta nói lớn, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Nam cứng người, còn Tuấn nắm tay anh, đáp lại: “Chúng tôi không làm gì sai. Ông không thích thì đừng nhìn.”
Người đàn ông định nói thêm, nhưng một nhân viên siêu thị can thiệp, mời ông ta rời đi. Nam và Tuấn tiếp tục mua sắm, nhưng anh cảm thấy những ánh mắt dò xét từ những người khác. Trên đường về, Nam im lặng. Tuấn hỏi: “Anh ổn không?” Nam lắc đầu: “Anh không biết mình chịu được bao lâu nữa. Mọi thứ khó hơn anh tưởng.”
Tuấn dừng lại, quay sang ôm anh: “Anh không cô đơn đâu. Có em đây, và còn nhiều người khác nữa. Đừng để mấy người như vậy làm anh gục ngã.” Nam gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn là một khoảng trống không thể lấp đầy.
Vài tuần sau, Nam nhận được tin từ mẹ: “Bố con đỡ hơn rồi, nhưng vẫn không nhắc đến con. Mẹ nhớ con lắm.” Nam đọc tin nhắn, nước mắt rơi. Anh muốn về thăm mẹ, nhưng anh sợ đối mặt với sự lạnh lùng của bố. Anh gọi cho mẹ, nói: “Mẹ, con cũng nhớ mẹ. Con sẽ về khi bố sẵn sàng.” Mẹ anh khóc qua điện thoại: “Mẹ sẽ cố thuyết phục bố. Con đừng bỏ cuộc nhé.”
Cuộc gọi ấy cho Nam một chút hy vọng, nhưng cũng khiến anh nhận ra rằng hành trình hàn gắn với gia đình sẽ còn rất dài. Anh bắt đầu viết nhật ký, ghi lại cảm xúc của mình mỗi ngày – như một cách để giải tỏa. Trong một trang, anh viết: “Mình không biết ngày mai sẽ thế nào, nhưng mình không muốn từ bỏ. Vì Tuấn, vì mẹ, và vì chính mình.”
Cùng lúc đó, Nam và Tuấn tham gia một buổi hội thảo về quyền LGBT do Phong mời. Ở đó, anh nghe một diễn giả nói: “Xã hội đang thay đổi, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng. Chúng ta phải mạnh mẽ, không chỉ để sống thật, mà còn để chứng minh rằng tình yêu không có lỗi.” Lời nói ấy khiến Nam trầm ngâm. Anh nhìn Tuấn, thấy cậu đang cười với anh, và tự nhủ: “Mình sẽ không từ bỏ.”
Nhưng tối hôm đó, khi lướt mạng xã hội, Nam thấy một bài viết lan truyền: “Cộng đồng LGBT gia tăng: Đâu là ranh giới giữa tự do và lệch lạc?” Dưới bài viết là hàng trăm bình luận tiêu cực: “Bệnh hoạn”, “Phá hoại gia đình”, “Tụi này cần được chữa trị”. Nam tắt điện thoại, lòng nặng trĩu. Anh nhận ra, dù có những người ủng hộ như Linh hay Phong, xã hội vẫn còn rất xa để chấp nhận anh hoàn toàn.
Nam ngồi trước gương, nhìn vào mắt mình. Đôi mắt ấy không còn bất an như trước, nhưng cũng không hoàn toàn bình yên. Anh đã chọn con đường sống thật, nhưng cái giá là sự xa cách của gia đình và những vết thương từ xã hội. Anh nắm tay Tuấn, thì thầm: “Cảm ơn em vì không rời bỏ anh.” Tuấn cười: “Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh.”
Sau cuộc gọi với mẹ, Nam bắt đầu cảm thấy một chút hy vọng mong manh. Anh biết bố vẫn chưa chấp nhận, nhưng việc mẹ vẫn giữ liên lạc là dấu hiệu rằng bà không muốn cắt đứt hoàn toàn với anh. Nam quyết định không từ bỏ. Anh viết một lá thư tay – điều anh chưa từng làm trước đây – gửi về quê cho bố mẹ. Trong thư, anh không xin lỗi vì mình là ai, mà chỉ mong họ hiểu rằng anh vẫn yêu thương và trân trọng gia đình.
“Con biết bố mẹ thất vọng vì con không sống theo kỳ vọng. Nhưng con vẫn là Nam – đứa con từng giúp bố cày ruộng, từng ngồi nghe mẹ kể chuyện ngày xưa. Con không muốn mất bố mẹ, và con hy vọng một ngày bố mẹ sẽ chấp nhận con như con là,” anh viết. Nam gửi thư đi, không kỳ vọng hồi đáp ngay, nhưng anh cảm thấy nhẹ lòng khi trút được những lời từ trái tim.
Vài ngày sau, Nam nhận được một gói hàng nhỏ từ mẹ. Bên trong là một chiếc khăn len bà đan, kèm theo một mẩu giấy: “Trời lạnh rồi, con giữ sức khỏe. Mẹ nhớ con.” Không có lời nào nhắc đến bố hay chuyện cũ, nhưng chiếc khăn len ấm áp khiến Nam bật khóc. Anh gọi cho mẹ ngay lập tức. “Mẹ, con nhận được khăn rồi. Cảm ơn mẹ,” anh nói, giọng nghẹn ngào. “Mẹ đan cho con từ tuần trước. Con mặc ấm vào, đừng để mẹ lo,” bà đáp, giọng dịu dàng. Nam hỏi: “Bố sao rồi, mẹ?” Bà im lặng một lúc, rồi nói: “Bố con vẫn vậy. Nhưng hôm qua ông ấy hỏi mẹ con có khỏe không. Mẹ chưa dám kể chuyện con gửi thư.”
Cuộc gọi ấy là một bước tiến nhỏ, nhưng với Nam, nó như ánh sáng le lói giữa bóng tối. Anh kể cho Tuấn nghe, và cậu mỉm cười: “Thấy chưa, mẹ anh vẫn yêu anh. Rồi bố anh cũng sẽ mềm lòng thôi.” Nam gật đầu, dù anh biết con đường phía trước còn rất dài.
Trong khi đó, cuộc sống của Nam và Tuấn bắt đầu ổn định hơn. Họ cùng nhau xây dựng một thói quen chung: sáng uống cà phê, tối nấu ăn, cuối tuần đi dạo công viên. Nam dần quen với việc nắm tay Tuấn ở nơi công cộng, dù đôi lúc anh vẫn cảm thấy ánh mắt dò xét từ người lạ. Tuấn luôn là người kéo anh ra khỏi những phút giây bất an ấy. “Anh đừng để ý họ. Họ không sống cuộc đời của anh,” cậu nói, và Nam dần học cách tin vào điều đó.
Nhưng không phải lúc nào mọi thứ cũng suôn sẻ. Một buổi chiều, Nam và Tuấn đến một quán ăn quen thuộc gần nhà. Khi họ đang cười đùa, một nhóm thanh niên ngồi bàn bên cạnh bắt đầu xì xào. “Nhìn kìa, hai thằng đó sến quá,” một người nói lớn, cố tình để họ nghe thấy. Nam cứng người, nhưng Tuấn nắm tay anh dưới bàn, thì thầm: “Kệ họ.” Tuy nhiên, nhóm thanh niên không dừng lại. Một người đứng lên, tiến đến bàn họ: “Tụi bây không thấy ghê à? Đi chỗ khác đi, đừng làm tao mất ngon.”
Nam định đứng lên bỏ đi, nhưng Tuấn giữ anh lại, nhìn thẳng vào mắt kẻ kia: “Chúng tôi không làm phiền ai. Anh không thích thì tự đi chỗ khác.” Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Chủ quán phải can thiệp, mời nhóm thanh niên rời đi, nhưng Nam và Tuấn cũng không còn tâm trạng ăn tiếp. Trên đường về, Nam im lặng. Tuấn hỏi: “Anh giận em vì em đáp lại à?” Nam lắc đầu: “Không, anh chỉ mệt. Anh không hiểu sao họ ghét mình đến vậy.”
Tuấn ôm anh, nói: “Họ không ghét anh. Họ chỉ không hiểu. Nhưng anh đừng để họ làm anh nghi ngờ bản thân.” Nam gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn là một vết thương chưa lành.
Một tuần sau, Nam nhận được tin bất ngờ từ mẹ: “Bố con đọc thư con rồi. Ông ấy không nói gì, nhưng mẹ thấy ông ấy cầm thư cả buổi tối.” Nam ngỡ ngàng. Anh không ngờ bố chịu đọc, dù chỉ là một hành động nhỏ. Anh gọi cho mẹ, hỏi: “Mẹ, bố có giận không?” Bà đáp: “Mẹ không rõ. Nhưng ông ấy không vứt thư đi. Mẹ nghĩ đó là dấu hiệu tốt.”
Tin tức ấy khiến Nam bừng lên hy vọng. Anh quyết định về quê một lần nữa, không báo trước. Anh muốn gặp bố, dù chỉ để nhìn ông từ xa. Tuấn ủng hộ: “Anh đi đi. Em tin lần này sẽ khác.” Nam gật đầu, lòng đầy quyết tâm.
Khi anh đến nhà, trời đã tối. Mẹ anh ra mở cổng, ngạc nhiên: “Sao con không báo mẹ?” Nam cười: “Con muốn bất ngờ. Bố đâu mẹ?” Bà chỉ vào sân sau: “Ông ấy đang tưới cây.” Nam bước ra sân, thấy bóng lưng bố dưới ánh trăng. Anh đứng lặng một lúc, rồi lên tiếng: “Con chào bố.”
Bố anh ngừng tay, quay lại nhìn anh. Ánh mắt ông vẫn nghiêm nghị, nhưng không còn sự giận dữ như trước. “Về làm gì?” ông hỏi, giọng trầm. “Con về thăm bố mẹ. Con nhớ nhà,” Nam đáp. Bố anh im lặng, tiếp tục tưới cây. Nam đứng đó, không biết nói gì thêm. Sau một lúc, bố anh lên tiếng: “Mẹ con kể mày sống với thằng đó. Mày hạnh phúc không?”
Nam giật mình. Anh không ngờ bố sẽ hỏi vậy. “Dạ, con hạnh phúc. Nhưng con không muốn mất bố mẹ,” anh nói, giọng run run. Bố anh đặt bình nước xuống, nhìn anh: “Tao không hiểu cái hạnh phúc của mày. Nhưng tao không muốn mẹ mày khóc nữa. Nếu mày sống tốt, thì sống. Đừng để người ta nói gia đình này không ra gì.” Nói xong, ông quay vào nhà, để lại Nam đứng ngẩn ngơ.
Lời của bố không phải là sự chấp nhận hoàn toàn, nhưng với Nam, đó là một bước tiến lớn. Anh chạy vào ôm mẹ, khóc: “Con cảm ơn mẹ đã không từ bỏ con.” Mẹ anh vuốt tóc anh: “Mẹ không bao giờ từ bỏ con đâu.”
Trở lại thành phố, Nam kể cho Tuấn nghe. Cậu reo lên: “Thấy chưa, anh! Em nói rồi mà, bố anh sẽ thay đổi.” Nam cười, lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Nhưng anh biết, sự thay đổi của bố chỉ là bước đầu. Ông vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận Tuấn, và định kiến trong lòng ông vẫn còn đó.
Cùng lúc, Nam và Tuấn đối mặt với một thử thách mới. Một ngày nọ, họ nhận được thư mời tham gia một chương trình truyền hình thực tế về các cặp đôi LGBT. Người tổ chức – một người quen của Phong – muốn họ chia sẻ câu chuyện của mình để truyền cảm hứng. Tuấn hào hứng: “Anh, mình tham gia đi. Đây là cơ hội để mọi người hiểu hơn về chúng ta.” Nhưng Nam do dự: “Anh không chắc. Nếu lên tivi, cả nước sẽ biết. Anh sợ gia đình anh lại bị ảnh hưởng.”
Tuấn nắm tay anh: “Anh không cần sợ nữa. Anh đã vượt qua nhiều rồi. Đây là cách để anh chứng minh rằng mình không sai.” Nam suy nghĩ vài ngày, rồi đồng ý. Anh muốn thử, không chỉ vì Tuấn, mà còn vì chính mình.
Buổi ghi hình diễn ra trong một studio nhỏ. Nam và Tuấn ngồi trước máy quay, kể lại hành trình của họ – từ những ngày giấu giếm, đến lúc công khai, và cả sự mất mát lẫn hy vọng với gia đình. Nam nói: “Tôi không mong ai cũng chấp nhận tôi. Tôi chỉ muốn sống thật, và tôi hy vọng xã hội sẽ bớt khắt khe hơn với những người như tôi.” Tuấn thêm vào: “Yêu không có lỗi. Điều duy nhất sai là sự kỳ thị.”
Chương trình phát sóng một tuần sau. Nam hồi hộp xem cùng Tuấn. Phản hồi trên mạng xã hội rất trái chiều. Có người ủng hộ: “Cảm động quá, chúc hai anh hạnh phúc.” Nhưng cũng có người chỉ trích: “Đừng tuyên truyền cái này trên tivi, ảnh hưởng xấu đến trẻ con.” Nam đọc mà lòng nặng trĩu. Anh nhận ra, dù có những bước tiến, xã hội vẫn còn chia rẽ sâu sắc về LGBT.
Mẹ anh gọi điện sau khi xem chương trình. “Nam, mẹ xem con trên tivi rồi. Mẹ không ngờ con dũng cảm vậy,” bà nói. “Bố có xem không, mẹ?” Nam hỏi. “Có, nhưng ông ấy không nói gì. Mẹ nghĩ ông ấy cần thời gian để quen.” Nam gật đầu, lòng ấm áp. Anh biết hành trình hàn gắn vẫn chưa kết thúc, nhưng anh đã thấy ánh sáng.
Sau khi chương trình truyền hình phát sóng, cuộc sống của Nam và Tuấn thay đổi rõ rệt. Họ nhận được nhiều tin nhắn từ những người xa lạ – một số ủng hộ, một số chỉ trích, nhưng tất cả đều khiến Nam nhận ra rằng câu chuyện của anh không còn là bí mật nữa. Anh không còn là chàng trai giấu mình trong bóng tối, mà đã trở thành một phần của cuộc tranh luận lớn hơn trong xã hội.
Một buổi sáng, Nam nhận được email từ một tổ chức phi chính phủ mời anh và Tuấn tham gia một chiến dịch nâng cao nhận thức về quyền LGBT. “Chúng tôi thấy câu chuyện của hai bạn rất truyền cảm hứng. Hãy cùng chúng tôi giúp những người khác tìm thấy dũng khí,” email viết. Tuấn hào hứng: “Anh, đây là cơ hội lớn. Mình làm nhé?” Nam do dự. Anh vẫn sợ sự chú ý, sợ những lời phán xét sẽ quay lại ám ảnh gia đình mình. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt sáng rực của Tuấn, anh gật đầu: “Ừ, mình thử xem.”
Chiến dịch bắt đầu bằng một buổi workshop nhỏ tại một trung tâm cộng đồng. Nam và Tuấn đứng trước khoảng 30 người – từ những bạn trẻ trong cộng đồng LGBT đến những bậc phụ huynh muốn hiểu hơn về con cái mình. Nam kể lại hành trình của mình, từ những ngày bất an đến khi anh dám sống thật. “Tôi không nói rằng mọi thứ dễ dàng. Tôi mất gia đình một thời gian, mất bạn bè, và đối mặt với rất nhiều kỳ thị. Nhưng tôi không hối hận, vì tôi tìm thấy chính mình,” anh nói, giọng run run.
Một người mẹ trung niên giơ tay hỏi: “Nếu gia đình không chấp nhận, anh làm sao để tiếp tục?” Nam nhìn bà, trả lời: “Tôi kiên nhẫn, và tôi không từ bỏ. Tôi tin tình yêu của gia đình sẽ vượt qua định kiến, dù mất nhiều thời gian.” Câu trả lời của anh khiến nhiều người gật gù, và Tuấn nắm tay anh dưới bàn, mỉm cười.
Nhưng không phải ai cũng hoan nghênh họ. Sau workshop, một nhóm nhỏ biểu tình bên ngoài trung tâm, giơ biển: “Dừng tuyên truyền LGBT!” và “Bảo vệ giá trị gia đình!” Nam và Tuấn bước ra, thấy đám đông la ó. Một người đàn ông hét lên: “Tụi bây phá hoại xã hội, đừng dạy con tao sống lệch lạc!” Nam cứng người, nhưng Tuấn kéo anh đi: “Đừng để ý. Họ không đáng để anh bận tâm.”
Trên đường về, Nam im lặng. Anh mở điện thoại, thấy tin tức về buổi workshop đã lan truyền, kèm theo những bình luận tiêu cực: “Mấy người này bệnh hoạn”, “Đừng để tụi nó ảnh hưởng giới trẻ”. Anh tắt máy, tự hỏi liệu mình có đang làm điều đúng đắn không. Tuấn nhận ra sự bất an của anh, ôm anh từ phía sau: “Anh, mình không làm gì sai. Đừng để họ làm anh nghi ngờ.” Nam gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn là một cơn sóng ngầm.
Vài ngày sau, Nam nhận được cuộc gọi từ mẹ. “Nam, bố con xem chương trình của con trên tivi rồi,” bà nói, giọng ngập ngừng. Nam hồi hộp: “Bố nói gì hả mẹ?” Bà đáp: “Ông ấy không nói gì nhiều, nhưng mẹ thấy ông ấy ngồi xem hết. Hôm qua ông ấy hỏi mẹ con có khỏe không, có cần gì không.” Nam ngỡ ngàng. Anh không ngờ bố chịu xem, dù chỉ là một hành động nhỏ. “Mẹ, con muốn về thăm bố mẹ. Lần này con dẫn Tuấn theo được không?” anh hỏi.
Mẹ anh im lặng một lúc, rồi nói: “Để mẹ hỏi bố. Nhưng mẹ nghĩ… cứ thử đi.” Cuộc gọi kết thúc, để lại Nam với hy vọng xen lẫn lo lắng. Anh kể cho Tuấn, và cậu reo lên: “Anh, đây là cơ hội lớn! Em sẽ đi với anh.” Nam cười, nhưng anh biết chuyến đi này sẽ là thử thách cuối cùng để hàn gắn gia đình.
Cuối tuần, Nam và Tuấn về quê. Trên xe, Nam nắm tay Tuấn, lòng hồi hộp. Khi họ đến nhà, mẹ anh ra đón, ôm cả hai. “Tuấn, bác nghe Nam kể nhiều về cháu. Cảm ơn cháu đã ở bên nó,” bà nói, mắt long lanh. Tuấn cười: “Dạ, cháu cũng cảm ơn bác vì đã sinh ra anh Nam.” Mẹ anh bật cười, nhưng Nam để ý thấy bà liếc vào nhà, như đang lo lắng điều gì.
Bố anh ngồi trong phòng khách, tay cầm tách trà. Khi Nam và Tuấn bước vào, ông ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên Tuấn một lúc rồi quay đi. “Con chào bố,” Nam nói. “Cháu chào bác,” Tuấn thêm vào, giọng lễ phép. Bố anh gật đầu, không nói gì. Không khí căng thẳng, nhưng mẹ anh nhanh chóng mời mọi người ngồi xuống ăn cơm.
Bữa ăn diễn ra trong im lặng. Nam cố bắt chuyện: “Bố, mẹ, con với Tuấn đang làm một dự án giúp đỡ những người như con. Con muốn bố mẹ biết con sống tốt.” Bố anh đặt đũa xuống, nhìn anh: “Mày sống tốt là được. Nhưng tao không muốn nghe mấy chuyện đó trong nhà này.” Nam cúi đầu, nhưng Tuấn lên tiếng: “Dạ, cháu hiểu bác. Nhưng cháu chỉ muốn bác biết anh Nam yêu bác và cô rất nhiều.”
Bố anh nhìn Tuấn, ánh mắt thoáng ngạc nhiên. Ông không đáp, nhưng cũng không phản đối. Sau bữa ăn, ông đứng dậy ra sân, để lại Nam với cảm giác lẫn lộn. Mẹ anh thì thầm: “Con đừng buồn. Bố con không đuổi thằng Tuấn đi, là tốt rồi.” Nam gật đầu, lòng nhẹ nhõm phần nào.
Trước khi rời đi, Nam ra sân tìm bố. Ông đang tưới cây, như lần trước. “Bố, con về đây. Con cảm ơn bố đã không đuổi con lần này,” anh nói. Bố anh ngừng tay, quay lại: “Mày là con tao. Tao không hiểu mày, nhưng tao không muốn mẹ mày khóc nữa. Sống sao thì sống, đừng để tao nghe người ta nói xấu.” Nam mỉm cười, nước mắt lăn dài: “Dạ, con hứa.”
Trở lại thành phố, Nam và Tuấn cảm thấy như vừa vượt qua một ngọn núi. Sự chấp nhận của bố anh không hoàn toàn, nhưng đó là một khởi đầu. Họ tiếp tục tham gia chiến dịch, tổ chức thêm nhiều buổi gặp mặt. Dần dần, Nam quen với những lời chỉ trích, học cách tập trung vào những người ủng hộ thay vì những kẻ kỳ thị.
Một ngày nọ, Nam nhận được thư từ một cậu bé 16 tuổi: “Anh Nam, em xem anh trên tivi. Em cũng như anh, nhưng em sợ gia đình biết. Anh cho em lời khuyên được không?” Nam đọc thư, lòng xúc động. Anh viết lại: “Em không cô đơn đâu. Hãy kiên nhẫn, và đừng từ bỏ chính mình. Anh tin em sẽ tìm được hạnh phúc.”
Thời gian trôi qua, Nam và Tuấn kỷ niệm một năm sống chung. Họ tổ chức một bữa tiệc nhỏ, mời Phong, Linh, và vài người bạn từ cộng đồng LGBT. Mẹ anh gửi một hộp bánh từ quê, kèm lời nhắn: “Chúc hai đứa vui vẻ. Bố con không nói, nhưng mẹ biết ông ấy không giận nữa.” Nam đọc mà lòng ấm áp. Anh biết bố vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận Tuấn, nhưng ông đã không còn cự tuyệt anh.
Đêm đó, Nam đứng trước gương, nhìn vào mắt mình. Đôi mắt ấy giờ đây bình yên hơn bao giờ hết. Anh không còn là người đàn ông bất an, giấu mình trong bóng tối. Anh đã tìm thấy ánh sáng – không phải từ xã hội, mà từ tình yêu của Tuấn, sự kiên nhẫn của mẹ, và cả sự thay đổi nhỏ bé của bố.
Tuấn bước đến, ôm anh từ phía sau: “Anh đang nghĩ gì vậy?” Nam cười: “Anh nghĩ mình đã đi đúng đường.” Tuấn hôn lên má anh: “Em cũng nghĩ vậy.”
KẾT THÚC VÀ THÔNG ĐIỆP
Câu chuyện của Nam khép lại với một cái kết không hoàn hảo, nhưng đầy hy vọng. Anh không thay đổi được toàn bộ xã hội, không xóa bỏ được định kiến, nhưng anh đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình. Thông điệp cảnh báo vẫn rõ ràng: dù xã hội có những bước tiến, áp lực và kỳ thị vẫn tồn tại, đặc biệt với những người như Nam – những người bị giằng xé giữa tình yêu và kỳ vọng gia đình. Nhưng qua hành trình của anh, ta thấy rằng sự kiên trì và tình yêu có thể mở ra những cánh cửa, dù nhỏ bé.
Lm. Anmai, CSsR