Góc tư vấn

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO TRONG CHƯƠNG TRÌNH SÁNG TẠO CỦA THIÊN CHÚA – Lm. Anmai, CSsR

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO TRONG CHƯƠNG TRÌNH SÁNG TẠO CỦA THIÊN CHÚA:

TỪ QUYỀN NĂNG ĐỒNG SÁNG TẠO ĐẾN TRÁCH NHIỆM LƯƠNG TÂM TRƯỚC VỰC THẲM CÔNG NGHỆ SỐ

KHỞI NGUYÊN MỚI CỦA LOGOS VÀ CON SỐ

“Ban đầu Thiên Chúa sáng tạo trời đất” (St 1,1). Câu kinh mở đầu của bộ Thánh Kinh không chỉ là một lời tường thuật về quá khứ, mà là một chân lý vĩnh cửu, một dòng chảy sáng tạo không ngừng nghỉ tuôn trào từ tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa. Trong dòng chảy ấy, Thiên Chúa đã thực hiện một hành động vô tiền khoáng hậu: dựng nên con người theo “hình ảnh và họa ảnh” của Ngài (Imago Dei). Nếu Thiên Chúa là Đấng Sáng Tạo (The Creator), thì con người, mang trong mình hơi thở thần linh, được mời gọi trở thành những kẻ “đồng sáng tạo” (Co-creators).

Trong hàng ngàn năm, con người đã thực thi mệnh lệnh “làm bá chủ mặt đất” bằng cơ bắp, bằng công cụ thô sơ, rồi đến máy hơi nước và điện năng. Nhưng hôm nay, chúng ta đang đứng trước một “vụ nổ Big Bang” thứ hai về mặt tri thức: sự ra đời và trỗi dậy mạnh mẽ của Trí tuệ Nhân tạo (Artificial Intelligence – AI). Đây không đơn thuần là một bước tiến kỹ thuật; nó là một thách đố hiện sinh và thần học lớn nhất mà nhân loại từng đối mặt.

Phải chăng khi con người viết nên những dòng mã lệnh (code) để tạo ra một trí khôn giả lập, họ đang lặp lại hành động của Thiên Chúa khi Ngài nặn hình con người từ bụi đất? Hay họ đang liều lĩnh bước vào lãnh địa cấm kỵ của tháp Babel? Bài viết này sẽ không chỉ dừng lại ở bề mặt của hiện tượng, mà sẽ đi sâu vào bản thể luận của công nghệ dưới cái nhìn của Thần học Công giáo, từ sự quan phòng của Thiên Chúa, qua nguy cơ của tội lỗi, đến niềm hy vọng cứu chuộc trong kỷ nguyên số.

THẦN HỌC VỀ SỰ SÁNG TẠO VÀ CÔNG NGHỆ

“Tiến bộ là một phần trong kế hoạch của Chúa”

  1. Con người: Kẻ quản gia của tiềm năng vũ trụ

Giáo hội Công giáo chưa bao giờ nhìn nhận khoa học kỹ thuật là kẻ thù của đức tin. Ngược lại, Hiến chế Gaudium et Spes (Vui mừng và Hy vọng) của Công đồng Vatican II đã khẳng định: khi con người nỗ lực lao động và phát minh, họ đang triển nở ý định của Tạo Hóa. Sự xuất hiện của AI, theo Tòa Thánh Vatican, “không phải là một sự kiện ngẫu nhiên nằm ngoài sự quan phòng, cũng chẳng phải là một quái thai của lịch sử”. Tại sao? Bởi vì nguyên liệu để tạo ra AI – từ silicon trong các vi mạch điện tử đến các quy luật logic toán học – đều đã hiện diện sẵn trong công trình tạo dựng của Chúa. Con người không sáng tạo ra cái gì từ “hư vô” (ex nihilo – đặc quyền của duy nhất Thiên Chúa), mà con người “khám phá và sắp xếp lại” những tiềm năng ẩn giấu trong vật chất.

Vì thế, trí tuệ nhân tạo, ở khía cạnh thuần túy nhất, là sự phản chiếu vinh quang của Thiên Chúa qua lăng kính trí tuệ con người. Khi một thuật toán giải quyết được một bài toán khó, khi một robot thực hiện được một ca phẫu thuật tinh vi, đó là lời ca tụng thầm lặng dâng lên Đấng đã ban cho con người khả năng tư duy tuyệt vời ấy.

  1. Bản chất “Mở rộng” (Extension)

Như Đức Hồng y Víctor Manuel Fernández – Trưởng Ban Giáo lý Đức tin, và Đức Hồng y José Tolentino de Mendonça – Trưởng Ban Văn hóa và Giáo dục, đã định nghĩa một cách đầy triết lý: “Giống như bất kỳ công cụ nào, AI là sự mở rộng của sức mạnh con người.”

Định nghĩa này rất quan trọng để tránh hai thái cực sai lầm:

  • Thần thánh hóa AI: Coi nó là một thực thể siêu việt, một vị thần mới (Deus ex machina) có thể giải quyết mọi đau khổ.
  • Quỷ hóa AI: Coi nó là hiện thân của Antichrist, là sự xấu xa tự bản chất.

AI là “cánh tay nối dài”. Cái búa là sự mở rộng của nắm tay; kính viễn vọng là sự mở rộng của con mắt; và AI là sự mở rộng của bộ não. Nhưng chính ở đây, tính lưỡng diện (ambivalence) xuất hiện. Cánh tay nối dài có thể dùng để ôm ấp, nhưng cũng có thể dùng để bóp nghẹt từ xa. Bộ não được mở rộng có thể dùng để tìm ra phương thuốc chữa ung thư, nhưng cũng có thể dùng để thiết kế những chiến lược diệt chủng hoàn hảo. AI phóng đại (amplify) bản chất con người. Do đó, vấn đề của AI, xét cho cùng, là vấn đề của Nhân học (Anthropology).

BÓNG TỐI CỦA BABEL – KHI “CÔNG CỤ” MUỐN TRỞ THÀNH “CỨU CÁNH”

  1. Sự cám dỗ “Sẽ trở nên như thần thánh” (Eritis sicut Deus)

Lịch sử cứu độ là một chuỗi những lần con người cố gắng vượt quá giới hạn thụ tạo của mình. Con rắn trong vườn địa đàng đã không dụ dỗ Eva bằng trái cây ngon ngọt, mà bằng lời hứa về quyền lực tri thức: “Mắt ông bà sẽ mở ra và ông bà sẽ biết thiện ác như thần thánh”.

Ngày nay, Big Data (Dữ liệu lớn) và Deep Learning (Học sâu) đang thì thầm vào tai nhân loại lời hứa tương tự. Chúng ta ảo tưởng rằng nếu thu thập đủ dữ liệu, chúng ta có thể tiên đoán tương lai, kiểm soát hành vi, và thậm chí xóa bỏ cái chết (transhumanism – chủ nghĩa siêu nhân bản).

Câu chuyện tháp Babel trong Sách Sáng Thế (St 11) là một hình ảnh tiên tri cho thời đại số. Người xưa có gạch và nhựa đường; người nay có mã nhị phân và mạng internet. Người xưa muốn xây tháp chạm trời để “làm rạng danh mình”; người nay muốn xây dựng một siêu trí tuệ để chứng minh con người không cần Chúa. Bi kịch của Babel không phải là sự sụp đổ của cái tháp, mà là sự hỗn loạn của ngôn ngữ. Ngày nay, nghịch lý thay, khi chúng ta có những công cụ dịch thuật tức thời bằng AI, sự hiểu biết và hiệp thông giữa người với người lại dường như rạn nứt hơn bao giờ hết. Chúng ta kết nối (connect) nhiều hơn, nhưng hiệp thông (communion) ít hơn.

  1. Nguy cơ phi nhân hóa (Dehumanization)

Tài liệu của Vatican cảnh báo: “Trong khi khả năng tương lai của nó không thể dự đoán, hành động quá khứ của nhân loại cung cấp những cảnh báo rõ ràng.” AI hoạt động dựa trên xác suất và thống kê. Đối với máy móc, con người là một tập hợp các điểm dữ liệu (data points). Nhưng con người, theo nhãn quan Kitô giáo, là một “mầu nhiệm” (mystery).

  • Một thuật toán tuyển dụng có thể loại hồ sơ của một người vì quá khứ lầm lỗi, nhưng nó không hiểu được sự “sám hối” và “nỗ lực vươn lên”.
  • Một hệ thống tư pháp AI có thể tuyên án dựa trên xác suất tái phạm, nhưng nó không biết đến “lòng thương xót”.
  • Một robot chăm sóc có thể đo nhịp tim, nhưng không thể thấu cảm nỗi cô đơn của người già.

Nếu chúng ta giao phó những quyết định quan trọng về phận người cho máy móc, chúng ta đang phạm tội “thờ ngẫu tượng”, đặt sản phẩm của tay mình lên trên hình ảnh của Thiên Chúa. Sự vô cảm của máy móc, nếu không được kiểm soát, sẽ lây lan và làm “đông cứng” trái tim con người.

ĐẠO ĐỨC TRONG THUẬT TOÁN (ALGOR-ETHICS)

“Sự thật sẽ giải phóng anh em” (Ga 8,32)

  1. Cuộc chiến về Sự Thật và Deepfake

Thiên Chúa là Chân, Thiện, Mỹ. Ma quỷ là “cha của sự gian dối”. Trong kỷ nguyên AI, ranh giới giữa thật và giả đang bị xóa nhòa một cách đáng sợ. Công nghệ Deepfake có thể tạo ra khuôn mặt, giọng nói, và hành động của một người mà người đó chưa từng làm. Điều này không chỉ là vấn đề kỹ thuật, mà là một khủng hoảng luân lý trầm trọng.

  • Nó đe dọa danh dự và nhân phẩm con người (Điều răn thứ 8: Chớ làm chứng gian).
  • Nó gieo rắc sự nghi ngờ và hỗn loạn trong xã hội.
  • Nó làm suy yếu niềm tin vào các bằng chứng thực tế.

Người Kitô hữu có trách nhiệm lương tâm cực lớn trước vực thẳm này. Chúng ta không được phép sử dụng AI để đánh bóng tên tuổi giả tạo, để bôi nhọ đối thủ, hay lan truyền tin giả (fake news). Hơn thế nữa, chúng ta phải là những “người kiểm chứng sự thật”, dùng sự phân định của Thánh Thần để tách biệt lúa và cỏ lùng trong cánh đồng thông tin.

  1. Công bằng xã hội và “Quyền ưu tiên cho người nghèo”

Giáo huấn Xã hội của Giáo hội luôn nhấn mạnh “Quyền ưu tiên cho người nghèo”. AI đang tạo ra sự thịnh vượng khổng lồ, nhưng ai là người hưởng lợi? Nếu AI chỉ giúp các tập đoàn công nghệ (Big Tech) trở nên giàu có hơn, kiểm soát dữ liệu của hàng tỷ người, trong khi đẩy hàng triệu lao động phổ thông vào cảnh thất nghiệp và bần cùng, thì đó là một cấu trúc tội lỗi (structural sin). Công nghệ phải phục vụ cho công ích (Bonum Commune). Trách nhiệm của các nhà lập pháp, các nhà kinh doanh Công giáo là đảm bảo rằng AI không tạo ra một tầng lớp “vô dụng” (useless class) mới, mà phải được dùng để:

  • Phân phối tài nguyên công bằng hơn.
  • Giúp người khuyết tật hòa nhập cộng đồng.
  • Đưa giáo dục và y tế đến những vùng xa xôi nhất.

LINH ĐẠO CỦA NGƯỜI KITÔ HỮU TRONG KỶ NGUYÊN SỐ

Thổi hồn vào máy móc – Sứ mạng của người Mục tử thời đại mới

  1. Từ “người sử dụng” đến “người đồng hành khôn ngoan”

Chúng ta không thể chối bỏ AI, cũng không thể chạy trốn vào sa mạc để tránh né nó. Sứ mạng của chúng ta là “ở trong thế gian nhưng không thuộc về thế gian”. Đức Hồng y Tolentino de Mendonça nhắc nhở về sự khiêm tốn. Sự khiêm tốn ở đây là nhận ra giới hạn của công nghệ. AI có thể trả lời câu hỏi “Làm thế nào?” (How), nhưng nó không bao giờ trả lời được câu hỏi “Tại sao?” (Why) và “Để làm gì?” (For what purpose). Chỉ có con người, với lương tâm và đức tin, mới có thể cung cấp ý nghĩa cho dữ liệu. Chúng ta phải là những người “thổi hồn” vào công nghệ, định hướng cho các thuật toán bằng các giá trị Tin Mừng: Bác ái, Hy sinh, Tha thứ và Hiệp nhất.

  1. Canh tân đời sống cầu nguyện và mục vụ

Trong một thế giới ồn ào của các thông báo (notifications), sự thinh lặng trở nên xa xỉ nhưng cần thiết hơn bao giờ hết. Người Kitô hữu cần tìm lại sự kết nối trực tiếp với Thiên Chúa, một kết nối không qua trung gian Wi-Fi. Tuy nhiên, không gian số cũng là một “lục địa mới” cần truyền giáo. Các linh mục, tu sĩ và giáo dân được mời gọi hiện diện trên mạng xã hội không phải để “câu like”, mà để trở thành những chứng nhân. Một lời an ủi chân thành, một câu Kinh Thánh đúng lúc, một sự phản biện ôn hòa trước sự dữ… đó là cách chúng ta “rửa tội” cho văn hóa số.

  1. Giáo dục lương tâm cho thế hệ trẻ

Thách thức lớn nhất nằm ở giáo dục. Con cái chúng ta lớn lên với iPad trước khi biết cầm tràng hạt. Giáo hội và gia đình phải giáo dục cho người trẻ một “lương tâm số” (digital conscience). Biết dừng lại trước một nút “Share” (chia sẻ) để tự hỏi: Điều này có thật không? Điều này có gây tổn thương ai không? Điều này có làm vinh danh Chúa không?

NIỀM HY VỌNG KHÔNG AI LẤY MẤT ĐƯỢC

Chúng ta đang đứng trước một ngưỡng cửa lịch sử vĩ đại và đầy rủi ro. AI là một con dao hai lưỡi sắc bén nhất mà con người từng chế tạo. Nhưng với cái nhìn đức tin, chúng ta không sợ hãi. Chúng ta tin rằng, Đức Kitô là Alpha và Omega, là Khởi Nguyên và Tận Cùng của lịch sử. Không một thuật toán nào, dù phức tạp đến đâu, có thể nằm ngoài quyền năng tể trị của Ngài. Sự cứu rỗi nhân loại không đến từ một bản nâng cấp phần mềm, không đến từ sự bất tử kỹ thuật số (digital immortality), mà đến từ Thập Giá và sự Phục Sinh.

Máy móc có thể tính toán, nhưng chỉ con người mới biết khóc. Máy móc có thể mô phỏng nụ cười, nhưng chỉ con người mới biết hân hoan. Máy móc có thể lưu trữ dữ liệu, nhưng chỉ con người mới có ký ức của con tim. Và quan trọng nhất, máy móc không có linh hồn để được cứu rỗi, nhưng con người thì có.

Chính vì thế, thái độ của người Công giáo trước AI là: Tỉnh thức nhưng Hy vọng. Chúng ta đón nhận công nghệ như một ân huệ và một trách nhiệm, sử dụng nó để xoa dịu nỗi đau, để loan báo Tin Mừng, và để xây dựng một nền văn minh tình thương. Chúng ta kiên quyết từ chối để công nghệ biến mình thành nô lệ, và luôn khẳng định quyền tối thượng của con người và Thiên Chúa trên mọi máy móc.

LỜI NGUYỆN CHO KỶ NGUYÊN TRÍ TUỆ NHÂN TẠO

Lạy Thiên Chúa là Đấng Sáng Tạo muôn loài và là Nguồn Trí Tuệ Vô Cùng, Ngài đã ban cho con người vinh dự được chia sẻ quyền năng sáng tạo, Để qua bàn tay và khối óc, chúng con tiếp tục hoàn thiện trần gian này.

Hôm nay, trước sự trỗi dậy của những trí tuệ do tay người phàm làm ra, Xin ban cho chúng con Thần Khí của sự Khôn Ngoan và Phân Định. Xin đừng để chúng con bị lóa mắt bởi ánh hào quang của công nghệ, Đến mức quên đi ánh sáng rạng ngời của Nhan Thánh Chúa.

Xin gìn giữ chúng con khỏi thói kiêu ngạo của tháp Babel, Khỏi ảo tưởng muốn thay thế Chúa bằng những thuật toán vô hồn. Xin dạy chúng con biết dùng Trí tuệ Nhân tạo để phục vụ người nghèo, Để chữa lành bệnh tật, để kết nối yêu thương, Và để bảo vệ phẩm giá thiêng liêng của từng con người.

Xin thánh hóa không gian kỹ thuật số, Biến những dòng mã lệnh khô khan thành những nốt nhạc ca tụng Chúa. Và xin cho chúng con luôn nhớ rằng, Dù khoa học có tiến xa đến đâu, Chỉ có Tình Yêu của Ngài là vĩnh cửu, Và chỉ có Trái Tim Con Chúa là nơi nương náu cuối cùng của nhân loại.

Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!