Kỹ năng sống

VÒNG TRÒN NHỎ BÉ (Truyện ngắn của Lm. Anmai, CSsR)

VÒNG TRÒN NHỎ BÉ (Truyện ngắn của Lm. Anmai, CSsR)

Lan ngồi một mình trên băng ghế gỗ trong công viên, tay cầm cốc cà phê đã nguội từ lâu. Gió chiều nhè nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ mới cắt. Cô ngước lên nhìn những đám mây trôi lững thững, lòng bâng khuâng nhớ về những ngày tháng cũ – khi cô từng có cả tá bạn bè vây quanh, tiếng cười đùa không ngớt, những buổi tiệc tùng kéo dài đến tận khuya. Nhưng giờ đây, cô chỉ còn lại vài người bạn thân thiết, đếm trên đầu ngón tay. Và lạ thay, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Hồi còn học đại học, Lan là trung tâm của mọi sự chú ý. Cô xinh xắn, hoạt bát, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Bạn bè yêu quý cô, hay ít nhất, cô đã nghĩ vậy. Cô có một “vòng tròn” rộng lớn – từ bạn cùng lớp, bạn trong câu lạc bộ, đến những người quen qua các buổi giao lưu. Điện thoại cô lúc nào cũng rung lên vì tin nhắn, lời mời đi chơi, hay những câu chuyện phiếm không hồi kết. Lan tự hào vì sự sôi động ấy, nghĩ rằng càng nhiều bạn, cuộc sống của mình càng phong phú.

Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Một lần, cô cho Linh – một cô bạn thân từ thời cấp ba – mượn tiền để trang trải học phí. Linh hứa sẽ trả lại trong vòng một tháng, nhưng tháng này qua tháng khác, cô ấy viện đủ lý do để trì hoãn. Lan không muốn làm căng, sợ mất tình bạn, nên chỉ im lặng. Rồi một ngày, cô tình cờ nghe được Linh kể với người khác rằng “Lan giàu lắm, cho mượn chút tiền có gì to tát đâu”. Cô sững sờ, cảm giác bị phản bội nghẹn lại trong cổ họng.

Chưa dừng lại ở đó, một lần khác, Lan tổ chức sinh nhật cho mình tại một quán cà phê nhỏ. Cô mời gần hai mươi người, chuẩn bị mọi thứ chu đáo, từ bánh ngọt đến quà tặng nhỏ cho từng người. Nhưng chỉ có năm người đến. Những người khác viện cớ bận, quên, hoặc đơn giản là không trả lời tin nhắn. Sau buổi tiệc, cô phát hiện một vài người còn lan truyền ảnh chụp lén cô trong nhóm chat, kèm theo những lời bình luận ác ý về cách cô ăn mặc. Lan bật khóc, tự hỏi mình đã làm gì sai.

Những sự việc như vậy cứ dần tích tụ. Có lần cô bị lôi vào một cuộc tranh cãi giữa hai nhóm bạn, chỉ vì cô vô tình đứng giữa lằn ranh của họ. Có lần khác, cô bị hiểu lầm là kẻ nói xấu người khác, dù cô chẳng hề mở miệng. Mỗi lần như vậy, Lan lại tự nhủ: “Chắc mình không khéo léo, chắc mình cần cố gắng hơn”. Nhưng càng cố gắng, cô càng kiệt sức. Cô nhận ra rằng, trong số hàng chục người cô gọi là “bạn”, hiếm ai thực sự quan tâm đến cảm xúc của cô.

Rồi một ngày, Lan quyết định thay đổi. Cô bắt đầu thu hẹp “vòng tròn” của mình. Cô không còn cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, không còn chạy theo những mối quan hệ hời hợt. Cô chỉ giữ lại những người thực sự hiểu cô, tôn trọng cô, và sẵn sàng ở bên cô mà không toan tính. Đầu tiên là Minh, cậu bạn cùng lớp luôn lắng nghe cô tâm sự mà không phán xét. Tiếp theo là Hương, cô bạn đồng nghiệp thẳng thắn nhưng chân thành, người từng đứng ra bảo vệ Lan khi cô bị nói xấu sau lưng. Và cuối cùng là anh trai cô – người không chỉ là gia đình, mà còn là người bạn tâm giao.

Vòng tròn của Lan giờ chỉ còn ba người, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn. Không còn những lời mời giả tạo, không còn những drama không hồi kết. Mỗi lần gặp Minh, họ cùng nhau đọc sách hoặc đi dạo, trò chuyện về những ước mơ giản dị. Hương thì luôn rủ cô đi ăn tối, kể những câu chuyện hài hước ở công ty để cô quên đi mệt mỏi. Còn anh trai cô, dù bận rộn, vẫn dành thời gian gọi điện hỏi han, nhắc cô mặc ấm khi trời trở lạnh.

Một buổi chiều, khi đang ngồi với Minh ở công viên, Lan bất chợt nói:
– Cậu có bao giờ nghĩ rằng càng ít bạn, cuộc sống lại càng nhẹ nhàng không?
Minh cười, gật đầu:
– Ừ, mình cũng nghĩ vậy. Ít người, nhưng chất lượng. Không cần phải chạy theo ai cả.

Lan mỉm cười, nhìn ra xa. Cô nhớ lại câu nói của bà ngoại: “Cháu không cần cả thế giới yêu quý mình, chỉ cần vài người thật lòng là đủ”. Giờ đây, cô hiểu điều đó hơn bao giờ hết. Vòng tròn của cô tuy nhỏ, nhưng trong đó là sự ấm áp, chân thành, và bình yên mà cô từng tìm kiếm trong vô vọng giữa đám đông.

Lan bước ra khỏi giảng đường, ánh nắng chiều nhạt dần trên khuôn viên trường đại học. Tiếng cười nói rộn ràng của đám đông sinh viên vang lên khắp nơi, hòa lẫn với tiếng còi xe từ con đường phía xa. Cô dừng lại một chút, hít sâu không khí trong lành, cố gắng xua tan cảm giác mệt mỏi sau buổi học dài. Túi xách nặng trĩu trên vai, nhưng điều khiến cô nặng lòng hơn cả là tin nhắn vừa nhận được từ Linh: “Lan ơi, cho mình mượn thêm 500 nghìn nữa được không? Mình hứa lần này trả sớm!”

Lan thở dài, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Đây không phải lần đầu Linh hỏi mượn tiền. Cô bạn thân từ thời cấp ba ấy luôn có lý do: lúc thì đóng tiền trọ, lúc thì mua sách vở, lúc thì “chỉ cần qua tuần này thôi”. Lan chưa bao giờ từ chối, phần vì tình bạn, phần vì cô không muốn bị mang tiếng keo kiệt. Nhưng lần này, cô chần chừ. Số tiền Linh nợ cô đã lên đến gần 3 triệu – một khoản không nhỏ với một sinh viên như cô, dù gia đình cô khá giả hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa.

Cô nhắn lại: “Ừ, để mình chuyển. Nhưng cậu nhớ trả sớm nhé, mình cũng cần tiền mua tài liệu.” Tin nhắn gửi đi, nhưng không có hồi âm. Lan nhún vai, tự nhủ chắc Linh bận. Cô không muốn nghĩ xấu về bạn mình.

Trên đường về ký túc xá, Lan ghé qua quán cà phê nhỏ quen thuộc. Không gian ấm cúng với mùi hương cà phê rang xay thoang thoảng khiến cô thấy dễ chịu hơn. Cô chọn một góc gần cửa sổ, đặt túi xuống và gọi một ly latte. Vừa ngồi xuống, điện thoại cô rung lên liên tục. Nhóm chat lớp đang sôi nổi bàn về buổi tiệc cuối tuần. “Lan, cậu tổ chức đi, lần trước vui lắm!” – một tin nhắn từ Hùng, cậu bạn lớp trưởng, hiện lên. Những tin nhắn khác nhanh chóng nối tiếp: “Ừ, phải có Lan mới đông đủ!”, “Nhớ chuẩn bị bánh ngọt nhé!”

Lan mỉm cười. Cô thích cảm giác được mọi người trông đợi, được là trung tâm của sự chú ý. Từ khi vào đại học, cô đã xây dựng được một “vòng tròn” bạn bè rộng lớn. Bạn cùng lớp, bạn trong câu lạc bộ nhiếp ảnh, bạn quen qua các buổi giao lưu – ai cũng biết đến Lan, cô gái xinh xắn, nhiệt tình và luôn sẵn sàng giúp đỡ. Điện thoại cô hiếm khi yên lặng, lúc nào cũng đầy ắp lời mời đi chơi, những câu chuyện phiếm, hay đơn giản là lời nhờ vả nhỏ nhặt. Với Lan, đó là niềm tự hào. Cô nghĩ rằng càng nhiều bạn, cuộc sống của mình càng phong phú, càng ý nghĩa.

Nhưng hôm nay, cô cảm thấy có gì đó không ổn. Cô lướt lại nhóm chat, nhận ra hầu hết tin nhắn đều xoay quanh việc cô sẽ làm gì cho buổi tiệc, chứ không ai hỏi cô thế nào, có mệt không. Cô gạt suy nghĩ ấy đi, tự nhủ mình nhạy cảm quá. “Chắc tại mình mệt thật,” cô lẩm bẩm, nhấp một ngụm latte ấm nóng.

Vài ngày sau, Lan gặp Linh ở căng tin trường. Linh mặc một chiếc áo sơ mi mới, tay cầm cốc trà sữa trân châu đầy ắp. Cô nàng cười tươi, vẫy tay khi thấy Lan từ xa. “Lan! Lâu quá không gặp cậu!” Linh reo lên, kéo ghế ngồi xuống đối diện.

Lan cười đáp lại, nhưng ánh mắt cô vô tình lướt qua chiếc áo mới của Linh. “Đẹp đấy, mới mua à?” cô hỏi, giọng nhẹ nhàng.

“Ừ, giảm giá nên mình tranh thủ sắm luôn. Cậu thấy hợp không?” Linh xoay người khoe áo, không chút ngượng ngùng.

Lan gật đầu, nhưng trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó chịu. Cô không muốn nghĩ nhiều, nhưng câu hỏi cứ lởn vởn: Nếu Linh có tiền mua áo mới, sao cô ấy chưa trả nợ mình? Cô hắng giọng, cố giữ giọng bình tĩnh: “À, Linh này, khoản tiền cậu mượn mình… Cậu sắp xếp trả được chưa? Mình cũng cần dùng một chút.”

Linh thoáng ngập ngừng, rồi cười xòa: “Ôi, cậu yên tâm, mình sẽ trả sớm mà. Tuần sau mình nhận lương làm thêm, sẽ gửi cậu ngay. Đừng lo!” Cô nàng vỗ vai Lan, như thể đó là chuyện nhỏ nhặt không đáng bận tâm.

Lan gật đầu, không muốn làm to chuyện. “Ừ, vậy được. Cậu nhớ nhé.” Cô chuyển chủ đề, hỏi về bài tập nhóm mà cả hai đang làm chung. Nhưng suốt buổi trò chuyện, cô không thể gạt bỏ cảm giác bất an. Linh nói nhiều, cười nhiều, nhưng không có lấy một lời xin lỗi hay cảm ơn vì những lần cô đã giúp đỡ.

Tối đó, khi đang nằm trên giường ký túc xá, Lan nhận được tin nhắn từ Minh – cậu bạn cùng lớp mà cô khá thân. “Lan, cậu ổn không? Hôm nay trông cậu hơi buồn.” Cô bất ngờ vì tin nhắn ấy. Minh không phải kiểu người hay bắt chuyện, nhưng cậu luôn để ý những chi tiết nhỏ mà người khác thường bỏ qua. Cô nhắn lại: “Mình ổn, chỉ hơi mệt thôi. Cảm ơn cậu nhé.” Minh trả lời ngắn gọn: “Nghỉ ngơi đi. Có gì cứ nói mình.”

Lan mỉm cười. Minh không nói nhiều, nhưng sự quan tâm của cậu khiến cô thấy ấm lòng. Trong “vòng tròn” rộng lớn của cô, hiếm ai để ý đến cảm xúc của cô như vậy.

Cuối tuần, Lan tổ chức sinh nhật lần thứ 21 của mình tại quán cà phê quen thuộc. Cô đã lên kế hoạch từ cả tháng trước: đặt bánh ngọt, trang trí bóng bay, thậm chí chuẩn bị những món quà nhỏ xinh cho khách mời. Cô mời gần hai mươi người – những người cô coi là bạn thân, từ bạn học đến bạn trong câu lạc bộ. Cô muốn đây là một ngày thật đặc biệt.

Nhưng khi đồng hồ điểm 7 giờ tối, quán vẫn lặng lẽ. Chỉ có Minh, Hương – cô bạn đồng nghiệp làm thêm cùng cô – và vài người bạn cùng lớp xuất hiện. Lan cố giữ nụ cười, tự nhủ chắc mọi người bận. Cô cắt bánh, trò chuyện với những người có mặt, nhưng lòng cô trống rỗng. Điện thoại cô đầy tin nhắn xin lỗi: “Mình bận việc đột xuất”, “Quên mất, sorry nhé!”, hay tệ hơn, không một lời hồi âm.

Đến 9 giờ, khi buổi tiệc gần tàn, Hương kéo Lan ra một góc. “Cậu đừng buồn. Ai đến là người thực sự quan tâm cậu. Số còn lại… cứ kệ họ.” Giọng Hương thẳng thắn, nhưng ánh mắt cô ấy đầy chân thành.

Lan gật đầu, nhưng nước mắt chực trào. Cô đã cố gắng rất nhiều, vậy mà chỉ vài người đến. Tệ hơn, sáng hôm sau, cô phát hiện một bức ảnh chụp lén mình trong buổi tiệc được đăng lên nhóm chat khác, kèm caption: “Sinh nhật mà vắng hoe, chắc hết hot rồi!” Dưới đó là hàng loạt bình luận cười cợt. Lan sững sờ, tay run run khi đọc từng dòng. Những người cô từng coi là bạn giờ đang chế giễu cô sau lưng.

Sau buổi sinh nhật, Lan không còn muốn mở điện thoại nữa. Mỗi lần màn hình sáng lên, cô lại lo sợ sẽ thấy thêm một tin nhắn chế giễu hay một bình luận ác ý nào đó. Cô nằm dài trên giường ký túc xá, nhìn trân trân lên trần nhà, đầu óc trống rỗng. Những câu hỏi cứ xoay vòng trong tâm trí: “Mình đã làm gì sai? Tại sao họ lại đối xử với mình như vậy?” Cô từng nghĩ rằng chỉ cần mình tốt với mọi người, họ sẽ đáp lại bằng sự chân thành. Nhưng giờ đây, cô nhận ra điều đó không phải lúc nào cũng đúng.

Sáng hôm sau, cô quyết định đi bộ ra công viên gần trường để hít thở không khí trong lành. Trên đường, cô gặp Minh, người đang ngồi trên băng ghế gỗ với một cuốn sách trên tay. Thấy Lan, cậu ngẩng lên, đẩy gọng kính và mỉm cười nhẹ. “Cậu đây rồi. Tối qua mình nhắn mà không thấy cậu trả lời, lo quá.”

Lan ngồi xuống cạnh cậu, thở dài. “Mình xin lỗi. Tối qua… hơi buồn, nên không muốn nói chuyện với ai.”

Minh gật đầu, không hỏi thêm. Cậu im lặng một lúc, rồi đẩy cuốn sách về phía cô. “Nếu cậu cần xả stress, đọc cái này đi. Nhẹ nhàng, không drama.” Đó là một cuốn sách về những chuyến du lịch ngắn ngày, đầy ảnh đẹp và những câu chuyện bình dị. Lan cầm lấy, lật vài trang, cảm giác lòng mình dịu lại một chút.

“Cảm ơn cậu, Minh. Thật ra… mình đang không biết phải làm sao với mấy chuyện gần đây,” cô nói, giọng nhỏ dần.

Minh nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh. “Chuyện sinh nhật à? Mình thấy cậu buồn từ hôm đó.”

Lan gật đầu, rồi kể hết cho Minh – từ những tin nhắn xin lỗi giả tạo, đến bức ảnh chụp lén và những lời chế giễu trong nhóm chat. Cô không định kể nhiều, nhưng sự lắng nghe của Minh khiến cô muốn trút hết. Khi cô nói xong, Minh nhíu mày, giọng hơi gay gắt hiếm thấy: “Mấy người đó không đáng để cậu bận tâm. Họ chỉ biết lợi dụng cậu thôi.”

Lan ngạc nhiên trước phản ứng của Minh. Cậu thường ít nói, ít khi thể hiện cảm xúc mạnh như vậy. “Nhưng… mình đã coi họ là bạn. Mình không nghĩ họ lại làm vậy.”

“Không phải ai cậu coi là bạn cũng sẽ coi cậu là bạn,” Minh đáp, giọng nhẹ lại. “Cậu tốt với họ, nhưng họ không trân trọng. Đừng tự trách mình.”

Lời nói của Minh như một mũi kim đâm vào lòng Lan. Cô biết cậu nói đúng, nhưng chấp nhận sự thật ấy không dễ. Cô đã dành bao nhiêu thời gian, công sức để xây dựng những mối quan hệ đó, vậy mà giờ đây, chúng tan vỡ như bong bóng xà phòng.

Vài ngày sau, Lan quyết định gặp Linh để nói rõ về chuyện tiền bạc. Cô không muốn kéo dài thêm nữa, nhất là sau khi nghe Minh khuyên rằng cô cần thẳng thắn hơn với những người không tôn trọng mình. Cô nhắn tin hẹn Linh ở quán cà phê gần trường, nơi hai người từng ngồi hàng giờ kể nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời.

Linh đến muộn 15 phút, vẫn với nụ cười tươi rói và thái độ vô tư. “Lan! Cậu khỏe không? Mấy hôm nay bận quá, không gặp cậu được.”

Lan gật đầu, cố giữ bình tĩnh. “Mình ổn. Linh này, mình muốn nói chuyện về khoản tiền cậu mượn.”

Linh thoáng khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên. “À, ừ, mình nhớ mà. Tuần sau mình trả, được không? Mấy hôm nay mình hơi kẹt.”

Lan hít sâu, quyết không để Linh lảng tránh nữa. “Linh, cậu đã nói vậy mấy lần rồi. Mình không muốn ép cậu, nhưng mình cũng cần tiền. Nếu cậu khó khăn thật, cứ nói thẳng với mình, mình sẽ thông cảm. Nhưng đừng hứa suông mãi thế.”

Linh ngạc nhiên nhìn Lan, như thể không ngờ cô sẽ nói thẳng như vậy. Cô nàng cười gượng, gãi đầu. “Ừm… mình xin lỗi. Thật ra mình cũng có tiền, nhưng tuần trước mình lỡ mua cái túi xách giảm giá, nên giờ hơi eo hẹp. Cậu thông cảm nhé, mình sẽ trả dần.”

Lan sững sờ. Túi xách? Cô nhớ lại chiếc áo mới Linh mặc lần trước, rồi những lần cô ấy đi chơi, đăng ảnh lên mạng xã hội trong khi vẫn nợ cô tiền. Cô cảm thấy máu nóng dồn lên mặt, nhưng cố kiềm chế. “Linh, mình không cần cậu trả ngay bây giờ. Nhưng mình mong cậu nghiêm túc hơn. Nếu cậu không tôn trọng mình, thì tình bạn này… mình không biết có nên tiếp tục không.”

Linh tròn mắt, như không tin vào tai mình. “Lan, cậu nói gì vậy? Mình với cậu thân bao nhiêu năm rồi, chỉ vì chút tiền mà cậu làm căng thế à?”

“Không phải vì tiền, mà vì cách cậu đối xử với mình,” Lan đáp, giọng run run. “Mình đã giúp cậu bao lần, nhưng cậu chưa bao giờ thật lòng với mình. Mình mệt rồi, Linh.”

Linh im lặng, ánh mắt thoáng chút hối lỗi, nhưng rồi cô nàng đứng dậy, nhún vai. “Thôi được, nếu cậu đã nghĩ vậy thì tùy cậu. Mình sẽ trả tiền, nhưng đừng mong mình xin lỗi thêm nữa.” Nói xong, Linh quay lưng bỏ đi, để lại Lan ngồi một mình với cốc cà phê nguội lạnh.

Lan nhìn theo bóng Linh khuất dần, lòng trống rỗng. Cô không ngờ cuộc nói chuyện lại kết thúc như vậy. Tình bạn bao năm, hóa ra chỉ mong manh đến thế.

Sau vụ việc với Linh, Lan bắt đầu nhìn lại tất cả những mối quan hệ quanh mình. Cô nhận ra rằng trong “vòng tròn” rộng lớn ấy, có quá nhiều người chỉ đến khi cần cô, rồi rời đi khi cô không còn giá trị với họ. Cô từng nghĩ rằng càng nhiều bạn, cô càng hạnh phúc, nhưng giờ đây, cô chỉ thấy mệt mỏi.

Cô quyết định thay đổi. Đầu tiên, cô rời khỏi mấy nhóm chat đông đúc, nơi những lời nói vô nghĩa và drama không bao giờ dứt. Cô không còn trả lời những tin nhắn nhờ vả vô lý hay những lời mời đi chơi chỉ để “đủ mặt”. Cô tập trung vào những người thực sự quan tâm đến mình – Minh, Hương, và anh trai cô, Tuấn.

Một buổi chiều, cô rủ Hương đi ăn bún chả ở quán quen. Hương đến đúng giờ, vẫn với phong cách thẳng thắn quen thuộc. “Cậu sao rồi? Nghe bảo cậu cãi nhau với Linh hả?” Hương hỏi, vừa gắp một miếng chả nướng bỏ vào bát.

Lan gật đầu, kể lại chuyện hôm trước. Hương nghe xong, nhún vai. “Mình nói thật, Linh không xứng đáng làm bạn cậu. Cậu tốt quá, nên người ta hay lợi dụng.”

“Mình cũng đang nghĩ lại. Mình không muốn giữ nhiều bạn nữa. Ít mà chất lượng, cậu thấy sao?” Lan hỏi.

Hương cười lớn. “Đúng rồi! Mình từ xưa đến nay chỉ chơi với vài người thôi. Đám đông ồn ào lắm, phiền phức lắm. Cậu cứ giữ mấy người như mình với Minh là đủ.”

Lan bật cười, cảm giác nhẹ nhõm. Hương không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng sự chân thành của cô ấy khiến Lan thấy ấm lòng. Tối đó, cô gọi điện cho anh trai Tuấn, kể hết những chuyện gần đây. Tuấn nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Lan, em không cần cả thế giới yêu quý em đâu. Chỉ cần vài người thật lòng là đủ. Anh lúc nào cũng ở đây với em.”

Lời anh trai như một liều thuốc an thần. Lan mỉm cười, cảm giác những gánh nặng trong lòng dần tan biến.

Lan bắt đầu quen với nhịp sống mới – yên bình, không drama, không phải lo lắng về những lời nói sau lưng. Cô dành thời gian học hành, làm thêm ở quán cà phê cùng Hương, và thỉnh thoảng đi dạo với Minh. Nhưng một buổi chiều, khi cô đang đứng ở quầy pha chế, Hương chạy đến với vẻ mặt căng thẳng.

“Lan, cậu xem cái này đi,” Hương đưa điện thoại cho cô. Trên màn hình là một bài đăng trong nhóm sinh viên trường, không ghi tên tác giả, nhưng nội dung khiến Lan lạnh người: “Có ai từng bị bạn thân quay lưng chưa? Mình từng chơi với một đứa, lúc nào cũng tỏ ra tốt bụng, nhưng sau lưng thì kiêu căng, coi thường người khác. Giờ nó không thèm nhìn mặt ai, chắc nghĩ mình giỏi lắm.” Dưới bài đăng là hàng loạt bình luận: “Ai vậy, kể rõ đi!”, “Nghe quen quen, chắc là đứa hay tổ chức tiệc mà không ai đến ấy!”

Lan đọc xong, tay run run. Cô không cần đoán cũng biết bài đăng nhắm đến mình. Những chi tiết như “tổ chức tiệc mà không ai đến” rõ ràng ám chỉ buổi sinh nhật của cô. Hương nhíu mày, giọng gay gắt: “Tụi nó rảnh quá, không có cậu trong đời chúng thì chúng cay cú à? Mình cá là Mai hay Linh đứng sau vụ này.”

Lan thở dài, trả điện thoại cho Hương. “Mình không biết nữa. Mình đã tránh xa họ rồi, sao họ vẫn không buông tha?”

“Vì cậu từng là người họ dựa vào,” Hương đáp, giọng chắc nịch. “Giờ cậu không còn ở đó, họ mất chỗ bấu víu, nên quay ra nói xấu. Đừng để tâm, Lan. Cậu sống tốt là cách trả đũa hay nhất.”

Lan gật đầu, nhưng lòng cô không thể bình tĩnh hoàn toàn. Cô không muốn dính líu đến drama, nhưng drama cứ tự tìm đến cô. Tối đó, cô nhắn tin kể chuyện cho Minh. Cậu trả lời ngắn gọn: “Cậu cứ kệ. Mấy người đó không đáng để cậu buồn. Có mình và Hương đây.” Lời nhắn của Minh đơn giản, nhưng đủ khiến cô thấy an ủi.

Tuy nhiên, mọi chuyện không dừng lại ở đó. Sáng hôm sau, khi Lan đến lớp, cô nhận ra không khí trong giảng đường có gì đó khác lạ. Một vài người nhìn cô, thì thầm với nhau. Hùng, lớp trưởng, bước đến gần, vẻ mặt ngập ngừng. “Lan, cậu biết bài đăng đó không? Mọi người đang đồn là cậu đấy.”

“Mình biết,” Lan đáp, giọng lạnh nhạt. “Nhưng mình không quan tâm. Ai muốn nói gì thì nói.”

Hùng gãi đầu, cười gượng. “Ừ, mình chỉ hỏi vậy thôi. Mà này, cậu đừng giận, tụi nó chỉ nói cho vui thôi.”

Lan nhìn Hùng, không trả lời. Cô từng nghĩ Hùng là người tử tế, nhưng giờ cô nhận ra cậu ta cũng chỉ là một phần của đám đông – không xấu, nhưng cũng không đủ can đảm để đứng về phía cô. Cô quay lưng bước về chỗ ngồi, quyết định từ giờ sẽ giữ khoảng cách với cả Hùng.

Vài ngày sau, drama leo thang theo cách Lan không ngờ tới. Khi cô mở email để kiểm tra bài tập nhóm, cô phát hiện một tin nhắn nặc danh: “Cậu nghĩ cậu thoát được à? Đừng tưởng rời nhóm là xong. Coi chừng đấy.” Tin nhắn không dài, nhưng giọng điệu đe dọa khiến Lan rùng mình. Cô chụp màn hình, gửi cho Hương và Minh.

Hương gọi lại ngay, giọng tức tối: “Tụi nó điên rồi! Cậu báo trường đi, Lan. Đây không phải chuyện đùa nữa đâu.”

“Mình không muốn làm lớn chuyện,” Lan đáp, giọng mệt mỏi. “Mình chỉ muốn yên thôi.”

“Nhưng nếu cậu im lặng, tụi nó sẽ được đà lấn tới,” Minh chen vào qua loa ngoài. “Cậu không cần đối đầu trực tiếp, nhưng ít nhất phải cho họ biết cậu không dễ bị bắt nạt.”

Lan suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu. “Ừ, mình sẽ báo cô phụ trách lớp. Nhưng mình không muốn dây dưa thêm với họ.”

Hôm sau, cô gặp cô phụ trách lớp, trình bày sự việc và đưa bằng chứng – bài đăng trên nhóm, tin nhắn đe dọa. Cô không nêu tên ai, chỉ nói rằng mình đang bị quấy rối và muốn nhà trường can thiệp. Cô giáo gật đầu, hứa sẽ điều tra. “Em cứ yên tâm học hành, cô sẽ xử lý,” cô nói, giọng trấn an.

Nhưng tin tức nhanh chóng lan ra. Chiều đó, Mai – cô gái từng đăng ảnh chụp lén Lan – nhắn tin trực tiếp cho cô: “Cậu mách lẻo với cô hả? Đồ tiểu nhân!” Lan đọc tin nhắn, không trả lời. Cô chặn số Mai ngay lập tức, lòng tự nhủ sẽ không để những lời đó làm mình lung lay.

Tối đó, anh trai Tuấn qua thăm cô như đã hứa. Thấy vẻ mặt em gái không vui, anh hỏi ngay: “Lan, có chuyện gì? Trông em căng thẳng quá.”

Lan kể hết cho Tuấn – từ bài đăng, tin nhắn đe dọa, đến vụ với Mai. Tuấn nghe xong, nhíu mày. “Tụi nó rảnh rỗi sinh nông nổi. Em đừng sợ, có anh đây. Nếu chúng còn làm gì quá đáng, anh sẽ lên trường nói chuyện.”

“Thôi, anh đừng làm lớn chuyện,” Lan vội nói. “Em chỉ muốn mọi thứ qua đi thôi.”

Tuấn gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy lo lắng. “Được, nhưng em nhớ là anh luôn ở đây. Đừng tự ôm hết mọi thứ, nhé?”

Lan mỉm cười, gật đầu. Sự quan tâm của Tuấn khiến cô thấy vững tâm hơn. Cô nhận ra rằng dù drama có lớn đến đâu, cô vẫn có những người thật lòng ở bên.

Sau vụ việc, nhà trường mở một cuộc họp nhỏ với các sinh viên liên quan. Dù không ai bị kỷ luật nặng, Mai và vài người khác bị cảnh cáo vì hành vi quấy rối. Tin đồn về Lan dần lắng xuống, phần vì mọi người chán, phần vì cô không phản ứng gì thêm. Cô vẫn đi học, làm thêm, và sống cuộc sống của mình, nhưng giờ đây, cô cẩn thận hơn trong việc kết nối với người khác.

Một buổi tối, Lan, Minh, và Hương tụ tập ở quán cà phê quen thuộc. Hương mang theo một hộp bánh ngọt tự làm, khoe rằng cô vừa học được công thức mới. “Thử đi, ngon lắm đấy!” Hương hào hứng đẩy hộp bánh về phía Lan và Minh.

Lan cắn một miếng, mắt sáng lên. “Ngon thật! Cậu mở tiệm bánh được đấy, Hương.”

“Thôi, làm cho vui thôi,” Hương cười lớn. “Mà này, cậu thấy không? Sống với hai đứa mình thế này chẳng phải sướng hơn đám đông ồn ào kia à?”

Lan gật đầu, nhìn Minh. “Cậu nghĩ sao, Minh?”

Minh nhún vai, đẩy gọng kính. “Mình thích yên tĩnh. Cậu vui là được.”

Lan bật cười. Sự đơn giản của Minh và sự sôi nổi của Hương bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo. Cô cảm thấy may mắn vì có họ – những người không đòi hỏi gì ở cô ngoài sự chân thành.

Khi về đến ký túc xá, Lan nhận được tin nhắn từ Tuấn: “Em ổn không? Anh vừa xong việc, định ghé qua mà muộn quá. Ngủ ngon nhé, nhóc.” Cô nhắn lại: “Em ổn, anh nghỉ đi. Cảm ơn anh nhiều lắm.”

Lan nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. Cô nhớ lại những ngày tháng cũ – khi cô chạy theo đám đông, cố gắng làm hài lòng tất cả, chỉ để nhận lại sự tổn thương. Giờ đây, cô chỉ có ba người trong “vòng tròn” của mình: Minh, Hương, và Tuấn. Ít ỏi, nhưng đủ để cô cảm thấy trọn vẹn.

“Càng ít bạn thì càng ít nạn,” cô lẩm bẩm, mỉm cười. Lần đầu tiên sau bao ngày, cô ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị.

Sau vụ việc với bài đăng và tin nhắn đe dọa, Lan tưởng rằng mọi chuyện đã chấm dứt. Cô tiếp tục sống yên bình bên “vòng tròn” nhỏ của mình, không còn bận tâm đến những lời đồn hay ánh mắt dò xét. Nhưng một buổi chiều, khi cô đang làm thêm ở quán cà phê, một nhóm khách quen thuộc bước vào – Mai, Linh, và vài người bạn cũ khác. Họ ngồi ở bàn gần quầy, cười nói ồn ào, thỉnh thoảng liếc về phía Lan.

Lan cố giữ bình tĩnh, tập trung pha chế. Cô không muốn để họ ảnh hưởng đến mình nữa. Nhưng khi cô mang khay nước ra cho bàn khác, Mai bất ngờ lên tiếng, giọng lớn đủ để mọi người trong quán nghe thấy: “Ồ, nhìn ai kìa! Giờ làm phục vụ luôn à? Chắc không còn ai chơi cùng nên phải đi làm thêm kiếm tiền tiêu vặt nhỉ?”

Tiếng cười khúc khích vang lên từ bàn của Mai. Lan dừng lại, tay siết chặt khay, nhưng cô không quay lại. Cô hít sâu, tự nhủ sẽ không đáp trả. Nhưng Linh, ngồi cạnh Mai, chen vào: “Thôi đi, Mai. Để nó yên. Dù gì cũng từng là bạn mình mà.”

Lời Linh nghe như bênh vực, nhưng giọng điệu lại đầy mỉa mai. Lan quay lại, nhìn thẳng vào Linh. “Cảm ơn cậu, nhưng mình không cần cậu nói thay. Mình sống thế nào là việc của mình.”

Mai bật cười lớn hơn. “Ôi, mạnh miệng ghê! Chắc giờ cậu nghĩ cậu giỏi lắm, không cần ai đúng không? Đừng quên tụi này từng giúp cậu nổi tiếng ở trường đấy.”

Lan nhíu mày. “Nổi tiếng? Ý cậu là nhờ tụi cậu nói xấu và lợi dụng mình à? Mình không cần kiểu nổi tiếng đó.”

Không khí trong quán trở nên căng thẳng. Một vài khách hàng quay sang nhìn, thì thầm với nhau. Hương, đang đứng sau quầy, bước ra, giọng gay gắt: “Mấy người rảnh quá thì ra chỗ khác mà nói chuyện. Đây là chỗ làm ăn, không phải sân khấu cho mấy người diễn kịch.”

Mai nhếch môi, định nói gì đó, nhưng quản lý quán – một người phụ nữ trung niên nghiêm nghị – xuất hiện. “Mấy cô cậu ồn ào quá rồi đấy. Nếu không gọi món thì mời ra ngoài.”

Nhóm của Mai im lặng, lườm Lan và Hương một cái rồi đứng dậy rời đi. Khi họ khuất bóng, Hương vỗ vai Lan. “Cậu ổn không? Tụi nó cố tình gây sự đấy.”

“Mình ổn,” Lan đáp, dù lòng cô vẫn còn chút bứt rứt. “Cảm ơn cậu, Hương.”

“Không có gì. Mấy đứa đó không đáng để cậu bận tâm,” Hương nhún vai, quay lại quầy.

Tối đó, Lan kể chuyện cho Minh qua tin nhắn. Cậu trả lời: “Tụi nó chỉ muốn kéo cậu xuống thôi. Cậu xử lý tốt lắm. Đừng để họ làm cậu dao động.” Lời động viên của Minh khiến Lan mỉm cười. Cô nhận ra rằng dù nhóm bạn cũ có làm gì, cô vẫn có những người thật lòng ở bên.

Cuối tuần, Lan quyết định tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ với Minh, Hương, và anh trai Tuấn. Cô không muốn gọi đó là “tiệc”, vì từ đó gợi lại ký ức không vui về buổi sinh nhật cũ. Thay vào đó, cô chỉ muốn một buổi tối ấm cúng, nơi cô có thể thư giãn cùng những người quan trọng nhất.

Cô chọn một góc nhỏ trong công viên, mang theo thảm trải, vài món ăn nhẹ, và một chiếc loa nhỏ để phát nhạc. Minh đến đầu tiên, mang theo một hộp trà thảo mộc cậu tự pha. “Cậu thử đi, giúp thư giãn đấy,” cậu nói, đưa cho Lan một cốc.

Hương đến ngay sau, tay xách một túi bánh mì pate. “Cho cậu này, biết cậu thích mà! Mình mua thêm cho anh Tuấn nữa, lát anh ấy đến thì đưa luôn.”

Lan cười lớn. “Cảm ơn cậu. Mình may mắn thật, có mấy người bạn như cậu với Minh.”

“Đừng sến,” Hương trêu, nhưng mắt cô ấy ánh lên sự ấm áp.

Khi Tuấn đến, anh mang theo một hộp gà rán còn nóng hổi. “Anh biết tụi em thích ăn vặt, nên mua thêm cái này. Ăn đi, đừng ngại!” anh cười, đặt hộp xuống giữa thảm.

Bốn người ngồi quây quần, vừa ăn vừa trò chuyện. Tuấn kể về công việc của anh ở công ty, thỉnh thoảng trêu Lan về những ngày cô còn bé hay mè nheo đòi anh mua kem. Minh thì kể về một cuốn sách cậu vừa đọc, giọng trầm tĩnh nhưng đầy cuốn hút. Hương, như thường lệ, làm không khí sôi động với những câu chuyện hài hước ở chỗ làm.

Lan ngồi giữa, lắng nghe, cảm giác lòng mình tràn đầy. Không có tiếng cười giả tạo, không có sự toan tính. Chỉ có sự chân thành và thoải mái. Cô bất chợt lên tiếng: “Mấy người biết không, mình chưa bao giờ thấy vui như lúc này. Ít người, nhưng đủ hết mọi thứ mình cần.”

Tuấn xoa đầu cô. “Anh bảo rồi, em không cần cả thế giới yêu quý em. Chỉ cần vài người thật lòng là đủ.”

Minh gật đầu. “Mình cũng thích vậy. Ít mà chất lượng.”

Hương cười lớn. “Thấy chưa, mình nói đúng mà! Đám đông chỉ tổ phiền phức. Cứ thế này là sướng nhất!”

Lan nhìn ba người trước mặt, lòng ấm áp lạ thường. Cô nhận ra rằng “vòng tròn” nhỏ này không chỉ là nơi cô tìm thấy bình yên, mà còn là nơi cô có thể là chính mình, không cần phải gồng lên để làm hài lòng ai.

Sau buổi gặp mặt, Lan cảm thấy mình đã thay đổi. Cô không còn sợ hãi hay tổn thương bởi những lời nói từ nhóm bạn cũ. Cô hiểu rằng họ có thể tiếp tục nói xấu, tiếp tục gây sự, nhưng điều đó không còn quan trọng. Cô đã có những người thật sự quan tâm đến mình, và đó là tất cả những gì cô cần.

Một buổi sáng, khi cô đang đi bộ đến trường, cô tình cờ gặp Hùng. Cậu ta ngập ngừng chào cô. “Lan, cậu… cậu ổn không? Mấy hôm trước ở quán cà phê, mình không ngờ tụi Mai lại làm vậy.”

Lan nhìn Hùng, mỉm cười nhẹ. “Mình ổn. Còn cậu, sao không nói gì hôm đó?”

Hùng cúi đầu, giọng nhỏ lại. “Mình… mình không muốn dính vào rắc rối. Xin lỗi cậu.”

“Không sao,” Lan đáp. “Mình không trách cậu. Nhưng mình học được một điều – không phải ai cũng đáng để mình tin tưởng.”

Hùng gật đầu, không nói thêm. Lan chào cậu rồi bước đi, lòng nhẹ nhõm. Cô không còn mong chờ sự thay đổi từ những người như Hùng. Cô chỉ cần tập trung vào những người xứng đáng.

Chiều đó, cô nhận được tin nhắn từ Linh: “Lan, mình gửi cậu 3 triệu qua chuyển khoản rồi. Xin lỗi vì mọi chuyện. Chúc cậu vui.” Lan kiểm tra tài khoản, thấy số tiền đã vào. Cô nhắn lại: “Cảm ơn cậu. Chúc cậu tốt.” Không dài dòng, không day dứt. Cô đã buông bỏ hoàn toàn.

Tối hôm ấy, Lan ngồi một mình trên băng ghế công viên, nhìn những đám mây trôi lững thững. Cô nhớ lại những ngày tháng cũ – khi cô chạy theo đám đông, cố gắng làm hài lòng tất cả, chỉ để nhận lại sự tổn thương và trống rỗng. Giờ đây, cô chỉ có Minh, Hương, và Tuấn – ba người trong “vòng tròn” nhỏ bé của mình. Nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy đầy đủ hơn.

“Càng ít bạn thì càng ít nạn,” cô lẩm bẩm, mỉm cười. Gió chiều thổi qua, mang theo cảm giác bình yên mà cô từng tìm kiếm trong vô vọng giữa đám đông.

Một tháng sau vụ việc ở quán cà phê, Lan nhận được thông báo từ cô phụ trách lớp về một dự án nhóm cuối kỳ. Đây là bài tập quan trọng, chiếm 50% điểm tổng kết môn, và mỗi nhóm phải tự chọn thành viên. Lan không ngạc nhiên khi thấy hầu hết các bạn trong lớp đã nhanh chóng lập nhóm với nhau, để lại cô đứng một mình. Cô không buồn, chỉ lặng lẽ ghi tên mình vào danh sách “chưa có nhóm”.

Cô nhắn tin cho Minh và Hương: “Mình chưa có nhóm cho dự án cuối kỳ. Hai cậu thế nào rồi?” Minh trả lời ngay: “Mình cũng chưa. Làm chung với cậu được không?” Hương nhắn tiếp: “Đếm mình vào luôn! Ba đứa mình làm, khỏi cần ai khác.”

Lan mỉm cười. Cô biết mình có thể tin tưởng Minh và Hương. Cả ba hẹn gặp nhau ở thư viện để bàn chủ đề. Dự án yêu cầu thực hiện một chiến dịch truyền thông nhỏ, có thể là về môi trường, giáo dục, hoặc bất kỳ vấn đề xã hội nào. Sau một hồi thảo luận, họ quyết định chọn chủ đề “Sức khỏe tinh thần của sinh viên” – một vấn đề gần gũi mà cả ba đều từng trải qua.

“Mình muốn làm cái này thật ý nghĩa,” Lan nói, mắt sáng lên. “Không chỉ để lấy điểm, mà còn để giúp những người như mình trước đây – những người bị cuốn vào drama và áp lực từ bạn bè.”

Minh gật đầu. “Ý hay đấy. Mình có thể thiết kế poster và viết nội dung. Cậu với Hương làm phần thuyết trình nhé?”

“Được thôi!” Hương vỗ tay. “Mình sẽ làm phần nói cho tụi nó lé mắt luôn!”

Ba người bắt tay vào làm, mỗi người một việc. Lan phụ trách nghiên cứu và lên ý tưởng chính, Minh lo phần hình ảnh, còn Hương chuẩn bị nội dung thuyết trình. Họ gặp nhau mỗi ngày sau giờ học, vừa làm vừa trò chuyện, không áp lực, không căng thẳng. Lan nhận ra rằng làm việc với Minh và Hương không chỉ hiệu quả, mà còn vui vẻ – điều cô chưa từng cảm nhận khi làm nhóm với đám đông trước đây.

Nhưng tin tức về dự án của họ nhanh chóng lan ra. Một buổi chiều, khi Lan đang ngồi ở thư viện, Mai và Linh bất ngờ xuất hiện. Mai khoanh tay, cười khẩy: “Nghe bảo cậu làm dự án về sức khỏe tinh thần? Hài hước thật, người như cậu mà cũng biết quan tâm người khác à?”

Lan nhìn lên, giọng bình tĩnh: “Mình làm vì mình muốn. Còn cậu, có việc gì thì nói, không thì mình bận.”

Linh chen vào, giọng nhẹ nhàng hơn: “Lan, tụi mình không ác ý. Chỉ là… cậu làm dự án này, tụi mình sợ cậu lại bị nói xấu. Mấy người trong lớp đang đồn cậu làm để lấy lòng cô giáo đấy.”

Lan thở dài. “Mình không quan tâm người khác nghĩ gì. Cậu không cần lo cho mình đâu, Linh.”

Mai nhếch môi. “Thôi, cứ làm đi. Nhưng đừng mong tụi này giúp gì nhé. Coi chừng flop đấy!” Nói xong, cả hai quay lưng bỏ đi, để lại Lan với chồng tài liệu trên bàn.

Cô không tức giận, chỉ lắc đầu. Cô đã quen với kiểu gây hấn của họ. Thay vì để tâm, cô nhắn tin cho Minh và Hương: “Tụi Mai vừa đến khiêu khích. Mình càng quyết tâm làm tốt hơn!” Hương trả lời ngay: “Cho tụi nó sáng mắt! Cố lên!”

Trong những ngày làm dự án, Lan dần hiểu hơn về Minh – người bạn trầm tính nhưng luôn đáng tin. Một buổi tối, khi cả ba đang ngồi ở quán cà phê để chỉnh sửa poster, Lan tò mò hỏi: “Minh này, sao cậu lúc nào cũng thích ít người vậy? Cậu không thích giao tiếp à?”

Minh ngừng tay, đẩy gọng kính lên, giọng trầm: “Không phải không thích. Hồi cấp ba, mình từng bị bạn bè quay lưng. Mình là lớp trưởng, hay giúp mọi người, nhưng khi mình gặp khó khăn, không ai đứng ra cả. Từ đó, mình quyết định chỉ chơi với người mình tin.”

Lan ngạc nhiên. Cô không ngờ Minh cũng từng trải qua chuyện tương tự. “Vậy sao cậu vẫn tin mình và Hương?”

Minh mỉm cười nhẹ. “Vì mình thấy cậu thật lòng. Còn Hương thì… hơi ồn ào, nhưng tốt.”

Hương nghe xong, giả vờ giận: “Ê, gì mà ồn ào? Mình là linh hồn của nhóm đấy nhé!” Cả ba bật cười, không khí nhẹ nhàng hẳn.

Lan nhận ra rằng Minh không chỉ là người bạn, mà còn là người hiểu cô sâu sắc. Sự trầm tĩnh của cậu không phải lạnh lùng, mà là kết quả của những tổn thương cũ. Cô càng trân trọng cậu hơn, và cả Hương – người luôn mang lại năng lượng tích cực.

Dự án dần hoàn thiện, và Lan cũng có dịp hiểu hơn về Hương. Một buổi trưa, khi cả ba đang ăn cơm ở căng tin, Lan hỏi: “Hương, sao cậu lúc nào cũng thẳng thắn vậy? Không sợ người ta ghét à?”

Hương nhai miếng cơm, cười lớn: “Ghét thì kệ họ! Mình ghét nhất là giả tạo. Hồi nhỏ, mình từng bị bạn thân lừa tiền tiết kiệm để mua đồ chơi. Từ đó, mình quyết không sống hai mặt với ai. Thích thì chơi, không thì thôi.”

Lan tròn mắt. “Cậu mạnh mẽ thật đấy.”

“Chứ sao!” Hương nháy mắt. “Mình với cậu với Minh hợp nhau là vì tụi mình thật. Không cần đông, chỉ cần chất lượng.”

Lan gật đầu, lòng ấm áp. Cô nhận ra rằng “vòng tròn” nhỏ của mình không chỉ là nơi cô tìm thấy bình yên, mà còn là nơi cô học được cách sống thật với chính mình – điều mà đám đông trước đây không bao giờ mang lại.

Ngày thuyết trình cuối cùng cũng đến. Lan, Minh, và Hương đứng trước lớp, sẵn sàng trình bày dự án. Poster của Minh được thiết kế tinh tế, với thông điệp “Sức khỏe tinh thần – Hãy chọn bạn mà chơi”. Lan mở đầu bằng phần nghiên cứu, chia sẻ về áp lực từ bạn bè và cách nó ảnh hưởng đến sinh viên. Hương kết thúc bằng phần thuyết trình đầy năng lượng, kêu gọi mọi người trân trọng những mối quan hệ chân thành.

Khi họ kết thúc, cả lớp vỗ tay nhiệt liệt. Cô giáo gật đầu hài lòng: “Nhóm của Lan làm rất tốt. Tôi thích cách các em chọn chủ đề gần gũi và truyền tải ý nghĩa.”

Nhưng không phải ai cũng vui. Mai và Linh, ngồi ở góc lớp, thì thầm với nhau, ánh mắt đầy khó chịu. Sau giờ học, Mai cố tình nói lớn khi đi ngang qua Lan: “Chắc nhờ cô giáo thiên vị thôi. Chứ ai quan tâm đến mấy cái này đâu!”

Lan nghe thấy, nhưng không đáp. Cô chỉ mỉm cười, quay sang Minh và Hương: “Đi ăn mừng không? Mình mời!”

“Đi chứ!” Hương reo lên. Minh gật đầu, đẩy gọng kính: “Cậu xứng đáng.”

Tối đó, Lan, Minh, Hương, và anh trai Tuấn tụ tập ở một quán ăn nhỏ. Tuấn đến muộn, tay xách túi đồ ăn thêm: “Chúc mừng em gái anh! Nghe bảo dự án thành công lắm?”

“Nhờ Minh với Hương hết,” Lan cười, đẩy đĩa gà rán về phía anh. “Mà anh này, cảm ơn anh luôn ở bên em.”

Tuấn xoa đầu cô. “Anh là anh trai, không ở bên em thì bên ai?”

Hương chen vào: “Mình cũng muốn có anh trai như anh Tuấn! Mà thôi, có Lan với Minh là đủ rồi.”

Minh cười nhẹ: “Cậu ồn ào quá, ai mà chịu nổi.”

Cả bốn người bật cười, không khí tràn ngập niềm vui. Lan nhìn quanh bàn, lòng tràn đầy cảm xúc. Cô nhớ lại những ngày tháng cũ – khi cô chạy theo đám đông, cố gắng làm hài lòng tất cả, chỉ để nhận lại tổn thương. Giờ đây, cô chỉ có ba người: Minh trầm tĩnh, Hương sôi nổi, và Tuấn vững chãi. Ít ỏi, nhưng đủ để cô thấy cuộc sống trọn vẹn.

Sau bữa ăn, cô đứng ngoài quán, ngước nhìn bầu trời đầy sao. Gió đêm thổi qua, mang theo cảm giác tự do mà cô chưa từng có. Cô lẩm bẩm: “Càng ít bạn thì càng ít nạn. Mình đã chọn đúng.”

Từ xa, Minh gọi: “Lan, đi thôi! Hương đòi hát karaoke đấy!” Lan quay lại, cười lớn: “Đợi mình với!”

Cô bước đi, lòng nhẹ nhàng như mây trôi. “Vòng tròn” nhỏ của cô không chỉ là nơi cô tìm thấy bình yên, mà còn là nơi cô tìm thấy chính mình – mạnh mẽ, hạnh phúc, và tự tin hơn bao giờ hết.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!