
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ
Thánh lễ Giao Thừa
Ca nhập lễ
Cúa xin Đấng tạo thành trời đất
xuống cho đoàn con muôn ngàn phúc cả
từ núi thánh Xi-on.
Bài đọc 1
Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em !
Bài trích sách Dân số.
22 Đức Chúa phán với ông Mô-sê : 23 “Hãy nói với A-ha-ron và các con ông ấy rằng : Khi chúc lành cho con cái Ít-ra-en, anh em hãy nói thế này :
24‘Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em !
25Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em,
và dủ lòng thương anh em !
26Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn,
và ban bình an cho anh em !’
27 Chúc như thế là đặt con cái Ít-ra-en dưới quyền bảo trợ của danh Ta, và Ta, Ta sẽ chúc lành cho chúng.”
Đáp ca
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
1Tôi ngước mắt nhìn lên rặng núi,
ơn phù hộ tôi đến tự nơi nao ?2Ơn phù hộ tôi đến từ Đức Chúa
là Đấng dựng nên cả đất trời.
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
3Xin Đấng gìn giữ bạn
đừng để bạn lỡ chân trật bước,
xin Người chớ ngủ quên.4Đấng gìn giữ Ít-ra-en,
lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành !
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
5Chính Chúa là Đấng canh giữ bạn,
chính Chúa là Đấng vẫn chở che,
Người luôn luôn ở gần kề.6Ngày sáu khắc, vầng ô không tác hoạ,
đêm năm canh, vành nguyệt chẳng hại chi.
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
7Chúa giữ gìn bạn khỏi mọi điều bất hạnh,
giữ gìn cho sinh mệnh an toàn.8Chúa giữ gìn bạn lúc ra vào lui tới,
từ giờ đây cho đến mãi muôn đời.
Đ.Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa,
là Đấng dựng nên cả đất trời.
Bài đọc 2
Hãy cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh.
Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Thê-xa-lô-ni-ca.
16 Thưa anh em, anh em hãy vui mừng luôn mãi 17 và cầu nguyện không ngừng. 18 Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su.
19 Anh em đừng dập tắt Thần Khí. 20 Chớ khinh thường ơn nói tiên tri. 21 Hãy cân nhắc mọi sự : điều gì tốt thì giữ ; 22 còn điều xấu dưới bất cứ hình thức nào thì lánh cho xa.
23 Nguyện chính Thiên Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hoá toàn diện con người anh em, để thần trí, tâm hồn và thân xác anh em, được gìn giữ vẹn toàn, không gì đáng trách, trong ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, quang lâm. 24 Đấng kêu gọi anh em là Đấng trung thành : Người sẽ thực hiện điều đó.
25 Thưa anh em, xin anh em cũng cầu nguyện cho chúng tôi nữa. 26 Tất cả anh em hãy hôn chào nhau một cách thánh thiện. 28 Chúc anh em được đầy ân sủng của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.
Tung hô Tin Mừng
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa. Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng
Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi ấy, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. 2 Người lên tiếng dạy họ rằng :
3“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.
4Phúc thay ai hiền lành,
vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.
5Phúc thay ai sầu khổ,
vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
6Phúc thay ai khát khao nên người công chính,
vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
7Phúc thay ai xót thương người,
vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
8Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,
vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
9Phúc thay ai xây dựng hoà bình,
vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
10Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính,
vì Nước Trời là của họ.”
Ca hiệp lễ
Đức Giê-su Ki-tô vẫn là một,
hôm qua cũng như hôm nay,
và như vậy mãi đến muôn đời.
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ
Đêm nay, giữa khoảnh khắc linh thiêng khi đất trời giao hòa, khi những hạt mưa xuân nhè nhẹ xua đi cái se lạnh cuối cùng của mùa đông, chúng ta cùng nhau đứng đây để dâng lời tạ ơn. Tiếng chuông nhà thờ vang lên không chỉ báo hiệu một năm cũ đã qua, mà còn là lời mời gọi tâm hồn mỗi người trở về với nguồn cội, trở về với Đấng là Alpha và Omega. Trong cái tĩnh lặng của đêm Giao Thừa, khi mùi hương trầm quyện lẫn với hương hoa vạn thọ, tâm hồn người Kitô hữu dường như nhạy cảm hơn trước sự hiện diện của Thiên Chúa. Năm Bính Ngọ đã gõ cửa, hình ảnh con ngựa mạnh mẽ, phóng khoáng gợi nhắc chúng ta về hành trình đức tin không ngừng nghỉ. Nhưng giữa nhịp sống hối hả như vó ngựa đường xa ấy, Lời Chúa hôm nay lại đưa chúng ta lên một ngọn núi cao, để nghe Ngài công bố về một “Hiến chương Nước Trời” lạ lùng: Bài giảng về Tám Mối Phúc Thật.
Đức Giêsu lên núi. Đó không chỉ là một vị trí địa lý, mà là một không gian của sự gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người. Ngài ngồi xuống – phong thái của một bậc thầy uy quyền nhưng cũng đầy gần gũi. Các môn đệ đến gần bên. Sự gần gũi ấy thiết yếu làm sao cho mỗi chúng ta trong giây phút đầu năm này. Chúng ta đến gần Ngài không phải để xin những phép lạ nhãn tiền, những con số may mắn hay sự thịnh vượng vật chất chóng qua, mà để xin một “trái tim mới” theo tinh thần Tin Mừng. Ngài mở miệng dạy rằng: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó”. Lời chúc phúc đầu tiên ấy như một gáo nước lạnh tạt vào những khát khao làm giàu, tích trữ của thế gian. Nhưng nhìn sâu hơn, cái nghèo khó ấy chính là sự khiêm hạ, là tâm thế của kẻ biết mình chẳng có gì nếu không có Chúa. Trong năm mới này, liệu chúng ta có dám trở nên nghèo khó để Thiên Chúa trở thành gia nghiệp duy nhất của đời mình? Khi tâm hồn ta trống rỗng khỏi những lo toan ích kỷ, đó chính là lúc Nước Trời bắt đầu hiển trị.
Tiếp đến, Chúa chúc phúc cho những người hiền lành. Giữa một thế gian đầy rẫy những tranh giành, nơi người ta sẵn sàng dùng quyền lực và bạo lực để khẳng định mình, thì sự hiền lành của Tin Mừng dường như là một sự yếu đuối. Nhưng không, cái hiền lành ấy chính là sức mạnh của kẻ làm chủ được bản thân mình. Người hiền lành sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. Đất Hứa ở đây không phải là một dải đất địa lý, mà là sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn, là mối tương quan tốt đẹp với anh em. Năm Bính Ngọ, năm của sự chuyển động, xin cho chúng ta biết kìm cương những nóng nảy, những tự ái để bước đi trong sự hiền hậu của Chúa. Chỉ có những ai hiền lành mới thực sự xây dựng được một gia đình hạnh phúc và một cộng đoàn yêu thương.
Chúa lại nói: “Phúc thay ai sầu khổ”. Nghe có vẻ nghịch lý, bởi ngày Tết ai cũng chúc nhau niềm vui và tiếng cười. Thế nhưng, cái sầu khổ mà Chúa chúc phúc chính là sự đồng cảm với nỗi đau của nhân loại, là sự hối lỗi về những lầm lỗi đã qua. Thiên Chúa sẽ ủi an họ. Sự ủi an của Ngài không phải là lời nói đãi bôi, mà là sự hiện diện đồng hành. Trong năm qua, có lẽ nhiều người trong chúng ta đã trải qua những mất mát, những thất bại. Đêm nay, hãy mang những nỗi sầu khổ ấy đặt dưới chân bàn thờ. Chúa sẽ biến những giọt nước mắt ấy thành những viên ngọc quý của lòng cậy trông. Đừng sợ sầu khổ, vì chính trong sự tan nát của tâm hồn, Thiên Chúa mới có thể bước vào và chữa lành.
Sự khao khát nên người công chính cũng là một mối phúc. Công chính không phải là giữ luật một cách máy móc, mà là khao khát thực thi ý muốn của Thiên Chúa trong mọi sự. Như người đang khát mong tìm về nguồn nước, người công chính luôn thao thức về công lý và tình thương. Trong xã hội mà ranh giới giữa cái thiện và cái ác đôi khi bị mờ nhạt, lời chúc phúc này nhắc nhở chúng ta giữ vững kim chỉ nam của đức tin. Khi chúng ta khao khát Thiên Chúa, Ngài sẽ cho chúng ta thỏa lòng. Sự thỏa nguyện ấy lớn lao hơn bất kỳ thành công nào ở đời này, vì nó mang lại sự thanh thản cho lương tâm và hy vọng vào sự sống đời đời.
Chúng ta cũng không thể quên mối phúc dành cho lòng xót thương. “Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”. Tết là dịp của sự sum vầy, nhưng cũng là lúc để chúng ta mở lòng ra với những người đang bị bỏ rơi bên lề xã hội. Lòng xót thương không chỉ là bố thí ít tiền bạc, mà là sự thấu cảm, là biết tha thứ cho những lỗi lầm của nhau. Gia đình sẽ đẹp biết bao nếu vợ chồng biết xót thương những khuyết điểm của nhau, con cái biết xót thương sự già yếu của cha mẹ. Nếu chúng ta không biết xót thương anh em mình – những người chúng ta thấy được – thì làm sao chúng ta dám xin Thiên Chúa xót thương mình? Hãy để lòng xót thương là hành trang đầu tiên chúng ta mang vào năm mới này.
Và rồi, Chúa nhắc đến “tâm hồn trong sạch”. Một tâm hồn không vẩn đục bởi tham vọng, không nhuốm màu dối trá. Người có tâm hồn trong sạch sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. Nhìn thấy Chúa ngay trong những biến cố hằng ngày, nơi khuôn mặt của những người bé mọn. Ngày Tết, chúng ta thường dọn dẹp nhà cửa, sơn sửa lại vẻ bề ngoài, nhưng Chúa mời gọi chúng ta dọn dẹp lại “ngôi nhà nội tâm”. Một tâm hồn tinh tuyền là một tâm hồn luôn hướng về Chúa với tình yêu đơn sơ nhất. Đó là tiền đề để chúng ta nếm cảm hạnh phúc thiên đàng ngay tại trần thế này.
“Phúc thay ai xây dựng hòa bình”. Hòa bình không chỉ là vắng bóng chiến tranh, mà là hoa trái của sự công chính và tình yêu. Người xây dựng hòa bình là người biết bắc những nhịp cầu thay vì xây những bức tường. Trong gia đình, trong xứ đạo, nếu chúng ta biết dẹp bỏ cái tôi để lắng nghe và cảm thông, chúng ta chính là những sứ giả của hòa bình. Phần thưởng cho họ thật lớn lao: “Họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa”. Trở nên con Chúa không chỉ qua bí tích Rửa Tội, mà còn qua cách chúng ta sống và kiến tạo bình an cho thế giới này.
Cuối cùng, Chúa nói về sự bắt bớ vì lẽ công chính. Ngài không hứa hẹn một cuộc đời Kitô hữu trải đầy hoa hồng. Ngài báo trước về những khó khăn, những hiểu lầm khi chúng ta sống theo Tin Mừng. Thế nhưng, ngay cả trong thử thách, chúng ta vẫn được chúc phúc vì “Nước Trời là của họ”. Những lời này mang lại cho chúng ta sức mạnh phi thường để đối diện với những sóng gió của năm mới. Dù cuộc đời có ra sao, dù những “vó ngựa” của thời gian có cuốn phăng chúng ta đi, thì niềm hy vọng vào Nước Trời vẫn luôn là mỏ neo vững chắc.
Lạy Chúa Giêsu, trong đêm giao thừa Năm Bính Ngọ này, chúng con nhìn lại một năm đã qua với bao ân huệ và cả những thiếu sót. Lời Chúa về Tám Mối Phúc hôm nay như một bản nhạc giao hưởng tuyệt vời, hướng dẫn chúng con bước vào năm mới. Chúng con không xin cho mình một con đường bằng phẳng, nhưng xin cho mình một trái tim đủ rộng để yêu thương, đủ nghèo để cần Chúa, và đủ sạch để thấy Chúa trong mọi sự. Xin cho chúng con biết sống theo tinh thần của Hiến chương Nước Trời, để mỗi ngày trong năm mới này đều là một ngày hồng phúc. Xin Chúa chúc lành cho quê hương, cho giáo xứ và cho mỗi gia đình chúng con. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ
THÁNH LỄ GIAO THỪA
Đêm nay, trong khoảnh khắc thiêng liêng giữa năm cũ và năm mới, khi tiếng pháo hoa chuẩn bị rực sáng trên bầu trời, khi lòng người nao nức đợi chờ giờ phút chuyển giao, chúng ta quy tụ nơi đây để dâng Thánh lễ Giao Thừa. Người đời đón Tết bằng tiếng cười, bằng mâm cơm sum họp, bằng lời chúc bình an. Còn người Kitô hữu chúng ta, trước hết đón Tết bằng việc quỳ xuống trước mặt Chúa. Bởi vì nếu không có Chúa, mọi chúc lành chỉ là ước mong mong manh. Nếu không có Chúa, mọi khởi đầu cũng chỉ là sự tiếp nối của những lo toan cũ.
Tin Mừng đêm nay đưa chúng ta lên núi cùng Đức Giêsu. Giữa đám đông chen chúc của cuộc đời, Người ngồi xuống và dạy các môn đệ. Những lời Người nói không phải là lời chúc Tết thông thường, nhưng là con đường dẫn tới hạnh phúc thật. Người không chúc giàu sang, không hứa quyền lực, không bảo đảm thành công theo nghĩa thế gian. Người nói về nghèo khó, hiền lành, sầu khổ, khao khát công chính, xót thương, tâm hồn trong sạch và xây dựng hòa bình. Nghe qua tưởng như nghịch lý, nhưng đó lại là nền tảng của một năm mới bình an thật sự.
Đêm Giao Thừa, người ta thường kiểm điểm năm cũ. Có người thành công, có người thất bại. Có người đạt được điều mong ước, có người mất đi điều quý giá. Nhưng đứng trước Lời Chúa hôm nay, tôi tự hỏi: năm qua tôi đã sống các Mối Phúc bao nhiêu phần? Tôi đã nghèo khó trước mặt Chúa chưa, hay vẫn tự mãn với những gì mình có? Tôi đã hiền lành chưa, hay còn nóng nảy, cay nghiệt? Tôi đã biết xót thương chưa, hay còn khắt khe, phán xét?
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” Nghèo khó ở đây không phải là thiếu tiền, nhưng là biết mình cần Chúa. Năm mới, ai cũng cầu mong đủ đầy. Nhưng có khi càng đầy của cải, lòng người lại càng trống rỗng. Có những ngôi nhà rất lớn mà bữa cơm rất lạnh. Có những con người rất thành đạt mà tâm hồn lại rất cô đơn. Nghèo khó trước mặt Chúa là biết cúi đầu, là biết nói lời tạ ơn, là biết xin ơn tha thứ. Đêm nay, nếu chúng ta bắt đầu năm mới bằng sự khiêm tốn ấy, thì dù hoàn cảnh thế nào, chúng ta cũng không mất bình an.
“Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.” Tết là dịp sum họp. Nhưng cũng chính trong những ngày sum họp ấy, bao nhiêu vết thương gia đình có thể bị khơi lại. Một câu nói thiếu kiềm chế, một thái độ hơn thua, có thể làm tan đi niềm vui đầu năm. Hiền lành không phải là yếu đuối, nhưng là sức mạnh của người biết làm chủ mình. Năm Bính Ngọ mở ra, xin cho mỗi người chúng ta học lại sự hiền lành của Đức Kitô. Để trong gia đình, ta bớt một lời nặng nề. Trong cộng đoàn, ta bớt một ánh nhìn khắt khe. Ngoài xã hội, ta bớt một phản ứng vội vàng. Khi lòng người hiền lại, Tết mới thực sự là Tết.
“Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.” Có lẽ trong cộng đoàn đêm nay, không phải ai cũng vui trọn vẹn. Có những người vừa trải qua một năm đầy biến động. Có người mất người thân. Có người thất bại trong công việc. Có người đang mang bệnh trong thân xác. Đêm Giao Thừa đối với họ có thể là nỗi chạnh lòng nhiều hơn là niềm vui. Nhưng Chúa không bỏ rơi những ai sầu khổ. Ngài không hứa xóa ngay đau khổ, nhưng hứa ở bên và ủi an. Khi ta dâng những giọt nước mắt năm cũ lên bàn thờ, Chúa biến chúng thành hạt giống của hy vọng năm mới.
“Phúc thay ai khao khát nên người công chính, vì họ sẽ được thỏa lòng.” Năm mới, người ta thường đặt ra những mục tiêu. Làm ăn phát đạt hơn. Học hành tiến bộ hơn. Thăng tiến trong nghề nghiệp. Những điều đó tốt, nhưng Lời Chúa nhắc ta một khát vọng lớn hơn: khát vọng nên công chính. Nghĩa là sống ngay thẳng, sống thật, sống đúng lương tâm. Giữa xã hội còn nhiều gian dối, người công chính có thể thiệt thòi. Nhưng họ không mất mình. Và chính họ mới là nền tảng cho một tương lai bền vững. Năm Bính Ngọ này, nếu mỗi người quyết tâm sống ngay thẳng hơn một chút, xã hội sẽ sáng lên biết bao.
“Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.” Tết là dịp ta nhớ đến nhau, thăm viếng nhau, trao nhau lời chúc. Nhưng còn những người không ai nhớ tới thì sao? Những bệnh nhân trong bệnh viện, những người nghèo không đủ tiền sắm Tết, những người già neo đơn… Lòng xót thương không chỉ là cảm xúc, mà là hành động. Một phần quà nhỏ, một lời hỏi thăm, một sự chia sẻ chân thành có thể làm ấm cả mùa xuân của ai đó. Khi ta mở lòng ra với người khác, Thiên Chúa cũng mở lòng với ta.
“Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.” Thế giới hôm nay dễ làm lòng người vẩn đục. Hình ảnh, thông tin, cám dỗ bủa vây khắp nơi. Tâm hồn trong sạch không phải là chưa từng vấp ngã, nhưng là biết đứng dậy và quay về. Đêm Giao Thừa là thời khắc tốt nhất để thanh tẩy lòng mình. Một lời xin lỗi, một quyết tâm bỏ đi thói quen xấu, một bước trở về với Bí tích Hòa Giải… tất cả đều là cách để ta dọn lòng đón Chúa trong năm mới.
“Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.” Hòa bình không bắt đầu từ những hội nghị lớn, mà từ trái tim mỗi người. Trong gia đình, nếu ta biết nhường nhịn, đó là xây dựng hòa bình. Trong cộng đoàn, nếu ta biết lắng nghe, đó là xây dựng hòa bình. Ngoài xã hội, nếu ta sống công bằng và tôn trọng, đó là xây dựng hòa bình. Con cái Thiên Chúa là người mang lại bình an cho người khác, chứ không gieo thêm chia rẽ.
Đêm nay, khi đồng hồ điểm giờ khắc chuyển giao, có lẽ nhiều người sẽ chúc nhau: “Chúc năm mới an khang thịnh vượng.” Tôi cũng ước mong điều đó cho anh chị em. Nhưng sâu xa hơn, tôi ước mong mỗi người chúng ta sống được các Mối Phúc. Vì chỉ khi sống các Mối Phúc, chúng ta mới có bình an thật. Bình an không đến từ việc không có sóng gió, nhưng từ việc có Chúa ở trong thuyền đời mình.
Năm Bính Ngọ mở ra trước mắt chúng ta như một trang giấy trắng. Trên đó sẽ có những niềm vui và cả thử thách. Nhưng nếu chúng ta viết trang đời mình bằng tinh thần của Bài Giảng Trên Núi, thì dù nét chữ có lúc run rẩy, trang giấy ấy vẫn đẹp. Đẹp vì có bóng dáng của Chúa. Đẹp vì có tình yêu và lòng thương xót.
Xin cho giờ phút linh thiêng này không chỉ là nghi thức, nhưng là khởi đầu của một quyết tâm. Quyết tâm sống nghèo khó trước mặt Chúa. Quyết tâm hiền lành trong cư xử. Quyết tâm xót thương và xây dựng hòa bình. Để khi Tết năm sau đến, nhìn lại, ta có thể mỉm cười vì mình đã sống một năm có ý nghĩa.
Nguyện xin Chúa Giêsu, Đấng đã lên núi và dạy chúng ta con đường hạnh phúc, đồng hành với chúng ta suốt năm mới. Xin Người chúc lành cho từng gia đình, từng người già, người trẻ, từng em nhỏ. Xin Người ở trong từng bữa cơm, từng công việc, từng giấc ngủ và từng dự định của chúng ta.
Và khi pháo hoa rực sáng trên bầu trời, xin cho trong lòng mỗi người cũng bừng lên một ánh sáng – ánh sáng của Tin Mừng, ánh sáng của các Mối Phúc, ánh sáng của niềm hy vọng không bao giờ tắt.
Lm. Anmai, CSsR
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ – LỄ GIAO THỪA
Trong khoảnh khắc linh thiêng của đêm Giao thừa, khi kim đồng hồ nhích dần về những giây phút cuối cùng của năm cũ để mở ra một chân trời mới của năm Bính Ngọ, chúng ta dừng lại. Dừng lại không phải để lãng quên, mà để chiêm ngắm. Khói nhang trầm quyện tỏa trong các ngôi thánh đường hay trên bàn thờ gia tiên lúc này không chỉ là một nghi thức, mà là hơi thở của đức tin, là nhịp cầu nối kết giữa hữu hình và vô hình, giữa cái hữu hạn của kiếp người và cái vô hạn của lòng thương xót Chúa. Chúng ta đứng đây, mang theo cả một năm dài với những vất vả, những thành công và cả những vết xước trong tâm hồn, để lắng nghe lời chúc phúc đầu tiên của Thầy Chí Thánh trên núi cao.
Bài Tin Mừng về Tám Mối Phúc mà chúng ta vừa nghe không chỉ là một bản hiến chương, mà là một bản tình ca của Thiên Chúa dành cho những phận người bé mọn. Đặc biệt, khi bước vào năm Bính Ngọ – năm của con Ngựa, hình ảnh sự chuyển động, sức mạnh và khát vọng đi tới lại càng trở nên sống động. Nhưng con đường mà Đức Giê-su chỉ ra trên núi không phải là con đường của những vó ngựa kiêu hãnh, chinh phạt hay ồn ào. Đó là con đường của sự hạ mình, của sự từ bỏ và của một tâm hồn nghèo khó để được lấp đầy bởi vĩnh cửu.
Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó. Lời ấy vang lên giữa một thế giới đang cuồng nhiệt chạy theo sự tích trữ và sở hữu. Chúng ta thường chúc nhau “vạn sự như ý”, “phát tài phát lộc”, nhưng Chúa lại bắt đầu năm mới của chúng ta bằng một lời chúc “nghèo khó”. Cái nghèo ở đây không phải là sự túng quẫn về vật chất khiến con người mất đi nhân phẩm, mà là một thái độ sống: biết mình không là gì trước mặt Chúa, biết rằng mọi hơi thở, mọi nhịp đập con tim trong năm cũ và năm mới này đều là quà tặng không công bính. Người có tâm hồn nghèo khó là người không để lòng mình bị lấp đầy bởi cái tôi ích kỷ, để rồi từ đó, Thiên Chúa mới có chỗ để ngự trị và thi triển quyền năng của Ngài.
Năm Bính Ngọ nhắc chúng ta về sự bền bỉ. Con ngựa muốn đi xa phải có sức bền, nhưng người Kitô hữu muốn đi tới cùng tận của Nước Trời phải có lòng hiền lành. “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp”. Giữa một xã hội đầy rẫy những va chạm, tranh giành và bạo lực, sự hiền lành thường bị coi là yếu đuối. Thế nhưng, trong cái nhìn của đức tin, hiền lành là đỉnh cao của bản lĩnh. Đó là khả năng kìm nén cơn giận, là chọn lựa tha thứ thay vì trả đũa, là dùng nụ cười để hóa giải những oán thù. Đất Hứa không dành cho những kẻ dùng gươm giáo, mà dành cho những trái tim biết bao dung, vì chỉ có tình yêu mới thực sự chiếm hữu được lòng người.
Chúng ta cũng mang vào giờ phút Giao thừa này những nỗi sầu khổ của một năm đã qua. Có những giọt nước mắt rơi âm thầm bên giường bệnh, có những nỗi đau mất mát người thân, có những đổ vỡ trong quan hệ gia đình mà không biết thổ lộ cùng ai. Chúa nói: “Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an”. Lời chúc này thật lạ lùng! Nhưng khi nhìn vào thập giá, ta hiểu rằng Thiên Chúa không bao giờ để con người cô đơn trong nỗi đau của họ. Ngài bước vào nỗi đau đó, Ngài khóc cùng chúng ta để rồi biến những giọt nước mắt ấy thành những viên ngọc quý của ơn cứu độ. Đêm nay, xin hãy dâng lên Chúa tất cả những góc khuất u tối nhất của lòng mình, để hơi ấm của Thần Khí sưởi ấm và ban tặng niềm hy vọng mới.
Sự công chính và lòng xót thương là hai mặt của một đồng tiền vàng mà Chúa muốn chúng ta mang theo trong hành trang năm mới. Khát khao nên người công chính không phải là trở nên hoàn hảo theo kiểu biệt phái, mà là khát khao được thuộc về Chúa, được sống đúng với ơn gọi làm người và làm con Chúa. Và sự công chính ấy chỉ trọn vẹn khi nó được thấm đẫm lòng xót thương. “Phúc thay ai xót thương người”. Nếu năm Bính Ngọ mời gọi chúng ta dấn thân, thì hãy dấn thân vào những nẻo đường của sự phục vụ. Hãy để đôi bàn tay mình trở thành đôi bàn tay của Chúa, chạm đến những người nghèo khổ, những người bị bỏ rơi ngay trong khu xóm hay thậm chí là trong chính gia đình mình.
Một tâm hồn trong sạch là tấm gương phản chiếu dung nhan Thiên Chúa. Trong đêm Giao thừa, người ta thường lau dọn nhà cửa cho sạch sẽ để đón xuân. Nhưng Chúa mời gọi chúng ta dọn dẹp “ngôi nhà nội tâm”. Một tâm hồn không vướng bận những toan tính thấp hèn, không bị hoen ố bởi những đam mê bất chính sẽ nhìn thấy Chúa hiện diện trong mọi biến cố của cuộc đời. Khi tâm trong, ta sẽ thấy năm Bính Ngọ này không phải là sự vận hành ngẫu nhiên của các vì sao hay định mệnh, mà là một chuỗi những ân sủng được sắp đặt bởi bàn tay quan phòng của Cha Trên Trời.
Cuối cùng, Chúa chúc phúc cho những người xây dựng hòa bình. Hòa bình không chỉ là vắng bóng chiến tranh, mà là sự hài hòa giữa con người với Chúa, với anh em và với chính thiên nhiên. Trong năm mới này, giữa những biến động của thời cuộc, chúng ta được gọi trở thành những “sứ giả của bình an”. Mỗi lời nói tử tế, mỗi hành động hòa giải, mỗi nỗ lực bắc nhịp cầu thông cảm đều là cách chúng ta trở nên con cái Thiên Chúa. Đừng để những vó ngựa của sự kiêu ngạo chà đạp lên sự bình an của người khác, nhưng hãy để bước chân chúng ta mang theo Tin Mừng thái bình đến mọi nơi.
Giây phút này, đất trời đang chuyển mình. Trong tiếng chuông nhà thờ ngân vang hòa cùng tiếng lòng thổn thức, chúng ta hãy phó dâng năm Bính Ngọ cho Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse. Xin các Ngài dạy chúng ta cách sống Tám Mối Phúc giữa lòng đời thường. Xin cho mỗi chúng ta, dù trong hoàn cảnh nào, cũng luôn giữ được nụ cười của niềm tin và ánh mắt của hy vọng. Năm mới không chỉ là thêm một tuổi, mà là thêm một cơ hội để yêu thương, thêm một chặng đường để tiến gần hơn về Quê Trời. Nguyện xin Chúa chúc lành cho từng gia đình, cho người già được an vui, cho trẻ thơ được lớn lên trong đức hạnh, và cho mỗi người chúng ta một năm mới tràn đầy ân sủng và bình an sâu thẳm trong tâm hồn.
Lm. Anmai, CSsR
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ – LỄ GIAO THỪA
Trong khoảnh khắc linh thiêng của đêm Giao thừa, khi cái cũ đang dần khép lại và hơi thở của năm mới Bính Ngọ đã chạm đến ngưỡng cửa mỗi gia đình, chúng ta cùng dừng lại để lắng nghe nhịp đập của thời gian. Đêm nay không chỉ là sự chuyển giao của đất trời, của tiết xuân, mà còn là điểm hẹn của lòng người với Đấng Tạo Hóa. Trong tiếng pháo hoa rộn ràng hay trong sự tĩnh lặng của tâm hồn, mỗi người Kitô hữu chúng ta đều mang theo một hành trang đặc biệt để bước vào năm mới: đó chính là Tám Mối Phúc Thật mà Chúa Giêsu đã công bố trên núi năm xưa. Đây không phải là những lề luật khô khan, mà là một bản tình ca về hạnh phúc, là kim chỉ nam cho một năm mới sống trọn vẹn ý nghĩa dưới ánh nhìn của Thiên Chúa.
Năm Bính Ngọ – năm của hình ảnh con ngựa, loài vật tượng trưng cho sự bền bỉ, tốc độ và khát vọng tự do. Thế nhưng, trong đời sống tâm linh, sự “phi nước đại” của chúng ta không nên là cuộc chạy đua với những danh vọng hão huyền hay những của cải chóng qua, mà là cuộc hành trình trở về với sự nghèo khó của tâm hồn. “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó”. Lời chúc phúc đầu tiên này nghe có vẻ ngược đời trong một xã hội luôn tôn thờ sự đủ đầy vật chất. Nhưng nghèo khó ở đây chính là sự khiêm tốn thẳm sâu, là nhận ra mình cần Chúa hơn bao giờ hết. Khi ta trút bỏ được những cái “tôi” cồng kềnh, những kiêu hãnh và định kiến, tâm hồn ta mới đủ chỗ cho ân sủng tràn vào. Một năm mới bắt đầu bằng lòng nghèo khó chính là bắt đầu bằng một trái tim rộng mở để đón nhận hồng ân Nước Trời.
Chúng ta thường cầu chúc cho nhau sự may mắn, “vạn sự như ý”, nhưng Chúa Giêsu lại chúc phúc cho những kẻ hiền lành. Trong một thế giới đầy dẫy những tranh chấp, nóng nảy và bạo lực, sự hiền lành là một sức mạnh thầm lặng. Người hiền lành không phải là người nhu nhược, mà là người biết làm chủ bản thân, biết lấy yêu thương để hóa giải hận thù. Con ngựa Bính Ngọ có thể mạnh mẽ, nhưng nó chỉ thực sự hữu ích khi được thuần hóa bởi sự dịu dàng. Nếu trong năm mới này, mỗi gia đình chúng ta biết sống hiền lành với nhau, biết hạ bớt cái tôi nóng nảy để lắng nghe, thì đó chính là lúc Đất Hứa – một mái ấm bình an – thực sự hiện hữu ngay tại trần gian này.
Đêm Giao thừa, có những giọt nước mắt hạnh phúc của ngày đoàn tụ, nhưng cũng không thiếu những giọt lệ sầu khổ vì mất mát, vì chia ly hay vì những gánh nặng cuộc đời vẫn còn đó chưa vơi. Chúa bảo: “Phúc thay ai sầu khổ”. Chúa không cổ xúy cho nỗi buồn, nhưng Người hứa ban sự ủi an cho những ai biết đặt nỗi đau của mình vào lòng thương xót của Người. Đừng sợ hãi những thử thách của năm mới, vì chính trong những đêm tối của tâm hồn, sự ủi an của Thiên Chúa sẽ rực rỡ hơn bao giờ hết. Chúng ta hãy mang những ưu tư của năm cũ đặt lên bàn thờ, để Chúa biến chúng thành nguồn ơn phúc và sức mạnh cho chặng đường sắp tới.
Khát khao nên người công chính là một khao khát cháy bỏng cần có trong hành trình năm mới. Trong công việc, trong kinh doanh và trong các mối tương quan xã hội, đôi khi sự công chính bị lu mờ trước những lợi ích trước mắt. Nhưng người môn đệ Chúa Kitô được mời gọi đi ngược dòng đời, khao khát sự thánh thiện như người đói khát tìm thức ăn. Sự thỏa lòng mà Chúa hứa ban không phải là sự thỏa mãn về bụng dạ, mà là sự thanh thản trong lương tâm, là niềm vui được sống đúng với ơn gọi làm con Chúa. Hãy để năm Bính Ngọ này là một năm của sự ngay thẳng, của những hành động chính trực, để chúng ta được Thiên Chúa cho thỏa lòng mong ước.
Lòng thương xót là sợi chỉ đỏ xuyên suốt Tin Mừng. “Phúc thay ai xót thương người”. Ngày Tết là dịp để trao tặng quà cáp, nhưng món quà lớn nhất chính là lòng thương xót. Biết bao nhiêu người nghèo khổ, cô đơn đang cần một bàn tay nâng đỡ. Khi chúng ta biết chạnh lòng trước nỗi khổ của anh em, chúng ta đang mở ra cánh cửa để Chúa xót thương chính mình. Một năm mới sẽ thực sự đẹp nếu chúng ta biết sống cho người khác, biết chia sẻ miếng cơm manh áo và cả những niềm an ủi tinh thần. Lòng thương xót chính là ngôn ngữ chung mà mọi trái tim đều có thể hiểu và cảm nhận được.
“Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch”. Một tâm hồn trong sạch là một tấm gương không bụi bặm để có thể phản chiếu dung nhan Thiên Chúa. Giữa những bộn bề lo toan, giữa những cám dỗ của thế gian, việc giữ cho lòng mình được thanh khiết là một thách đố lớn. Tuy nhiên, nếu chúng ta biết chăm sóc đời sống nội tâm qua việc cầu nguyện và các bí tích, chúng ta sẽ nhìn thấy Chúa hiện diện trong mọi sự. Nhìn thấy Chúa trong người bạn đời, trong con cái, trong những biến cố buồn vui của cuộc sống. Đó chính là thiên đàng tại thế mà mỗi chúng ta đều có thể chạm tới nếu có một trái tim không vẩn đục bởi tham sân si.
Hòa bình không chỉ là vắng bóng chiến tranh, mà là sự giao hòa sâu thẳm giữa người với người và giữa người với Chúa. “Phúc thay ai xây dựng hòa bình”. Trong năm mới này, xin cho mỗi chúng ta trở thành những nhịp cầu, xóa bỏ những hố sâu ngăn cách, hàn gắn những đổ vỡ trong gia đình và giáo xứ. Người xây dựng hòa bình chính là người mang hình ảnh của Thiên Chúa rõ nét nhất. Hãy bắt đầu từ một nụ cười, một lời xin lỗi, một sự tha thứ chân thành để mùa xuân thực sự trở nên vĩnh cửu trong lòng chúng ta.
Sau cùng, Chúa nói về những kẻ bị bách hại vì sống công chính. Nghe có vẻ nặng nề cho một ngày vui như hôm nay, nhưng đó là thực tế của đức tin. Sống theo Tin Mừng đôi khi khiến chúng ta bị lạc lõng, bị châm chọc hay thậm chí là bị thiệt thòi. Nhưng Chúa khích lệ chúng ta hãy can đảm, vì phần thưởng Nước Trời là của chúng ta. Đừng sợ phải sống khác biệt, đừng sợ phải làm chứng cho sự thật trong năm Bính Ngọ này. Con ngựa của niềm tin phải dũng mãnh vượt qua những rào cản của sự gian dối để hướng về mục tiêu cuối cùng là ơn cứu độ.
Giờ phút này, khi chúng ta dâng lên Chúa năm mới Bính Ngọ với tất cả những dự định và ước mơ, chúng ta hãy xin Chúa cho Tám Mối Phúc này thấm sâu vào máu thịt mình. Đừng để Tết chỉ là những hình thức bên ngoài, nhưng hãy để Tết là cuộc đổi mới thật sự của tâm hồn. Ước gì mỗi ngày trong năm mới, chúng ta đều sống như những người được chúc phúc, biết mang niềm hy vọng và tình yêu của Chúa đến cho mọi người xung quanh.
Nguyện xin Chúa chúc lành cho công việc của chúng ta, cho cha mẹ, con cái và cho cả những người đang gặp gian nan khốn khó. Xin Đức Maria, Nữ Vương Hòa Bình, và Thánh Cả Giuse gìn giữ chúng ta trong suốt năm mới này. Chúc anh chị em một năm mới tràn đầy hồng ân, mạnh mẽ như sức ngựa và luôn vững bước trên đường đời với niềm tin yêu vào Đấng là khởi đầu và là cùng đích của mọi thời gian. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
LỄ GIAO THỪA – TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ
Trong không gian linh thiêng của đêm giao thừa, khi kim đồng hồ đang nhích dần về những giây phút cuối cùng của năm cũ để mở ra một hành trình mới mang tên Bính Ngọ, lòng người dường như cũng lắng lại. Tiếng pháo hoa vang rộn ngoài kia hay mùi trầm hương thoang thoảng trong ngôi thánh đường này đều đang nhắc nhở chúng ta về sự xoay vần của tạo hóa, về cái cũ đang qua đi và cái mới đang tượng hình. Giữa lằn ranh mỏng manh và đầy cảm xúc ấy, Giáo hội cho chúng ta nghe lại bài giảng trên núi của Đức Giê-su – Hiến chương Nước Trời. Đây không chỉ là một văn bản tôn giáo, mà là một bản tình ca về hạnh phúc, một chiếc kim chỉ nam cho hành trình ba trăm sáu mươi lăm ngày sắp tới mà mỗi người Kitô hữu chúng ta chuẩn bị dấn bước.
Mở đầu bài Tin Mừng, thánh Mát-thêu vẽ lên một khung cảnh rất đỗi bình an: Đức Giê-su thấy đám đông thì Người lên núi. Ngọn núi ấy không chỉ là một địa danh địa lý, mà là biểu tượng của sự gặp gỡ giữa đất và trời, giữa con người và Thiên Chúa. Khi Người ngồi xuống và các môn đệ đến gần, một cuộc đối thoại thân tình bắt đầu. Năm Bính Ngọ – năm của con ngựa, biểu tượng cho sức mạnh, sự bền bỉ và tốc độ. Thế nhưng, trước khi chúng ta “phi nước đại” vào những dự tính, những lo toan cơm áo gạo tiền hay những khát vọng công danh, Chúa Giê-su mời gọi chúng ta dừng chân lại bên chân núi để học cách “phúc”. Cái phúc của Chúa lạ lùng lắm, nó đi ngược lại hoàn toàn với những tiêu chuẩn của thế gian, và đó chính là bài học đầu tiên cho một năm mới an lạc.
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó”. Lời chúc phúc đầu tiên này chạm đến cốt lõi của đời sống đức tin. Trong một xã hội mà người ta đánh giá nhau qua số dư tài khoản, qua nhãn hiệu chiếc xe hay diện tích ngôi nhà, thì Chúa lại bảo kẻ nghèo là người có phúc. Nhưng hãy cẩn thận, “nghèo khó” ở đây không phải là sự túng quẫn về vật chất do lười biếng, mà là một thái độ tâm linh. Đó là tâm hồn của một người biết mình không có gì nếu không có Chúa, là người luôn mở lòng ra để được ân sủng lấp đầy. Năm mới này, liệu chúng ta có dám “nghèo đi” một chút cái tôi ích kỷ, nghèo đi sự tự mãn để nhường chỗ cho Thiên Chúa làm chủ đời mình? Khi ta trống rỗng, Chúa mới có thể đong đầy.
Tiếp đến là sự hiền lành. “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp”. Hình ảnh con ngựa Bính Ngọ thường gợi lên sự mạnh mẽ, đôi khi là sự hung hăng bạo liệt. Nhưng Chúa lại đề cao sự hiền lành. Hiền lành không phải là nhu nhược hay thấp kém, mà là sức mạnh được kiểm soát bởi tình thương. Giữa một thế giới đầy dẫy những tranh chấp, từ những cuộc cãi vã trong gia đình đến những xung đột ngoài xã hội, sự hiền lành chính là phương thuốc chữa lành. Người hiền lành là người biết nhường nhịn, biết lắng nghe và biết dùng sự ôn hòa để khuất phục lòng người. Có lẽ trong năm mới này, món quà quý giá nhất chúng ta có thể tặng cho người thân chính là sự dịu dàng trong lời nói và sự hiền hậu trong ánh mắt.
Một thực tế mà ai cũng sợ trong năm mới là sự sầu khổ. Ai đi lễ giao thừa cũng cầu mong vạn sự như ý, tỉ sự như mơ, chẳng ai muốn buồn đau. Vậy mà Chúa lại bảo: “Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an”. Chúa không chúc chúng ta gặp tai họa, nhưng Người thấu hiểu rằng kiếp người là một thung lũng nước mắt. Sự sầu khổ mà Chúa nói đến là nỗi đau của người biết chạnh lòng trước nỗi khổ của anh em, là nỗi buồn thánh thiện khi thấy mình còn nhiều lỗi phạm. Trong năm Bính Ngọ này, nếu có lúc nào đó mây đen kéo đến, nếu có khi nào đôi chân ta mỏi mệt vì những gánh nặng cuộc đời, hãy nhớ rằng Thiên Chúa là Đấng ủi an duy nhất không bao giờ bỏ rơi ta. Nước mắt rơi xuống chính là để đôi mắt được rửa sạch, để thấy Chúa rõ hơn.
Sống ở đời, ai cũng có những khát khao. Người khao khát quyền lực, kẻ khao khát tiền tài. Chúa Giê-su định hướng lại nỗi khát khao đó: “Phúc thay ai khát khao nên người công chính”. Công chính không phải là giữ luật một cách máy móc, mà là sống đúng phẩm giá làm người và làm con Chúa. Đó là sự khao khát cái thiện, khao khát sự thật và lẽ phải. Năm mới, khi chúng ta đặt ra những mục tiêu cho sự nghiệp, đừng quên đặt mục tiêu cho linh hồn. Hãy khát khao sự thánh thiện như người bộ hành khát nước giữa sa mạc, vì chỉ có Thiên Chúa mới làm cho chúng ta thỏa lòng thực sự.
“Phúc thay ai xót thương người”. Đây chính là chìa khóa của hạnh phúc trong cộng đoàn. Lòng xót thương là nhịp cầu nối kết những tâm hồn đổ vỡ. Trong năm qua, có thể chúng ta đã vô tình hay hữu ý làm tổn thương nhau, hoặc chúng ta đã khép lòng trước những tiếng kêu cứu của người nghèo khổ. Bước sang năm Bính Ngọ, xin cho trái tim chúng ta biết rung cảm trở lại. Xót thương không chỉ là bố thí, mà là biết thấu cảm, biết tha thứ cho những lỗi lầm của nhau. Khi ta mở tay ra trao ban lòng thương xót, chính là lúc ta mở lòng mình để đón nhận lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.
Một tâm hồn trong sạch là điều mà mỗi chúng ta đều hướng tới khi đứng trước ngưỡng cửa năm mới. “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa”. Trong sạch ở đây không chỉ là sự tinh khiết về luân lý, mà là một cái nhìn đơn sơ, không tạp niệm, không gian dối. Giữa một xã hội đầy rẫy những lọc lừa và mặt nạ, sống thật với chính mình và với Chúa là một thách đố lớn. Nhưng chỉ những ai có tâm hồn trong veo như nước suối mới có thể phản chiếu được khuôn mặt của Thiên Chúa. Ước gì trong năm mới này, chúng ta biết gột rửa tâm hồn mình qua bí tích Hòa giải, để đôi mắt đức tin được sáng láng mà nhận ra Chúa đang hiện diện trong từng biến cố của cuộc đời.
Hòa bình là lời chúc cửa miệng của mọi người trong dịp Tết. “Phúc thay ai xây dựng hòa bình”. Hòa bình không tự nhiên mà có, nó phải được “xây dựng”. Nó bắt đầu từ sự bình an trong tâm hồn mỗi người, lan tỏa ra gia đình và xã hội. Người xây dựng hòa bình là người biết bắc những nhịp cầu thay vì xây những bức tường, biết tìm điểm chung thay vì đào sâu dị biệt. Trong năm Bính Ngọ, xin Chúa cho mỗi người chúng ta trở thành những sứ giả của hòa bình, đem yêu thương vào nơi vạn thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục. Khi ta kiến tạo hòa bình, ta mới thực sự xứng đáng với danh hiệu là “con Thiên Chúa”.
Cuối cùng, Chúa Giê-su đưa ra một lời chúc phúc đầy cam go: “Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính”. Theo Chúa không phải lúc nào cũng là hoa hồng. Có những lúc sống lương thiện sẽ bị thua thiệt, sống trung thực sẽ bị chê cười, sống đạo đức sẽ bị coi là lạc hậu. Nhưng Chúa khích lệ chúng ta rằng Nước Trời là của những người dám sống khác biệt vì Tin Mừng. Đừng sợ hãi khi thế gian từ khước chúng ta, vì phần thưởng dành cho chúng ta trên trời là rất lớn. Con ngựa Bính Ngọ cần sự bền chí trên đường dài, và đức tin của chúng ta cũng cần sự kiên định như thế trước những sóng gió của thời đại.
Tám mối phúc thật không phải là những quy tắc khô khan, mà là chân dung của chính Chúa Giê-su. Khi chúng ta sống các mối phúc này, chúng ta đang để cho Chúa Giê-su sống lại trong mình. Đêm giao thừa này, khi chúng ta thắp nén nhang thơm trên bàn thờ gia tiên, khi chúng ta trao nhau những lời chúc tụng tốt đẹp, hãy mang theo bản Hiến chương này như một hành trang quý giá nhất. Năm Bính Ngọ có thể sẽ có những cung đường bằng phẳng, cũng có thể có những đoạn dốc khúc khuỷu, nhưng nếu chúng ta đi cùng Chúa và đi theo con đường của Tám mối phúc, chúng ta chắc chắn sẽ về tới đích của hạnh phúc đích thực.
Lạy Chúa, Chúa là chủ của thời gian và lịch sử. Xin chúc phúc cho những ngày tháng sắp tới của chúng con. Xin cho mỗi người trong gia đình chúng con, trong giáo xứ chúng con, biết đón nhận lời Chúa hôm nay như một hạt giống lành, để gieo vãi vào những luống cày của năm mới. Xin cho chúng con biết nghèo khó để giàu có trong Chúa, biết hiền lành để chinh phục thế gian, biết sầu khổ để được an ủi, biết khát khao để được lấp đầy, biết xót thương để được xót thương, biết trong sạch để thấy Chúa và biết xây dựng hòa bình để xứng là con Chúa.
Nguyện xin ơn lành của Thiên Chúa Ba Ngôi, qua lời bầu cử của Đức Trinh Nữ Maria và Thánh Cả Giuse, tuôn đổ xuống trên mỗi gia đình trong năm mới Bính Ngọ này. Xin cho niềm vui của đêm giao thừa kéo dài suốt cả năm, không phải bằng những tiếng cười rỗng tuếch, mà bằng niềm an bình sâu thẳm của người biết mình được Chúa yêu thương và chúc phúc. Chúc mừng năm mới tất cả anh chị em! Hãy vững tin mà bước tới, vì Chúa đang đi cùng chúng ta trên mọi nẻo đường của mùa xuân vĩnh cửu.
Lm. Anmai, CSsR
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ – LỄ GIAO THỪA
Trong bầu khí linh thiêng của giờ phút giao hòa giữa trời và đất, khi hơi thở của mùa xuân đang nhẹ nhàng chạm vào từng nhành mai, gốc đào, chúng ta dừng lại để lắng nghe nhịp đập của thời gian. Năm Ất Tỵ vừa khép lại với biết bao thăng trầm, và giờ đây, ngưỡng cửa của năm mới Bính Ngọ đang mở ra, rực rỡ và tràn đầy hy vọng như ánh bình minh đang lên. Giây phút Giao Thừa không chỉ là một cột mốc trên tờ lịch, mà là một khoảng lặng thiêng liêng để con người đối diện với Đấng Tạo Hóa, để dâng lời tạ ơn và để kiếm tìm một lối sống mới cho hành trình phía trước. Giữa tiếng pháo hoa rộn rã và hương trầm nghi ngút, Giáo hội đặt vào lòng chúng ta bản Hiến chương Nước Trời – Tám Mối Phúc Thật. Đây không phải là một bộ luật khắt khe, mà là một bài ca hy vọng, một lời mời gọi yêu thương mà Đức Giê-su đã cất lên từ đỉnh núi năm xưa, và hôm nay, Người lại thì thầm bên tai mỗi người chúng ta trong ngày đầu xuân mới này.
Khi Đức Giê-su lên núi và ngồi xuống, Người không chỉ đứng ở một vị thế cao hơn để giảng dạy, mà Người đang mở ra một không gian của sự gặp gỡ. “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” Lời chúc phúc đầu tiên này dường như đi ngược lại với lẽ thường của thế gian, nhất là trong những ngày Tết, khi ai cũng cầu chúc cho nhau sự giàu sang, phú quý, “tiền vào như nước”. Thế nhưng, cái “nghèo khó” mà Chúa nói đến ở đây không phải là sự bần cùng về vật chất, mà là một thái độ nội tâm: sự khiêm nhường nhận ra mình hoàn toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa. Trong năm Bính Ngọ này, hình ảnh con ngựa mạnh mẽ, phóng khoáng có thể nhắc nhở chúng ta về sức mạnh và sự tự do, nhưng tâm hồn nghèo khó dạy chúng ta biết kìm cương con ngựa của lòng kiêu hãnh. Nghèo khó tâm linh là để cho Thiên Chúa chiếm trọn trái tim mình, để không bị những lo toan vật chất hay những hư danh hão huyền làm mờ mắt. Khi ta biết buông bỏ sự chiếm hữu, ta lại sở hữu được cả Nước Trời.
Tiếp nối dòng chảy của ân sủng, Chúa chúc phúc cho những kẻ hiền lành. Giữa một thế giới đầy dẫy những tranh chấp, quyền lực và sự hung hãn, sự hiền lành thường bị coi là yếu đuối. Nhưng trong cái nhìn của đức tin, hiền lành là sức mạnh của một tâm hồn đã tìm thấy sự bình an nơi Chúa. Người hiền lành không dùng bạo lực để chiếm đoạt, không dùng lời lẽ cay độc để hạ thấp người khác. Họ như làn gió xuân nhẹ nhàng làm dịu đi những vết thương của cuộc đời. “Đất Hứa” mà người hiền lành nhận được không phải là lãnh thổ địa lý, mà là sự tôn trọng và tình yêu trong lòng người, là sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Năm mới này, chúng ta hãy học cách mỉm cười với những nghịch cảnh, học cách bao dung với những khiếm khuyết của anh em, để sự hiền lành trở thành bộ y phục đẹp nhất mà chúng ta khoác lên mình trong những ngày xuân.
Đức Giê-su cũng không quên những giọt nước mắt: “Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.” Có lẽ trong đêm giao thừa này, vẫn còn đó những gia đình khuyết vắng người thân, những tâm hồn đang rỉ máu vì cô đơn hay thất bại. Chúa không hứa xóa sạch mọi nỗi đau, nhưng Người hứa sẽ hiện diện trong chính nỗi đau đó. Sự sầu khổ theo tinh thần Tin Mừng là nỗi đau trước sự dữ, là lòng trắc ẩn trước nỗi khổ của đồng loại. Khi chúng ta biết khóc với người khóc, chúng ta mở lòng mình ra để đón nhận sự an ủi từ chính Thiên Chúa. Mùa xuân không chỉ có hoa nở rộ, mà còn có cả những mầm xanh trỗi dậy từ lớp đất lạnh giá của mùa đông. Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt chúng ta bằng bàn tay dịu hiền của Người, nếu chúng ta dám tin tưởng trao phó mọi ưu phiền cho Người.
Khát khao nên người công chính là một lời mời gọi dấn thân mãnh liệt. Trong năm Bính Ngọ, với biểu tượng của sự bền bỉ và tốc độ, mỗi chúng ta được mời gọi chạy đua trên con đường thánh thiện. Sự công chính không chỉ là giữ đúng các lề luật, mà là một niềm khao khát thực thi ý muốn của Thiên Chúa trong mọi ngõ ngách của cuộc sống. Đó là cơn đói khát sự thật, cơn khát công lý cho những người bị áp bức. Khi chúng ta đặt Thiên Chúa lên trên hết mọi sự, khi chúng ta khao khát Người hơn cả cơm ăn áo mặc, Thiên Chúa sẽ cho chúng ta được thỏa lòng. Một mùa xuân đích thực là mùa xuân mà ở đó con người sống ngay thẳng với nhau, không gian dối, không trục lợi, nhưng cùng nhau xây dựng một xã hội tràn ngập hơi ấm của sự công chính.
Lòng xót thương chính là linh hồn của đạo yêu thương. “Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.” Chữ “Tết” của người Việt mang đậm tính nhân văn qua việc thăm viếng, chúc tuổi và giúp đỡ những người nghèo khổ. Đức Giê-su nâng tầm lòng nhân ái tự nhiên lên thành một mối phúc thần linh. Xót thương không chỉ là bố thí, mà là thấu cảm, là mang lấy nỗi đau của người khác vào lòng mình. Khi chúng ta mở lòng ra với những người bị lãng quên bên lề xã hội, chúng ta đang mở cửa trái tim mình cho lòng thương xót của Chúa tuôn đổ vào. Năm Bính Ngọ, hãy để đôi chân chúng ta nhanh nhẹn như ngựa chiến đến với những mảnh đời bất hạnh, để đôi tay chúng ta biết nâng đỡ những kẻ sa ngã, vì chỉ khi biết xót thương, chúng ta mới thực sự trở nên giống Thiên Chúa, Đấng là nguồn mạch của mọi lòng thương xót.
Sự trong sạch trong tâm hồn là điều kiện để được nhìn thấy Thiên Chúa. Trong những ngày đầu năm, chúng ta thường dọn dẹp nhà cửa, sơn sửa lại mọi thứ cho mới mẻ. Nhưng Chúa mời gọi chúng ta dọn dẹp cả đền thờ tâm hồn. Một tâm hồn trong sạch là một tâm hồn không chia sẻ, không vụ lợi, không bị vẩn đục bởi những ý đồ đen tối. Khi tâm hồn trong trẻo như làn nước mùa thu, chúng ta sẽ thấy Chúa hiện diện trong mọi sự: trong ánh mắt của trẻ thơ, trong nụ cười của người già, trong vẻ đẹp của thiên nhiên và cả trong những biến cố thăng trầm của cuộc đời. Nhìn thấy Chúa ngay ở đời này qua con mắt đức tin chính là thiên đàng sớm cho mỗi người chúng ta.
Hòa bình không chỉ là vắng bóng chiến tranh, mà là hoa trái của công lý và tình yêu. “Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.” Người xây dựng hòa bình là người biết bắc những nhịp cầu thay vì xây những bức tường, biết tháo gỡ những nút thắt của hận thù bằng sợi dây của sự tha thứ. Trong gia đình, hòa bình bắt đầu từ sự nhường nhịn giữa vợ chồng, sự kính trọng của con cái đối với cha mẹ. Ngoài xã hội, hòa bình đến từ sự tôn trọng sự thật và phẩm giá con người. Trở thành “con Thiên Chúa” là một tước hiệu cao quý nhất, và tước hiệu ấy chỉ dành cho những ai dám hy sinh cái tôi riêng tư để kiến tạo sự hiệp nhất. Xin Chúa ban cho chúng ta một năm mới an bình, không chỉ ngoài môi miệng, mà sâu thẳm trong từng hành động kiến tạo hòa bình.
Cuối cùng, Chúa nói về sự bách hại. Nghe có vẻ nghịch lý khi nói về bách hại trong ngày vui Tết, nhưng đó là thực tế của những ai dám sống theo Tin Mừng. Sống công chính đôi khi khiến chúng ta bị cô lập, bị chế giễu, thậm chí bị tổn thương. Nhưng Chúa an ủi rằng: “Nước Trời là của họ.” Sự trung thành với niềm tin trong những hoàn cảnh khó khăn nhất chính là bằng chứng hùng hồn nhất về tình yêu của chúng ta dành cho Chúa. Năm Bính Ngọ, với sức mạnh tự tại, xin cho chúng ta đủ can đảm để bảo vệ đức tin, bảo vệ lẽ phải, dù phải lội ngược dòng nước của thói đời. Phần thưởng của chúng ta không nằm ở những lời khen tặng chóng qua, mà nằm ở vinh quang vĩnh cửu nơi Thiên Quốc.
Lạy Chúa là Chúa của mùa xuân và thời gian, khi chúng con chuẩn bị bước vào những ngày Tết cổ truyền, xin cho những lời chúc phúc của Ngài thấm sâu vào tâm khảm chúng con. Xin cho năm Bính Ngọ này trở thành một hành trình đức tin đầy hứng khởi, nơi chúng con không chỉ tìm cầu những may mắn trần gian, mà khát khao những giá trị vĩnh cửu của Nước Trời. Xin ban cho mỗi gia đình sự ấm êm, cho quê hương đất nước sự thịnh vượng, và cho mỗi tâm hồn được tràn đầy nhựa sống của ân sủng. Ước gì mỗi ngày trong năm mới, chúng con đều sống như những người được chúc phúc, mang niềm vui của Tám Mối Phúc đến cho mọi người chúng con gặp gỡ. Mùa xuân thực sự sẽ đến khi chúng con biết yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương chúng con.
Nguyện xin Mẹ Maria, Nữ Vương Hòa Bình, và Thánh Cả Giuse gìn giữ chúng con trong suốt năm mới này. Xin các ngài dạy chúng con biết lắng nghe và vâng theo ý Chúa như các ngài đã từng thực hiện. Trong sự tin yêu phó thác, chúng ta hãy mở lòng đón nhận phúc lành của Chúa và cùng nhau bước vào năm mới Bính Ngọ với tất cả niềm tin yêu, hy vọng và lòng nhiệt thành của những môn đệ Chúa Ki-tô. Chúc mừng năm mới, chúc mừng mùa xuân của ân sủng và tình yêu Thiên Chúa đang tuôn đổ xuống trên mỗi người chúng ta. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ THÁNH LỄ GIAO THỪA
Trong giờ phút linh thiêng của đất trời chuyển mình, khi kim đồng hồ dần chạm đến ranh giới giữa năm cũ và năm mới, chúng ta quy tụ nơi đây để dâng Thánh lễ Giao Thừa. Ngoài kia, người người chuẩn bị pháo hoa, chuẩn bị lời chúc, chuẩn bị những cái bắt tay đầu năm. Còn chúng ta, chúng ta chuẩn bị tâm hồn. Bởi vì đối với người Kitô hữu, bước sang năm mới không chỉ là thay một tờ lịch, mà là đặt lại cuộc đời mình dưới ánh sáng của Thiên Chúa.
Bài đọc sách Dân số nhắc lại lời chúc lành rất quen thuộc: “Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em. Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em. Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em.” Đây không phải chỉ là một công thức cổ xưa. Đây là trái tim của Tết. Bởi vì điều con người mong nhất khi bước sang năm mới chính là được chúc lành, được gìn giữ và được bình an.
Tôi vẫn nhớ mỗi dịp Tết, khi còn bé, chỉ cần nghe cha mẹ chúc một câu đơn sơ thôi cũng thấy lòng ấm áp. Nhưng hôm nay, Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta. Ngài không chỉ nói một lời xã giao. Ngài đặt chúng ta “dưới quyền bảo trợ của danh Ngài”. Nghĩa là cả năm mới này, chúng ta không bước đi một mình. Danh Chúa che chở chúng ta. Bàn tay Chúa nâng đỡ chúng ta. Ánh mắt Chúa dõi theo chúng ta.
Đáp ca nhắc đi nhắc lại: “Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa, là Đấng dựng nên cả đất trời.” Bao nhiêu lo lắng của năm mới bỗng chốc hiện lên trong lòng mỗi người. Sức khỏe có còn không? Công việc có thuận lợi không? Gia đình có bình an không? Con cái có ngoan ngoãn không? Đất nước có yên vui không? Nhưng giữa tất cả những câu hỏi ấy, Thánh vịnh trả lời bằng một xác tín: Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa.
Chúa không ngủ quên. Chúa không chợp mắt. Ngày sáu khắc, đêm năm canh, Người vẫn canh giữ. Câu Thánh vịnh ấy làm tôi xúc động. Bởi vì có những đêm giao thừa, người ta vui chơi, còn có những đêm giao thừa, ai đó lặng lẽ khóc. Có người vừa trải qua một năm mất mát. Có người vừa tiễn đưa người thân. Có người đang mang trong lòng một căn bệnh. Nhưng Lời Chúa khẳng định: Đấng gìn giữ Ítraen không chợp mắt ngủ quên cho đành. Nghĩa là trong những đêm tối nhất, Chúa vẫn thức.
Bài đọc thứ hai của thánh Phaolô vang lên như một chương trình sống cho năm mới: “Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh.” Vui mừng luôn mãi – nghe thì dễ, sống mới khó. Nhưng niềm vui Kitô giáo không phải là tiếng cười ồn ào bên ngoài. Đó là niềm vui của người biết mình được Chúa yêu. Dù hoàn cảnh thế nào, vẫn có một lý do để tạ ơn.
Đầu năm, người ta thường chúc nhau vạn sự như ý. Nhưng làm sao mọi sự đều như ý mình? Sẽ có những điều trái ý. Sẽ có những biến cố không mong chờ. Vì thế, Lời Chúa không dạy ta chỉ tạ ơn khi thuận lợi, mà “tạ ơn trong mọi hoàn cảnh”. Chính trong hoàn cảnh không như ý, đức tin mới trưởng thành. Chính trong thử thách, lòng tín thác mới được tinh luyện.
Thánh Phaolô còn nhắc: “Đừng dập tắt Thần Khí.” Có khi nào trong năm cũ, chúng ta đã dập tắt Thần Khí bằng sự nguội lạnh? Có khi nào chúng ta đã khinh thường điều tốt, để rồi chạy theo điều xấu? Giao thừa là lúc nhìn lại. Không phải để tự trách mình mãi, nhưng để can đảm làm mới lại.
Rồi Tin Mừng Bát Phúc mở ra một chân trời khác cho năm mới. Đức Giêsu lên núi và dạy rằng: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” Năm mới, ai cũng mong giàu hơn. Nhưng Chúa lại chúc phúc cho người nghèo khó trong tâm hồn. Nghèo khó ở đây không phải là thiếu thốn vật chất, mà là biết mình cần Chúa. Biết rằng mọi sự mình có là hồng ân.
“Phúc thay ai hiền lành.” Giữa một xã hội cạnh tranh, hiền lành có vẻ yếu thế. Nhưng chính hiền lành mới làm nên sức mạnh bền vững. Gia đình nào biết hiền lành với nhau, gia đình ấy sẽ bình an. Cộng đoàn nào biết hiền lành, cộng đoàn ấy sẽ vững bền.
“Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được ủi an.” Có thể năm qua chúng ta đã sầu khổ. Nhưng lời Chúa hứa có ủi an. Không phải ủi an rẻ tiền, mà là sự nâng đỡ từ chính Thiên Chúa. “Phúc thay ai khát khao nên người công chính.” Đầu năm, ta đặt nhiều mục tiêu. Nhưng mục tiêu lớn nhất vẫn phải là nên thánh. Là sống công chính trước mặt Chúa.
“Phúc thay ai xót thương người.” Tết là dịp sum họp, nhưng cũng là dịp nhớ đến những người nghèo. Nếu năm mới chỉ khép lại trong niềm vui của riêng mình mà quên người thiếu thốn, thì niềm vui ấy chưa trọn. “Phúc thay ai xây dựng hòa bình.” Hòa bình bắt đầu từ trong gia đình, từ những lời xin lỗi, từ những tha thứ âm thầm.
Và cuối cùng, “Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính.” Lời này làm ta suy nghĩ. Sống theo Bát Phúc không phải lúc nào cũng được vỗ tay. Có khi bị hiểu lầm. Có khi bị thiệt thòi. Nhưng Nước Trời là phần thưởng.
Trong giờ phút Giao Thừa này, tôi cảm thấy lòng mình lắng lại. Bao nhiêu ồn ào của cuộc sống như lùi xa. Trước mặt tôi là Thánh Thể – Đức Giêsu Kitô, Đấng “vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời.” Năm cũ qua đi. Năm mới đến. Con người đổi thay. Hoàn cảnh đổi thay. Nhưng Chúa không đổi thay.
Chính sự trung tín của Chúa là nền tảng cho hy vọng của chúng ta. Có thể ta yếu đuối, nhưng Chúa trung thành. Có thể ta thất hứa, nhưng Chúa không thất hứa. Có thể ta quên Chúa, nhưng Chúa không quên ta.
Đêm nay, trước thềm năm mới Bính Ngọ, tôi chỉ xin một điều cho mình và cho mọi người: xin cho chúng ta bước đi trong năm mới với tâm hồn nghèo khó, với lòng tín thác, với trái tim biết tạ ơn. Xin cho gia đình chúng ta được Chúa chúc lành và gìn giữ. Xin cho người già được bình an. Xin cho người trẻ biết sống lý tưởng. Xin cho những ai đang đau khổ được ủi an.
Và nếu năm mới có những thử thách, xin cho chúng ta nhớ rằng “Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa.” Không phải ở tiền bạc. Không phải ở quyền lực. Không phải ở tài năng. Nhưng ở nơi danh Chúa – Đấng dựng nên cả đất trời.
Giao thừa là khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng ân sủng của Chúa thì không ngắn ngủi. Nó kéo dài từ giờ đây cho đến mãi muôn đời. Ước gì khi tiếng chuông năm mới vang lên, lòng chúng ta cũng vang lên một lời thưa: Lạy Chúa, con tín thác nơi Ngài.
Lm. Anmai, CSsR
TẾT NGUYÊN ĐÁN – NĂM BÍNH NGỌ: PHÚC LÀNH CỦA CHÚA TRONG ĐÊM GIAO THỪA
Đêm nay, khi tiếng pháo giao thừa vang vọng khắp nơi, khi những cành mai vàng nở rộ đón chào năm mới Bính Ngọ, chúng ta quây quần trong nhà thờ này để dâng Thánh lễ Giao thừa. Tôi đứng đây, như một người cha già trong gia đình đức tin, lòng tràn đầy xúc động. Tết đến, xuân về, lòng người nao nao nhớ về cội nguồn, về những lời chúc phúc từ ông bà, cha mẹ. Và đêm nay, qua các bài đọc Thánh Kinh, Chúa cũng đang chúc phúc cho chúng ta, như một lời mời gọi bước vào năm mới với hy vọng và bình an. Tôi muốn chia sẻ với anh chị em những suy tư từ trái tim mình, như đang ngồi bên bếp lửa ấm cúng, kể chuyện đời thường nhưng thấm đẫm Lời Chúa.
Hãy bắt đầu từ Ca nhập lễ: “Của xin Đấng tạo thành trời đất xuống cho đoàn con muôn ngàn phúc cả từ núi thánh Xi-on.” Lời ca ấy vang lên, khiến tôi nhớ đến những đêm giao thừa xưa, khi cả nhà quây quần bên mâm cỗ tất niên, cầu xin ông bà tổ tiên phù hộ. Nhưng đêm nay, chúng ta cầu xin Đấng Tạo Hóa, từ núi thánh Xi-on, nơi biểu tượng của sự hiện diện Chúa giữa dân Người. Phúc lành ấy không phải là những bao lì xì đỏ chót, hay những lời chúc “phát tài phát lộc” chóng qua, mà là muôn ngàn phúc cả, bền vững từ trời cao. Anh chị em ơi, năm Bính Ngọ này, con ngựa phi nhanh, tượng trưng cho sự năng động, nhưng cũng nhắc nhở chúng ta đừng chạy theo những phù vân thế tục. Hãy dừng lại, xin Chúa ban phúc từ núi thánh, để năm mới của chúng ta là năm của ơn Chúa, chứ không phải năm của lo toan trần thế.
Bài đọc 1 từ sách Dân Số: “Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em! Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em, và dủ lòng thương anh em! Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn, và ban bình an cho anh em!” Đây là lời chúc lành của A-ha-ron dành cho dân Ít-ra-en, và Chúa bảo rằng: “Chúc như thế là đặt con cái Ít-ra-en dưới quyền bảo trợ của danh Ta, và Ta sẽ chúc lành cho chúng.” Tôi đọc những lời này, lòng chợt ấm áp như được ôm ấp bởi tình yêu Chúa. Trong văn hóa Việt Nam chúng ta, Tết là dịp chúc tụng nhau: “An khang thịnh vượng”, “Vạn sự như ý”. Nhưng lời chúc của Chúa sâu sắc hơn nhiều. Đó là chúc lành và gìn giữ – Chúa giữ gìn chúng ta khỏi những cạm bẫy của năm cũ, những thất bại, những đau thương. Năm Giáp Ngọ qua đi với bao biến cố: dịch bệnh, thiên tai, kinh tế khó khăn. Nhiều gia đình mất mát, nhiều người trẻ lạc lối. Nhưng Chúa chúc lành, nghĩa là Người ban sức mạnh để chúng ta đứng dậy, bước vào năm Bính Ngọ với hy vọng mới.
Tôi nhớ một câu chuyện nhỏ từ chính cuộc đời mình. Hồi còn trẻ, tôi hay lang thang trên những con phố Sài Gòn đêm giao thừa, nhìn mọi người hối hả. Lúc ấy, tôi chưa nhận ra phúc lành của Chúa. Nhưng khi bước vào đời tu, tôi hiểu rằng lời chúc “Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em” chính là nụ cười của Chúa, như nụ cười của mẹ nhìn con thơ. Chúa dủ lòng thương – Người thương xót những yếu đuối của chúng ta. Và cuối cùng, “ban bình an” – bình an không phải là không có sóng gió, mà là có Chúa đồng hành. Anh chị em, trong năm Bính Ngọ này, hãy để lời chúc lành này trở thành kim chỉ nam. Khi chúc Tết nhau, hãy thêm lời cầu xin Chúa ban phúc, để những lời chúc không chỉ là hình thức, mà là cầu nối với Thiên Chúa.
Đáp ca từ Thánh vịnh 121: “Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa, là Đấng dựng nên cả đất trời.” Lời đáp ấy lặp đi lặp lại, như nhịp điệu của tiếng trống hội Tết, nhắc nhở chúng ta nhìn lên Chúa. “Tôi ngước mắt nhìn lên rặng núi, ơn phù hộ tôi đến tự nơi nao? Ơn phù hộ tôi đến từ Đức Chúa là Đấng dựng nên cả đất trời.” Anh chị em, Tết Việt Nam là dịp nhìn về cội nguồn: thăm mộ ông bà, sum họp gia đình. Nhưng Thánh vịnh mời chúng ta nhìn cao hơn, lên rặng núi – biểu tượng của Chúa, Đấng Tạo Hóa. Không phải từ những ngọn núi vật chất, mà từ Chúa, ơn phù hộ đến.
Tôi hay suy nghĩ về câu: “Xin Đấng gìn giữ bạn đừng để bạn lỡ chân trật bước, xin Người chớ ngủ quên.” Chúa không ngủ quên, Người luôn canh giữ. Trong năm cũ, bao lần chúng ta lỡ chân: lỡ lời với vợ chồng, lỡ bước trong công việc, lỡ quên cầu nguyện. Nhưng Chúa gìn giữ Ít-ra-en, và gìn giữ chúng ta. “Chính Chúa là Đấng canh giữ bạn, chính Chúa là Đấng vẫn chở che, Người luôn luôn ở gần kề.” Gần kề như thế nào? Như vầng mặt trời ban ngày, mặt trăng ban đêm – Chúa bảo vệ chúng ta khỏi mọi bất hạnh. “Ngày sáu khắc, vầng ô không tác họa, đêm năm canh, vành nguyệt chẳng hại chi.” Trong văn hóa Á Đông, mặt trời và mặt trăng tượng trưng cho âm dương hài hòa, và Chúa chính là sự hài hòa ấy.
Rồi “Chúa giữ gìn bạn khỏi mọi điều bất hạnh, giữ gìn cho sinh mệnh an toàn. Chúa giữ gìn bạn lúc ra vào lui tới, từ giờ đây cho đến mãi muôn đời.” Lời này khiến tôi nghĩ đến những chuyến đi về Tết: tắc đường, mệt mỏi, nhưng Chúa giữ gìn. Năm Bính Ngọ, con ngựa tượng trưng cho sự di chuyển nhanh chóng, hãy để Chúa giữ gìn những bước chân của chúng ta. Đừng để năm mới trôi qua trong hối hả, mà hãy dừng lại, ngước mắt lên Chúa, xin ơn phù hộ. Mỗi sáng mai năm mới, hãy đọc Thánh vịnh này, để ơn Chúa thấm vào lòng.
Bài đọc 2 từ thư Thánh Phao-lô gửi Thê-xa-lô-ni-ca: “Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh.” Lời khuyên ấy đơn giản nhưng sâu sắc. Vui mừng luôn mãi – Tết là dịp vui, nhưng Thánh Phao-lô nói vui mừng luôn, không chỉ ba ngày Tết. Cầu nguyện không ngừng – không phải chỉ trong Thánh lễ, mà trong mọi lúc: khi gói bánh chưng, khi chúc Tết, khi sum họp. Tạ ơn trong mọi hoàn cảnh – năm cũ có vui buồn, nhưng hãy tạ ơn Chúa vì tất cả.
Tiếp: “Anh em đừng dập tắt Thần Khí. Chớ khinh thường ơn nói tiên tri. Hãy cân nhắc mọi sự: điều gì tốt thì giữ; còn điều xấu dưới bất cứ hình thức nào thì lánh cho xa.” Trong năm mới, chúng ta hay lập kế hoạch: bỏ thói xấu, giữ điều tốt. Thánh Phao-lô nhắc nhở chính điều đó. Đừng dập tắt Thần Khí – đừng để những cám dỗ Tết (rượu chè, cờ bạc) dập tắt lửa đức tin. Cân nhắc mọi sự – như cân nhắc mâm cỗ Tết, chọn những gì tốt đẹp.
Rồi lời cầu chúc: “Nguyện chính Thiên Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hoá toàn diện con người anh em, để thần trí, tâm hồn và thân xác anh em, được gìn giữ vẹn toàn… Đấng kêu gọi anh em là Đấng trung thành: Người sẽ thực hiện điều đó.” Chúa thánh hóa chúng ta toàn diện: thân xác (sức khỏe năm mới), tâm hồn (bình an nội tâm), thần trí (đức tin vững mạnh). Và kết thúc: “Xin anh em cũng cầu nguyện cho chúng tôi nữa. Tất cả anh em hãy hôn chào nhau một cách thánh thiện. Chúc anh em được đầy ân sủng của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.” Như lời chúc Tết, nhưng thánh thiện hơn: hôn chào nhau, cầu nguyện cho nhau.
Áp dụng vào Tết Bính Ngọ: hãy vui mừng, cầu nguyện, tạ ơn. Khi sum họp, hãy cầu nguyện chung, tạ ơn Chúa vì năm cũ. Đừng để Tết trở thành dịp ăn chơi, mà là dịp thánh hóa gia đình.
“Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.” Hiền lành trong gia đình Tết: tránh cãi vã, tha thứ.
“Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.” Năm cũ có sầu khổ, Chúa ủi an trong năm mới.
“Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.” Khát khao công chính – sống ngay thẳng trong năm Bính Ngọ.
“Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.” Tết là dịp thương xót: thăm người nghèo, chia sẻ.
“Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.” Trong sạch khỏi những dơ bẩn năm cũ.
“Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.” Hòa bình trong gia đình, xã hội.
“Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.” Dũng cảm sống đức tin.
Anh chị em, Các Mối Phúc là bản đồ cho năm mới. Không phải “phát tài”, mà “phúc thay” – hạnh phúc thật từ Chúa.
Kết thúc bài giảng này, lòng tràn đầy hy vọng. Năm mới, xin Chúa ban phúc lành, bình an. Hãy sống Các Mối Phúc, cầu nguyện không ngừng, tạ ơn luôn mãi. Chúc anh chị em một năm Bính Ngọ tràn đầy ơn Chúa.
Lm. Anmai, CSsR



