Góc tư vấn

DƯỚI ÁNH ĐÈN ĐỨC TIN (Truyện ngắn của Lm. Anmai, CSsR)

DƯỚI ÁNH ĐÈN ĐỨC TIN

Thị trấn nhỏ ven sông nơi Mai sống mang một vẻ đẹp yên bình hiếm có. Những con đường lát đá quanh co chạy dọc bờ sông, nơi dòng nước lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ mỗi buổi sớm mai. Hàng cây phượng vĩ già cỗi rợp bóng mát, và tiếng chuông nhà thờ Hy Vọng vang lên đều đặn mỗi ngày, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của Chúa giữa đời thường. Với Mai, nhà thờ không chỉ là nơi cầu nguyện, mà còn là chốn chị tìm về mỗi khi lòng mình rối bời.

Mai sinh ra trong một gia đình Công giáo đạo gốc. Từ nhỏ, chị đã quen với những buổi đọc kinh tối cùng gia đình, nơi cha mẹ dạy chị về tình yêu thương, lòng tha thứ, và sự hy sinh mà Chúa Giêsu đã truyền dạy qua cuộc đời Ngài. Mẹ chị, bà Hạnh, là một người phụ nữ hiền lành, luôn nhắc nhở chị rằng: “Con ơi, sống ở đời, dù có khó khăn đến đâu, cứ đặt niềm tin vào Chúa, Ngài sẽ dẫn lối.” Những lời ấy in sâu vào tâm trí Mai, trở thành kim chỉ nam cho chị suốt cuộc đời.

Khi lớn lên, Mai gặp Hùng trong một buổi lễ ở giáo xứ. Hùng cao lớn, đẹp trai, và mang dáng vẻ của một người đàn ông tự tin. Anh xuất thân từ một gia đình Công giáo lâu đời, thường xuyên tham gia các hoạt động ở nhà thờ, từ hát thánh ca đến phụ giúp cha xứ trong những dịp lễ lớn. Mai yêu Hùng bởi sự nhiệt tình ấy, tin rằng anh sẽ là người chồng, người cha mẫu mực, cùng chị xây dựng một gia đình hạnh phúc dưới sự che chở của Chúa. Nhưng sau ngày cưới, giấc mơ ấy dần tan vỡ.

Hùng không phải là người như chị từng nghĩ. Bên ngoài, anh vẫn giữ vẻ đạo mạo, thường xuyên xuất hiện ở giáo xứ để giữ thể diện, nhưng trong gia đình, anh lạnh lùng, thờ ơ. Anh không còn cùng Mai đọc kinh tối, không còn ngồi lại trò chuyện với chị như những ngày đầu. Điều khiến Mai đau lòng nhất là cách anh đối xử với hai đứa con trai: Nam, 15 tuổi, và Phong, 12 tuổi. Hùng không dạy con bằng tình yêu mà bằng sự so sánh, gieo vào lòng chúng những hạt giống của ganh đua và thù hận.

Một buổi tối, trong căn nhà nhỏ của họ, không khí bữa cơm gia đình trở nên nặng nề. Nam, trong lúc múc canh, vô tình làm đổ một ít ra bàn. Hùng lập tức quát lớn:

  • “Mày lớn đầu mà không làm được gì ra hồn à? Nhìn thằng Phong kìa, nó nhỏ mà khéo hơn mày gấp trăm lần!”
    Nam đỏ mặt, cúi đầu im lặng. Phong, nghe bố khen, liếc anh trai với ánh mắt đắc thắng. Mai ngồi đó, lòng đau như cắt. Chị biết Hùng đang vô tình đẩy hai anh em xa nhau, biến tình thân thành sự cạnh tranh không lành mạnh.

Chị nhẹ nhàng lên tiếng, giọng dịu dàng nhưng kiên định:

  • “Anh à, con nó lỡ tay thôi. Anh đừng nói vậy, kẻo tụi nhỏ buồn.”
    Hùng quay sang, đôi mắt long lên giận dữ:
  • “Cô thì biết gì mà dạy tôi? Cô nghiêm khắc quá nên tụi nó hư đấy! Tôi là cha, tôi muốn dạy sao thì dạy!”
    Mai im lặng, nuốt nước mắt vào lòng. Chị biết nếu cãi lại, mọi chuyện sẽ chỉ tồi tệ hơn. Nhưng trong lòng chị, một câu hỏi cứ day dứt: “Chúa ơi, con đã làm gì sai để gia đình con ra nông nỗi này?”

Không chỉ Hùng, gia đình bên chồng cũng là một thử thách lớn với Mai. Anh Tuấn, anh trai của Hùng, là một người nổi bật trong giáo xứ Hy Vọng. Anh dạy giáo lý hôn nhân, thường xuyên đứng trước giáo dân để chia sẻ về tình yêu đôi lứa, sự chung thủy và trách nhiệm trong đời sống gia đình. Với giọng nói trầm ấm và vẻ ngoài đạo mạo, Tuấn được nhiều người kính nể. Nhưng đằng sau những lời lẽ hoa mỹ ấy là một con người hoàn toàn trái ngược.

Tuấn không chỉ biết mà còn ủng hộ em gái mình, chị Lan, ngoại tình với một người đàn ông đã có vợ. Lan, một người phụ nữ sắc sảo, thích khoe mẽ, thường xuyên đến nhà Mai để kể về “tình yêu đích thực” của mình. Một lần, khi hai người ngồi trong bếp, Lan cười lớn, giọng đầy tự hào:

  • “Chị Mai à, đời này phải sống cho mình chứ. Anh ấy tuy có vợ, nhưng anh ấy yêu tôi thật lòng. Chồng chị thì sao nổi, khô khan như khúc gỗ!”

Mai sững sờ trước lời nói ấy. Chị nhẹ nhàng khuyên:

  • “Lan, em còn trẻ, sao không tìm một người xứng đáng? Người ta đã có gia đình, em làm vậy là sai với lời Chúa dạy. Chị nói thật lòng, vì chị thương em.”
    Lan cười khẩy, ánh mắt đầy mỉa mai:
  • “Chị tưởng mình thánh thiện lắm à? Đời này ai chẳng có lúc yếu lòng. Chị sống đạo kiểu đó thì lạc hậu rồi!”

Mai chưa kịp đáp, Tuấn từ ngoài bước vào, tay cầm ly cà phê, chen vào với giọng điệu trịch thượng:

  • “Mai à, em đừng tự cho mình là người hướng dẫn kẻ khác. Chuyện nhà em còn chưa lo xong, đừng xen vào chuyện người khác.”
    Mai ngạc nhiên, không ngờ anh trai chồng lại bênh vực điều sai trái một cách trơ trẽn như vậy. Điều đau lòng hơn là Hùng, chồng chị, cũng đứng về phía anh trai. Anh nói:
  • “Em đừng có lắm lời. Anh Tuấn nói đúng đấy, lo chuyện nhà mình đi!”

Từ đó, Tuấn bắt đầu lan truyền những lời nói xấu về Mai trong giáo xứ. Anh ta kể với mọi người rằng Mai là một người giả tạo, sống đạo chỉ để lấy tiếng, rằng chị nghiêm khắc với con cái đến mức “mất dạy”. Những lời đồn đại ấy lan nhanh như lửa, khiến nhiều người trong giáo xứ bắt đầu nhìn Mai bằng ánh mắt nghi ngờ. Chị Hoa, một người bạn thân từng rất quý Mai, giờ cũng tránh mặt chị. Một lần, khi gặp nhau ở chợ, Hoa chỉ chào qua loa rồi vội vã bước đi, khiến lòng Mai thêm nặng trĩu.

Mâu thuẫn giữa Mai và gia đình bên chồng lên đến đỉnh điểm trong một buổi đám giỗ tại nhà nội. Như mọi năm, cả gia đình tụ họp đông đủ để tưởng nhớ ông nội của Hùng. Mai, với vai trò con dâu, lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ từ sáng sớm: nấu nướng, dọn bàn thờ, sắp xếp ghế ngồi. Chị làm việc không một lời than vãn, chỉ mong không khí buổi giỗ được yên ấm.

Nhưng khi đến phần đọc kinh cầu nguyện, Tuấn bất ngờ lên tiếng, giọng điệu đầy khiêu khích:

  • “Mai, em đọc kinh đi. Em là người theo đạo mà, phải làm gương chứ!”

Mai ngạc nhiên. Chị biết mình không rành đọc kinh lớn trước đông người, hơn nữa xung quanh toàn là người đạo gốc, ai cũng có thể đọc. Chị nhẹ nhàng đáp:

  • “Anh Tuấn, em không quen lắm. Anh đọc trước đi, để em và mọi người đọc theo.”
    Tuấn cười khẩy, giọng vang lên giữa đám đông:
  • “Ồ, thế mà cứ tưởng em đạo đức lắm. Đọc kinh cũng không biết, vậy mà đòi dạy đời!”

Cả nhà cười ồ lên, tiếng cười như những nhát dao đâm vào tim Mai. Chị cúi đầu, cảm giác nhục nhã trào dâng. Hùng ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ nhếch mép như đồng tình với anh trai. Lan, ngồi phía sau, còn thêm vào:

  • “Chị Mai đúng là chỉ giỏi đóng kịch. Lúc nào cũng ra vẻ ngoan đạo, mà đến kinh cũng không đọc được!”

Mai không đáp, chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước ra sân sau để giấu đi những giọt nước mắt. Chị đứng dưới gốc cây xoài già, nhìn lên bầu trời tối đen, thầm cầu nguyện: “Chúa ơi, con phải làm sao để vượt qua những điều này? Xin Ngài cho con sức mạnh.”

Từ buổi giỗ ấy, Tuấn càng được dịp vu khống chị. Anh ta kể với mọi người trong giáo xứ rằng Mai là kẻ giả tạo, không xứng làm người Công giáo. Những lời nói ấy như cơn gió độc, thổi bay danh dự của Mai, khiến chị dần bị cô lập trong chính cộng đoàn mà chị từng yêu quý.

Điều khiến Mai đau đớn nhất không phải lời nói xấu từ gia đình chồng, mà là cách họ ảnh hưởng đến hai đứa con của chị. Hùng và Tuấn thường xuyên khích lệ Nam và Phong ganh đua nhau. Một lần, khi Nam lý luận lại bố về việc không nên so sánh anh em, Hùng tức giận quát:

  • “Mày dám cãi tao à? Tao là bố mày, tao muốn dạy sao thì dạy!”

Từ đó, Hùng và Tuấn tìm mọi cách để chia rẽ hai anh em. Họ khen Phong trước mặt Nam, rồi khích Nam đánh em để “dạy dỗ”. Có lần, trong một trận cãi vã vì món đồ chơi, Phong bị Nam đẩy ngã, trầy xước cả tay. Hùng không những không can ngăn mà còn nói:

  • “Đánh mạnh vào, để nó biết ai là anh!”

Mai chạy đến ôm Phong, lau nước mắt cho con, rồi quay sang Hùng, giọng run rẩy:

  • “Anh à, sao anh lại dạy con như vậy? Anh muốn tụi nó ghét nhau sao?”
    Hùng gằn giọng:
  • “Cô đừng xen vào. Đàn ông con trai phải cứng rắn, không phải yếu đuối như cô!”

Mai khóc hết nước mắt khi chứng kiến cảnh ấy. Chị quỳ trước bàn thờ Chúa mỗi đêm, cầu xin Ngài soi sáng cho chồng và gia đình anh. Nhưng điều khiến chị sợ hãi nhất là một lần, chị nghe Hùng nói với Nam:

  • “Lớn lên, mày cứ sống thoải mái. Đàn ông ai chẳng có lúc ngoại tình. Quan trọng là biết che giấu, đừng để ai biết!”
    Nam còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa của những lời ấy, nhưng Mai biết, hạt giống tội lỗi đã được gieo vào lòng con trai chị. Chị ôm Nam vào lòng, thì thầm:
  • “Con ơi, đừng nghe bố. Chúa dạy ta phải sống ngay thẳng, chung thủy. Mẹ sẽ dạy con cách sống đúng, con nhé.”
    Nam gật đầu, nhưng ánh mắt cậu bé vẫn mơ hồ, như bị giằng xé giữa lời mẹ và lời bố.

Giữa những ngày tăm tối ấy, Mai tìm thấy một nguồn an ủi bất ngờ: chị Thảo, một người phụ nữ bán rau ở chợ. Thảo không phải người Công giáo, nhưng chị có một trái tim ấm áp và luôn sẵn sàng lắng nghe. Một lần, khi Mai ngồi thẫn thờ bên bờ sông sau một trận cãi vã với Hùng, Thảo bước đến, đặt tay lên vai chị:

  • “Mai, sao hôm nay trông em buồn vậy? Có chuyện gì kể chị nghe đi.”

Mai ngập ngừng, rồi kể hết những gì chị đang chịu đựng: sự lạnh lùng của chồng, những lời nói xấu từ gia đình bên nội, và nỗi lo cho hai đứa con. Thảo lắng nghe, đôi mắt rưng rưng. Khi Mai kể xong, Thảo nắm tay chị, nói:

  • “Chị không hiểu nhiều về đạo của em, nhưng chị biết em là người tốt. Đừng để họ làm em gục ngã. Em có hai đứa con, hãy sống vì tụi nó. Chị tin em mạnh mẽ hơn em nghĩ.”

Lời nói giản dị của Thảo như ngọn gió mát lành thổi qua lòng Mai. Từ đó, mỗi lần gặp khó khăn, chị lại tìm đến Thảo. Họ ngồi bên bờ sông, trò chuyện về đủ thứ, từ chuyện đời đến chuyện nuôi dạy con cái. Thảo không theo đạo, nhưng cách chị sống lại khiến Mai cảm nhận được tình yêu thương mà Chúa gửi đến qua những con người bình dị.

Dẫu bị cô lập và tổn thương, Mai không từ bỏ đức tin. Một buổi chiều mưa, chị tìm đến cha Tâm, cha xứ của giáo xứ Hy Vọng. Trong căn phòng nhỏ phía sau nhà thờ, chị kể hết nỗi lòng mình: sự phản bội của Hùng, những lời vu khống của Tuấn, và nỗi sợ mất hai đứa con vào bóng tối. Cha Tâm lắng nghe, đôi mắt hiền từ nhìn chị, rồi nhẹ nhàng nói:

  • “Con à, Chúa không bao giờ bỏ rơi ai. Những gì con đang chịu là thập giá Ngài giao, để con rèn luyện lòng kiên nhẫn và tha thứ. Hãy cầu nguyện cho chồng con, cho gia đình anh ấy, và cho chính con nữa. Đừng để bóng tối dập tắt ánh sáng trong lòng con.”

Lời cha như ngọn đèn soi lối cho Mai. Chị bắt đầu sống tích cực hơn, dạy Nam và Phong về tình yêu thương, sự tha thứ, dù xung quanh họ đầy cám dỗ. Chị không đáp trả những lời nói xấu, chỉ lặng lẽ làm việc thiện: giúp đỡ người nghèo, thăm người bệnh trong giáo xứ. Dần dần, nhiều người nhận ra sự chân thành của chị. Chị Hoa, người từng tránh mặt Mai, một ngày tìm đến xin lỗi:

  • “Mai, chị sai rồi. Chị nghe lời đồn mà xa em. Giờ chị thấy em sống đúng với lời Chúa dạy, chị xấu hổ lắm.”
    Mai mỉm cười, nắm tay Hoa:
  • “Chị đừng nói vậy. Em không giận ai cả. Chúa dạy ta phải tha thứ mà.”

Một ngày mưa gió, Hùng bất ngờ bị tai nạn giao thông trên đường đi nhậu về. Anh nằm viện trong tình trạng nguy kịch, chân bị gãy, toàn thân đầy vết thương. Trong lúc ấy, không ai trong gia đình bên chồng đến thăm, kể cả Tuấn hay Lan. Chỉ có Mai, ngày đêm túc trực bên giường bệnh, lau rửa cho anh, cầu nguyện cho anh bình phục.

Một đêm, khi cơn sốt của Hùng hạ xuống, anh mở mắt nhìn Mai. Chị đang ngồi bên cạnh, tay cầm chuỗi Mân Côi, môi mấp máy cầu nguyện. Hùng khẽ gọi:

  • “Mai…”
    Chị giật mình, quay sang:
  • “Anh tỉnh rồi! Anh thấy sao rồi?”
    Hùng không đáp, chỉ khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen của anh. Một lúc sau, anh nói, giọng nghẹn ngào:
  • “Anh sai rồi, Mai. Anh ngoại tình, anh bỏ bê em và các con. Anh sống tệ quá… Em tha thứ cho anh được không?”

Mai nhìn anh, lòng chị vừa đau vừa xót. Chị nắm tay anh, nói:

  • “Anh à, em không giận anh. Em chỉ mong anh quay về với Chúa, với gia đình. Mình làm lại từ đầu, được không?”
    Hùng gật đầu, nước mắt vẫn rơi. Từ đó, anh thay đổi. Sau khi xuất viện, anh xin lỗi Mai, xin lỗi các con, và bắt đầu sống đúng với đức tin mà anh từng bỏ quên. Anh không còn nhậu nhẹt, không còn dạy con những điều sai trái. Mỗi tối, anh cùng Mai và các con đọc kinh, dù giọng anh còn vụng về khi lần chuỗi Mân Côi.

Tuấn và gia đình bên chồng, thấy sự thay đổi ấy, cũng dần im lặng. Họ không còn nói xấu Mai, thậm chí Tuấn còn đến xin lỗi chị một lần, dù chỉ là lời xin lỗi qua loa. Nhưng với Mai, thế là đủ. Chị biết, chỉ có Chúa mới có thể thay đổi lòng người.

Câu chuyện kết thúc vào một buổi chiều êm ả bên dòng sông. Mai ngồi cùng Nam và Phong, kể cho các con nghe về hành trình chị đã đi qua: những ngày đau khổ, những lần chị suýt gục ngã, và cách Chúa đã nâng chị dậy. Nam, giờ đã trưởng thành hơn, nắm tay mẹ:

  • “Mẹ ơi, con sẽ không sống như bố trước đây. Con muốn sống đúng như mẹ dạy.”
    Phong cũng gật đầu:
  • “Con cũng vậy, mẹ. Con thương mẹ nhiều lắm.”

Dưới ánh hoàng hôn, gia đình nhỏ của Mai quỳ trước bàn thờ trong nhà, đọc kinh tối cùng nhau. Tiếng chuông nhà thờ Hy Vọng vang lên từ xa, như một lời nhắc nhở rằng, dù đời có đen tối, ánh đèn đức tin sẽ luôn dẫn lối.

Sau buổi đám giỗ định mệnh, Mai cảm thấy mình như bị đẩy ra rìa trong chính cộng đoàn mà chị từng yêu quý. Những ánh mắt nghi ngờ, những lời xì xào sau lưng, và sự xa cách của những người từng là bạn bè khiến lòng chị nặng trĩu. Chị Hoa, dù đã xin lỗi, vẫn không thể thường xuyên gặp Mai như trước, vì áp lực từ những lời đồn đại trong giáo xứ. Chị Thảo, người bạn ngoài đời, trở thành điểm tựa duy nhất của Mai trong những ngày cô đơn ấy.

Một buổi sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín bờ sông, Mai ngồi một mình trên băng ghế gỗ cũ kỹ, tay cầm cuốn Kinh Thánh nhỏ. Chị mở đến đoạn Phúc Âm theo thánh Mátthêu: “Hãy tha thứ cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Lời Chúa như ngọn gió nhẹ thổi qua lòng chị, nhưng nỗi đau vẫn không nguôi. Chị tự hỏi: “Chúa ơi, con phải tha thứ bao nhiêu lần nữa? Con mệt mỏi quá rồi…”

Đúng lúc ấy, Thảo đẩy xe rau đi ngang qua, thấy Mai ngồi thẫn thờ, liền dừng lại:

  • “Mai, sao em lại ngồi đây một mình? Trời lạnh thế này, về nhà đi kẻo bệnh.”
    Mai ngẩng lên, mỉm cười yếu ớt:
  • “Chị Thảo, em chỉ muốn yên tĩnh một chút. Ở nhà, em không biết phải đối diện với anh Hùng thế nào nữa.”
    Thảo ngồi xuống bên cạnh, đặt tay lên vai Mai:
  • “Chị không hiểu đạo của em, nhưng chị biết em đang khổ tâm. Có gì kể chị nghe, đừng giữ trong lòng, nó nặng lắm.”

Mai kể cho Thảo nghe về những ngày gần đây: Hùng vẫn lạnh lùng, Tuấn và Lan vẫn tiếp tục nói xấu chị, và hai đứa con ngày càng xa cách nhau vì những lời khích bác của bố và chú. Thảo nghe xong, thở dài:

  • “Chị không biết khuyên em thế nào, nhưng chị thấy em mạnh mẽ lắm. Người khác mà gặp chuyện như em, chắc đã bỏ cuộc rồi. Em có cái gì đó giữ em đứng vững, phải không?”
    Mai gật đầu, tay siết chặt cuốn Kinh Thánh:
  • “Đó là Chúa, chị à. Nếu không có Ngài, em không biết mình sẽ ra sao.”

Thảo cười hiền:

  • “Vậy thì cứ bám vào Ngài đi. Chị không có Chúa như em, nhưng chị có mẹ chị, mỗi lần buồn là chị nhớ đến mẹ. Người ta sống được là nhờ có chỗ dựa, Mai à.”
    Lời nói của Thảo giản dị nhưng chân thành, khiến Mai cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Chị đứng dậy, cảm ơn Thảo, rồi bước về nhà với một quyết tâm mới: dù khó khăn đến đâu, chị sẽ không để bóng tối dập tắt ánh sáng đức tin trong lòng mình.

Ngoài gia đình bên chồng, Mai còn phải đối mặt với một thử thách khác: bà Sáu, người hàng xóm lắm lời sống ngay sát nhà chị. Bà Sáu là một người Công giáo lâu năm, nhưng lại thích bàn chuyện thiên hạ hơn là sống theo lời Chúa. Từ khi nghe những lời đồn đại của Tuấn, bà Sáu bắt đầu nhìn Mai bằng ánh mắt xét nét. Mỗi lần gặp chị ngoài ngõ, bà lại buông lời mỉa mai:

  • “Mai à, nghe nói cô nghiêm khắc với con cái lắm hả? Người ta bảo cô sống đạo mà không có tình người, chắc là thật rồi!”

Mai chỉ cười nhẹ, đáp:

  • “Dạ, con cũng chỉ cố dạy con theo cách của con thôi, thưa bác. Mỗi người một kiểu mà.”
    Nhưng bà Sáu không dừng lại. Bà kể chuyện của Mai với bất kỳ ai chịu nghe, từ người bán cá ở chợ đến các bà trong nhóm đọc kinh tối. Một lần, khi Mai mang ít bánh sang biếu bà, bà Sáu nhận lấy nhưng không quên thêm một câu:
  • “Cô mang bánh sang đây chắc là để lấy lòng tôi hả? Tôi không dễ bị mua chuộc đâu!”

Mai đứng lặng, không biết phải đáp sao. Chị quay về nhà, lòng buồn rười rượi. Nam, thấy mẹ im lặng suốt buổi tối, hỏi:

  • “Mẹ, sao mẹ không nói lại với bà Sáu? Con nghe bà ấy nói xấu mẹ hoài mà tức lắm!”
    Mai xoa đầu con, nhẹ nhàng:
  • “Nam, mẹ không muốn cãi nhau. Chúa dạy ta phải yêu thương cả kẻ thù, dù khó lắm. Mẹ tin rồi bà Sáu sẽ hiểu.”
    Nam không nói gì, nhưng ánh mắt cậu bé ánh lên sự bất bình. Mai biết, những lời nói xấu ấy không chỉ làm tổn thương chị, mà còn gieo vào lòng con trai chị những hạt giống của sự oán giận.

Một buổi chiều Chủ nhật, Mai đến nhà thờ Hy Vọng để tham dự Thánh lễ. Chị ngồi ở hàng ghế cuối, lặng lẽ cầu nguyện trước khi lễ bắt đầu. Đột nhiên, một người phụ nữ trung niên bước đến ngồi cạnh chị. Đó là chị Liên, một người mới chuyển đến thị trấn cách đây vài tháng. Liên mỉm cười, bắt chuyện:

  • “Chị là Mai, phải không? Tôi nghe nhiều người nhắc đến chị.”
    Mai giật mình, lo lắng không biết Liên đã nghe những gì. Chị đáp nhỏ:
  • “Dạ, là tôi. Chị mới đến đây à?”
    Liên gật đầu:
  • “Tôi từ thành phố về đây sống với mẹ già. Tôi nghe người ta nói chị nghiêm khắc, sống đạo giả tạo, nhưng tôi không tin. Nhìn cách chị cầu nguyện, tôi thấy chị thật lòng.”

Mai bất ngờ trước lời nói của Liên. Chị kể cho Liên nghe về những khó khăn mình đang gặp, từ gia đình chồng đến những lời đồn đại trong giáo xứ. Liên lắng nghe, rồi nắm tay Mai:

  • “Chị Mai, tôi cũng từng bị người ta hiểu lầm. Chồng tôi bỏ tôi theo người khác, gia đình chồng đổ lỗi cho tôi. Nhưng tôi không bỏ đạo, vì tôi biết Chúa thấy hết. Chị đừng buồn, cứ sống thật với lòng mình, rồi mọi người sẽ hiểu.”

Cuộc gặp gỡ với Liên như một món quà Chúa gửi đến Mai. Từ đó, hai người trở thành bạn. Liên thường xuyên đến nhà Mai, giúp chị chăm sóc hai đứa con, và cùng chị đọc kinh tối. Sự hiện diện của Liên khiến Mai cảm thấy mình không còn cô đơn trong hành trình đức tin đầy gian nan.

Mâu thuẫn trong gia đình Mai càng ngày càng leo thang. Một tối, khi chị đang dạy Nam và Phong học bài, Hùng đi nhậu về, say khướt. Anh bước vào nhà, quát lớn:

  • “Cô dạy con kiểu gì mà thằng Nam dám cãi tôi? Hôm qua nó lý luận với tôi, chắc là học từ cô chứ ai!”
    Mai đứng dậy, cố giữ bình tĩnh:
  • “Anh à, em chỉ dạy con biết đúng sai. Anh đừng say mà nói vậy, tụi nhỏ nghe được lại sợ.”
    Hùng đập tay xuống bàn:
  • “Cô im đi! Tôi là cha, tôi muốn dạy sao thì dạy. Cô đừng có ra vẻ thánh thiện!”

Nam và Phong ngồi co ro trong góc, mắt đỏ hoe. Mai chạy đến ôm hai con, thì thầm:

  • “Đừng sợ, mẹ ở đây với tụi con.”
    Hùng thấy vậy, càng tức giận. Anh chỉ tay vào Mai:
  • “Cô mà còn bênh tụi nó, tôi không để yên đâu!” Rồi anh bỏ ra ngoài, để lại căn nhà trong im lặng nặng nề.

Đêm đó, Mai không ngủ. Chị quỳ trước bàn thờ, cầu xin Chúa: “Ngài ơi, con không biết phải làm sao nữa. Xin Ngài cứu lấy gia đình con, cứu lấy anh Hùng và các con của con.” Tiếng mưa rơi ngoài hiên như hòa cùng nước mắt của chị, nhưng trong lòng, chị vẫn cảm nhận được một tia hy vọng nhỏ nhoi.

Sau cơn bão ấy, Hùng vẫn không thay đổi. Anh tiếp tục nhậu nhẹt, tiếp tục dạy Nam và Phong những điều sai trái. Một lần, anh nói với Phong:

  • “Con trai phải biết hơn thua, đừng để ai vượt mặt mình. Đời này, yếu là chết!”
    Phong gật gù, nhưng ánh mắt cậu bé ánh lên sự bối rối. Mai nghe được, lòng đau như cắt. Chị quyết định phải làm gì đó để bảo vệ các con.

Chị bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho Nam và Phong. Mỗi tối, sau khi Hùng đi nhậu, chị ngồi với hai con, kể cho chúng nghe những câu chuyện trong Kinh Thánh: về tình yêu của Chúa Giêsu, về sự tha thứ của Ngài dành cho những kẻ tội lỗi. Chị nói với Nam:

  • “Con ơi, bố con nói vậy vì bố chưa hiểu. Nhưng con phải nhớ, đàn ông thật sự là người biết yêu thương và bảo vệ gia đình, không phải người hơn thua hay làm điều sai.”
    Nam gật đầu:
  • “Con hiểu, mẹ. Con sẽ không nghe bố đâu.”

Phong cũng dần thay đổi. Cậu bé không còn ganh đua với anh trai như trước, mà bắt đầu chia sẻ đồ chơi, giúp Nam làm bài tập. Mai nhìn các con, lòng thầm tạ ơn Chúa vì đã gìn giữ chúng khỏi bóng tối.

Rồi một ngày, biến cố lớn xảy ra. Hùng, trong một lần nhậu say, bị tai nạn giao thông. Chiếc xe máy anh lái đâm vào gốc cây bên đường, khiến anh gãy chân và chấn thương nặng. Khi nghe tin, Mai vội vàng chạy đến bệnh viện, lòng rối bời. Dù Hùng đã làm chị tổn thương bao lần, chị vẫn không thể bỏ mặc anh.

Trong những ngày Hùng nằm viện, không ai trong gia đình bên chồng đến thăm. Tuấn bận dạy giáo lý, Lan bận với người tình, còn những người khác viện cớ này cớ nọ. Chỉ có Mai, ngày đêm túc trực bên giường bệnh, lau rửa cho anh, cầu nguyện cho anh bình phục. Một đêm, khi cơn sốt của Hùng hạ xuống, anh mở mắt nhìn Mai. Chị đang ngồi bên cạnh, tay cầm chuỗi Mân Côi, môi mấp máy cầu nguyện. Hùng khẽ gọi:

  • “Mai…”
    Chị giật mình, quay sang:
  • “Anh tỉnh rồi! Anh thấy sao rồi?”
    Hùng không đáp, chỉ khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen của anh. Một lúc sau, anh nói, giọng nghẹn ngào:
  • “Anh sai rồi, Mai. Anh ngoại tình, anh bỏ bê em và các con. Anh sống tệ quá… Em tha thứ cho anh được không?”

Mai nhìn anh, lòng chị vừa đau vừa xót. Chị nắm tay anh, nói:

  • “Anh à, em không giận anh. Em chỉ mong anh quay về với Chúa, với gia đình. Mình làm lại từ đầu, được không?”
    Hùng gật đầu, nước mắt vẫn rơi. Từ đó, anh thay đổi. Sau khi xuất viện, anh xin lỗi Mai, xin lỗi các con, và bắt đầu sống đúng với đức tin mà anh từng bỏ quên. Anh không còn nhậu nhẹt, không còn dạy con những điều sai trái. Mỗi tối, anh cùng Mai và các con đọc kinh, dù giọng anh còn vụng về khi lần chuỗi Mân Côi.

Sự thay đổi của Hùng như một phép màu. Tuấn và gia đình bên chồng, thấy anh sống khác đi, cũng dần im lặng. Một ngày, Tuấn đến nhà Mai, ngập ngừng nói:

  • “Mai, anh xin lỗi vì những gì anh đã làm. Anh sai rồi.”
    Mai mỉm cười:
  • “Anh Tuấn, em không giận. Em chỉ mong gia đình mình sống hòa thuận thôi.”

Lan cũng thay đổi. Cô chấm dứt mối quan hệ tội lỗi, bắt đầu đi lễ đều đặn hơn. Bà Sáu, người hàng xóm lắm lời, một lần mang sang nhà Mai một rổ xoài, nói:

  • “Mai, tôi hiểu lầm cô. Cô tốt thật, tôi xin lỗi.”

Dưới ánh hoàng hôn bên dòng sông, Mai ngồi cùng Nam và Phong, kể cho các con nghe về hành trình chị đã đi qua. Nam nắm tay mẹ:

  • “Mẹ ơi, con sẽ không sống như bố trước đây. Con muốn sống đúng như mẹ dạy.”
    Phong cũng gật đầu:
  • “Con cũng vậy, mẹ. Con thương mẹ nhiều lắm.”

Sau khi Hùng thay đổi, gia đình Mai dường như bước vào một giai đoạn bình yên hiếm hoi. Tiếng cười của Nam và Phong lại vang lên trong căn nhà nhỏ bên sông. Hùng không còn nhậu nhẹt, không còn quát tháo vợ con. Anh bắt đầu cùng Mai chăm sóc vườn rau nhỏ sau nhà, cùng các con làm bài tập mỗi tối. Những buổi đọc kinh gia đình trở thành thói quen, dù giọng Hùng vẫn còn vụng về khi lần chuỗi Mân Côi. Mai nhìn chồng, nhìn các con, lòng thầm tạ ơn Chúa vì đã trả lại cho chị một gia đình mà chị từng nghĩ đã mất mãi mãi.

Một buổi chiều, khi cả nhà đang ngồi dưới hiên ăn bánh chuối do Mai làm, Hùng bất ngờ nói:

  • “Mai, anh xin lỗi vì những năm qua đã làm em khổ. Anh không biết em mạnh mẽ thế nào cho đến khi anh nằm viện. Em là người vợ tốt nhất mà anh không xứng đáng có.”
    Mai mỉm cười, nắm tay anh:
  • “Anh à, em không cần anh nói vậy. Miễn anh sống tốt với các con, với Chúa, là em mãn nguyện rồi.”
    Nam chen vào:
  • “Bố, con cũng tha thứ cho bố. Nhưng bố đừng làm mẹ buồn nữa nhé!”
    Phong gật đầu:
  • “Dạ, con cũng vậy. Con thích bố bây giờ hơn bố ngày xưa.”

Cả nhà cười vang, tiếng cười hòa cùng tiếng gió thổi qua hàng cây bên sông. Mai cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng như chưa từng có. Nhưng chị biết, cuộc đời không bao giờ chỉ toàn màu hồng. Những ngày bình yên này, dù quý giá, có thể chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão mới.

Bình yên chưa được bao lâu thì một biến cố mới xuất hiện. Một buổi sáng, khi Mai đang giặt đồ ngoài sân, bà Sáu, người hàng xóm lắm lời, chạy sang, giọng đầy phấn khích:

  • “Mai, cô nghe tin gì chưa? Có một người phụ nữ vừa chuyển đến nhà bên kia sông. Người ta bảo cô ta là nhân tình cũ của anh Hùng đấy!”
    Mai sững người, tay cầm chiếc áo ướt run run. Chị cố giữ bình tĩnh, hỏi lại:
  • “Bác Sáu, bác nghe ai nói vậy? Đừng nói bậy, anh Hùng giờ thay đổi rồi.”
    Bà Sáu nhún vai:
  • “Tôi nghe mấy người ở chợ nói. Cô ta tên là Ngọc, đẹp lắm, mà nghe đâu ngày xưa anh Hùng mê cô ta như điếu đổ. Giờ cô ta về đây, không biết có chuyện gì không!”

Mai không đáp, chỉ lặng lẽ gấp đồ, bước vào nhà. Chị không muốn tin lời bà Sáu, nhưng một cảm giác bất an trào dâng trong lòng. Tối đó, khi Hùng đi làm về, Mai nhẹ nhàng hỏi:

  • “Anh, em nghe nói có người tên Ngọc vừa chuyển đến bên kia sông. Anh biết gì không?”
    Hùng giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
  • “Ngọc nào? Anh không biết. Chắc người ta đồn bậy thôi.”
    Mai nhìn vào mắt anh, thấy một thoáng lúng túng. Chị không hỏi thêm, nhưng lòng chị bắt đầu dậy sóng. Chị quỳ trước bàn thờ, cầu xin Chúa: “Ngài ơi, xin cho con đủ sáng suốt để biết đâu là sự thật, và đủ sức mạnh để đối diện với nó.”

Vài ngày sau, Mai quyết định tìm hiểu sự thật. Chị nhờ chị Thảo, người bạn bán rau, hỏi thăm về người phụ nữ tên Ngọc. Thảo, với mối quan hệ rộng ở chợ, nhanh chóng mang tin về:

  • “Mai, đúng là có người tên Ngọc thật. Cô ta khoảng 30 tuổi, đẹp, nhưng sống khép kín. Người ta bảo cô ta từng có quan hệ với một người đàn ông ở đây, nhưng không ai biết rõ. Em cẩn thận nhé, đừng để chuyện cũ làm em khổ thêm.”
    Mai gật đầu, lòng nặng trĩu. Chị không muốn nghi ngờ Hùng, nhưng quá khứ của anh khiến chị không thể hoàn toàn yên tâm.

Một buổi chiều, khi Mai đang dẫn Nam và Phong đi dạo bên sông, chị bất ngờ nhìn thấy Hùng đứng nói chuyện với một người phụ nữ bên kia bờ. Người phụ nữ ấy mặc áo dài trắng, dáng vẻ thanh thoát, đúng như mô tả của bà Sáu và chị Thảo. Tim Mai đập thình thịch. Chị nắm tay các con, bước nhanh về phía cầu gỗ nối hai bờ sông.

Khi đến gần, chị nghe Hùng nói:

  • “Ngọc, tôi đã có gia đình. Cô đừng tìm tôi nữa, tôi không muốn quay lại chuyện cũ.”
    Người phụ nữ tên Ngọc đáp, giọng buồn bã:
  • “Anh Hùng, tôi không muốn phá gia đình anh. Tôi về đây chỉ vì mẹ tôi bệnh nặng, tôi phải chăm sóc bà. Nhưng tôi không thể quên anh…”

Mai đứng lặng, không biết nên bước tới hay quay đi. Nam, thấy mẹ bất động, kéo tay chị:

  • “Mẹ, bố đang nói chuyện với ai vậy?”
    Tiếng gọi của Nam khiến Hùng và Ngọc quay lại. Hùng tái mặt khi thấy Mai, vội vàng bước tới:
  • “Mai, em đừng hiểu lầm. Anh chỉ tình cờ gặp cô ấy thôi. Anh không có ý gì đâu!”
    Ngọc nhìn Mai, cúi đầu:
  • “Chị, tôi xin lỗi. Tôi không muốn gây rắc rối. Tôi sẽ tránh xa anh Hùng.”

Mai nhìn Ngọc, rồi nhìn Hùng. Chị không nói gì, chỉ dẫn Nam và Phong về nhà. Đêm đó, Hùng quỳ trước mặt Mai, giải thích:

  • “Mai, Ngọc là người anh từng quen trước khi cưới em. Anh đã chấm dứt với cô ấy từ lâu, nhưng hôm nay cô ấy tìm anh để xin lỗi chuyện cũ. Anh thề, anh không còn gì với cô ấy nữa!”
    Mai im lặng một lúc, rồi nói:
  • “Anh Hùng, em tin anh lần này. Nhưng anh phải chứng minh bằng hành động. Em không muốn các con lại phải sống trong nghi ngờ và đau khổ.”
    Hùng gật đầu, ôm lấy Mai:
  • “Anh hứa, Mai. Anh sẽ không để em và các con thất vọng nữa.”

Dù Hùng đã hứa, câu chuyện về Ngọc vẫn lan nhanh trong thị trấn. Bà Sáu, với bản tính thích bàn chuyện thiên hạ, thêm mắm dặm muối vào câu chuyện:

  • “Tôi thấy anh Hùng lén lút gặp cô Ngọc bên sông. Chắc chắn họ còn qua lại. Mai đúng là đáng thương, chồng thay đổi được mấy ngày đã vậy rồi!”

Lời đồn đến tai Tuấn và Lan. Tuấn, dù đã xin lỗi Mai, lại bắt đầu tỏ thái độ khinh miệt:

  • “Mai à, em đúng là không biết giữ chồng. Anh Hùng mà quay lại với Ngọc thì đừng trách ai nhé!”
    Lan cười khẩy:
  • “Chị Mai, chị sống đạo mà sao không giữ được chồng? Đàn ông là vậy, chị thánh thiện quá nên anh ấy chán!”

Mai không đáp, chỉ lặng lẽ bước đi. Chị tìm đến chị Liên, người bạn ở nhà thờ, để chia sẻ nỗi lòng. Liên an ủi:

  • “Mai, đừng để lời đồn làm em lung lay. Chị tin anh Hùng đã thay đổi. Em cứ sống đúng với lòng mình, Chúa sẽ bảo vệ em.”

Mai gật đầu, nhưng lòng chị vẫn không yên. Chị sợ rằng, nếu Hùng không đủ mạnh mẽ, anh sẽ lại sa ngã, và gia đình chị sẽ tan vỡ lần nữa.

Một ngày, Ngọc bất ngờ đến nhà Mai. Cô đứng ngoài cổng, giọng ngập ngừng:

  • “Chị Mai, tôi có thể nói chuyện với chị một chút không?”
    Mai ngạc nhiên, nhưng vẫn mời Ngọc vào nhà. Hai người ngồi đối diện nhau trong căn phòng khách nhỏ. Ngọc cúi đầu, nói:
  • “Chị, tôi biết tôi không có tư cách đến đây. Nhưng tôi muốn xin lỗi chị vì những gì đã xảy ra trong quá khứ. Tôi và anh Hùng từng yêu nhau, nhưng tôi là người rời bỏ anh ấy. Giờ tôi về đây chỉ vì mẹ tôi, không phải để phá gia đình chị. Tôi xin chị tha thứ.”

Mai nhìn Ngọc, thấy đôi mắt cô đỏ hoe. Chị thở dài, đáp:

  • “Ngọc, tôi không trách cô. Chuyện quá khứ là do anh Hùng chọn, không phải lỗi của cô hoàn toàn. Tôi chỉ mong cô giữ lời, đừng làm tổn thương gia đình tôi nữa.”
    Ngọc gật đầu:
  • “Chị yên tâm, tôi sẽ không gặp anh Hùng nữa. Tôi chỉ muốn làm lại cuộc đời, sống yên ổn với mẹ tôi.”

Cuộc gặp gỡ ấy khiến Mai nhẹ lòng hơn. Chị kể lại cho Hùng, và anh ôm lấy chị, nói:

  • “Mai, cảm ơn em vì đã tin anh. Anh sẽ không bao giờ phụ lòng em nữa.”

Thời gian trôi qua, lời đồn về Ngọc dần lắng xuống. Hùng giữ lời hứa, sống đúng với vai trò người chồng, người cha. Anh bắt đầu tham gia lại các hoạt động ở giáo xứ, không phải để khoe mẽ như trước, mà để thật sự phục vụ. Tuấn và Lan, thấy Hùng thay đổi, cũng không còn khiêu khích Mai nữa. Bà Sáu, dù vẫn lắm lời, bắt đầu nhìn Mai bằng ánh mắt khác, thậm chí còn khen chị trước mặt người khác:

  • “Mai đúng là người tốt. Tôi nói sai về cô ấy nhiều rồi, giờ tôi thấy xấu hổ.”

Mai tiếp tục sống giản dị, dạy Nam và Phong về tình yêu thương và đức tin. Một buổi chiều, khi cả gia đình ngồi bên bờ sông, Nam nói:

  • “Mẹ, con muốn lớn lên làm người như mẹ, sống tốt và không làm ai buồn.”
    Phong chen vào:
  • “Con cũng vậy. Con muốn bố mẹ mãi ở bên tụi con.”
    Hùng cười, xoa đầu hai con:
  • “Bố hứa, bố sẽ không để tụi con thất vọng nữa.”

Mai nhìn gia đình mình, lòng tràn đầy cảm tạ. Dưới ánh hoàng hôn, tiếng chuông nhà thờ Hy Vọng vang lên, như một lời nhắc nhở rằng, dù đời có bao nhiêu bóng tối, ánh đèn đức tin sẽ luôn dẫn lối.

Sau cuộc gặp gỡ với Ngọc, gia đình Mai tiếp tục sống trong những ngày hạnh phúc mong manh. Hùng giữ lời hứa, không còn qua lại với bất kỳ ai, và dành thời gian chăm sóc vợ con. Anh bắt đầu học cách làm một người cha thật sự: cùng Nam sửa xe đạp, dạy Phong cách gấp giấy thành những con chim nhỏ. Mai nhìn chồng, lòng tràn đầy biết ơn. Chị thầm nghĩ: “Chúa ơi, con không dám xin gì hơn, chỉ mong những ngày này kéo dài mãi mãi.”

Nhưng hạnh phúc ấy không kéo dài mãi. Một buổi chiều, khi Mai đang phơi đồ ngoài sân, chị nhận được một cuộc điện thoại từ mẹ chồng, bà Năm. Giọng bà gấp gáp:

  • “Mai, con lên nhà mẹ ngay đi. Có chuyện lớn rồi!”
    Mai hoảng hốt, vội vàng nhờ chị Thảo trông Nam và Phong, rồi chạy lên nhà mẹ chồng cách đó vài cây số. Khi đến nơi, chị thấy bà Năm ngồi ở ghế giữa nhà, mặt mày tái mét. Bên cạnh bà là Tuấn, ánh mắt đầy lo lắng. Mai hỏi:
  • “Mẹ, có chuyện gì vậy?”
    Bà Năm thở dài:
  • “Hùng nó vừa bị công an gọi lên đồn. Người ta bảo nó liên quan đến một vụ đánh nhau ở quán nhậu cách đây mấy tháng. Giờ họ đòi bắt nó!”

Mai sững sờ. Chị quay sang Tuấn:

  • “Anh Tuấn, anh biết chuyện này không? Anh Hùng giờ thay đổi rồi, sao lại bị liên quan đến chuyện cũ vậy?”
    Tuấn nhún vai:
  • “Tôi cũng không rõ. Chắc là chuyện trước đây, lúc nó còn nhậu nhẹt. Nhưng giờ công an đã đến nhà tìm, em phải lo mà chạy chọt đi!”

Mai không tin vào tai mình. Chị vội vàng đến đồn công an, nơi Hùng đang bị giữ để hỏi cung. Khi gặp anh, Hùng cúi đầu, giọng run run:

  • “Mai, anh không cố ý. Hồi đó anh say, có đánh nhau với mấy người ở quán, nhưng anh không nhớ rõ. Giờ họ kiện anh, anh không biết phải làm sao…”
    Mai nhìn chồng, lòng rối bời. Chị không trách anh, nhưng chị lo cho các con. Nếu Hùng bị bắt, gia đình chị sẽ ra sao? Chị nắm tay anh, nói:
  • “Anh đừng sợ. Em sẽ tìm cách. Chúa sẽ không bỏ rơi chúng ta.”

Mai bắt đầu hành trình giải quyết rắc rối cho Hùng. Chị tìm đến anh Tín, một người quen ở giáo xứ làm luật sư, để nhờ giúp đỡ. Anh Tín nghe câu chuyện, thở dài:

  • “Chị Mai, vụ này không đơn giản. Anh Hùng từng gây thương tích cho người ta, dù không nặng, nhưng họ quyết kiện để đòi bồi thường. Nếu không thỏa thuận được, anh ấy có thể bị phạt tù.”
    Mai hỏi:
  • “Anh Tín, em phải làm sao? Nhà em không có nhiều tiền, mà em không muốn anh Hùng phải ngồi tù.”
    Anh Tín đáp:
  • “Chị thử gặp gia đình bên kia xem. Nếu họ rút đơn, anh Hùng sẽ không sao. Nhưng phải chuẩn bị tinh thần, họ có thể đòi hỏi nhiều.”

Mai gật đầu, lòng nặng trĩu. Chị quay về nhà, quỳ trước bàn thờ, cầu xin Chúa soi sáng. Đêm đó, chị quyết định cùng Hùng đến gặp gia đình người bị hại. Họ sống ở một xóm nghèo cách thị trấn không xa. Khi đến nơi, Mai và Hùng gặp anh Long, người từng bị Hùng đánh trong cơn say. Anh Long, mặt mày hầm hố, quát lớn:

  • “Anh chị đến đây làm gì? Muốn xin lỗi thì muộn rồi. Tôi đã mất việc vì cái chân bị đau, giờ tôi phải đòi lại công bằng!”
    Mai cúi đầu, nói:
  • “Anh Long, tôi biết anh Hùng sai. Anh ấy đã thay đổi, giờ chỉ muốn chuộc lỗi. Chúng tôi không có nhiều tiền, nhưng xin anh tha thứ, cho anh ấy cơ hội làm lại.”
    Hùng cũng quỳ xuống:
  • “Anh Long, tôi xin lỗi. Tôi sai, tôi không dám nữa. Xin anh đừng kiện tôi, tôi còn vợ con…”

Long nhìn hai người, ánh mắt vẫn đầy tức giận. Nhưng sau một lúc im lặng, anh nói:

  • “Tôi không cần tiền. Nhưng tôi muốn anh phải xin lỗi công khai trước xóm tôi, để mọi người biết anh đã sai. Nếu anh làm được, tôi rút đơn.”
    Mai và Hùng đồng ý. Ngày hôm sau, trước sự chứng kiến của hàng xóm anh Long, Hùng cúi đầu xin lỗi. Anh nói:
  • “Tôi là Hùng, tôi đã sai khi đánh anh Long. Tôi xin lỗi anh ấy và mọi người. Tôi hứa sẽ không tái phạm.”

Mai đứng bên cạnh, lòng vừa đau vừa nhẹ nhõm. Khi trở về, Hùng ôm lấy chị, nói:

  • “Mai, cảm ơn em. Nếu không có em, anh không biết mình sẽ ra sao.”
    Mai mỉm cười:
  • “Anh à, không phải em, mà là Chúa đã cứu anh. Đừng quên Ngài nhé.”

Dù vụ kiện được giải quyết, sóng gió chưa dừng lại. Tuấn, sau thời gian im lặng, bất ngờ xuất hiện với thái độ cũ. Một ngày, anh đến nhà Mai, giọng đầy mỉa mai:

  • “Mai, nghe nói Hùng suýt đi tù hả? Tôi đã bảo mà, nó không thay đổi được đâu. Em đúng là khổ vì chồng!”
    Mai đáp, giọng bình tĩnh:
  • “Anh Tuấn, anh Hùng đã chuộc lỗi rồi. Anh ấy không còn như trước. Em mong anh đừng nói vậy nữa.”
    Tuấn cười khẩy:
  • “Em cứ tin đi. Rồi sẽ có ngày nó làm em khóc tiếp!”

Lời nói của Tuấn như một mũi dao đâm vào lòng Mai. Chị không muốn tin, nhưng một phần trong chị vẫn lo sợ. Chị tìm đến cha Tâm, kể lại mọi chuyện. Cha lắng nghe, rồi nói:

  • “Mai, con đừng để lời người khác làm con lung lay. Hùng đã thay đổi, nhưng con phải giúp anh ấy giữ vững đức tin. Còn Tuấn, con cứ cầu nguyện cho anh ấy. Chỉ có Chúa mới thay đổi được lòng người.”

Mai gật đầu, quyết tâm không để Tuấn làm mình dao động. Chị tiếp tục cùng Hùng và các con sống trong đức tin, dù những lời mỉa mai vẫn thỉnh thoảng vọng đến.

Một biến cố khác xảy ra khi Nam, con trai lớn của Mai, bắt đầu tham gia lớp giáo lý ở giáo xứ. Người dạy lớp là anh Tuấn. Mai lo lắng, sợ Tuấn sẽ ảnh hưởng xấu đến Nam, nhưng chị không thể ngăn con, vì Nam rất thích học giáo lý. Một ngày, Nam về nhà, kể:

  • “Mẹ, hôm nay anh Tuấn dạy tụi con về sự tha thứ. Nhưng con thấy anh ấy lạ lắm. Anh ấy bảo tha thứ là để người khác sợ mình, chứ không phải vì thương họ.”
    Mai sững sờ. Chị hỏi:
  • “Con nghĩ sao về lời anh Tuấn?”
    Nam đáp:
  • “Con không thích. Mẹ dạy con tha thứ là vì yêu thương, giống Chúa. Con thấy mẹ đúng hơn anh Tuấn.”

Mai thở phào, nhưng lòng vẫn bất an. Chị quyết định gặp Tuấn để nói chuyện. Khi đến nhà anh, chị nhẹ nhàng hỏi:

  • “Anh Tuấn, anh dạy giáo lý cho tụi nhỏ, sao lại nói tha thứ là để người khác sợ mình? Đó không phải lời Chúa dạy.”
    Tuấn gắt gỏng:
  • “Em biết gì mà xen vào? Tôi dạy kiểu của tôi. Đời này không cứng rắn thì người ta đè đầu!”
    Mai đáp:
  • “Anh à, anh dạy giáo lý là để dẫn dắt tụi nhỏ đến với Chúa, không phải để gieo vào lòng chúng sự thù hận. Em nói thật lòng, vì em lo cho con em và các đứa trẻ khác.”

Tuấn im lặng, ánh mắt thoáng chút bối rối. Sau lần đó, anh không còn dạy lớp của Nam nữa, và Mai nghe nói anh đã xin cha xứ nghỉ dạy giáo lý một thời gian.

Thời gian trôi qua, gia đình Mai dần vượt qua những thử thách. Hùng tiếp tục sống đúng với lời hứa, trở thành người chồng, người cha mẫu mực. Nam và Phong lớn lên trong tình yêu thương của mẹ và sự hướng dẫn của cha. Tuấn, dù vẫn giữ cái tôi, không còn gây rắc rối cho Mai nữa. Lan tìm được một người chồng tốt, bắt đầu sống nghiêm túc hơn. Bà Sáu, người hàng xóm lắm lời, giờ trở thành bạn của Mai, thường xuyên sang chơi và mang quà cho các cháu.

Một buổi tối, khi cả gia đình quỳ trước bàn thờ đọc kinh, Mai nhìn Hùng, Nam và Phong, lòng tràn đầy cảm tạ. Chị nói:

  • “Chúa ơi, con cám ơn Ngài vì đã dẫn gia đình con qua bóng tối. Dù còn nhiều thử thách, con tin ánh đèn đức tin sẽ không bao giờ tắt.”

Tiếng chuông nhà thờ Hy Vọng vang lên từ xa, hòa cùng tiếng gió bên sông, như một lời khẳng định rằng, dù đời có bao nhiêu gian nan, Chúa vẫn luôn ở bên.

Những ngày tháng yên bình của gia đình Mai tiếp tục trôi qua, nhưng bóng ma từ quá khứ chưa hoàn toàn biến mất. Một buổi sáng mùa đông, khi sương mù giăng kín bờ sông, một người đàn ông lạ mặt xuất hiện trước cổng nhà Mai. Ông ta khoảng 50 tuổi, tóc đã điểm bạc, mặc bộ đồ cũ kỹ, tay cầm một chiếc túi vải. Mai ra mở cổng, hỏi:

  • “Dạ, bác tìm ai ạ?”
    Người đàn ông nhìn Mai, giọng trầm trầm:
  • “Tôi là Tâm, bạn cũ của Hùng. Tôi vừa ra tù, nghe nói Hùng giờ sống tốt lắm, nên đến thăm.”

Mai ngạc nhiên, mời ông Tâm vào nhà. Khi Hùng từ ngoài vườn bước vào, thấy ông Tâm, anh sững người:

  • “Tâm… sao anh lại ở đây?”
    Ông Tâm cười nhạt:
  • “Hùng, mày quên tao rồi à? Ngày xưa tụi mình cùng nhậu nhẹt, cùng gây chuyện. Tao vừa mãn hạn tù vì vụ đánh nhau mà mày cũng có phần. Giờ tao khó khăn, đến nhờ mày giúp đỡ.”

Mai đứng lặng, lòng dậy sóng. Chị không biết chuyện này, nhưng nhìn ánh mắt Hùng, chị hiểu rằng quá khứ của anh vẫn còn những góc khuất chưa được hé lộ. Hùng kéo ông Tâm ra ngoài sân, nói nhỏ:

  • “Tâm, tao giờ khác rồi. Tao không muốn nhắc lại chuyện cũ. Anh cần gì, tao giúp được thì giúp, nhưng đừng làm phiền gia đình tao.”
    Ông Tâm nhếch mép:
  • “Khác rồi à? Mày nghĩ mày thoát được quá khứ dễ vậy sao? Tao cần tiền, không nhiều, chỉ 10 triệu thôi. Nếu mày không giúp, tao sẽ kể hết chuyện ngày xưa cho cả thị trấn này biết!”

Mai nghe được, lòng đau như cắt. Chị bước ra, nói:

  • “Bác Tâm, anh Hùng giờ sống tốt, bác đừng ép anh ấy. Nhà tôi không giàu, nhưng nếu bác cần giúp, tôi sẽ cố. Chỉ xin bác đừng làm khó gia đình tôi.”
    Ông Tâm nhìn Mai, ánh mắt thoáng chút xấu hổ. Ông gật đầu:
  • “Được, cô nói vậy thì tôi không ép. Cho tôi 5 triệu thôi, tôi đi ngay.”

Hùng và Mai vét hết tiền tiết kiệm, đưa cho ông Tâm. Khi ông rời đi, Hùng ôm đầu, nói:

  • “Mai, anh xin lỗi. Anh không ngờ chuyện cũ lại quay lại. Anh sợ em và các con sẽ khinh anh.”
    Mai nắm tay anh:
  • “Anh à, ai cũng có quá khứ. Quan trọng là anh giờ sống thế nào. Em tin anh, đừng sợ.”

Nhưng Mai biết, sự xuất hiện của ông Tâm chỉ là khởi đầu. Quá khứ của Hùng như cơn gió lạnh,随时 có thể thổi qua và làm lung lay hạnh phúc mong manh của gia đình chị.

Sau vụ việc với ông Tâm, bà Năm, mẹ chồng của Mai, bắt đầu thay đổi thái độ. Trước đây, bà ít quan tâm đến chuyện gia đình Hùng, nhưng giờ bà thường xuyên gọi Mai lên nhà, tra hỏi đủ thứ. Một ngày, bà nói:

  • “Mai, tôi nghe nói Hùng từng gây chuyện đánh nhau, giờ còn bị bạn cũ tìm đến đòi tiền. Cô dạy chồng kiểu gì mà để nó ra nông nỗi này?”
    Mai cúi đầu:
  • “Dạ, chuyện đó là trước đây, thưa mẹ. Anh Hùng giờ thay đổi rồi, con mong mẹ đừng trách anh ấy.”
    Bà Năm gằn giọng:
  • “Thay đổi cái gì? Đàn ông như nó, có thay được mấy ngày đâu. Cô không biết giữ chồng, để nó làm xấu mặt gia đình tôi!”

Mai im lặng, không muốn cãi lại mẹ chồng. Nhưng những lời của bà Năm như mũi dao đâm vào lòng chị. Chị tự hỏi: “Mình đã làm gì sai? Mình chỉ muốn giữ gia đình yên ấm, sao ai cũng trách mình?” Khi về nhà, Mai kể cho Hùng nghe. Anh tức giận:

  • “Mẹ nói vậy là quá đáng! Anh sẽ lên nói chuyện với mẹ.”
    Mai ngăn lại:
  • “Thôi anh, đừng làm lớn chuyện. Em chịu được. Mẹ nói vậy cũng vì lo cho anh thôi.”

Nhưng Hùng không nghe. Anh lên nhà bà Năm, lớn tiếng:

  • “Mẹ, mẹ đừng trách Mai nữa. Con là người sai, Mai chỉ cố giúp con sửa đổi. Mẹ không thấy cô ấy khổ vì con thế nào sao?”
    Bà Năm sững sờ, không ngờ Hùng dám cãi lại. Bà im lặng một lúc, rồi nói:
  • “Thôi, nếu mày đã bênh vợ vậy thì tao không nói nữa. Nhưng nhớ mà sống cho ra hồn, đừng để tao mất mặt!”

Từ đó, bà Năm ít lên tiếng chỉ trích Mai, nhưng ánh mắt bà vẫn lạnh lùng mỗi khi gặp chị. Mai biết, để mẹ chồng chấp nhận mình hoàn toàn, chị còn một chặng đường dài phía trước.

Giữa những sóng gió ấy, nhà thờ Hy Vọng vẫn là nơi Mai tìm về để nương tựa. Một buổi chiều, khi chị đang quét sân nhà thờ theo lịch trực của nhóm phụ nữ, cha Tâm bước ra, mỉm cười:

  • “Mai, con làm việc chăm chỉ quá. Dạo này gia đình con sao rồi?”
    Mai kể cho cha nghe về ông Tâm, về mẹ chồng, và những lo lắng trong lòng. Cha lắng nghe, rồi nói:
  • “Mai, con đang mang một thập giá nặng, nhưng Chúa không bao giờ giao thử thách quá sức con. Hãy tiếp tục cầu nguyện, và tin rằng mọi sự sẽ tốt đẹp. Con là ánh sáng cho gia đình mình, đừng để nó tắt.”

Lời cha như ngọn gió mát lành thổi qua lòng Mai. Chị gật đầu, cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Đêm đó, khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, Mai quỳ trước bàn thờ gia đình, đọc kinh cùng Hùng, Nam và Phong. Chị nói với các con:

  • “Nam, Phong, dù đời có khó khăn thế nào, các con nhớ nhé, Chúa luôn ở bên. Tiếng chuông nhà thờ là lời nhắc nhở rằng Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta.”
    Nam gật đầu:
  • “Dạ, con nhớ. Con sẽ không để mẹ buồn nữa.”
    Phong chen vào:
  • “Con cũng vậy. Con muốn làm người tốt như mẹ.”

Hùng nắm tay Mai, nói:

  • “Mai, anh hứa sẽ không để quá khứ làm em khổ thêm. Anh sẽ sống xứng đáng với em và các con.”

Nhưng lời hứa của Hùng lại bị thử thách khi ông Tâm bất ngờ quay lại. Lần này, ông không đến một mình, mà dẫn theo một người đàn ông khác, tên là Hậu. Hậu từng là bạn nhậu của Hùng, và giờ cũng rơi vào cảnh khó khăn. Họ đứng trước cổng nhà Mai, giọng ông Tâm đầy vẻ đe dọa:

  • “Hùng, lần trước mày giúp tao 5 triệu, giờ tao với thằng Hậu cần thêm. Mày không giúp, tụi tao sẽ kể hết chuyện ngày xưa cho cả giáo xứ biết. Để xem mày còn mặt mũi nào!”

Mai nghe được, bước ra, nói:

  • “Bác Tâm, bác Hậu, nhà tôi không có nhiều tiền. Anh Hùng giờ sống khác rồi, hai bác đừng ép anh ấy quay lại con đường cũ.”
    Hậu cười khẩy:
  • “Cô tưởng thằng Hùng thánh thiện lắm à? Nó từng đánh người, từng nhậu say đến mức không biết trời đất. Giờ nó giả vờ thôi!”
    Hùng bước ra, giọng kiên định:
  • “Tâm, Hậu, tao không còn là Hùng ngày xưa. Tao không sợ tụi mày kể chuyện cũ, vì tao đã xin lỗi và chuộc lỗi. Nếu tụi mày muốn tiền, tao không có. Đi đi!”

Ông Tâm và Hậu tức giận, nhưng thấy thái độ cương quyết của Hùng, họ đành bỏ đi. Mai nhìn chồng, ánh mắt đầy tự hào. Chị nói:

  • “Anh Hùng, em mừng vì anh mạnh mẽ vậy. Em tin anh thật sự thay đổi rồi.”
    Hùng ôm lấy Mai:
  • “Mai, anh làm vậy vì em và các con. Anh không muốn mất gia đình này.”

Một cơ hội để Hùng chứng minh sự thay đổi đến khi giáo xứ Hy Vọng tổ chức ngày hội gia đình. Cha Tâm mời Hùng tham gia ban tổ chức, cùng với anh Tín và chị Liên. Hùng ngập ngừng:

  • “Mai, anh không biết mình có làm được không. Anh sợ mọi người còn nhớ chuyện cũ, không tin anh.”
    Mai động viên:
  • “Anh à, đây là cơ hội để anh sống cho Chúa và cộng đoàn. Đừng sợ, em và các con sẽ ủng hộ anh.”

Ngày hội diễn ra trong không khí vui tươi. Hùng phụ trách khu trò chơi cho trẻ em, cùng Nam và Phong tổ chức các cuộc thi đua thuyền giấy trên sông. Mai đứng từ xa nhìn chồng, thấy anh cười rạng rỡ bên các con, lòng chị ấm áp lạ thường. Chị Liên đến bên, nói:

  • “Mai, anh Hùng giờ khác thật. Chị mừng cho em.”

Cuối ngày, cha Tâm lên sân khấu cảm ơn mọi người. Ông bất ngờ gọi Hùng lên, nói:

  • “Hùng, con từng có lúc lầm lỡ, nhưng hôm nay cha thấy con là một người cha, người chồng tốt. Cảm ơn con đã góp phần làm ngày hội thêm ý nghĩa.”
    Cả giáo xứ vỗ tay, kể cả bà Năm và Tuấn. Hùng cúi đầu, nước mắt lăn dài. Anh quay sang Mai, nắm tay chị:
  • “Mai, anh không ngờ mình có ngày này. Cảm ơn em.”

Thời gian trôi qua, gia đình Mai ngày càng gắn bó. Hùng trở thành một người đàn ông mẫu mực, được mọi người trong giáo xứ quý mến. Nam và Phong lớn lên trong tình yêu thương, luôn nhớ lời mẹ dạy về đức tin và lòng tha thứ. Bà Năm dần chấp nhận Mai, thậm chí còn khen chị trước mặt họ hàng:

  • “Mai là con dâu tốt. Tôi may mắn có nó.”

Tuấn và Lan cũng thay đổi. Tuấn quay lại dạy giáo lý với tinh thần mới, không còn dạy sai như trước. Lan sinh con, sống hạnh phúc bên chồng. Bà Sáu thường xuyên sang nhà Mai, mang theo những câu chuyện vui thay vì lời đồn.

Một buổi tối, khi cả gia đình ngồi bên bờ sông, Mai nhìn Hùng, Nam và Phong, nói:

  • “Chúa đã dẫn chúng ta qua bao sóng gió. Dù còn nhiều thử thách, ánh đèn đức tin trong lòng chúng ta sẽ không bao giờ tắt.”
    Hùng gật đầu:
  • “Anh hứa sẽ giữ ngọn đèn ấy cháy mãi, vì em và các con.”

Tiếng chuông nhà thờ Hy Vọng vang lên, hòa cùng tiếng gió, như một lời khẳng định rằng, dù đời có bao nhiêu bóng tối, ánh sáng của Chúa sẽ luôn dẫn lối.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!