
MÙA HOA CÀ PHÊ NỞ
Mùa hoa cà phê nở, trời cao nguyên như khoác lên mình tấm áo trắng tinh khôi. Những chùm hoa nhỏ li ti chen chúc trên cành, tỏa hương thơm ngọt ngào, thoảng qua từng cơn gió mát lành. Vinh đứng lặng giữa đồi cà phê nhà ông Hùng, đôi tay chai sần cầm chiếc sọt tre, mắt đượm buồn nhìn về phía chân trời xa. Anh vừa tròn hai mươi tuổi, cái tuổi mà người ta mơ mộng đủ thứ, nhưng với Vinh, giấc mơ lớn nhất chỉ là đủ tiền mua cho mẹ một manh áo mới, để bà không phải co ro trong cái lạnh sớm mai khi đi hái cà phê thuê.
Cách đó không xa, Hương bước ra từ căn nhà gỗ khang trang nằm giữa đồn điền. Chiếc áo dài trắng phấp phới trong gió, mái tóc dài đen nhánh buộc hờ sau gáy, cô như một đóa hoa giữa muôn vàn hoa cà phê. Hương mười tám tuổi, đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa chút u hoài. Cô là con gái út của ông Hùng – chủ đồn điền lớn nhất vùng này. Người ta bảo Hương sinh ra đã ngậm thìa bạc, nhưng ít ai biết cô thường trốn ra đồi cà phê để tìm chút tự do khỏi những kỳ vọng nặng nề của gia đình.
Hôm ấy, Vinh đang cặm cụi nhặt những hạt cà phê rơi vãi dưới gốc cây thì nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến. Ngẩng lên, anh bắt gặp ánh mắt Hương. Cô mỉm cười, nụ cười như nắng sớm làm tan đi cái lạnh giá của buổi sáng cao nguyên. “Anh làm ở đây lâu chưa?” – cô hỏi, giọng trong trẻo như tiếng suối. Vinh ngượng ngùng gật đầu, chẳng biết đáp sao cho phải, chỉ lặng lẽ quay đi tiếp tục công việc. Nhưng từ đó, mỗi ngày, Hương đều tìm cớ ra đồi cà phê, lúc thì mang nước, lúc thì hỏi han chuyện vặt. Vinh dần quen với sự hiện diện của cô, và trái tim anh – vốn khô cằn như đất đỏ bazan – bắt đầu nảy mầm.
Một buổi chiều mưa lất phất, khi cả hai cùng trú dưới tán cây cà phê, Hương bất ngờ nắm tay Vinh. “Anh có bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi đây không?” – cô hỏi. Vinh lặng người, bàn tay run run trong tay cô. “Có chứ… nhưng đi đâu thì cũng phải quay về. Cao nguyên này là nhà.” Hương nhìn anh, đôi mắt ánh lên tia sáng lạ lùng: “Nếu em đi cùng anh thì sao?” Lời nói ấy như gió thổi qua, cuốn theo hương hoa cà phê, làm trái tim Vinh đập loạn nhịp.
Nhưng giấc mơ đẹp ấy chẳng kéo dài. Chỉ vài tuần sau, ông Hùng phát hiện chuyện tình trong bóng tối của con gái. Ông gọi Vinh đến, thẳng thừng quát: “Mày là thằng ở đợ, đừng mơ trèo cao!” Vinh cúi đầu rời đi, lòng đau như cắt, còn Hương bị nhốt trong nhà, nước mắt rơi thấm ướt gối mỗi đêm. Mùa hoa cà phê năm ấy vẫn nở, nhưng với họ, chỉ còn lại nỗi nhớ và chia ly.
Sau cái ngày ông Hùng thẳng thừng đuổi Vinh khỏi đồn điền, anh không còn dám ngẩng mặt lên nhìn ai trong vùng. Lời nói của ông như nhát dao cứa sâu vào lòng tự trọng của chàng trai nghèo. Vinh đứng trước căn nhà lụp xụp của mẹ mình, tay nắm chặt chiếc túi vải cũ kỹ, lòng nặng trĩu. “Mẹ ơi, con đi đây,” anh nói, giọng khàn đặc. Bà cụ tóc bạc, đôi tay gầy guộc run run nắm lấy vai con: “Đi đâu mà vội vậy, con? Ở lại với mẹ, đất này rồi cũng nuôi mình thôi.” Nhưng Vinh lắc đầu, ánh mắt xa xăm. Anh không thể ở lại nơi mà mỗi gốc cà phê, mỗi cơn gió đều gợi nhớ đến Hương – người anh yêu nhưng không thể chạm tới.
Vinh rời cao nguyên Đắk Lắk trong một buổi chiều mưa dầm dề, chiếc xe đò cũ kỹ đưa anh xuống Sài Gòn – nơi người ta bảo rằng cơ hội luôn chờ đợi những kẻ dám đánh đổi. Anh mang theo chút tiền dành dụm từ những ngày làm thuê, cùng một trái tim tan nát. Thành phố đón anh bằng sự ồn ào và lạnh lùng, khác xa cái yên bình của đồi cà phê. Vinh bắt đầu từ công việc bốc vác ở chợ đầu mối, rồi dần học cách buôn bán cà phê rang xay từ những mối quen. Anh lao vào công việc như một kẻ điên, không phải vì đam mê, mà để quên đi nỗi đau. Nhưng mỗi đêm, khi nằm trên chiếc chiếu rách trong căn phòng trọ tồi tàn, hình ảnh Hương vẫn hiện lên – nụ cười của cô, ánh mắt của cô, và cả giọt nước mắt anh thoáng thấy khi bị cha cô xua đuổi.
Trong khi đó, Hương sống như một cái bóng trong ngôi nhà gỗ khang trang của gia đình. Sau ngày Vinh rời đi, cô bị cha giam lỏng, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Ông Hùng nhanh chóng sắp xếp cho cô đính hôn với Tuấn – con trai một gia đình giàu có ở Buôn Ma Thuột, người mà ông tin sẽ đảm bảo tương lai cho con gái. Hương phản kháng dữ dội, khóc lóc van xin, nhưng mẹ cô, bà Lan, chỉ thở dài: “Con không hiểu đâu, Hương. Đời này không có tình yêu là đủ. Phải có tiền, có chỗ dựa.” Cuối cùng, dưới áp lực gia đình và sự tuyệt vọng khi không còn tin tức của Vinh, Hương đành gật đầu đồng ý.
Đám cưới diễn ra vào một ngày mùa khô, khi những cây cà phê trơ trụi lá, như chính tâm hồn Hương lúc ấy. Tuấn là một người đàn ông điển trai, khéo nói, nhưng Hương sớm nhận ra anh ta không yêu cô – anh ta yêu tiền và danh vọng mà gia đình cô mang lại. Cuộc hôn nhân của họ là một vở kịch hoàn hảo trước mặt người đời, nhưng sau cánh cửa, chỉ có sự lạnh nhạt và những trận cãi vã. Hương sống trong cô đơn, ngày ngày ra đồi cà phê ngắm những chùm hoa nở rồi tàn, lòng thầm gọi tên Vinh. Cô không biết anh ở đâu, sống ra sao, chỉ biết rằng trái tim mình đã chết từ cái ngày anh rời đi.
Thời gian trôi qua, mười năm như một cái chớp mắt. Vinh giờ đã là một người đàn ông ngoài ba mươi, gương mặt phong sương nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Từ hai bàn tay trắng, anh xây dựng được một công ty nhỏ chuyên xuất khẩu cà phê, mang thương hiệu “Cao Nguyên Trắng” – cái tên anh đặt để nhớ về mùa hoa cà phê năm nào. Công việc giúp anh giàu lên, nhưng trái tim anh vẫn trống rỗng. Anh không yêu ai, không lập gia đình, chỉ sống với những ký ức cũ. Một lần, trong chuyến công tác về Đắk Lắk để tìm nguồn cung cà phê, anh tình cờ nghe người ta nhắc đến Hương. “Cô ấy ly hôn rồi, giờ về chăm đồn điền nhà cũ. Nghe đâu chồng cô ấy bỏ đi với người khác,” một người bạn kể. Tim Vinh như thắt lại, nhưng anh tự nhủ: “Chuyện đã qua rồi, mình còn gì để quay về?”
Hương, sau khi ly hôn Tuấn, trở về đồn điền của gia đình. Ông Hùng đã qua đời vì bạo bệnh vài năm trước, để lại cho cô một cơ ngơi từng thịnh vượng nhưng giờ đây xuống dốc thảm hại vì quản lý kém. Mẹ cô, bà Lan, sống trong hối hận vì đã ép con gái vào cuộc hôn nhân không hạnh phúc, nhưng mọi lời xin lỗi giờ đều muộn màng. Hương không oán trách ai, chỉ lặng lẽ làm việc, chăm sóc những cây cà phê như cách cô chăm sóc những mảnh vỡ của chính mình. Cô không còn là cô gái mười tám tuổi mơ mộng nữa, mà là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn là nỗi nhớ Vinh không bao giờ nguôi.
Mùa hoa cà phê năm 2005 nở rộ hơn mọi năm, như báo trước một điều gì đó. Vinh, trong chuyến khảo sát vùng nguyên liệu, quyết định ghé qua đồn điền cũ của nhà Hương. Anh không mong gặp cô, chỉ muốn nhìn lại nơi từng là khởi đầu và cũng là kết thúc của tình yêu đầu đời. Khi xe dừng lại trước cổng đồn điền, anh thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng giữa những hàng cây. Hương mặc chiếc áo dài trắng, mái tóc dài buộc hờ, đang tỉ mỉ kiểm tra từng chùm hoa. Thời gian đã để lại trên gương mặt cô vài nếp nhăn, nhưng với Vinh, cô vẫn đẹp như ngày nào.
Hương ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Vinh. Hai người đứng lặng, cách nhau vài mét, nhưng dường như cả một khoảng trời ký ức ùa về. “Vinh… là anh sao?” – giọng Hương run run. Anh gật đầu, bước tới gần, nhưng rồi khựng lại. “Tôi… tôi chỉ ghé qua xem đồn điền thôi. Giờ cô sống thế nào?” Anh hỏi, cố giữ giọng bình thản. Hương mỉm cười buồn: “Cũng bình thường. Còn anh?” Họ nói chuyện như hai người xa lạ, nhưng ánh mắt không giấu được những cảm xúc chất chứa bao năm.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy khép lại khi Vinh lên xe rời đi, nhưng cả hai đều biết, sợi dây giữa họ chưa bao giờ thực sự đứt. Từ đó, Vinh thường xuyên tìm cớ quay lại Đắk Lắk, lúc thì hợp tác cung cấp giống cây, lúc thì hỗ trợ Hương cải tạo đồn điền. Họ dần trở thành bạn, rồi thành tri kỷ, nhưng không ai dám vượt qua ranh giới cuối cùng. Vinh sợ quá khứ lặp lại, còn Hương sợ trái tim mình không chịu nổi thêm một lần tan vỡ.
Sau lần gặp lại giữa mùa hoa cà phê năm 2005, Vinh và Hương bắt đầu xuất hiện trong cuộc đời nhau nhiều hơn, dù cả hai đều giữ một khoảng cách vô hình. Vinh thường xuyên ghé qua đồn điền của Hương, mang theo những giống cây mới, những kỹ thuật anh học được từ các chuyên gia nước ngoài, và cả những lời khuyên chân thành để vực dậy cơ ngơi đang xuống dốc của cô. Hương đón nhận sự giúp đỡ ấy với lòng biết ơn, nhưng trong lòng cô luôn có một câu hỏi không lời: “Anh ấy làm vậy vì thương hại, hay vì điều gì khác?”
Những buổi chiều, họ cùng nhau đi giữa những hàng cà phê, bàn về cách chăm sóc cây, về giá cả thị trường, về những thay đổi của vùng cao nguyên. Dần dần, những câu chuyện vượt ra khỏi công việc. Hương kể về những ngày tháng cô đơn trong cuộc hôn nhân với Tuấn, về cách cô từng đứng giữa đồi cà phê và khóc đến cạn nước mắt. Vinh cũng mở lòng, nói về những năm tháng vật lộn ở Sài Gòn, về những đêm anh mơ thấy Hương nhưng tỉnh dậy chỉ có bóng tối. Họ không nhắc trực tiếp đến tình yêu năm xưa, nhưng mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều như những mảnh ghép lặng lẽ vá lại trái tim rạn vỡ.
Tuy nhiên, cả hai đều mang trong mình những vết thương chưa lành. Vinh tự ti vì quá khứ nghèo khó, sợ rằng mình không xứng với Hương – người từng là tiểu thư của đồn điền lớn nhất vùng. Hương lại sợ rằng nếu mở lòng lần nữa, cô sẽ lại rơi vào vòng xoáy đau khổ như trước. Họ giống như hai con chim lạc đàn, bay gần nhau nhưng không dám đậu cùng một cành.
Thời gian trôi qua, đồn điền của Hương dần hồi sinh nhờ sự hỗ trợ của Vinh. Những cây cà phê già cỗi được thay thế, đất được cải tạo, và mùa hoa năm 2020 nở rộ hơn bao giờ hết. Người dân trong vùng bắt đầu xì xào: “Cô Hương với anh Vinh, trông hợp quá. Sao không thành đôi đi cho rồi?” Nhưng mỗi lần ai đó vô tình hỏi, Hương chỉ cười nhẹ, còn Vinh quay mặt đi, giả vờ bận rộn với công việc.
Một buổi tối, khi ngồi cùng nhau dưới hiên nhà gỗ, Hương bất ngờ hỏi: “Vinh, anh có bao giờ hận em không? Vì ngày đó… em không đủ can đảm để giữ anh lại.” Vinh im lặng hồi lâu, ánh mắt đượm buồn nhìn ra màn đêm. “Hận sao nổi, Hương. Anh chỉ hận bản thân mình, không đủ sức để cho em một chỗ dựa.” Lời anh nói như gió lạnh thổi qua, làm Hương nghẹn ngào. Cô muốn nói rằng cô chưa bao giờ trách anh, rằng cô vẫn yêu anh như ngày nào, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì Vinh đã đứng dậy, chào cô rồi rời đi. Khoảng cách giữa họ vẫn còn đó, mỏng manh nhưng khó vượt qua.
Mọi thứ thay đổi vào mùa mưa năm 2011, khi một cơn bão lớn bất ngờ ập đến Đắk Lắk. Người ta bảo đó là cơn bão trăm năm có một, với sức gió giật mạnh và mưa như trút nước. Chỉ trong một đêm, hàng trăm hecta cà phê bị quật ngã, nhà cửa xiêu vẹo, và đồn điền của Hương gần như bị xóa sổ. Sáng hôm sau, khi cơn bão đi qua, Hương đứng giữa đống đổ nát, nước mắt lăn dài trên má. Tất cả công sức bao năm, tất cả hy vọng của cô, giờ chỉ còn là những cành cây gãy vụn và đất đỏ ngập nước.
Vinh nhận tin từ Sài Gòn, lập tức bỏ hết công việc để chạy về. Khi anh đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng. Hương ngồi co ro dưới gốc cây cà phê duy nhất còn đứng vững, đôi vai run rẩy. Không suy nghĩ nhiều, Vinh lao đến ôm lấy cô. “Hương, đừng sợ. Có anh ở đây,” anh nói, giọng chắc nịch. Lần đầu tiên sau bao năm, Hương không đẩy anh ra. Cô gục vào vai anh, khóc nức nở như một đứa trẻ. Trong khoảnh khắc ấy, giữa cơn bão tan hoang, họ tìm thấy nhau – không phải bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện chân thật nhất.
Những ngày sau đó, Vinh ở lại Đắk Lắk, cùng Hương và người dân trong vùng khắc phục hậu quả. Anh dùng tiền tiết kiệm của mình để mua giống cây mới, thuê người dọn dẹp, và thậm chí đích thân xắn tay áo làm việc dưới mưa. Hương nhìn anh, lòng trào dâng một cảm giác ấm áp mà cô đã đánh mất từ lâu. “Sao anh phải làm nhiều vậy, Vinh? Đây là đồn điền của em, không phải của anh,” cô hỏi. Vinh cười nhẹ, lau mồ hôi trên trán: “Của em hay của anh thì có khác gì đâu. Anh không muốn thấy em mất tất cả.”
Cơn bão không chỉ phá hủy đồn điền, mà còn phá vỡ bức tường vô hình giữa họ. Qua những ngày cùng nhau vượt khó, Hương nhận ra Vinh không còn là chàng trai nghèo khó ngày xưa – anh đã trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, đáng tin cậy. Còn Vinh hiểu rằng, dù quá khứ có đau đớn thế nào, anh không thể sống mà thiếu Hương thêm một ngày nào nữa.
Mùa hoa cà phê năm 2012, đồn điền bắt đầu hồi sinh. Những cây non được trồng sau cơn bão nở hoa trắng muốt, như một lời hứa về tương lai. Một buổi chiều, khi đứng giữa đồi cà phê, Vinh nắm tay Hương, giọng run run: “Hương, anh không hứa sẽ cho em cả thế giới. Nhưng anh hứa sẽ dành cả đời này để ở bên em, nếu em đồng ý.” Hương nhìn anh, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô gật đầu, không nói gì, chỉ siết chặt tay anh. Lần đầu tiên sau bao năm, họ dám mơ về một mái ấm chung.
Từ đó, Vinh và Hương bắt đầu một cuộc sống mới. Họ không vội vàng kết hôn, mà chọn cách sống bên nhau như hai người bạn đời, cùng chăm sóc đồn điền, cùng xây dựng lại những gì đã mất. Năm 2015, khi mùa hoa cà phê nở rộ nhất, họ quyết định làm một lễ cưới nhỏ ngay giữa đồi cà phê. Không có khách mời đông đúc, không có xa hoa, chỉ có họ, bà Lan – mẹ Hương – và vài người bạn thân thiết. Dưới tán cây cà phê, Vinh trao cho Hương một chiếc nhẫn đơn sơ làm từ bạc, khắc dòng chữ “Cao Nguyên Trắng”. “Đây là tất cả những gì anh có,” anh nói. Hương mỉm cười: “Vậy là đủ rồi.”
Ngôi nhà nhỏ của họ được dựng lên giữa đồn điền, mái lợp tôn, tường quét vôi trắng, xung quanh là những luống hoa cà phê nở quanh năm. Mỗi sáng, họ cùng nhau pha cà phê, ngồi dưới hiên nhà ngắm bình minh. Cuộc sống không giàu sang, nhưng tràn đầy bình an – điều mà cả hai đã phải đánh đổi bao năm đau khổ để có được.
Sau lễ cưới giản dị giữa đồi cà phê vào năm 2015, Vinh và Hương bắt đầu cuộc sống mới trong ngôi nhà nhỏ giữa cao nguyên Đắk Lắk. Ngôi nhà không lớn, chỉ đủ một phòng ngủ, một gian bếp nhỏ, và một hiên gỗ nơi họ thường ngồi ngắm hoa cà phê nở mỗi sáng. Cuộc sống của họ đơn sơ nhưng trọn vẹn, như cách những cây cà phê nở hoa trắng muốt sau bao ngày chờ đợi nắng mưa. Vinh vẫn điều hành công ty xuất khẩu cà phê của mình từ xa, còn Hương chăm sóc đồn điền, biến nó thành một nơi không chỉ sản xuất mà còn là điểm đến cho những người yêu thích hương vị cao nguyên.
Những ngày đầu hôn nhân, họ như đôi chim tìm lại tổ sau bao năm lạc lối. Mỗi sáng, Vinh thức dậy sớm pha cà phê, còn Hương chuẩn bị bữa sáng với bánh mì và mứt tự làm từ trái cây trong vườn. Họ ngồi bên nhau, trò chuyện về những việc nhỏ nhặt: hôm nay cây cà phê ra hoa thế nào, giá thị trường có biến động ra sao, hay đơn giản là cơn gió sáng nay mát hơn mọi ngày. Những khoảnh khắc ấy tưởng chừng bình dị, nhưng với họ, đó là hạnh phúc mà cả hai từng nghĩ sẽ không bao giờ có được.
Bà Lan, mẹ Hương, cũng dọn về sống gần đó trong một căn nhà nhỏ hơn. Dù tuổi đã cao, bà vẫn khỏe mạnh và thường xuyên qua thăm hai vợ chồng, mang theo vài món ăn quê như bánh ướt hay chè đậu. Bà nhìn Vinh và Hương, lòng nhẹ nhõm vì cuối cùng con gái mình cũng tìm được bến đỗ. “Mẹ sai nhiều lắm, Hương à. May mà con không trách mẹ,” bà từng nói trong một lần ngồi dưới hiên nhà. Hương nắm tay mẹ, mỉm cười: “Mẹ đừng nghĩ vậy. Mọi chuyện qua rồi, giờ con hạnh phúc là được.”
Nhưng cuộc sống, dù bình an đến đâu, cũng không tránh khỏi những sóng gió nhỏ. Một năm sau ngày cưới, vào mùa mưa năm 2016, công ty của Vinh gặp khó khăn. Thị trường cà phê quốc tế biến động, giá giảm mạnh, và một lô hàng lớn bị đối tác nước ngoài từ chối vì không đạt tiêu chuẩn chất lượng. Vinh phải chạy đôn chạy đáo để tìm cách giải quyết, thậm chí bán đi một phần tài sản để bù lỗ. Anh trở về nhà mỗi ngày với gương mặt căng thẳng, ít nói hơn trước. Hương nhận ra sự thay đổi ấy, nhưng không biết làm sao để giúp anh, ngoài việc lặng lẽ pha cà phê và ngồi bên anh mỗi tối.
Một lần, khi cơn mưa trút xuống đồi cà phê, Vinh ngồi một mình dưới hiên, tay cầm ly cà phê đã nguội. Hương bước ra, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. “Anh sao vậy, Vinh? Có gì thì nói với em, đừng giữ trong lòng.” Vinh thở dài, giọng trầm: “Anh sợ mình không lo được cho em, Hương. Công ty đang khó, anh không muốn em phải khổ như mẹ anh ngày xưa.” Hương ngồi xuống bên anh, nắm tay anh thật chặt: “Anh nghĩ em lấy anh vì tiền sao? Em chỉ cần anh ở đây, cùng em, thế là đủ.”
Lời nói của Hương như cơn gió mát lành thổi qua lòng Vinh. Anh nhìn cô, ánh mắt dần dịu lại. Từ hôm đó, họ cùng nhau đối mặt với khó khăn. Hương đề xuất ý tưởng bán cà phê rang xay trực tiếp cho khách du lịch ghé thăm đồn điền, đồng thời mở một quán nhỏ ngay tại nhà để tăng thu nhập. Vinh ủng hộ hết mình, thậm chí đích thân thiết kế logo cho quán – một bông hoa cà phê trắng đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Dần dần, công việc kinh doanh nhỏ của họ khởi sắc, đủ để bù đắp cho những thiệt hại từ công ty lớn. Khó khăn không biến mất hoàn toàn, nhưng họ học được cách cùng nhau vượt qua, như cách cây cà phê vẫn đứng vững sau cơn bão.
Một thử thách khác đến vào năm 2017, khi Hương phát hiện mình không thể có con. Sau nhiều lần đi khám, bác sĩ kết luận cô bị ảnh hưởng từ những năm tháng căng thẳng và sức khỏe suy yếu trong cuộc hôn nhân với Tuấn. Tin này như một cú đánh vào cả hai. Vinh không nói gì nhiều, chỉ ôm Hương thật chặt khi cô khóc trong vòng tay anh. “Anh không trách em đâu, Hương. Có em là đủ rồi,” anh an ủi, nhưng Hương biết anh cũng buồn. Vinh từng kể anh mơ về một gia đình nhỏ, nơi có tiếng trẻ con cười đùa giữa đồi cà phê.
Hương rơi vào trầm cảm một thời gian, ít ra ngoài, chỉ quanh quẩn trong nhà. Cô sợ mình không thể cho Vinh một gia đình trọn vẹn, sợ anh sẽ hối hận vì đã chọn cô. Vinh nhận ra sự thay đổi ấy, và anh quyết định hành động. Một buổi sáng, anh dẫn Hương ra đồi cà phê, nơi những chùm hoa đang nở rộ. “Em nhìn đi, Hương. Những cây này cũng như tụi mình, không phải lúc nào cũng ra quả, nhưng hoa vẫn đẹp, vẫn có ý nghĩa. Anh không cần con để hạnh phúc, anh chỉ cần em.” Hương nhìn anh, nước mắt lăn dài, nhưng lần này là vì cảm động. Từ đó, họ quyết định nhận nuôi một bé gái mồ côi trong vùng, đặt tên là Hoa – như cách họ muốn gửi gắm tình yêu vào những mùa hoa cà phê.
Thời gian trôi qua, đến năm 2020, Vinh và Hương đã bước sang tuổi trung niên. Đồi cà phê của họ giờ không chỉ là một nơi sản xuất, mà còn là điểm đến nổi tiếng ở Đắk Lắk. Khách du lịch từ khắp nơi ghé thăm, thưởng thức cà phê và nghe câu chuyện tình của họ – một câu chuyện vượt qua bao trắc trở để tìm thấy bình an. Hoa, cô bé họ nhận nuôi, lớn lên khỏe mạnh và yêu đời, thường chạy nhảy giữa những hàng cây, mang lại tiếng cười cho ngôi nhà nhỏ.
Một buổi chiều cuối năm 2024, khi mùa hoa cà phê lại nở, Vinh và Hương ngồi dưới hiên nhà, tay trong tay. Trước mặt họ, Hoa đang chơi đùa với chú chó con mà Vinh mới mang về. Hương tựa đầu vào vai anh, khẽ nói: “Anh ơi, em không ngờ mình lại có ngày hôm nay.” Vinh cười, nụ cười của một người đàn ông từng đi qua bao giông bão: “Anh cũng vậy, Hương. Nhưng anh biết, chỉ cần có em, mọi thứ đều đáng giá.”
Mặt trời dần buông xuống, nhuộm vàng cả đồi cà phê. Hương thơm của hoa quyện vào không khí, như một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có bao nhiêu thử thách, tình yêu của họ vẫn nở rộ, bền vững như những mùa hoa không bao giờ tàn.
Lm. Anmai, CSsR