Kỹ năng sống

NHÌN TỪ TRÊN XUỐNG RẤT TẦM THƯỜNG, NHÌN TỪ DƯỚI LÊN KHÔNG BÌNH THƯỜNG (Truyện ngắn của Lm. Anmai, CSsR)

NHÌN TỪ TRÊN XUỐNG RẤT TẦM THƯỜNG, NHÌN TỪ DƯỚI LÊN KHÔNG BÌNH THƯỜNG

Thành phố vào buổi chiều tà luôn mang một vẻ đẹp kỳ lạ, như một bức tranh bị vẽ hỏng nhưng vẫn khiến người ta không thể rời mắt. Nam đứng trên ban công tầng 17, tay cầm điếu thuốc cháy dở, mắt lơ đãng nhìn xuống dòng người phía dưới. Từ độ cao này, mọi thứ đều nhỏ bé, đều tầm thường. Những chiếc xe kẹt cứng trong dòng giao thông, những con người bước đi vội vã, đầu cúi gằm như đang trốn tránh điều gì đó. Anh khẽ nhếch môi, phả một làn khói trắng mỏng manh bay lượn trong không khí. “Tầm thường,” anh lẩm bẩm, giọng đều đều như thể đang nói với chính mình.

Nam không phải là người thích suy tư sâu xa. Anh 28 tuổi, làm nhân viên văn phòng cho một công ty bảo hiểm nhỏ, ngày làm việc tám tiếng, tối về căn hộ thuê ở ngoại ô thành phố. Cuộc sống của anh chẳng có gì đáng kể: thức dậy, đi làm, ăn uống, ngủ. Không ước mơ lớn lao, không khát vọng cháy bỏng. Anh sống như một cái máy, và anh không phiền lòng về điều đó. Nhưng hôm nay, có gì đó khác lạ. Một cảm giác khó chịu, như thể ai đó đang nhìn anh từ phía dưới, từ sâu thẳm bóng tối của thành phố này.

Anh dập điếu thuốc vào lan can, quay vào phòng. Căn hộ của Nam đơn giản đến mức tẻ nhạt: một chiếc giường đơn, một bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ, và một chiếc gương cũ treo lệch trên tường. Khi anh bước qua chiếc gương, anh khựng lại. Trong thoáng chốc, anh thấy một bóng người đứng phía sau mình – không phải phản chiếu của anh, mà là một thứ gì đó khác. Nó cao gầy, đầu nghiêng sang một bên, đôi mắt trắng dã không đồng tử nhìn thẳng vào anh. Nam quay lại, tim đập thình thịch, nhưng chẳng có ai. Chỉ có tiếng quạt trần kêu ù ù đều đặn.

“Anh mệt rồi,” anh tự nhủ, cố gắng xua đi cảm giác kỳ lạ đó. Anh bước đến bồn rửa mặt, vốc nước lạnh lên mặt, nhưng khi nhìn vào gương lần nữa, bóng người đó lại xuất hiện. Lần này rõ hơn: khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi mỏng dính như một đường kẻ, và đôi mắt trắng dã không hề chớp. Nam lùi lại, suýt ngã khi vấp phải ghế. Anh hét lên, nhưng giọng anh bị nghẹn lại trong cổ họng. Khi anh lấy hết can đảm nhìn lại, gương chỉ phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của chính anh.

Nam nằm xuống giường, cố gắng nhắm mắt. Nhưng khi bóng tối bao trùm, hình ảnh đôi mắt trắng dã lại hiện lên, rõ ràng hơn bao giờ hết. Và rồi, anh nghe thấy một giọng nói – không phải từ bên ngoài, mà từ trong đầu mình. “Nhìn từ dưới lên, mày không bình thường đâu.” Giọng nói trầm đục, lạnh lẽo, như tiếng gió lùa qua một con hẻm tối.

Nam bật dậy, mồ hôi túa ra như tắm. Anh chạy ra ban công, nhìn xuống lần nữa. Dòng người vẫn di chuyển, xe cộ vẫn kêu inh ỏi. Nhưng lần này, anh cảm thấy họ đang nhìn lại anh. Không phải một hay hai người, mà tất cả. Những khuôn mặt mờ nhạt, những đôi mắt vô hồn, đồng loạt ngước lên tầng 17, nơi anh đứng. Gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng thì thầm kỳ lạ: “Mày không thuộc về đây.”

Nam không ngủ được đêm đó. Anh ngồi co ro trên ghế sofa, tay ôm cốc cà phê nguội ngắt, mắt dán vào cửa sổ. Mỗi lần nhìn ra ngoài, anh lại cảm thấy những ánh mắt từ dưới đường đang xuyên qua lớp kính, chạm vào da thịt anh. Anh tự hỏi liệu mình có đang phát điên không. Có lẽ là do áp lực công việc, hoặc do anh đã hút quá nhiều thuốc lá. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết đó không phải lý do.

Sáng hôm sau, Nam quyết định ra ngoài. Anh không thể chịu nổi cảm giác bị giam cầm trong căn hộ thêm một giây nào nữa. Anh mặc chiếc áo khoác cũ, đội mũ lưỡi trai, và bước xuống đường. Thành phố vẫn như mọi ngày: ồn ào, hỗn loạn, và đầy mùi khói bụi. Nhưng khi anh hòa vào dòng người, anh nhận ra một điều kỳ lạ. Không ai nhìn anh. Không một ánh mắt nào chạm vào anh, dù chỉ là thoáng qua. Họ đi qua anh như thể anh là một bóng ma, một thứ vô hình giữa đám đông.

Nam dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, ngồi xuống chiếc bàn ngoài vỉa hè. Anh gọi một ly đen đá, cố gắng tập trung vào tiếng nhạc phát ra từ loa. Nhưng rồi, anh nghe thấy tiếng thì thầm. Lúc đầu, anh nghĩ đó là tiếng nói chuyện của những người xung quanh. Nhưng không, nó đến từ dưới đất – từ sâu bên dưới vỉa hè anh đang ngồi. “Nhìn từ dưới lên, mày không bình thường đâu,” giọng nói ấy lặp lại, lần này rõ ràng hơn, như thể ai đó đang đứng ngay dưới chân anh.

Nam giật mình, làm đổ ly cà phê. Những người xung quanh quay lại nhìn anh, nhưng chỉ trong một giây, rồi họ lại tiếp tục công việc của mình. Anh cúi xuống, nhìn vào mặt đường. Không có gì bất thường: chỉ là bê tông xám xịt, vài vết nứt nhỏ, và một ít rác vương vãi. Nhưng khi anh nhìn kỹ hơn, anh thấy một đôi mắt trắng dã ló ra từ kẽ nứt, nhìn thẳng vào anh.

Anh hét lên, bật dậy khỏi ghế. Những người xung quanh giờ đây thực sự chú ý đến anh, nhưng ánh mắt họ không phải là sự tò mò hay lo lắng – mà là sự trống rỗng. Họ nhìn anh như thể anh là một thứ gì đó không nên tồn tại. Nam bỏ chạy, lao qua dòng người, qua những con hẻm nhỏ, cho đến khi anh dừng lại trước một tòa nhà bỏ hoang. Anh thở hổn hển, tay chống vào đầu gối, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Nhưng rồi, anh nghe thấy tiếng bước chân. Không phải từ phía sau, mà từ bên dưới. Tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi, như thể ai đó đang trèo lên từ lòng đất. Nam nhìn xuống, và lần này, anh thấy rõ hơn: một bàn tay gầy guộc, trắng nhợt, bám vào mép vỉa hè, kéo theo một cơ thể cao gầy trồi lên từ bóng tối.

Nam đứng im như tượng, mắt dán chặt vào bàn tay trắng nhợt đang bám vào mép vỉa hè. Những ngón tay gầy guộc, dài ngoằng co quắp như móng vuốt của một con thú, nhưng da thịt lại mịn màng, gần như trong suốt, để lộ những đường gân xanh nhạt bên dưới. Tiếng bước chân nặng nề từ dưới đất giờ chuyển thành tiếng cào xé, như thể thứ đó đang cố gắng đào bới để trồi lên. Nam muốn chạy, nhưng chân anh như bị đóng đinh xuống đất. Anh chỉ biết nhìn, hơi thở đứt quãng, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Rồi cái đầu xuất hiện. Một khuôn mặt nhợt nhạt, không mũi, không tai, chỉ có một cái miệng mỏng như một đường kẻ và đôi mắt trắng dã không đồng tử. Nó nghiêng đầu, nhìn Nam, và từ cái miệng ấy phát ra một âm thanh kỳ lạ – không phải tiếng nói, mà là tiếng rít, như gió lùa qua một đường ống cũ. Nam lùi lại một bước, suýt ngã khi vấp phải một viên gạch lỏng lẻo. Thứ đó không dừng lại. Nó tiếp tục trồi lên, kéo theo một cơ thể cao gầy, cong queo như một cành cây khô bị bẻ gãy. Khi nó đứng hẳn trên mặt đất, Nam nhận ra nó cao hơn anh ít nhất hai mét, nhưng cơ thể lại mỏng manh đến mức anh có thể thấy cả bóng đèn đường xuyên qua nó.

“Mày… mày là cái gì?” Nam lắp bắp, giọng run rẩy. Anh không mong đợi một câu trả lời, nhưng thứ đó lại đáp lại. Không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng suy nghĩ xâm nhập thẳng vào đầu anh. “Nhìn từ dưới lên, mày không bình thường đâu.” Giọng nói ấy lạnh lẽo, trầm đục, như tiếng vọng từ một cái giếng sâu.

Nam hét lên, quay người bỏ chạy. Anh lao qua những con hẻm tối, không quan tâm đến hướng đi, chỉ muốn thoát khỏi thứ đó. Tiếng chân anh dội lên trên nền đá, hòa lẫn với tiếng tim đập thình thịch trong tai. Nhưng dù anh chạy nhanh đến đâu, anh vẫn cảm thấy nó ở ngay phía sau. Không phải tiếng bước chân, mà là một cảm giác lạnh lẽo bám sát gáy anh, như thể nó không cần di chuyển mà vẫn có thể theo kịp.

Cuối cùng, anh dừng lại trước một công viên nhỏ, thở hổn hển. Đêm đã buông xuống, ánh đèn đường mờ ảo chiếu lên những hàng cây trơ trụi. Nam ngồi phịch xuống băng ghế, tay ôm đầu. “Mình điên rồi,” anh lẩm bẩm. “Chắc chắn là mình điên rồi.” Nhưng khi anh ngẩng lên, anh thấy nó đứng đó, cách anh chừng mười mét, dưới ánh đèn đường. Đôi mắt trắng dã lặng lẽ nhìn anh, không chớp, không động đậy.

Nam đứng bật dậy, nhưng lần này anh không chạy nữa. Anh hét lên: “Mày muốn gì ở tao? Tao chỉ là một thằng nhân viên quèn, tao chẳng có gì cả!” Giọng anh lạc đi trong không khí, nhưng thứ đó không trả lời. Nó chỉ nghiêng đầu, như thể đang quan sát anh, rồi từ từ bước tới. Mỗi bước của nó không phát ra tiếng động, nhưng mặt đất dưới chân nó rung lên nhè nhẹ, như thể có một sức nặng vô hình đè xuống.

Khi nó chỉ còn cách anh vài bước, Nam cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Anh không còn kiểm soát được tay chân, như thể ai đó đang điều khiển anh từ bên trong. Anh muốn hét, muốn chạy, nhưng miệng anh không mở ra được, chân anh không nhúc nhích. Thứ đó đưa tay lên, những ngón tay dài ngoằng chạm vào trán anh. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, và trước mắt anh, mọi thứ tối sầm lại.

Khi Nam mở mắt ra, anh không còn ở công viên nữa. Anh đang đứng trên một mặt đất đen kịt, ẩm ướt, tỏa ra mùi tanh hôi như đất sau cơn mưa. Xung quanh anh là bóng tối, nhưng không phải bóng tối thông thường – nó đặc quánh, như một thứ chất lỏng bao bọc lấy anh. Anh nhìn xuống chân, và nhận ra mình đang đứng trên một bề mặt gồ ghề, đầy những kẽ nứt nhỏ. Từ những kẽ nứt ấy, ánh sáng yếu ớt phát ra, chiếu lên khuôn mặt anh.

Nam ngẩng đầu, và anh chết lặng. Trên cao, cách anh hàng trăm mét, là thành phố của anh. Những tòa nhà cao tầng, những con đường, những chiếc xe – tất cả đều lơ lửng ngược trên bầu trời đen kịt. Từ dưới này nhìn lên, chúng không còn nhỏ bé, không còn tầm thường nữa. Chúng khổng lồ, kỳ vĩ, nhưng cũng méo mó, như một bức tranh bị bóp nặn bởi bàn tay vô hình. Dòng người vẫn di chuyển, nhưng chậm rãi, như những con rối bị giật dây. Và tất cả đều nhìn xuống anh.

“Đây là đâu?” Nam thì thầm, giọng anh vang vọng trong không gian trống rỗng. Anh bước đi, cố gắng tìm lối ra, nhưng mỗi bước chân chỉ dẫn anh đến những kẽ nứt sâu hơn. Từ dưới những kẽ nứt, anh nghe thấy tiếng thì thầm – hàng trăm, hàng nghìn giọng nói hòa lẫn vào nhau. “Nhìn từ dưới lên, mày không bình thường đâu.” “Mày không thuộc về đây.” “Mày là kẻ lạc loài.”

Nam ôm đầu, cố gắng bịt tai, nhưng tiếng thì thầm không dừng lại. Nó len lỏi vào suy nghĩ anh, xâm chiếm từng tế bào trong cơ thể anh. Anh ngã quỵ xuống, hét lên: “Dừng lại! Làm ơn dừng lại!” Nhưng không ai nghe thấy. Không ai quan tâm. Ở đây, anh chỉ là một đốm sáng nhỏ bé giữa bóng tối vô tận.

Rồi anh thấy nó – thứ cao gầy với đôi mắt trắng dã – đứng cách anh không xa. Nó không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến tới. Nhưng lần này, nó không đi một mình. Xung quanh nó, hàng chục bóng dáng khác xuất hiện, trồi lên từ mặt đất đen kịt. Chúng giống nó, nhưng mỗi con lại có nét khác biệt: con thì không tay, con thì không chân, con thì có hai cái đầu nghiêng ngả. Tất cả đều nhìn Nam, và tất cả đều thì thầm cùng một câu: “Nhìn từ dưới lên, mày không bình thường đâu.”

Nam cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh nặng như chì. Anh cảm thấy mặt đất dưới chân mình rung chuyển, và từ một kẽ nứt gần đó, một bàn tay khác trồi lên, nắm lấy mắt cá chân anh. Anh hét lên, giãy giụa, nhưng bàn tay ấy mạnh mẽ, lạnh lẽo, kéo anh xuống. Anh ngã nhào, mặt đập xuống đất, và trước khi mất ý thức, anh nghe thấy một giọng nói cuối cùng: “Chào mừng về nhà.”

Khi Nam tỉnh lại, anh không còn ở mặt đất đen kịt nữa. Anh đang nằm trên một sàn bê tông lạnh lẽo, xung quanh là những bức tường ẩm mốc, đầy rêu xanh. Ánh sáng yếu ớt từ một bóng đèn trần nhấp nháy chiếu xuống, tạo ra những bóng đổ kỳ dị trên tường. Anh ngồi dậy, đầu đau nhức, và nhận ra mình đang ở trong một tầng hầm – nhưng không phải tầng hầm thông thường. Những đường ống rỉ sét chạy dọc trần nhà, nhỏ từng giọt nước xuống sàn, và xa xa, anh nghe thấy tiếng máy móc ì ầm, như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ.

Nam đứng lên, chân run rẩy. Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, nhưng cơ thể anh mệt mỏi, như thể vừa chạy hàng chục cây số. Anh bước đi, tay vịn vào tường để giữ thăng bằng. Tầng hầm này rộng lớn, mênh mông, với những hành lang kéo dài bất tận. Ở mỗi góc tường, anh thấy những bóng dáng lờ mờ – không phải người, mà là những thứ giống như thứ đã kéo anh xuống đây. Chúng đứng im, đôi mắt trắng dã nhìn theo anh, nhưng không tiến tới.

“Đây là đâu?” Nam lẩm bẩm, nhưng không ai trả lời. Anh tiếp tục đi, qua những căn phòng đầy máy móc cũ kỹ, qua những hành lang ngập nước đen ngòm. Cuối cùng, anh đến một cánh cửa sắt lớn, rỉ sét, với một ô kính nhỏ ở giữa. Anh nhìn qua ô kính, và trái tim anh như ngừng đập.

Bên kia cánh cửa là thành phố của anh – nhưng không phải thành phố anh biết. Những tòa nhà cao tầng giờ đây méo mó, nghiêng ngả như sắp đổ. Dòng người vẫn di chuyển, nhưng họ không còn là con người nữa. Họ là những bóng dáng mờ nhạt, không mặt, không tay, chỉ có đôi mắt trắng dã nhìn lên bầu trời. Và trên bầu trời, Nam thấy chính mình – anh của vài giờ trước, đứng trên ban công tầng 17, nhìn xuống với vẻ mặt thờ ơ.

Nam lùi lại, đầu óc quay cuồng. “Đây không phải thật,” anh tự nhủ. “Đây chỉ là một giấc mơ.” Nhưng khi anh quay lại, thứ cao gầy với đôi mắt trắng dã đã đứng ngay sau lưng anh. Nó không nói gì, chỉ đưa tay chạm vào ngực anh. Một luồng điện chạy qua cơ thể anh, và trước mắt anh, những ký ức bắt đầu hiện lên – nhưng không phải ký ức của anh.

Anh thấy mình đứng dưới lòng đất, trong bóng tối, nhìn lên thành phố với ánh mắt thèm khát. Anh thấy mình trồi lên từ những kẽ nứt, len lỏi qua những con hẻm, theo dõi những con người tầm thường trên mặt đất. Anh thấy mình kéo những kẻ lạc loài xuống đây, biến họ thành một phần của thế giới này. Và rồi, anh thấy chính mình – Nam của hiện tại – đứng trên ban công, nhìn xuống với vẻ mặt mà anh từng nghĩ là vô cảm, nhưng giờ anh hiểu đó là sự khao khát.

“Mày không thuộc về trên đó,” giọng nói trong đầu anh vang lên. “Mày thuộc về dưới này.”

Nam đứng im, tay vẫn đặt trên ngực nơi thứ cao gầy vừa chạm vào. Luồng điện lạnh buốt vẫn âm ỉ trong cơ thể anh, nhưng điều khiến anh run rẩy không phải là cảm giác đó, mà là những hình ảnh vừa lướt qua đầu anh. Những ký ức không phải của anh – hay đúng hơn, những ký ức anh không nhớ mình từng có. Anh thấy mình đứng dưới lòng đất, trong bóng tối, đôi mắt trắng dã nhìn lên thành phố với một nỗi thèm khát mãnh liệt. Anh thấy mình trồi lên từ những kẽ nứt, len lỏi qua những con hẻm, theo dõi những con người trên mặt đất với ánh mắt vừa ghen tị vừa khinh bỉ. Và anh thấy mình kéo những kẻ khác xuống đây, từng người một, biến họ thành những bóng dáng mờ nhạt, không mặt, không tay, chỉ còn đôi mắt trắng dã.

Nam lùi lại, lắc đầu dữ dội. “Không, không phải tao,” anh hét lên, giọng lạc đi trong không gian tầng hầm lạnh lẽo. “Tao không phải là thứ đó!” Nhưng thứ cao gầy không trả lời. Nó chỉ đứng đó, đôi mắt trắng dã nhìn anh, không chớp, không động đậy. Xung quanh nó, những bóng dáng khác bắt đầu xuất hiện, trồi lên từ sàn bê tông như những bóng ma. Chúng vây quanh anh, không tiến tới, nhưng cũng không rời đi. Tiếng thì thầm lại vang lên, lần này lớn hơn, rõ hơn: “Mày thuộc về dưới này. Mày luôn thuộc về dưới này.”

Nam ôm đầu, ngã quỵ xuống sàn. Anh không muốn tin, nhưng những ký ức ấy quá thật. Anh cảm nhận được cái lạnh của lòng đất, cái ẩm ướt của những bức tường, và nỗi cô đơn ngập tràn khi nhìn lên thế giới bên trên. Anh nhớ cảm giác ghen tị khi thấy những con người tầm thường sống cuộc đời của họ – những kẻ không bao giờ biết đến sự tồn tại của anh, của thế giới này. Nhưng làm sao có thể? Anh là Nam, một nhân viên văn phòng bình thường, sống một cuộc đời bình thường. Anh không phải là một trong số chúng.

Hay là anh đã quên?

Nam ngẩng lên, nhìn thứ cao gầy. “Nếu tao thuộc về đây, tại sao tao lại ở trên đó? Tại sao tao lại sống như một con người?” Giọng anh run rẩy, nhưng đầy thách thức. Lần đầu tiên, thứ đó đáp lại bằng lời nói thực sự, không phải luồng suy nghĩ trong đầu anh. Giọng nó trầm đục, khô khốc, như tiếng đá cọ vào nhau. “Vì mày trốn thoát,” nó nói. “Nhưng mày không thể trốn mãi.”

“Trốn thoát?” Nam lẩm bẩm, cố gắng hiểu. Nhưng trước khi anh kịp hỏi thêm, thứ đó đưa tay lên lần nữa. Lần này, không phải một luồng điện, mà là một cơn đau nhói xuyên qua đầu anh. Anh hét lên, ngã nhào ra sàn, và trước mắt anh, những ký ức lại tràn về – rõ ràng hơn, chi tiết hơn.

Anh thấy mình – không phải Nam của hiện tại, mà là một bóng dáng cao gầy, trắng nhợt, với đôi mắt trắng dã – đứng trong tầng hầm này, hàng chục năm trước. Anh thấy mình nhìn lên thành phố qua những kẽ nứt, thấy những con người sống cuộc đời của họ, và cảm giác ghen tị biến thành một kế hoạch. Anh thấy mình trèo lên, len qua những đường ống, những con hẻm, cho đến khi đứng trên mặt đất. Anh thấy mình thay đổi – da thịt mọc lên, đôi mắt trắng dã biến thành đôi mắt người, và cơ thể cong queo trở thành một hình hài bình thường. Anh thấy mình bước vào thế giới của họ, sống như họ, quên đi tất cả về nơi này.

Nhưng anh cũng thấy cái giá phải trả. Những giấc mơ kỳ lạ, những tiếng thì thầm trong đêm, và cảm giác lạc lõng không bao giờ rời bỏ anh. Anh thấy mình đứng trên ban công tầng 17, nhìn xuống dòng người, không phải với vẻ thờ ơ, mà với một nỗi khao khát không thể giải thích – khao khát trở lại nơi anh từng thuộc về.

Nam mở mắt ra, thở hổn hển. Anh vẫn nằm trên sàn tầng hầm, nhưng giờ đây, anh không còn nghi ngờ nữa. Anh không phải con người – không hoàn toàn. Anh là một thứ gì đó khác, một kẻ từ dưới đất, đã trốn lên trên để sống một cuộc đời giả tạo. Nhưng tại sao anh lại quên? Và tại sao chúng lại kéo anh trở lại?

Nam đứng dậy, chân vẫn run nhưng đầu óc đã tỉnh táo hơn. Anh nhìn thứ cao gầy, rồi nhìn những bóng dáng xung quanh. “Nếu tao thuộc về đây, tại sao chúng mày không để tao yên?” anh hỏi, giọng cứng rắn hơn anh tưởng. “Tại sao lại kéo tao xuống?”

Thứ cao gầy nghiêng đầu, như thể đang cân nhắc câu hỏi của anh. “Vì mày là kẻ lạc loài,” nó nói. “Mày trốn lên trên, nhưng mày không thuộc về đó. Mày làm rối loạn trật tự.”

“Trật tự gì?” Nam gằn giọng. “Chúng mày là cái gì? Tại sao lại ở dưới này?”

Thứ đó không trả lời ngay. Nó bước tới, và lần này, Nam không lùi lại. Anh đứng im, nhìn thẳng vào đôi mắt trắng dã của nó. Sau một lúc im lặng, nó lên tiếng: “Chúng tao là những kẻ bị lãng quên. Những kẻ không được sống trên đó. Những kẻ bị đẩy xuống đây, từ khi thành phố này ra đời.”

Nam nhíu mày. “Bị đẩy xuống? Bởi ai?”

“Bởi họ,” nó nói, đưa tay chỉ lên trần nhà – nơi thành phố méo mó đang lơ lửng trong ký ức của anh. “Những kẻ tầm thường. Những kẻ sống mà không biết đến chúng tao. Họ xây dựng thế giới của họ trên lưng chúng tao, và khi chúng tao cố trèo lên, họ đẩy chúng tao trở lại.”

Nam lắc đầu. “Nhưng tao không nhớ gì cả. Nếu tao là một trong số chúng mày, tại sao tao lại quên?”

“Vì mày muốn quên,” thứ đó nói. “Mày trốn lên trên, mày lấy đi hình hài của một kẻ tầm thường, và mày xóa sạch ký ức của mình. Nhưng mày không thể xóa được bản chất. Mày vẫn là một trong số chúng tao, và chúng tao cần mày trở lại.”

“Trở lại để làm gì?” Nam hét lên. “Để sống trong cái hầm tối tăm này, nhìn lên họ với sự ghen tị? Tao không muốn!”

Thứ cao gầy không đáp. Nó chỉ nhìn anh, và từ đôi mắt trắng dã, một luồng sáng yếu ớt phát ra. Xung quanh anh, những bóng dáng khác bắt đầu tiến tới, chậm rãi nhưng đều đặn. Nam quay người, định chạy, nhưng anh nhận ra không có lối thoát. Tầng hầm này là một mê cung, và dù anh có chạy bao xa, chúng vẫn sẽ tìm thấy anh.

Rồi anh nghe thấy một âm thanh mới – không phải tiếng thì thầm, mà là tiếng cười. Tiếng cười khô khốc, trầm đục, phát ra từ tất cả những bóng dáng xung quanh. “Mày không thể chạy,” chúng nói, giọng hòa lẫn vào nhau. “Mày thuộc về đây. Mày sẽ trở lại, dù mày có muốn hay không.”

Nam ngã quỵ xuống, tay ôm đầu. Anh không muốn tin, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết chúng nói đúng. Anh không bao giờ thực sự thuộc về thế giới trên kia. Những ngày tháng làm nhân viên văn phòng, những buổi tối đứng trên ban công nhìn xuống dòng người – tất cả đều là một vở kịch, một giấc mơ anh tự tạo ra để trốn tránh sự thật. Nhưng giờ đây, giấc mơ đó đã kết thúc.

Nam ngồi im trên sàn, đầu cúi gằm. Những bóng dáng vây quanh anh, nhưng chúng không tiến tới nữa. Chúng đứng đó, lặng lẽ, như đang chờ đợi điều gì đó. Thứ cao gầy bước lên, cúi xuống nhìn anh. “Mày có hai lựa chọn,” nó nói. “Trở lại với chúng tao, sống như mày vốn là. Hoặc chống lại, và bị xóa sổ.”

“Xóa sổ?” Nam ngẩng lên, giọng khàn khàn. “Ý mày là sao?”

“Nếu mày không thuộc về đây, và mày không thể sống trên đó, thì mày không có chỗ trong trật tự này,” nó nói. “Chúng tao sẽ xóa mày đi, như chưa từng tồn tại.”

Nam cười khan, một tiếng cười đầy cay đắng. “Vậy là tao không có lựa chọn thực sự, đúng không? Hoặc làm một con quái vật dưới này, hoặc chết.”

Thứ đó không trả lời. Nó chỉ nhìn anh, đôi mắt trắng dã không biểu lộ cảm xúc. Nam đứng dậy, lau mồ hôi trên trán. Anh nhìn quanh, nhìn những bóng dáng mờ nhạt, nhìn tầng hầm lạnh lẽo, và rồi nhìn lên trần nhà – nơi thành phố méo mó vẫn lơ lửng trong ký ức của anh.

“Tao không muốn sống như chúng mày,” anh nói, giọng chắc chắn hơn bao giờ hết. “Tao thà chết còn hơn trở thành một thứ như thế này.”

Thứ cao gầy nghiêng đầu, như thể ngạc nhiên trước lựa chọn của anh. “Mày chắc chứ?” nó hỏi.

Nam gật đầu. “Chắc.”

Một thoáng im lặng trôi qua, rồi thứ đó gật đầu. “Vậy thì được thôi.” Nó đưa tay lên, và từ những bóng dáng xung quanh, một luồng sáng trắng bùng lên, bao trùm lấy anh. Nam nhắm mắt, chờ đợi cái chết. Nhưng thay vì đau đớn, anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như đang trôi nổi. Khi anh mở mắt ra, anh không còn ở tầng hầm nữa.

Anh đang đứng trên ban công tầng 17, nhìn xuống dòng người phía dưới. Mặt trời vừa lặn, nhuộm thành phố trong ánh cam kỳ lạ. Anh đưa tay lên, sờ mặt mình. Da thịt vẫn ấm, vẫn thật. Anh vẫn là Nam – con người Nam, không phải thứ cao gầy với đôi mắt trắng dã.

Nhưng khi anh nhìn xuống, anh thấy chúng – những bóng dáng mờ nhạt, đứng dưới đường, nhìn lên anh với đôi mắt trắng dã. Tiếng thì thầm lại vang lên trong đầu anh: “Mày không thể trốn mãi.”

Nam mỉm cười, một nụ cười buồn bã. Anh biết chúng nói đúng. Nhưng ít nhất, giờ đây, anh có thể chọn cách đối mặt với sự thật.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!