
NHỮNG ĐIỀU GIẢN ĐƠN
Trời Sài Gòn sáng sớm mịt mù sương khói. Tiếng còi xe inh ỏi vang lên từ con đường lớn, nơi dòng người hối hả lao vào một ngày mới. Anh Tuấn ngồi trong căn hộ tầng 15, tay cầm cốc cà phê nguội ngắt, mắt dán vào màn hình laptop. Đống email chưa đọc, lịch họp kín mít, và những con số doanh thu nhảy múa trước mặt anh như một bản nhạc không bao giờ dứt. Anh 35 tuổi, giám đốc một công ty khởi nghiệp công nghệ, người mà bạn bè từng gọi là “kẻ chiến thắng” trong cuộc đua thành công.
Hồi trẻ, Tuấn là một chàng trai đầy tham vọng. Anh lớn lên trong một gia đình bình thường ở ngoại ô, nơi bố mẹ làm ruộng, ngày ngày lo từng bữa cơm. Anh tự nhủ phải thoát khỏi cái nghèo, phải có nhà lầu, xe hơi, phải để mọi người nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ. Anh lao vào học, tốt nghiệp đại học loại giỏi, rồi khởi nghiệp với một nhóm bạn. Công ty của anh thành công vượt mong đợi, tiền bạc chảy vào như nước, danh tiếng vang xa. Nhưng càng lên cao, anh càng thấy mình bị cuốn vào một vòng xoáy không hồi kết: họp hành, đàm phán, cạnh tranh, và những đêm thức trắng để chạy deadline.
Sáng nay, Tuấn nhìn ra cửa sổ, thấy thành phố nhộn nhịp bên dưới mà lòng trống rỗng. Anh nhớ những ngày còn trẻ, khi anh mơ về một cuộc sống hào nhoáng: biệt thự sang trọng, du lịch nước ngoài, những bữa tiệc xa hoa. Anh đã có gần hết những thứ đó, nhưng sao anh vẫn không thấy vui? Điện thoại rung lên, một tin nhắn từ mẹ: “Con về thăm nhà đi, mẹ nấu canh chua cho.” Anh đọc, rồi đặt máy xuống, không trả lời. “Để cuối tuần,” anh tự nhủ, dù biết cuối tuần anh cũng sẽ bận.
Một buổi chiều, Tuấn nhận được cuộc gọi từ bố. Giọng ông yếu ớt: “Mẹ con ngã bệnh, về gấp đi.” Anh bỏ hết công việc, lái xe về quê trong cơn hoảng loạn. Khi đến nơi, anh thấy mẹ nằm trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi tay gầy guộc nắm chặt tay bố. Bác sĩ bảo mẹ bị suy nhược, cần nghỉ ngơi và chăm sóc. Tuấn ở lại quê một tuần, tạm gác lại công ty, và đó là lần đầu tiên sau nhiều năm anh dừng lại.
Sáng hôm ấy, anh dậy sớm, ngồi ngoài hiên nhà nhìn cánh đồng lúa xanh mướt. Gió mát lành thổi qua, mang theo mùi đất quê quen thuộc. Mẹ, dù yếu, vẫn cố vào bếp nấu bát cháo gà cho anh. Anh ăn từng muỗng, cảm nhận vị ấm nóng lan tỏa, và chợt nhận ra đã lâu lắm rồi anh không ăn một bữa sáng đúng nghĩa – không vội vã, không điện thoại, chỉ có mình và hương vị quê nhà.
Những ngày ở quê, Tuấn sống chậm lại. Anh giúp bố tưới rau, trò chuyện với mẹ về những ngày xưa, và ngủ những giấc không mộng mị. Một tối, anh ngồi ngoài sân, nhìn ánh trăng soi xuống ao cá, lòng bỗng nhẹ nhõm lạ lùng. Anh tự hỏi: “Mình chạy theo cái gì suốt bao năm qua? Tiền bạc, danh vọng – chúng có thực sự mang lại hạnh phúc không?”
Khi mẹ khỏe hơn, Tuấn trở lại Sài Gòn, nhưng lòng anh đã khác. Anh bắt đầu để ý những điều nhỏ bé quanh mình: tiếng chim hót ngoài ban công, ánh nắng sớm len qua rèm cửa, mùi cà phê thơm từ quán nhỏ dưới nhà. Một hôm, anh tình cờ gặp lại Nam – người bạn học cũ, giờ làm giáo viên ở một trường làng. Nam mời anh về nhà chơi, một căn nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố, giản dị nhưng ấm cúng.
Nam pha một tách trà, đặt trước mặt Tuấn: “Uống đi, trà nhà trồng, không đắng đâu.” Tuấn nhấp một ngụm, cảm nhận vị thanh mát lan trên đầu lưỡi. Họ ngồi trò chuyện, không phải về công việc hay tiền bạc, mà về những ngày còn đi học, về những lần trốn nhà đi câu cá, về những giấc mơ tuổi trẻ. Nam cười: “Hồi đó tao cứ nghĩ mày sẽ thành đại gia, sống sung sướng. Giờ sao thấy mày mệt mỏi thế?”
Tuấn ngẩn người, rồi kể về những năm tháng chạy đua, về sự trống rỗng anh cảm nhận dù đã có tất cả. Nam gật đầu: “Tao cũng từng thế, từng muốn làm giàu, muốn nổi tiếng. Nhưng rồi tao nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những thứ lớn lao. Một buổi sáng yên bình, một bữa cơm nhà, một giấc ngủ ngon – thế là đủ.”
Lời Nam như gõ vào lòng Tuấn. Anh nhìn tách trà, nghĩ về những ngày ở quê, và chợt hiểu: hạnh phúc không phải là thứ anh phải chạy theo, mà là thứ anh đã bỏ quên.
Từ hôm ấy, Tuấn thay đổi. Anh giảm bớt lịch làm việc, giao bớt việc cho nhân viên, và dành thời gian cho chính mình. Sáng nào anh cũng dậy sớm, pha một tách trà, ngồi ngoài ban công nghe tiếng chim. Anh bắt đầu nấu ăn, những bữa đơn giản như cơm chiên, canh rau, nhưng lại khiến anh thấy ngon hơn bất kỳ nhà hàng sang trọng nào. Anh gọi điện cho mẹ thường xuyên hơn, về quê nhiều hơn, và mỗi lần về, anh đều ngồi ngoài hiên, lắng nghe tiếng gió, tiếng gà gáy, tiếng bố mẹ trò chuyện.
Một tối, Tuấn ngồi viết nhật ký – điều anh chưa từng làm từ thời sinh viên. Anh ghi: “Càng trưởng thành, mình càng thấy cuộc sống không nằm ở những thứ hào nhoáng. Mình từng nghĩ thành công là tiền bạc, là danh vọng, nhưng giờ mình hiểu, hạnh phúc là những điều giản đơn: một giấc ngủ ngon, một bữa ăn lành mạnh, một cuộc trò chuyện chân thành. Mình không cần có tất cả, chỉ cần có đủ – đủ yêu thương, đủ bình yên.”
Anh gấp cuốn sổ, nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng lòng anh không còn bị cuốn theo nữa. Anh đã tìm thấy một nhịp sống mới, chậm rãi và ý nghĩa.
Một ngày cuối tuần, Tuấn về quê thăm bố mẹ. Anh mang theo một ít sách, định đọc dưới bóng cây xoài trước nhà. Nhưng khi đến nơi, anh thấy bố mẹ đang ngồi ngoài sân, bên mâm cơm đơn sơ: cá kho, rau luộc, bát canh chua. Mẹ cười: “Con về đúng lúc, ngồi ăn với bố mẹ đi.” Tuấn ngồi xuống, ăn cùng bố mẹ, nghe họ kể chuyện làng xóm, chuyện con cá to bố vừa câu được.
Bữa cơm ấy không có sơn hào hải vị, nhưng Tuấn thấy ngon lạ lùng. Anh nhìn bố mẹ, nhìn ánh nắng chiếu qua tán xoài, và cảm nhận một sự bình yên mà anh chưa từng có khi ngồi trong những nhà hàng sang trọng. Anh nghĩ: “Đây mới là hạnh phúc thật sự – không phải những thứ lớn lao, mà là những khoảnh khắc đáng nhớ bên người mình yêu thương.”
Tối đó, Tuấn nằm trên chiếc giường cũ, nghe tiếng dế kêu ngoài đồng. Anh ngủ một giấc sâu, không mộng mị, không lo toan. Khi tỉnh dậy, anh thấy lòng mình nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình.
Đêm trăng sáng, Tuấn ngồi ngoài sân nhà quê, nhìn ánh trăng soi xuống cánh đồng. Anh nhớ lại những năm tháng chạy đua, những đêm mất ngủ vì áp lực, những lần bỏ lỡ bữa cơm gia đình vì công việc. Anh từng nghĩ thành công là phải có tất cả, nhưng giờ anh hiểu, mục tiêu lớn nhất của cuộc đời là có đủ – đủ yêu thương, đủ bình yên, đủ những khoảnh khắc giản đơn mà đáng nhớ.
Anh đứng dậy, bước vào nhà, thấy bố mẹ đang xem tivi. Anh ngồi xuống bên họ, không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự hiện diện của gia đình. Mẹ quay sang: “Con ở lại lâu chút nhé, mẹ thích có con ở nhà.” Tuấn gật đầu: “Dạ, con sẽ ở lại.”
Dưới ánh trăng, Tuấn mỉm cười. Anh biết mình đã tìm thấy hạnh phúc thật sự – không phải ở những thứ hào nhoáng, mà ở những điều giản đơn nhất mà anh từng bỏ qua.
Lm. Anmai, CSsR