Góc tư vấn

NÓI GÌ VỚI NHỮNG NGƯỜI TRẺ KHÔNG CÒN CẦN ĐẾN THIÊN CHÚA NỮA?

NÓI GÌ VỚI NHỮNG NGƯỜI TRẺ KHÔNG CÒN CẦN ĐẾN THIÊN CHÚA NỮA?

Đức tin chỉ lớn lên khi luôn khao khát nó: các tông đồ cầu xin Chúa : “Xin gia tăng đức tin cho chúng con” (Lc 17, 5).

Trong “Những bức thư gửi Alma, người không còn cần đến Thiên Chúa nữa”, vừa được xuất bản bởi Nhà xuất bản Cerf, Cha Luc de Bellescize trao đổi thư từ với một phụ nữ trẻ, người tự đặt ra những câu hỏi lớn mà mọi người đều tự hỏi, trong sâu thẳm trong tâm hồn mình, khi những thử thách của cuộc sống làm lay động lương tâm bạn.

Trong một cuộc trao đổi bằng thư từ mà chỉ xuất hiện những câu trả lời của Cha Luc de Bellescize, chúng ta khám phá ra Alma và hai con đường giao nhau và tìm kiếm nhau. Alma nhận được nền giáo dục Kitô giáo nhưng mất đức tin. Cái chết của người bà mà cô yêu quý đã bộc lộ tâm hồn cô. Liệu một ngày nào đó cô ấy có tìm thấy bà ấy không? Vị linh mục nói với cô ta: “Tôi không tin rằng bạn đã mất đức tin, nhưng nó đã không còn tưới mát cuộc sống của bạn nữa. Nó vẫn là một nguồn ẩn giấu chỉ chờ bùng phát”. Cha de Bellescize trả lời các câu hỏi của Alma bằng cách không giấu giếm gì về hành trình của chính mình. Xuyên suốt những bức thư của mình, ngài tìm cách thể hiện mối liên hệ giữa đất và trời, giữa lý trí và đức tin. Tại sao lại chết? Tại sao yêu? Làm thế nào để được tự do? Tại sao chúng ta lại có ước muốn về cõi vĩnh hằng này?

Aleteia: Khi trao đổi thư từ với Alma, cha nói chuyện với cô ấy về sự sống, sự chết, tình yêu, đức tin. Alma chống cự, tranh luận. Cha đang tìm cách bảo vệ Kitô giáo hay đánh thức khát vọng của linh hồn cô ấy?

Luc de Bellescize: Tôi không cố gắng bảo vệ Kitô giáo hay Giáo hội, vốn có một Đấng Bảo Trợ vĩ đại hơn tôi vô cùng. Alma không tồn tại như một người riêng biệt. Có thể nói rằng cô kết tinh tất cả những cuộc gặp gỡ mà tôi đã có trong đời linh mục, chủ yếu là phục vụ việc đào tạo giới trẻ. Tôi không phải là chuyên gia về Thiên Chúa hay con người và tôi không khẳng định những chân lý làm sẵn, cũng không lãng phí thời gian vào những cuộc tranh cãi vô ích. Nhưng một linh mục, qua thiên chức linh mục của mình, đi vào trung tâm mầu nhiệm của con người trước Đấng Hằng Hữu, từ buổi bình minh của cuộc sống cho đến hơi thở cuối cùng. Linh mục phải làm chứng cho vẻ đẹp và sức mạnh của Tin Mừng. Tôi viết những lá thư này vì tôi không thể làm khác được, vì những lời này đã cư ngụ trong tâm hồn tôi trước rất nhiều bạn trẻ trưởng thành mà tôi thấy đã rời bỏ việc thực hành đức tin.

Alma nhận được nền giáo dục Công giáo nhưng nghĩ rằng cô có thể sống mà không cần Thiên Chúa, và thậm chí còn hơn thế nữa là không cần Giáo hội. Tôi muốn nói chuyện với cô ấy, muốn tạo ra một lỗ hổng trong tâm hồn cô, một nỗi khao khát, một nỗi lo lắng. Tôi không khẳng định bất cứ điều gì, tôi đang cố gắng lay chuyển bức tường thờ ơ của cô ấy bằng cách dẫn cô ấy đến điểm cuối của lôgic về sự vắng mặt của Thiên Chúa. Tôi cố gắng đặt cô ấy trước những mâu thuẫn của cô, bằng cách hỏi những câu hỏi mà cô ấy không thể né tránh. Mục tiêu của những bức thư này cũng là củng cố những người Công giáo trung thành bằng cách cung cấp cho họ nội dung hợp lý để giải đáp những tranh cãi và thắc mắc mà đức tin của họ đặt ra.

Aleteia: Cha nói về cuộc sống như một món quà và một sự thừa kế. Chúng ta đã nhận được gì khi chào đời?

Luc de Bellescize: Chúng ta đã nhận được món quà sự sống và di sản này là nền tảng cho sự tự do của chúng ta. Một số người, như Gióp, sẽ nói là gánh nặng. Có lẽ là cả hai. Niềm vui sống và bi kịch của cuộc sống. Ngày nay chúng ta nhượng bộ cho huyền thoại về tự do thuần túy bằng cách tuyên bố mình là người tuyệt đối sáng tạo ra chính mình. Sự tự do của chúng ta không phải là của thiên thần mà là của loài người. Đó là một thứ tự do lâu đời, được biến đổi, luôn có thể được chuyển đổi sang sự sống vĩnh cửu, hoặc thoái lui thành nô lệ tội lỗi. Nhưng nó không thể tự giải phóng hoàn toàn khỏi di sản đã khắc sâu trong thân xác, tinh thần, lịch sử của chúng ta. Trước hết, chúng ta “tiếp nhận” chính mình, qua thân xác của chúng ta, gia đình, đất đai, tên tuổi của chúng ta. Chúng ta cống hiến hết mình trong chừng mực trước hết chúng ta đồng ý với điều “được cho” này, như nó là. Bám vào cội nguồn là điều kiện cho sự thăng hoa.

Đời sống tâm linh của chúng ta cũng vậy. Nó dựa trên hồng ân đầu tiên của Thiên Chúa, trên tình yêu nhưng không của Ngài. Tôi trích dẫn trong tác phẩm những lời của Đức Hồng y Lustiger trong thánh lễ cuối cùng của ngài tại Nhà thờ Đức Bà Paris: “Bạn không được rửa tội một cách ngẫu nhiên, nhưng đó là một món quà từ Thiên Chúa, và thật buồn khi phải sống nó như sự nô lệ.”

Aleteia: Đối với Cha, tình yêu và cái chết giống như hai mặt của cùng một mầu nhiệm của cuộc sống, và sự vĩnh cửu giống như “tình yêu được tìm gặp lại”. Điều đó nghĩa là gì ?

Luc de Bellescize: Alma khẳng định rằng trong thâm tâm tôi đã đến với Chúa vì sợ chết. Tôi nói với cô ấy rằng không có gì xấu hổ khi sợ hãi trước thử thách của cái chết và sự suy yếu dần dần về sức mạnh của chúng ta. Nỗi sợ hãi này chính là dấu hiệu cho thấy rằng cái chết mà chúng ta đang trải qua là sự mâu thuẫn với bản tính của chúng ta và chúng ta được tạo dựng cho cuộc sống bất tận. Tuy nhiên, tôi có cảm giác đến với Chúa vì khao khát về sự sống hơn là lo âu về sự chết. Tôi đến với Ngài vì ước muốn sống, bởi vì tôi đã nếm trải trong những tình yêu lớn lao và những tình bạn thủy chung, trong những niềm vui trên trái đất, trong mọi ân sủng được lãnh nhận, tiếng gọi của một vẻ đẹp ngày càng cao hơn đang vẫy gọi tôi, như một ánh sáng thoáng thấy qua tinh thể của vạn vật.

Chúng ta tự nhiên nghĩ về sự vĩnh cửu cho ngày mai. Trong thực tế, nó đã có sẵn ở đó rồi, như đang hình thành. Mỗi hành động của chúng ta đều đậm đặc sự sống vĩnh cửu nếu nó được sống trong tình yêu và sự tự hiến, và trống rỗng hư vô nếu nó được sống trong sự khép kín nơi chính mình, để chúng ta lần lượt trải qua, trong cuộc sống phù du này, một mùa trên Thiên đàng, một mùa ở địa ngục.

Aleteia: Cha không tránh né những câu hỏi và những lời chỉ trích đang xâm chiếm tâm hồn của Alma liên quan đến đức tin của Giáo Hội, nhưng Cha chọn một giọng điệu tế nhị nào đó. Tại sao Cha lại chọn “chiến lược” này trong thư của mình?

Luc de Bellescize: Mỗi người đều viết bằng mực của trái tim mình và chỉ có sự lịch sự mới chạm tới được tâm hồn. Thánh Phanxicô Salê đã nói: “Mọi thứ bằng sự nhẹ nhàng, không có gì bằng vũ lực”. Bạn không bắt ruồi bằng giấm, và bạn không thuyết phục được trí thông minh bằng cách nhồi nhét vào đầu họ những ý tưởng định sẵn. Chân lý không áp đặt, nó khiêm nhường tự đề nghị như một mầu nhiệm vốn vượt quá chúng ta và chúng ta là tôi tớ của nó. Thiên Chúa không để cho người ta nắm bắt mình như một thần tượng bằng gỗ hay bằng đá, như một hình ảnh do bàn tay con người tạo ra hay một phóng chiếu thuần túy của tâm trí họ. Người tín hữu không xây dựng đức tin của mình như một ngọn cờ chỉ về mặt xã hội hoặc chính trị và người theo thuyết bất khả tri đã giác ngộ có điểm chung là họ không tham vọng sở hữu chân lý như một vật thể mà tìm kiếm nó như một cuộc tìm kiếm. Đức tin chỉ lớn lên khi luôn khao khát nó: các tông đồ cầu xin Chúa : “Xin gia tăng đức tin cho chúng con” (Lc 17, 5). Điều này cũng đúng với tình yêu, hay tình bạn. Một tình yêu chỉ được bảo tồn bằng cách đào sâu vào cội nguồn của nó, mà không đặt quá nhiều vào sự chắc chắn của một mối quan hệ được thiết lập mãi mãi. Một tình bạn tuyệt vời được duy trì như lửa, nếu không nó sẽ khô héo và tan thành tro bụi. Về cơ bản, chúng ta chỉ giữ được những gì chúng ta luôn tìm kiếm. Tôi hy vọng có thể mở một cánh cửa nhỏ trong tâm hồn Alma để ánh sáng của Chúa Kitô chiếu xuyên qua và phục hồi cơn đói khát của cô ấy đối với những gì thiết yếu. Với ân sủng của Thiên Chúa!

Chuyển ngữ: Tý Linh
Theo nhật báo  Aleteia (22.02.2024)
Nguồn: xuanbichvietnam.net (23.02.2024)

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!