Góc tư vấn

Tái thiết bản thể và hành trình tìm về sự tĩnh lặng giữa cơn bão thời đại

ĐẠI DƯƠNG TRONG GIỌT NƯỚC:

Tái thiết bản thể và hành trình tìm về sự tĩnh lặng giữa cơn bão thời đại

Nghịch lý của một thời đại “Thừa thãi nhưng Đói khát”

Lịch sử nhân loại chưa bao giờ chứng kiến một giai đoạn nào kỳ lạ và mâu thuẫn như hiện nay. Chúng ta đang đứng ở đỉnh cao chói lọi của nền văn minh vật chất, nơi những giấc mơ viễn tưởng của tổ tiên đã trở thành hiện thực đời thường. Chỉ với một thiết bị nhỏ gọn trong lòng bàn tay, ranh giới địa lý bị xóa nhòa; ta có thể triệu hồi cả thế giới về tận cửa nhà, tiếp cận kho tàng tri thức khổng lồ mà một học giả thế kỷ 18 phải mất cả đời người mới dám mơ tới. Chúng ta ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn, sống thọ hơn và được bảo vệ bởi những thành tựu y học tân tiến nhất.

Tuy nhiên, đằng sau sự rực rỡ hào nhoáng của những màn hình LED, của những tòa nhà chọc trời và ánh đèn đô thị không bao giờ tắt, là một bóng tối đang âm thầm lan rộng. Đó là thực trạng u ám của tâm hồn con người hiện đại: Tỷ lệ trầm cảm, rối loạn lo âu và cảm giác vô nghĩa (nihilism) đang tăng cao ở mức báo động đỏ. Các phòng khám tâm lý quá tải, những liều thuốc an thần được tiêu thụ như kẹo ngọt.

Đây chính là nghịch lý đau đớn của sự thịnh vượng: Thế giới bên ngoài càng ồn ào, rực rỡ và đầy ắp tiện nghi, thì thế giới bên trong lại càng hoang vắng, lạnh lẽo và nghèo nàn. Khi chúng ta càng nỗ lực xây dựng những “tòa tháp Babel” của danh vọng và vật chất để chạm tới trời cao, thì nền móng tâm hồn bên dưới lại càng rạn nứt vì thiếu sự chăm sóc. Chúng ta giống như những người chết khát trôi lênh đênh giữa đại dương mênh mông: xung quanh toàn là nước, nhưng không có lấy một giọt nước ngọt để uống.

Bài viết này không chỉ là một lời than vãn về thời cuộc. Nó là một tấm bản đồ, một cuộc giải phẫu tâm linh nghiêm túc để chúng ta cùng nhìn lại: Tại sao chúng ta có tất cả nhưng lại cảm thấy như không có gì? Và làm thế nào để tìm lại đại dương bao la, bình an và vĩnh cửu đang ẩn mình trong chính giọt nước nhỏ bé là bản thể chúng ta?

Phần 1: Những “Vị Thần” Giả Tạo và Sự Nô Lệ Trong Vỏ Bọc Tự Do

Văn hóa hiện đại thường tự hào là đã thoát khỏi sự ràng buộc của tôn giáo và mê tín. Nhưng thực tế, con người là sinh vật có nhu cầu tôn thờ bẩm sinh. Khi đập bỏ những bàn thờ cổ xưa, chúng ta vô tình dựng lên những “bàn thờ” mới, tinh vi hơn và tàn nhẫn hơn. Chúng ta đang quỳ gối trước “Tam giác quỷ” của thời đại: Vật chất, Khoái lạc và Hư danh.

1. Sự băng hoại của Tự do thông qua Khoái lạc

Khái niệm “tự do” đã bị bóp méo một cách thảm hại. Nhiều người lầm tưởng tự do là quyền năng tối thượng để thỏa mãn mọi bản năng: “Tôi thích thì tôi làm”, “Tôi muốn uống bao nhiêu thì uống”. Nhưng các triết gia khắc kỷ từ ngàn xưa đã chỉ ra một sự thật: Kẻ nào bị điều khiển bởi dục vọng thì kẻ đó là nô lệ hèn mọn nhất.

  • Cơ chế “gây mê” nỗi đau: Tại sao con người lại đắm chìm trong rượu chè, game online hay sắc dục? Không hẳn vì họ yêu thích chúng, mà vì họ sợ sự tỉnh táo. Khi đối diện với nỗi cô đơn, sự trống rỗng hiện sinh hay những vết thương lòng chưa lành, con người hiện đại tìm đến những thứ này như một liều thuốc giảm đau (painkiller). Họ muốn “tắt nguồn” ý thức để trốn chạy thực tại.
  • Hố đen Dopamine: Khoa học thần kinh hiện đại gọi đây là vòng lặp dopamine (Dopamine Loop). Mỗi lần bạn thỏa mãn một cơn nghiện, não bộ tiết ra một lượng dopamine khiến bạn hưng phấn. Nhưng não bộ có cơ chế thích nghi (tolerance), ngưỡng hạnh phúc sẽ bị đẩy lên cao hơn sau mỗi lần thỏa mãn. Kết quả là, để đạt được cùng một cảm giác vui vẻ như lần đầu, bạn cần liều lượng mạnh hơn, tần suất dày hơn, và những kích thích kịch tính hơn. Cuối cùng, chúng ta trở thành những con nghiện vật vờ trong chính cơ thể mình, sợ hãi sự tĩnh lặng vì trong tĩnh lặng, thuốc mê tan hết và nỗi đau sẽ gào thét dữ dội hơn.

2. Tiền tài: Từ phương tiện thành mục đích sống

Tiền bạc, về bản chất, là trung tính. Nó là năng lượng được lưu trữ để trao đổi giá trị, là một người đầy tớ đắc lực giúp cuộc sống dễ dàng hơn. Nhưng bi kịch bắt đầu khi ta biến người đầy tớ ấy thành ông chủ, và biến nó thành thước đo duy nhất cho nhân phẩm con người.

  • Định giá bản thể qua số dư: Một người giàu có về tiền bạc nhưng nghèo nàn về nội tâm sẽ luôn sống trong địa ngục của sự bất an. Họ không sở hữu tiền, mà tiền sở hữu họ. Tâm trạng của họ trồi sụt theo biểu đồ chứng khoán. Họ sợ lạm phát, sợ thị trường sụp đổ, sợ bị lừa gạt. Giá trị của họ mong manh đến mức một cơn khủng hoảng kinh tế có thể xóa sổ toàn bộ “nhân cách” của họ.
  • Sự chiếm hữu ngược (The paradox of possession): Bạn tưởng mình sở hữu một chiếc siêu xe hay một căn biệt thự rộng lớn? Hãy nhìn kỹ lại. Chính những vật ngoài thân đó đang chiếm hữu quỹ thời gian, tâm trí và sự tự do của bạn. Bạn phải làm việc cật lực để trả góp, phải lo lắng bảo trì, phải thuê người bảo vệ. Bạn trở thành “bảo mẫu” cho chính tài sản của mình.

3. Cơn đói Hư danh và Sự lệ thuộc vào ánh nhìn

Đây là nhóm “nô lệ” đông đảo nhất trong kỷ nguyên mạng xã hội, nơi cái TÔI được bơm thổi lên cực đại. Khi giá trị của một cá nhân được định lượng bằng lượt “Like”, “Follow”, “Share” hay nhãn hiệu túi xách họ mang, thì cá nhân đó đã hoàn toàn đánh mất chủ quyền bản thể.

  • Sống cuộc đời trình diễn: Họ không ăn món ăn vì hương vị, mà ăn để chụp ảnh check-in. Họ không đi du lịch để trải nghiệm văn hóa, mà để có phông nền cho những bức ảnh “sống ảo”. Họ sống trong một buổi biểu diễn không bao giờ hạ màn, nơi khán giả là những người lạ lẫm trên internet mà họ thậm chí không quen biết.
  • Sự sụp đổ tất yếu: Nguy hiểm thay, họ trao chìa khóa hạnh phúc của mình cho đám đông. Nếu ngày mai thế giới ngừng vỗ tay, hoặc tệ hơn là quay lưng chỉ trích, họ sẽ sụp đổ hoàn toàn. Họ giống như những con rối, mà dây điều khiển nằm trong tay dư luận. Họ không biết mình là ai nếu lột bỏ những lớp mặt nạ hào nhoáng đó.

Quyền năng tối thượng: Giữa sự hỗn loạn đó, chúng ta cần nhớ lại bài học của Victor Frankl trong trại tập trung Đức Quốc xã. Ông đã chứng minh rằng: Người ta có thể tước đoạt của bạn mọi thứ – tài sản, người thân, danh dự, thậm chí là sức khỏe – nhưng có một thứ không ai cướp được: Quyền tự do lựa chọn thái độ. Tự do đích thực không phải là muốn làm gì thì làm, mà là khả năng giữ được sự bình thản để chọn cách phản ứng dựa trên nhân phẩm của mình, bất chấp hoàn cảnh bên ngoài.

Phần 2: Cuộc Chiến Siêu Hình – Khi “CÓ” (Having) Nuốt Chửng “LÀ” (Being)

Dựa trên tư tưởng của các triết gia như Gabriel Marcel và nhà phân tâm học Erich Fromm, chúng ta cần phân biệt rõ hai phương thức tồn tại đang xâu xé tâm hồn mỗi người. Đây là cốt lõi của mọi bi kịch cá nhân.

1. Phương thức “CÓ” (The Having Mode)

Xã hội tiêu thụ (Consumerist Society) được thiết kế để ép chúng ta phải “CÓ”. Tôi một gia đình, tôi một tấm bằng, tôi quyền lực, tôi một đức tin. Ở phương thức này, mọi thứ – kể cả con người, tình yêu và tri thức – đều bị vật hóa (objectified) thành tài sản sở hữu.

  • Đặc tính: Chiếm hữu, độc quyền, tiêu hao và sợ mất mát.
  • Hệ quả của sự sợ hãi: Vì cái ta “CÓ” luôn nằm bên ngoài bản thân (ngoại thân), nên ta luôn sống trong nỗi lo âu tiềm tàng. Kẻ trộm có thể lấy, lửa có thể thiêu, thời gian có thể làm hư hoại. Người càng tích trữ nhiều cái “CÓ”, cái bóng của nỗi sợ mất mát càng lớn dần. Họ phải xây tường cao hào sâu, tâm trí luôn ở trạng thái phòng thủ, nghi kỵ.

2. Phương thức “LÀ” (The Being Mode)

Đây là cảnh giới của nội tâm, của sự hiện diện thuần túy. Tôi tình yêu, tôi sự hiểu biết, tôi sự bình an, tôi một phần của vũ trụ.

  • Đặc tính: Sống động, sẻ chia, tuôn chảy và vĩnh cửu. Cái “LÀ” gắn liền với bản chất của bạn, không ai có thể đánh cắp. Nếu bạn thực sự một người an nhiên, dù bị ném vào ngục tối hay cung điện, sự an nhiên đó vẫn tỏa sáng.
  • Nghịch lý của sự sẻ chia: Trong thế giới của “CÓ”, vật chất tuân theo quy luật bảo toàn: nếu tôi cho bạn 10 đồng, tôi mất 10 đồng. Nhưng trong thế giới của “LÀ”, quy luật này đảo ngược. Nếu tôi chia sẻ tình thương, sự hiểu biết hay niềm vui với bạn, những thứ đó trong tôi không giảm đi, mà trái lại, nó được nhân đôi và lan tỏa. Càng cho đi, cái “LÀ” càng đầy tràn.

Bi kịch lớn nhất của đời người: Chúng ta dành cả đời, hy sinh sức khỏe và lương tâm để làm giàu cho cái “CÓ”, trong khi để mặc cái “LÀ” suy dinh dưỡng và chết dần. Chúng ta có thể một ngôi nhà lộng lẫy (House), nhưng không một tổ ấm hạnh phúc (Home). Chúng ta nhiều kiến thức, nhưng không người thông thái. Sự chuyển dịch từ “Having” sang “Being” chính là bước đầu tiên của sự giác ngộ.

Phần 3: Trận Đồ Truyền Thông Và Sự Suy Thoái Của Lý Trí

Chúng ta không chỉ đối mặt với lòng tham bên trong, mà còn đang sống giữa một cuộc chiến tranh tâm lý thầm lặng nhưng khốc liệt: Cuộc chiến giành giật sự chú ý trong “Nền kinh tế chú ý” (Attention Economy).

1. Sự tấn công của “Video ngắn” và sự lười biếng tư duy

Các nền tảng mạng xã hội sử dụng thuật toán AI cực kỳ tinh vi để khai thác những điểm yếu sinh học của não bộ.

  • Tư duy mì ăn liền: Những đoạn video 15-30 giây (TikTok, Reels) cung cấp những cú hích dopamine tức thì và liên tục. Chúng được thiết kế để “tắt” tư duy phản biện. Chúng ta lướt trong vô thức, cười trong vô thức.
  • Sự suy tàn của ngôn ngữ và chiều sâu: Khi con người chỉ quen tiêu thụ hình ảnh và âm thanh cường điệu, khả năng đọc hiểu văn bản dài, khả năng tư duy logic và trừu tượng qua ngôn ngữ sẽ thui chột. Một thế hệ “đọc tít không đọc bài”, “xem hình không ngẫm nghĩ” đang hình thành. Khả năng tập trung sâu (Deep Work) – chìa khóa của mọi sáng tạo vĩ đại – đang dần biến mất.

2. Bạo chúa Cảm xúc: Khi “Trái tim” lạc lối

Văn hóa đại chúng (Pop Culture) tôn sùng cảm xúc một cách thái quá. Những khẩu hiệu như “Hãy làm theo trái tim mách bảo” hay “Sống thật với cảm xúc” đã trở thành những giáo điều nguy hiểm khi thiếu đi sự soi đường của lý trí.

  • Bản chất bất định của cảm xúc: Cảm xúc giống như thời tiết – sáng nắng, chiều mưa, trưa bão tố. Nó là phản ứng sinh hóa tự nhiên, nhưng không phải là kim chỉ nam cho chân lý. Nếu bạn xây dựng cuộc đời dựa trên cảm xúc, bạn đang xây nhà trên nền cát lún. Bạn sẽ yêu cuồng nhiệt hôm nay và chán ghét ngày mai; hưng phấn tột độ lúc này và tuyệt vọng ngay sau đó.
  • Sự cần thiết của Lý trí (Logos): Thiên Chúa, hay Chân lý, là Đấng của Trật tự (Order), không phải của sự Hỗn mang (Chaos). Ngài không thể ngự trị trong một tâm hồn ồn ào, nơi lý trí bị cảm xúc đè bẹp. Để chạm tới tầng sâu của thực tại, ta cần lý trí mạnh mẽ để vượt qua những màn sương mù của sự hờn giận, si mê hay hưng phấn nhất thời. Cảm xúc là người đầy tớ tốt (làm cuộc sống thêm màu sắc) nhưng là một ông chủ tồi tệ (dẫn ta đi lạc hướng).

Phần 4: Kiến Trúc Của Sự Im Lặng – Phục Hồi Bản Thể

Nhà toán học và triết gia Blaise Pascal từng có một câu nói rùng mình: “Mọi bất hạnh của con người đều xuất phát từ một việc duy nhất: họ không thể ngồi yên một mình trong phòng.”

1. Im lặng không phải là khoảng trống, mà là sự đầy tràn

Ngày nay, sự im lặng làm con người sợ hãi hơn cả cái chết. Tại sao? Vì sự ồn ào là chiếc mặt nạ che đậy những vấn đề chưa được giải quyết. Khi không gian yên tĩnh, không còn tiếng nhạc xập xình hay tiếng thông báo điện thoại, những “con quỷ” nội tâm sẽ trỗi dậy: tiếng nói của lương tâm cắn rứt, những câu hỏi về ý nghĩa cuộc đời, những nỗi đau bị kìm nén.

Nhưng, Im lặng là phương thuốc duy nhất. Để tái lập bình an, con người phải can đảm đi xuyên qua nỗi sợ hãi đó để tạo ra một “vùng đệm chân không” giữa mình và thế giới.

  • Trong sự im lặng, ta ngừng chạy theo cái “CÓ”.
  • Trong sự im lặng, những gợn sóng cảm xúc lắng xuống, bùn nhơ chìm xuống đáy, trả lại sự trong veo cho mặt hồ tâm hồn.
  • Lúc đó, và chỉ lúc đó, ta mới bắt đầu nghe thấy tiếng thì thầm của Thượng Đế, và thực sự “LÀ” chính mình.

2. Mối liên hệ mật thiết Thân – Tâm – Trí

Khoa học hiện đại (Psychoneuroimmunology – Tâm thần kinh miễn dịch học) ngày càng chứng minh mối liên hệ chặt chẽ này. Khi tâm hồn chứa đầy rác rưởi (hận thù, ghen ghét, lo âu, gian dối), não bộ sẽ gửi tín hiệu căng thẳng đến toàn cơ thể, tạo ra các phản ứng viêm nhiễm, mất ngủ và bệnh tật. Ngược lại, sự vâng phục Thánh Ý – hay nói cách khác là sống thuận theo quy luật tự nhiên và đạo đức (Natural Law) – mang lại sự hài hòa (Homeostasis). Một lương tâm trong sạch là liều thuốc ngủ tốt nhất. Một tâm hồn biết tha thứ là liều thuốc giải độc mạnh nhất. Sự thánh thiện và sức khỏe tâm thần, thể lý là những người bạn đồng hành không thể tách rời.

Phần 5: Kỷ Luật Tâm Linh – Con Đường Từ “Tập Sự” Đến “Nghệ Sĩ”

Nhiều người từ chối đời sống nội tâm vì ngại hai chữ “Hy sinh” và “Hãm mình”. Họ muốn bình an nhưng theo kiểu “mì ăn liền”, không muốn trả giá. Nhưng quy luật muôn đời của vũ trụ vẫn thế: Không có vinh quang nào không qua khổ luyện.

1. Hình ảnh Người chơi đàn: Từ gò bó đến tự do tuyệt đối

Hãy suy ngẫm về hành trình của một nghệ sĩ dương cầm vĩ đại (Virtuoso):

  • Giai đoạn tập sự (Kỷ luật của Ý chí): Đây là giai đoạn đầy rẫy sự nhàm chán và đau đớn. Họ phải ép mình ngồi vào đàn khi bạn bè đi chơi. Phải lặp đi lặp lại những bài chạy ngón (scales) khô khan hàng ngàn lần. Ngón tay đau nhức, tâm trí phản kháng. Đây là lúc dùng “Ý chí” để áp chế “Bản năng” lười biếng.
  • Giai đoạn nghệ sĩ (Tự do của Tâm hồn): Khi kỹ thuật đã ngấm vào máu, vào từng tế bào thần kinh, người nghệ sĩ không còn nhìn vào nốt nhạc, không còn nghĩ về ngón tay nữa. Họ và cây đàn là một. Lúc này, tiếng đàn tuôn chảy như suối nguồn. Sự hy sinh khổ cực ban đầu giờ biến thành niềm hoan lạc tột cùng. Kỷ luật đã hóa thành Tự do.

Đời sống tâm linh y hệt như vậy. Lúc đầu, việc bỏ một thói quen xấu, dành giờ cầu nguyện, hay tha thứ cho kẻ thù là cực hình. Nhưng ai kiên trì đi qua sa mạc khô cằn đó, dần dần sẽ thấy Lời Chúa (hay Chân Lý) không còn là gánh nặng hay luật lệ ràng buộc, mà là đôi cánh giúp họ bay lên. Lúc ấy, hy sinh không còn là mất mát, mà là sự giải phóng.

2. Hình ảnh Cột thu lôi: Chuẩn bị để đón nhận Ân sủng

Sấm sét (đại diện cho Ân sủng, sự giác ngộ hay sức mạnh thần linh) chứa đầy năng lượng, nhưng nó cần một vật dẫn để truyền tải. Một cột gỗ khô cằn, mục nát (tâm hồn chai đá, kiêu ngạo, đầy dục vọng) không thể đón nhận sấm sét; nếu sét đánh vào, nó sẽ bốc cháy và tiêu tan. Chỉ có cột thu lôi bằng kim loại (tâm hồn khiêm nhường, được tôi luyện qua hy sinh và kỷ luật) mới có thể đón nhận nguồn điện năng ấy một cách an toàn và truyền tải nó xuống đất. Quá trình “Hãm mình” chính là quá trình mài giũa, chuyển hóa tâm hồn từ khúc gỗ mục thành thanh kim loại quý, sẵn sàng đón nhận ân sủng khi thời điểm đến.

Phần 6: Cuộc Đảo Chính Vĩ Đại – Trao Quyền “Chủ Nhà” Cho Thiên Chúa

Đỉnh cao của đời sống nội tâm, và cũng là thách thức lớn nhất, là sự thay đổi vị thế quyền lực giữa cái “TÔI” (Ego) và “THIÊN CHÚA” (hoặc Chân Lý Tối Thượng).

1. Vấn đề của “Vị Khách VIP”

Hầu hết chúng ta, ngay cả những người có đạo, đều đối xử với đấng tối cao như một Vị Khách VIP, một vị khách quý. Chúng ta dành cho Ngài một “phòng thờ” trang trọng nhất trong ngôi nhà tâm hồn. Chúng ta đến thăm Ngài vào mỗi Chủ Nhật, dâng hoa, dâng lễ vật. Nhưng phần còn lại của ngôi nhà – phòng khách (quan hệ xã hội), phòng làm việc (tài chính, sự nghiệp), phòng ngủ (đời sống riêng tư, tình cảm) – thì ta khóa cửa lại, treo biển “Miễn phận sự”. Ta tự lên kế hoạch, tự quyết định, tự xoay sở. Rồi khi thất bại, khi đau khổ, ta mới chạy đến gõ cửa phòng thờ cầu cứu Ngài ra dọn dẹp hậu quả. Những người này sống kiếp “nửa đời, nửa đạo”, luôn mệt mỏi, căng thẳng và cô đơn vì phải gánh vác cả thế giới trên vai mình.

2. Trao chìa khóa cho “Chủ Nhà” đích thực

Sự bình an đích thực chỉ đến khi ta thực hiện một cuộc “đảo chính vĩ đại”: Hạ bệ cái TÔI ích kỷ khỏi ngai vàng và trao trọn vẹn chùm chìa khóa của mọi căn phòng cho Thiên Chúa. Mời Ngài làm Chủ Nhà, còn ta lui xuống làm người quản gia trung tín. Để Ngài quyết định ta nên làm gì, yêu ai, sống như thế nào.

  • Nỗi sợ của Bản ngã: Điều này nghe có vẻ đáng sợ. Ta sợ mất đi cá tính, sợ bị tước đoạt quyền lợi, sợ trở thành kẻ cuồng tín.
  • Sự thật về Tình yêu Thần linh: Nhưng các bậc thánh nhân đều xác nhận rằng: Tình yêu Thần linh vừa cay đắng vừa dịu ngọt.
    • Cay đắng: Vì nó đòi hỏi ta phải chết đi con người cũ ích kỷ, phải cắt bỏ những ung nhọt của tham sân si, phải vác thập giá của bổn phận.
    • Dịu ngọt: Vì sau cái chết của bản ngã đó là sự phục sinh vinh hiển. Khi ta buông tay, ta không rơi xuống vực thẳm, mà rơi vào vòng tay nâng đỡ của Vũ Trụ. Ta tìm thấy một sự bình an “vượt quá mọi sự hiểu biết”, một sức mạnh nội tại mà không thế lực trần gian nào có thể lay chuyển.

Kết luận: Trở thành Đại Dương

Hành trình tìm về sự tĩnh lặng không phải là cuộc trốn chạy lên núi cao hay chui vào rừng sâu để lánh đời. Đó là một cuộc tái thiết bản thể ngay giữa lòng thế tục.

Đó là khả năng sống giữa chợ đời ồn ã mà lòng vẫn tĩnh như mặt hồ. Sống giữa sự cám dỗ của vật chất mà vẫn giữ được sự thanh cao của tinh thần. Khi bạn đã tìm thấy “đại dương” trong chính “giọt nước” của mình, bạn sẽ không còn sợ hãi sự bốc hơi hay sự hòa tan. Bạn biết mình thuộc về cái Vĩnh cửu.

Bạn sẽ giàu có ngay cả khi trong túi không có nhiều tiền, vì bạn biết đủ. Bạn sẽ tự do ngay cả khi bị giam cầm, vì tâm trí bạn không ai khóa được. Và bạn sẽ bình an ngay cả khi bão tố vây quanh, vì bạn biết rằng cơn bão chỉ là hiện tượng trên bề mặt, còn dưới đáy sâu đại dương, mọi thứ vẫn luôn tĩnh lặng và an hòa.

Hãy bắt đầu hành trình trở về ấy ngay hôm nay, từ những phút giây tĩnh lặng nhỏ bé nhất. Bởi vì, ngôi đền linh thiêng nhất không nằm ở Jerusalem hay Rome, mà nằm ngay trong trái tim bạn.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!