Góc tư vấn

LÀM SAO ĐỂ KHÁM PHÁ TÔI THẬT SỰ LÀ AI? – HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ BẢN THÂN TRONG DÒNG CHẢY VÔ TẬN CỦA CUỘC SỐNG

LÀM SAO ĐỂ KHÁM PHÁ TÔI THẬT SỰ LÀ AI? – HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ BẢN THÂN TRONG DÒNG CHẢY VÔ TẬN CỦA CUỘC SỐNG

Trong dòng chảy bất tận của cuộc sống, câu hỏi “Tôi thật sự là ai?” không chỉ là một lời thì thầm vang vọng từ sâu thẳm tâm hồn con người, mà còn là một tiếng gọi thức tỉnh, một lời mời gọi bước vào một cuộc phiêu lưu nội tâm đầy thử thách và bất ngờ. Câu hỏi này vượt qua ranh giới của triết lý trừu tượng, chạm đến những khía cạnh thực tế nhất của sự tồn tại: từ những khoảnh khắc cô đơn giữa đêm khuya, khi ta tự vấn về mục đích sống, đến những lúc đối mặt với thất bại hay thành công, nơi ta tự hỏi liệu những điều ấy có thực sự định nghĩa nên con người mình. Người trẻ thường đặt câu hỏi này nhiều hơn so với những người lớn tuổi, không phải vì họ thiếu hiểu biết hay kinh nghiệm, mà bởi họ còn giữ được sự nhạy cảm tinh tế với những điều kỳ diệu và mầu nhiệm của cuộc tồn tại – một sự nhạy cảm mà thời gian và trách nhiệm cuộc sống đôi khi làm phai mờ ở những người trưởng thành. Trong khi đó, những người lớn tuổi, với hành trang là những năm tháng tích lũy kinh nghiệm phong phú, đôi khi lại rơi vào bẫy của sự tự mãn, quên mất rằng cái “tôi” thực sự của mỗi người là một bí ẩn sâu thẳm, một mê cung mà chúng ta không thể khám phá hết nếu chỉ dựa vào lý trí logic hay những trải nghiệm cá nhân hạn hẹp. Như lời một nhà tư tưởng nổi tiếng đã nói, một khi chúng ta ngừng lừa dối chính mình, chúng ta mới nhận ra rằng thực sự chúng ta chẳng biết mình là ai – và chính từ sự nhận thức khiêm tốn ấy, toàn thể nhân loại có thể học được bài học lớn lao: làm người là phải không ngừng đặt câu hỏi về căn tính của mình, không ngừng đào sâu vào những lớp vỏ che đậy để chạm đến cốt lõi chân thực.

Hành trình này không phải là một con đường thẳng tắp, dễ dàng; nó đòi hỏi sự can đảm để đối mặt với những bóng tối nội tâm, những nỗi sợ hãi bị che giấu, và những ảo tưởng mà xã hội hay chính chúng ta đã xây dựng nên. Trong thế giới hiện đại, nơi con người thường bị cuốn theo dòng chảy của công nghệ, mạng xã hội và những tiêu chuẩn thành công vật chất, câu hỏi “Tôi là ai?” càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Nó không chỉ giúp chúng ta tìm thấy sự bình an nội tại mà còn hướng dẫn chúng ta sống một cuộc đời ý nghĩa, nơi mỗi quyết định đều xuất phát từ sự hiểu biết sâu sắc về bản thân. Và để khám phá điều này, chúng ta cần một hành trình có hệ thống, bắt đầu từ những nền tảng cơ bản nhất, và dần dần đi sâu vào những chiều kích tâm linh, xã hội và thực tiễn. Hãy cùng khám phá chi tiết hơn qua các phần sau, nơi chúng ta sẽ mở rộng từng khía cạnh để làm rõ hơn con đường này.

BÀI HỌC ĐẦU TIÊN: BIẾT RẰNG CHÚNG TA CHẲNG BIẾT GÌ – NỀN TẢNG CỦA SỰ KHIÊM TỐN VÀ TRÍ TUỆ CHÂN CHÍNH

Hành trình khám phá bản thân bắt đầu từ sự thừa nhận sâu sắc về sự vô tri của chính mình – một bước đi có vẻ đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự dũng cảm phi thường. Socrates, vị triết gia vĩ đại của Hy Lạp cổ đại, người được coi là cha đẻ của nền triết học phương Tây, đã được nhà tiên tri Delphic tôn vinh là người thông thái nhất trên thế giới. Nhưng Socrates không đạt được danh xưng ấy nhờ vào một kho kiến thức mênh mông, những lý thuyết cao siêu phức tạp, hay những phát minh vĩ đại; ông đạt được nhờ vào một nhận thức giản dị nhưng sâu sắc đến mức thay đổi cả lịch sử tư tưởng: “Tôi biết rằng tôi chẳng biết gì.” Lời tuyên bố này không phải là sự khiêm tốn giả tạo hay một trò đùa triết lý; nó là nền tảng của trí tuệ chân chính, một lời nhắc nhở rằng trong thế giới rộng lớn này, kiến thức của con người chỉ là một hạt cát giữa sa mạc mênh mông vô tận. Khi chúng ta nghĩ mình đã biết hết về bản thân – qua công việc hàng ngày, qua những mối quan hệ xã hội, qua những thành tựu vật chất hay thậm chí qua những thất bại đau đớn – chúng ta đang rơi vào ảo tưởng của kẻ khờ dại, một ảo tưởng có thể dẫn đến sự stagnation (dừng lại) trong sự phát triển cá nhân.

Để minh họa rõ hơn, hãy nghĩ về cuộc đời Socrates. Ông không viết sách, không xây dựng học thuyết đồ sộ; thay vào đó, ông lang thang trên đường phố Athens, đặt câu hỏi cho mọi người từ thợ thủ công đến chính trị gia, buộc họ phải đối mặt với sự vô tri của chính mình. Phương pháp “maiêu thuật” (midwifery) của ông – giúp “sinh ra” chân lý từ trong tâm trí người khác – chính là cách ông khuyến khích mọi người khám phá bản thân. Và bài học này vẫn còn nguyên giá trị hôm nay. Trong thời đại thông tin bùng nổ, nơi chúng ta có thể truy cập hàng triệu dữ liệu chỉ với một cú click, chúng ta dễ dàng rơi vào ảo tưởng rằng mình “biết hết”. Nhưng thực tế, kiến thức bề mặt ấy thường che lấp đi những khoảng trống nội tâm. Ví dụ, một doanh nhân thành công có thể biết rõ về thị trường chứng khoán, nhưng lại mù mờ về những nỗi sợ hãi sâu kín khiến anh ta theo đuổi thành công một cách ám ảnh. Hay một người mẹ tận tụy có thể hiểu rõ về con cái, nhưng lại không nhận ra những vết thương từ tuổi thơ đang ảnh hưởng đến cách bà yêu thương.

Trên thế giới này, chỉ có hai loại người: những người thông thái, là những ai nhận ra sự khờ dại của mình và không ngừng học hỏi; và những kẻ khờ dại, là những ai tự cho mình là thông thái, tự mãn với những gì mình biết. Điều này được phản ánh rõ nét trong các sách Kinh Thánh, chẳng hạn như Châm Ngôn 14:33: “Trí khôn ngụ nơi lòng người sáng suốt, còn giữa kẻ ngu si nào có trí khôn đâu?” – một lời nhắc nhở rằng trí khôn thực sự nằm ở sự nhận biết giới hạn của mình. Hay trong Ê-sai 29:13-14: “Chúa phán: Vì dân này đến gần Ta chỉ bằng miệng, tôn kính Ta chỉ bằng môi, còn lòng chúng cách xa Ta… nên Ta sẽ làm cho dân này phải kinh ngạc bởi những việc lạ lùng.” Những lời này không chỉ là lời cảnh tỉnh tôn giáo mà còn là bài học triết lý sâu sắc: sự kiêu ngạo về kiến thức sẽ che mờ con đường dẫn đến chân lý về bản thân, khiến chúng ta sống trong sự giả tạo, xa rời chính mình. Và trong 1 Cô-rinh-tô 1:19-20: “Vì có chép rằng: Ta sẽ diệt sự khôn ngoan của kẻ khôn ngoan, và bỏ trí thông sáng của kẻ thông sáng… Kẻ khôn ngoan đâu? Thầy thông giáo đâu? Nhà biện luận đời này đâu?” – Thánh Phao-lô nhấn mạnh rằng trí tuệ thế gian thường là ảo tưởng, và chỉ khi chúng ta khiêm tốn thừa nhận sự vô tri, chúng ta mới mở lòng đón nhận chân lý cao hơn.

Để áp dụng bài học này vào hành trình khám phá bản thân, chúng ta phải bắt đầu bằng việc buông bỏ những định kiến và ảo tưởng về chính mình. Hãy tưởng tượng bạn là một bức tranh dang dở, một kiệt tác mà họa sĩ – chính là cuộc sống – đang vẽ từng nét một, và bạn chỉ thấy được một phần nhỏ của nó qua gương soi hạn hẹp. Sự vô tri ấy không phải là điểm yếu, mà là động lực để khám phá sâu hơn, để đặt câu hỏi liên tục: “Tôi đã thực sự hiểu về cảm xúc của mình chưa? Những giá trị cốt lõi của tôi là gì? Tôi đang sống theo ai – theo kỳ vọng xã hội hay theo tiếng gọi nội tâm?” Qua đó, chúng ta có thể thực hành các bài tập đơn giản như viết nhật ký hàng ngày, ghi lại những suy nghĩ thoáng qua, hoặc tham gia thiền định để quan sát tâm trí mà không phán xét. Những thực hành này giúp chúng ta nhận ra rằng, giống như Socrates, sự thông thái bắt nguồn từ việc chấp nhận vô tri, và từ đó, chúng ta mới có thể xây dựng một cái “tôi” chân thực hơn.

TỪ NHỮNG NGƯỜI KHUYẾT TẬT: HỌC VỀ SỰ MONG MANH CỦA BẢN THÂN VÀ BÀI HỌC TỪ CUỘC SỐNG THỰC TẾ

Jean Vanier, nhà sáng lập tổ chức L’Arche – một cộng đồng quốc tế hỗ trợ người khuyết tật trí tuệ và thể chất – đã chia sẻ một bài học sâu sắc từ chính những người mà ông giúp đỡ, một bài học mà ông coi là quý giá nhất trong cuộc đời mình. Ông nói rằng, người khuyết tật đã dạy ông nhiều hơn những gì ông từng dạy họ, và từ họ, Vanier học được rằng: “Tất cả chúng ta đều là những người khuyết tật.” Không phải chỉ về thể chất, như những khiếm khuyết bẩm sinh hay tai nạn, mà về tinh thần, cảm xúc và tâm linh – những khía cạnh mà xã hội hiện đại thường che đậy bằng lớp vỏ của sự hoàn hảo giả tạo. Mỗi con người đều mang trong mình những vết nứt, những thiếu sót mà chúng ta thường cố gắng che đậy bằng thành công nghề nghiệp, địa vị xã hội, hay thậm chí qua những mối quan hệ bề mặt. Vanier, qua việc sống cùng những người khuyết tật trong cộng đồng L’Arche, nhận ra rằng sự mong manh ấy không phải là gánh nặng, mà là chìa khóa để kết nối con người với nhau và với chính bản thân.

Hãy đi sâu hơn vào câu chuyện của Vanier để hiểu rõ bài học này. Sinh ra trong một gia đình quý tộc Canada, Vanier từng là sĩ quan hải quân, nhưng ông đã từ bỏ sự nghiệp để thành lập L’Arche năm 1964, bắt đầu từ việc sống chung với hai người đàn ông khuyết tật trí tuệ. Qua những năm tháng ấy, ông chứng kiến cách mà những người này sống với sự chân thành tuyệt đối – không che giấu cảm xúc, không giả vờ mạnh mẽ. Họ dạy ông về tình yêu vô điều kiện, về sự chấp nhận bản thân mà không cần lý do. Ví dụ, một cư dân L’Arche có thể ôm Vanier mà không cần lời nói, và qua cử chỉ ấy, ông nhận ra rằng con người chúng ta thường bị ràng buộc bởi những lớp vỏ xã hội, khiến chúng ta xa rời chính mình. Trong hành trình khám phá bản thân, việc tiếp xúc với những người “khuyết tật” – theo nghĩa rộng, bao gồm cả những người yếu thế trong xã hội như người nghèo, người bệnh, hay thậm chí những người đang trải qua khủng hoảng tinh thần – giúp chúng ta nhận ra sự mong manh của chính mình. Chúng ta không phải là những cá thể hoàn hảo, bất khả xâm phạm; chúng ta là những thực thể đang trong quá trình hình thành, dễ bị tổn thương bởi những biến cố cuộc sống.

Hơn nữa, bài học này có thể áp dụng rộng rãi hơn. Hãy nghĩ về những ví dụ thực tế: một người mẹ đơn thân chăm sóc con khuyết tật có thể học được về sức mạnh nội tại của mình qua những đêm thức trắng; một doanh nhân thất bại có thể nhận ra rằng “khuyết tật” tài chính ấy là cơ hội để khám phá đam mê thực sự. Cuộc sống không phải là một bức tranh tĩnh lặng, mà là một dòng sông chảy xiết, nơi mỗi lựa chọn, mỗi hành động đều định hình lại cái “tôi”. Khi chúng ta giúp đỡ người khác, chúng ta cũng đang giúp đỡ chính mình; khi chúng ta hãm hại ai đó, chúng ta đang tự hủy hoại một phần bản thân. Cái tôi của chúng ta luôn ở trạng thái “đang xây dựng”, như một tòa nhà mà mỗi viên gạch là một trải nghiệm, một quyết định – từ những quyết định nhỏ như chọn cách phản ứng với lời chỉ trích, đến những lựa chọn lớn như thay đổi sự nghiệp hay xây dựng gia đình.

Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng căn tính không chỉ dành riêng cho người trẻ; nó có thể ập đến với bất kỳ ai, ở bất kỳ lứa tuổi nào, dưới nhiều hình thức. Một người trung niên có thể đột ngột tự hỏi “Tôi đã sống đúng chưa?” khi đối mặt với khủng hoảng tuổi trung niên; một người cao tuổi có thể nhìn lại cuộc đời và nhận ra rằng phần lớn những gì mình nghĩ là “tôi” chỉ là ảo tưởng. Chúng ta chỉ biết về những gì mình từng là – quá khứ đã qua, với những kỷ niệm phai mờ – chứ không phải những gì mình chưa là – tương lai chưa hình thành, đầy tiềm năng và bất định. Phần lớn con người chúng ta nằm ở những miền xa xăm: quá khứ đã phai mờ trong ký ức, tương lai chưa hình thành trong những giấc mơ. Ai có thể nắm bắt toàn bộ? Để vượt qua, chúng ta cần thực hành sự chấp nhận mong manh này qua các hoạt động như tình nguyện, tham gia nhóm hỗ trợ, hoặc thậm chí qua nghệ thuật – viết lách, vẽ tranh – để biểu đạt những phần “khuyết tật” của mình. Qua đó, chúng ta không chỉ khám phá bản thân mà còn xây dựng sự đồng cảm, biến sự mong manh thành sức mạnh.

Chỉ Thiên Chúa Mới Biết Hết Về Chúng Ta – Chiều Kích Tâm Linh Trong Hành Trình Khám Phá Bản Thân

Ở đây, chúng ta chạm đến một chiều sâu tâm linh mà không hành trình khám phá bản thân nào có thể bỏ qua: chỉ có Đấng Tạo Hóa mới thấu suốt toàn bộ căn tính của chúng ta. Thiên Chúa, như một nhà tiểu thuyết gia vĩ đại với trí tưởng tượng vô hạn, đã sáng tạo nên mỗi con người với một câu chuyện riêng biệt, một kịch bản độc đáo mà chỉ Ngài mới biết hết mọi chi tiết. Trong tâm trí của Ngài, quá khứ, hiện tại và tương lai hòa quyện thành một bức tranh hoàn chỉnh, không có khoảng trống hay mâu thuẫn. Chúng ta, những nhân vật trong câu chuyện ấy, chỉ thấy được những chương đã viết – những trải nghiệm hiện tại và ký ức – trong khi Ngài biết hết mọi khúc ngoặt, mọi bất ngờ, và cả kết thúc cuối cùng. Điều này không chỉ là một niềm tin tôn giáo mà còn là một cách nhìn triết lý giúp chúng ta khiêm tốn trước sự phức tạp của bản thân.

Vậy, làm sao để khám phá bản thân nếu không tìm kiếm Đấng đã tạo nên mình? Việc cố gắng hiểu “tôi là ai” mà bỏ qua Thiên Chúa giống như đọc một cuốn sách mà không quan tâm đến tác giả, bỏ lỡ đi ý nghĩa sâu xa đằng sau từng câu chữ. Bí ẩn về căn tính của chúng ta cư ngụ trong Ngài, và qua Ngài, chúng ta mới có thể nhìn thấy bức tranh toàn diện. Như lời Thánh Vịnh 139:13-14: “Chính Chúa đã dựng nên phủ tạng con, dệt con trong lòng thân mẫu. Con xin tạ ơn Chúa, vì con được dựng nên cách lạ lùng.” – những lời này nhấn mạnh rằng chúng ta là kiệt tác của Thiên Chúa, được thiết kế với mục đích cụ thể, và chỉ qua Ngài, chúng ta mới hiểu được giá trị thực sự của mình. Thêm vào đó, trong Giê-rê-mi 1:5: “Trước khi Ta tạo nên ngươi trong lòng mẹ, Ta đã biết ngươi,” – Chúa khẳng định rằng Ngài biết chúng ta trước cả khi chúng ta tồn tại, một sự biết trước mang tính siêu việt.

Nhưng làm thế nào để một con người bình thường như chúng ta có thể nhận biết Thiên Chúa – Đấng cao cả, vô hạn và vô hình? Không phải bằng sức lực hay trí tuệ của riêng mình, vì như Chúa Giê-su đã nói trong Giăng 6:44-45: “Chẳng ai đến được với Ta, nếu Cha, là Đấng đã sai Ta, không kéo đến… Ai nấy đều được Cha Ta dạy dỗ.” Thiên Chúa phải đi bước trước, phải tự mặc khải chính mình qua những dấu chỉ trong cuộc sống – từ vẻ đẹp của thiên nhiên, đến những khoảnh khắc ân sủng bất ngờ, và nhất là qua Kinh Thánh. Cuốn Kinh Thánh chính là lời mặc khải ấy – Lời của Thiên Chúa tiết lộ Ngài là ai và chúng ta là ai, một cuốn sách không chỉ là lịch sử mà còn là hướng dẫn sống. Để khám phá chiều kích này, chúng ta có thể bắt đầu bằng việc suy ngẫm về các câu chuyện trong Kinh Thánh: từ sự sa ngã của A-đam và Ê-va, dạy về sự yếu đuối con người, đến cuộc đời Chúa Giê-su, mẫu mực của sự khiêm tốn và yêu thương. Qua đó, chúng ta nhận ra rằng cái “tôi” của mình không phải là trung tâm vũ trụ, mà là một phần trong kế hoạch lớn lao của Thiên Chúa.

HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM: TỪ LỜI CHÚA ĐẾN CUỘC SỐNG HÀNG NGÀY – CÁC BƯỚC THỰC TẾ ĐỂ ÁP DỤNG

Để khám phá bản thân qua Thiên Chúa, chúng ta cần một hành trình thực tế, không chỉ dừng ở lý thuyết trừu tượng mà phải tích hợp vào cuộc sống hàng ngày. Đầu tiên, hãy dành thời gian đọc và suy ngẫm Kinh Thánh một cách có hệ thống. Bắt đầu từ các sách Tin Mừng – Mát-thêu, Mác, Lu-ca và Giăng – nơi Chúa Giê-su dạy về tình yêu, tha thứ và mục đích cuộc sống. Qua đó, chúng ta sẽ thấy hình ảnh của mình được phản chiếu: chúng ta là con cái của Thiên Chúa, được tạo dựng theo hình ảnh Ngài (Sáng Thế Ký 1:27), nhưng cũng là những tội nhân cần ơn cứu rỗi, như trong Rô-ma 3:23: “Vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.” Hãy dành 15-30 phút mỗi ngày, đọc chậm rãi, ghi chép những câu Kinh Thánh chạm đến lòng mình, và suy nghĩ cách áp dụng chúng vào cuộc sống – ví dụ, nếu đọc về lòng thương xót, hãy thực hành tha thứ cho ai đó đã làm tổn thương bạn.

Thứ hai, hãy cầu nguyện – một cuộc trò chuyện chân thành với Thiên Chúa, không phải là nghi thức máy móc mà là sự mở lòng thực sự. Trong cầu nguyện, chúng ta không chỉ nói mà còn lắng nghe, để Ngài tiết lộ những phần ẩn giấu của bản thân qua những suy nghĩ bất chợt hay cảm xúc dâng trào. Cầu nguyện giúp chúng ta nhận ra những khuyết điểm – như sự kiêu ngạo hay ghen tị – những ơn gọi tiềm ẩn – như tài năng nghệ thuật hay sứ mệnh giúp đỡ người khác – và sứ mệnh cá nhân. Hãy thử các hình thức cầu nguyện đa dạng: cầu nguyện lời, thiền định Kinh Thánh, hay thậm chí cầu nguyện qua âm nhạc tôn giáo. Ví dụ, bắt đầu ngày mới bằng lời cầu nguyện ngắn: “Lạy Chúa, xin giúp con nhận biết Ngài và chính mình hôm nay.”

Thứ ba, tham gia cộng đồng đức tin, như nhà thờ địa phương, các nhóm chia sẻ Kinh Thánh, hay các tổ chức từ thiện Kitô giáo. Giống như Jean Vanier học từ người khuyết tật trong L’Arche, chúng ta học từ anh em mình trong cộng đồng – qua những câu chuyện chia sẻ, những lời khuyên chân thành, và những hành động phục vụ chung. Trong cộng đồng, chúng ta thấy rằng hành trình khám phá bản thân không cô đơn; nó là một phần của câu chuyện lớn hơn, nơi mỗi người góp phần xây dựng Thân Thể Chúa Kitô. Hãy tham gia các hoạt động như nhóm cầu nguyện, hội thảo tâm linh, hoặc tình nguyện tại nhà thờ để trải nghiệm sự kết nối này.

Thứ tư, sống theo Lời Chúa qua hành động cụ thể: yêu thương tha nhân, phục vụ người khác mà không mong đền đáp. Mỗi hành động ấy không chỉ thay đổi thế giới mà còn định hình lại cái “tôi”. Như Chúa Giê-su dạy: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai vì Ta mà mất mạng sống mình thì sẽ cứu được” (Mát-thêu 16:25). Qua sự hy sinh – như dành thời gian giúp đỡ hàng xóm, tha thứ cho kẻ thù, hay từ bỏ thói quen xấu – chúng ta khám phá chiều sâu thực sự của bản thân, nhận ra rằng hạnh phúc chân thực nằm ở sự cho đi chứ không phải nhận lại. Hãy đặt mục tiêu hàng tuần: thực hiện một hành động yêu thương, và ghi chép lại cách nó thay đổi nhận thức về bản thân.

Cuối cùng, kết hợp tất cả vào một lối sống cân bằng: kết hợp đọc Kinh Thánh với cầu nguyện, cộng đồng với hành động, để hành trình trở thành thói quen hàng ngày. Qua thời gian, bạn sẽ thấy cái “tôi” của mình dần rõ nét hơn, không còn bị che lấp bởi những ảo tưởng thế gian.

KẾT LUẬN: HÀNH TRÌNH KHÔNG BAO GIỜ KẾT THÚC – MỘT CUỘC PHIÊU LƯU SUỐT ĐỜI VỚI SỰ HƯỚNG DẪN CỦA THIÊN CHÚA

KHÁM PHÁ “tôi thật sự là ai” không phải là một đích đến cố định, mà là một hành trình suốt đời, một cuộc phiêu lưu liên tục đòi hỏi sự kiên trì và mở lòng. Nó đòi hỏi sự khiêm tốn để thừa nhận vô tri, như Socrates dạy; sự mở lòng để học từ người khác, như Vanier trải nghiệm từ cộng đồng L’Arche; và trên hết, sự tìm kiếm Thiên Chúa – nguồn cội của mọi căn tính, qua Kinh Thánh, cầu nguyện, cộng đồng và hành động. Trong thế giới hiện đại đầy phân tâm, nơi con người thường định nghĩa bản thân qua mạng xã hội, thành công vật chất, hay những tiêu chuẩn bề ngoài, hãy nhớ rằng chân lý thực sự nằm ở nơi sâu thẳm hơn: trong mối quan hệ với Đấng Tạo Hóa, Ngài biết chúng ta hơn cả chính mình.

Hãy bắt đầu hôm nay, với câu hỏi ấy vang vọng trong lòng. Và nhớ rằng, như Socrates, Vanier và Kinh Thánh dạy, sự thông thái bắt nguồn từ việc biết mình chẳng biết gì. Chỉ khi ấy, chúng ta mới mở cửa cho Thiên Chúa bước vào, và qua Ngài, khám phá ra bí ẩn tuyệt vời về chính mình. Cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn, phong phú hơn, vì chúng ta không còn là những kẻ lạc lối trong mê cung của bản ngã, mà là những con cái đang trở về với Cha mình, với một hành trang đầy hy vọng và mục đích. Hành trình này có thể gian nan, nhưng phần thưởng là sự tự do thực sự – tự do để sống chân thực, yêu thương và đóng góp cho thế giới. Hãy kiên trì, vì mỗi bước đi đều đưa bạn gần hơn với chính mình và với Thiên Chúa.

Lm. Anmai, CSsR tổng hợp

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!