
ĐÂU LÀ BÍ MẬT CỦA THÀNH CÔNG? DƯỜNG NHƯ TÔI LÀ MỘT KẺ THẤT BẠI!
Trong thế giới hiện đại ngày nay, nơi mọi thứ dường như xoay quanh tốc độ, hiệu suất và thành tích, câu hỏi “Đâu là bí mật của thành công?” không chỉ là một thắc mắc đơn thuần mà còn là một nỗi ám ảnh sâu sắc đối với hàng triệu người. Chúng ta sống trong một xã hội mà giá trị cá nhân thường bị đo lường bằng những con số: điểm số học tập, mức lương hàng tháng, số lượt theo dõi trên mạng xã hội, hay thậm chí là số lượng bạn bè “ảo” trên các nền tảng kỹ thuật số. Và khi không đạt được những tiêu chuẩn ấy, chúng ta dễ dàng rơi vào cảm giác tự nghi ngờ, tự trách móc bản thân, và tự gắn mác “kẻ thất bại”. Nhưng hãy dừng lại một chút, hít thở sâu, và suy ngẫm về một chân lý sâu xa hơn: Trong toàn bộ hành trình cuộc đời này, chỉ có một thất bại duy nhất, thực sự không thể sửa chữa được, đó chính là việc không được làm bạn với Thiên Chúa. Tất cả những “thất bại” khác – từ thất bại trong sự nghiệp, tình cảm, hay xã hội – chỉ là tạm thời, là những ảo tưởng do con người tự tạo ra để ràng buộc lẫn nhau. Chúng có thể gây đau đớn, nhưng chúng không phải là kết thúc. Ngược lại, sự xa cách với Đấng Tạo Hóa – Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ và ban sự sống cho chúng ta – mới là mất mát vĩnh viễn, một khoảng trống linh hồn mà không một thành công thế gian nào có thể lấp đầy. Hãy tưởng tượng một cuộc sống mà không có sự hiện diện của Thiên Chúa: Đó không chỉ là thất bại, mà còn là sự trống rỗng vô tận, giống như một con tàu lạc lối giữa đại dương mênh mông mà không có la bàn hay ngọn hải đăng dẫn lối. Trong bài viết mở rộng này, chúng ta sẽ khám phá sâu hơn về chân lý này, qua lăng kính của đức tin Kitô giáo, với những ví dụ cụ thể, trích dẫn Kinh Thánh chi tiết, và các ứng dụng thực tế vào đời sống hàng ngày, để giúp bạn – những ai đang cảm thấy mình là “kẻ thất bại” – tìm thấy hy vọng và bình an thực sự.
Áp Lực Từ Xã Hội Và Những Kỳ Vọng Vô Hình: Tại Sao Chúng Ta Luôn Cảm Thấy Mình Không Đủ?
Hãy bắt đầu bằng việc phân tích sâu hơn về những áp lực mà xã hội đặt lên vai chúng ta. Trong thời đại số hóa ngày nay, với sự bùng nổ của mạng xã hội như Instagram, TikTok hay LinkedIn, chúng ta bị bao vây bởi những hình ảnh “hoàn hảo”: những người trẻ thành công sớm với startup triệu đô, những influencer với cuộc sống xa hoa, hay những câu chuyện “từ nghèo khó đến giàu có” được lan truyền rộng rãi. Những hình ảnh này không chỉ tạo ra một tiêu chuẩn thành công giả tạo mà còn nuôi dưỡng nỗi sợ hãi thất bại. Đặc biệt, nếu bạn đang ở độ tuổi thanh thiếu niên hoặc mới bước vào tuổi trưởng thành – giai đoạn mà não bộ vẫn đang phát triển, hormone thay đổi, và bản sắc cá nhân chưa định hình rõ ràng – thì áp lực càng trở nên ngột ngạt. Cha mẹ, với tình yêu thương nhưng đôi khi bị lẫn lộn với kỳ vọng, mong bạn học giỏi để có tương lai sáng sủa: “Con phải đỗ đại học top đầu, phải có học bổng, phải trở thành bác sĩ hoặc kỹ sư để gia đình tự hào.” Bạn bè thì kỳ vọng bạn phải “cool”, phải theo kịp xu hướng thời trang, phải tham gia mọi buổi tiệc tùng hay hoạt động nhóm mà không hề kêu ca mệt mỏi. Nếu bạn có người yêu, họ có thể mong bạn phải lãng mạn như trong phim Hollywood, mạnh mẽ như siêu anh hùng, và luôn sẵn sàng hỗ trợ tinh thần lẫn tài chính. Thậm chí, ngay cả những người lạ trên mạng xã hội cũng vô tình góp phần vào áp lực này qua những bình luận tiêu cực hoặc so sánh ngầm.
Hãy đi sâu hơn vào vòng xoáy của những kỳ vọng chồng chéo này. Ở nhà, thành công có nghĩa là ngoan ngoãn, giúp đỡ việc nhà, và không làm cha mẹ thất vọng – có lẽ là dọn dẹp phòng ốc, nấu ăn, hoặc chăm sóc em út. Ở trường học hoặc đại học, thành công là dẫn đầu lớp, đạt điểm cao trong kỳ thi, tham gia các câu lạc bộ, và có lẽ còn phải giành giải thưởng trong các cuộc thi học thuật hoặc nghệ thuật. Trong lĩnh vực thể thao, nếu bạn đam mê, thành công được đo bằng huy chương, kỷ lục cá nhân, hoặc vị trí trong đội tuyển – nhưng thất bại một trận đấu có thể khiến bạn cảm thấy như cả thế giới sụp đổ. Trong công việc, đặc biệt ở môi trường cạnh tranh khốc liệt như các công ty công nghệ hay tài chính, thành công là thăng tiến nhanh chóng, đạt chỉ tiêu doanh số, hoặc được sếp khen ngợi công khai. Trong mối quan hệ bạn bè, bạn phải luôn vui vẻ, đáng tin cậy, và sẵn sàng lắng nghe – nhưng nếu một lần bạn từ chối tham gia vì mệt mỏi, bạn có thể bị gắn mác “không thân thiện”. Và trong cạnh tranh xã hội rộng lớn hơn, thành công là nổi bật: có xe hơi sang, nhà đẹp, du lịch khắp nơi, và một hồ sơ mạng xã hội “lấp lánh”. Văn hóa “hustle” – làm việc không ngừng nghỉ, ngủ ít, và luôn bận rộn – càng làm trầm trọng hóa vấn đề. Chúng ta bị thuyết phục rằng giá trị bản thân chỉ nằm ở những thành tựu bề ngoài: một công việc ổn định với lương cao, một tài khoản ngân hàng đầy ắp, một ngoại hình hoàn hảo qua gym và mỹ phẩm, hay thậm chí là số lượng “like” và “share” trên bài đăng. Đôi khi, chúng ta thậm chí cảm thấy rằng mình chỉ được yêu thương khi “thành công” theo định nghĩa của người khác – khi đạt được những mục tiêu mà họ đặt ra, chứ không phải theo ý muốn và khả năng thực sự của chính mình. Điều này dẫn đến một vòng lặp tiêu cực: lo lắng, trầm cảm, và kiệt sức, như các nghiên cứu từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) chỉ ra rằng tỷ lệ trầm cảm ở giới trẻ đang tăng cao do áp lực xã hội.
Nhưng hãy dừng lại và tự hỏi: Những kỳ vọng này có thực sự định nghĩa giá trị của bạn không? Hay chúng chỉ là những tiêu chuẩn tạm thời, thay đổi theo thời đại và văn hóa? Trong lịch sử, tiêu chuẩn thành công đã biến đổi liên tục: Ở thời Ai Cập cổ đại, thành công là xây dựng kim tự tháp và chinh phục lãnh thổ; ở thời Trung cổ châu Âu, là lòng trung thành với lãnh chúa và đức tin tôn giáo; còn ở thế kỷ 21, là khởi nghiệp và ảnh hưởng kỹ thuật số. Vậy thì, đâu là tiêu chuẩn bất biến?
Đức Giêsu Và Cách Người Nhìn Nhận “Thất Bại”: Những Câu Chuyện Biến Đổi Từ Kinh Thánh
Bây giờ, hãy chuyển sang góc nhìn của đức tin Kitô giáo, nơi Đức Giêsu – Đấng là trung tâm của mọi lời dạy – không bao giờ đối xử với bạn bè hay môn đệ của Người theo cách mà thế gian làm. Người không phán xét dựa trên những thất bại bề ngoài, không đo lường giá trị bằng thành tích hay địa vị. Thay vào đó, Người chủ tâm đi tìm kiếm và nâng đỡ những ai mà xã hội coi là “kẻ thất bại”. Hãy xem xét một số ví dụ cụ thể từ Kinh Thánh để minh họa điều này.
Đầu tiên, hãy nghĩ về Mát-thêu, người thu thuế (Mt 9,9-13). Trong xã hội Do Thái thời bấy giờ, những người thu thuế bị khinh miệt vì họ làm việc cho đế quốc La Mã, thường tham nhũng và bóc lột dân chúng. Mát-thêu chắc chắn cảm thấy mình là kẻ thất bại: cô đơn, bị ruồng bỏ, và giàu có nhưng trống rỗng. Thế nhưng, Đức Giêsu đã gọi ông: “Hãy theo Ta!” Và chỉ với lời mời gọi ấy, Mát-thêu đã bỏ lại tất cả để trở thành một trong 12 Tông đồ, sau này viết nên Tin Mừng Mát-thêu – một tài liệu thiêng liêng ảnh hưởng đến hàng tỷ người. Đây là minh chứng rằng thất bại xã hội không phải là rào cản; nó có thể là khởi điểm cho sự biến đổi.
Tiếp theo, Ma-ri-a Mác-đa-la (Ga 20,11-18). Bà là một người phụ nữ bị xã hội ruồng bỏ vì bị quỷ ám và có lẽ có quá khứ tội lỗi. Trong mắt thế gian, bà là “kẻ thất bại” – không chồng con, không địa vị, và bị coi là ô uế. Nhưng Đức Giêsu đã chữa lành bà, và bà trở thành một trong những môn đệ trung thành nhất, thậm chí là người đầu tiên chứng kiến sự Phục Sinh của Người. Bà được gọi là “Tông đồ của các Tông đồ” vì đã loan báo Tin Mừng Phục Sinh. Câu chuyện này dạy chúng ta rằng thất bại cá nhân, dù là bệnh tật hay tội lỗi, có thể trở thành nền tảng cho sứ mệnh lớn lao.
Rồi đến Da-kêu, người thu thuế thấp bé (Lc 19,1-10). Ông bị coi thường vì chiều cao khiếm khuyết và nghề nghiệp tham lam. Ông leo lên cây sung để nhìn Đức Giêsu, và Người đã nhìn thấy ông, gọi tên ông, và đến nhà ông dùng bữa. Kết quả? Da-kêu hoán cải, hoàn trả gấp bốn lần những gì ông đã lấy bất công. Thất bại về thể chất và đạo đức đã trở thành cơ hội cho ơn cứu độ.
Những câu chuyện này không phải ngẫu nhiên. Chúng phản ánh cách Đức Giêsu đảo ngược logic thế gian: Những gì thế gian coi là thất bại – nghèo khó, cô đơn, thất bại sự nghiệp, hay thậm chí là tội lỗi – lại chính là thành công trong mắt Người, vì chúng mở lòng con người đón nhận ân sủng. Ngược lại, những gì thế gian tôn vinh – giàu có, quyền lực, danh vọng – thường dẫn đến kiêu ngạo và xa cách Thiên Chúa. Hãy suy ngẫm sâu về dụ ngôn Người Phú Hộ Và La-da-rô (Lc 16,19-31). Người phú hộ “thành công” với y phục lộng lẫy, tiệc tùng hàng ngày, và tài sản dồi dào – ông đại diện cho hình mẫu thành công vật chất mà xã hội ngày nay vẫn theo đuổi. Nhưng ông thiếu lòng thương xót, bỏ mặc La-da-rô – kẻ nghèo khổ, bệnh tật, nằm ngoài cổng với chó liếm vết thương. Kết thúc? Người phú hộ chịu đau khổ vĩnh viễn trong hỏa ngục, trong khi La-da-rô được đón nhận vào lòng Áp-ra-ham. Dụ ngôn này không phải để lên án giàu có, mà để nhắc nhở rằng thành công thực sự nằm ở lòng thương xót và mối quan hệ với Thiên Chúa, chứ không phải tài sản tích lũy.
Hãy mở rộng thêm với dụ ngôn Người Gieo Giống (Mt 13,1-23). Hạt giống rơi vào đất tốt sinh hoa trái gấp trăm – tượng trưng cho những ai đón nhận Lời Chúa giữa thất bại. Những hạt giống rơi vào sỏi đá hay bụi gai (thất bại do cám dỗ thế gian) không sinh trái, nhưng ngay cả chúng cũng có cơ hội nếu được “gieo lại” qua ân sủng.
Các Quan Điểm Từ Tâm Lý Học, Triết Học Và Xã Hội: Tại Sao Chúng Không Đủ, Và Tại Sao Chỉ Đức Giêsu Mới Thực Sự Hiểu “Thất Bại”?
Để làm rõ hơn, hãy so sánh góc nhìn của đức tin Kitô giáo với các lĩnh vực khác. Mọi ngành tâm lý học, triết học hay hệ thống xã hội trên thế giới đều đề cao sự thành công theo cách đo lường được, nhưng chúng thường thiếu chiều sâu thiêng liêng.
Trong tâm lý học, Abraham Maslow với “Kim tự tháp nhu cầu” (hierarchy of needs) nhấn mạnh rằng sau khi thỏa mãn nhu cầu cơ bản (ăn uống, an toàn), con người hướng tới tự thực hiện bản thân – đạt được tiềm năng tối đa qua thành tựu cá nhân, sáng tạo, và công nhận xã hội. Điều này hữu ích, nhưng nó giả định rằng thành công là do nỗ lực cá nhân, bỏ qua yếu tố ân sủng và sự phụ thuộc vào Thiên Chúa. Ví dụ, nếu bạn thất bại ở cấp độ “tự trọng” (như mất việc), Maslow gợi ý bạn cần xây dựng lại qua kỹ năng mới – nhưng không đề cập đến việc tìm bình an qua cầu nguyện.
Triết học cổ đại, như Aristotle với khái niệm “eudaimonia” (hạnh phúc qua đức hạnh và thành tựu), dạy rằng hạnh phúc đến từ việc sống đức hạnh, thực hành trung dung, và đạt được mục tiêu. Nhưng Aristotle tập trung vào lý trí con người, không nhấn mạnh tình yêu vô điều kiện từ một Đấng Siêu Việt. Trong xã hội hiện đại, chủ nghĩa tư bản đo lường thành công bằng GDP, doanh thu công ty, hay chỉ số cá nhân như lương thưởng và lượt like. Các nền tảng như Facebook hay Twitter (nay là X) sử dụng thuật toán để đẩy mạnh nội dung “thành công”, tạo ra “FOMO” (fear of missing out) – nỗi sợ bỏ lỡ, khiến chúng ta cảm thấy thất bại nếu không theo kịp.
Tuy nhiên, chỉ mình Đức Giêsu mới thực sự coi trọng những thất bại, biến chúng thành cơ hội cho ân sủng. Hãy đọc kỹ về “Các Mối Phúc” trong Tin Mừng Mát-thêu (Mt 5,1-12), một đoạn Kinh Thánh mang tính cách mạng. Mỗi mối phúc đều đảo ngược logic thế gian một cách triệt để:
- “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, vì Nước Trời là của anh em” (Mt 5,3): Nghèo khó không phải là thất bại tài chính, mà là cửa ngõ vào Nước Thiên Chúa, vì nó giúp chúng ta phụ thuộc vào Chúa thay vì tiền bạc. Trong thế giới ngày nay, điều này áp dụng cho những ai mất việc hoặc gặp khó khăn kinh tế – hãy coi đó là lời mời gọi gần gũi hơn với Chúa.
- “Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang sầu khổ, vì anh em sẽ được an ủi” (Mt 5,4): Sầu khổ, như trầm cảm hay mất mát, không phải là dấu chấm hết mà là lời mời gọi đến với sự an ủi thiêng liêng từ Chúa. Nhiều thánh nhân như Thánh Tê-rê-sa Calcutta đã tìm thấy sức mạnh qua nỗi đau.
- “Phúc cho anh em là những kẻ hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp” (Mt 5,5): Hiền lành – không tranh giành, không bạo lực – bị thế gian coi là yếu đuối, nhưng Chúa hứa ban thưởng.
- Các mối phúc khác về đói khát sự công chính, thương xót, trong sạch tâm hồn, xây dựng hòa bình, và bị bách hại vì đức tin – tất cả đều nhấn mạnh rằng những đức tính “ngớ ngẩn” theo mắt thế gian (như khiêm nhường thay vì khoe khoang, trong sạch giữa xã hội đầy cám dỗ tình dục) lại là thành công thực sự, dẫn đến hạnh phúc vĩnh cửu.
Những lời này không chỉ là lý thuyết trừu tượng; chúng đã thay đổi cuộc đời của hàng triệu người qua lịch sử. Ví dụ, Thánh Phan-xi-cô Assisi, từng là con nhà giàu nhưng từ bỏ tất cả để sống nghèo khó, tìm thấy niềm vui thực sự trong việc phục vụ Chúa và tha nhân. Hay Mẹ Tê-rê-sa, người chăm sóc những “kẻ thất bại” ở Calcutta, coi nghèo khó là phúc lành. Trong thời hiện đại, nhiều người trẻ vượt qua nghiện ngập hay trầm cảm nhờ đức tin, như qua các chương trình cầu nguyện hoặc cộng đồng Kitô giáo.
Bản Chất Kỳ Quặc Của Tình Yêu Thiên Chúa: Yêu Thương Mà Không Điều Kiện
Lời giải thích cho những phát ngôn “lạ lùng” của Đức Giêsu chính là bản chất của tình yêu Thiên Chúa: Nó lạ lùng và kỳ quặc theo tiêu chuẩn con người, vì nó vô điều kiện và không dựa trên công trạng. Thiên Chúa yêu thương những kẻ không đáng yêu thương, những người mà xã hội loại bỏ – như những người vô gia cư, nghiện ma túy, hay thậm chí những tội nhân nặng nề. Người không yêu chúng ta vì những việc chúng ta làm: Không phải vì chúng ta học giỏi, làm việc chăm chỉ, hay có ngoại hình đẹp. Chúng ta chưa làm được gì để xứng đáng với tình yêu ấy. Như Thánh Phao-lô viết: “Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8). Hãy suy ngẫm: Ngay cả khi bạn đang ở đáy vực – thất bại trong kỳ thi, mất việc, tan vỡ tình cảm, hay thậm chí phạm tội – Thiên Chúa vẫn yêu bạn. Không chờ bạn “cải thiện” mới yêu; Người yêu trước, yêu luôn, yêu mãi mãi.
Điều này được khẳng định trong thư của Thánh Gioan: “Nếu chúng ta nói là chúng ta không có tội, chúng ta tự lừa dối mình, và sự thật không ở trong chúng ta” (1 Ga 1,8). Không ai trong chúng ta đủ “điểm” để vượt qua “kỳ thi” của Thiên Chúa; tất cả đều là tội nhân cần ân sủng. Điều này dạy chúng ta về sự khiêm tốn: Chúng ta không thể tự cứu mình bằng nỗ lực cá nhân, như tập gym để có thân hình đẹp hay học thêm để có điểm cao. Chỉ có ân sủng – món quà miễn phí từ Chúa – mới làm được.
Kitô Giáo Không Có Ganh Đua: Tình Yêu Là Nền Tảng
Kitô giáo không có sự ganh đua, không có cuộc thi đua để “thành công hơn người khác”. Bởi vì Kitô giáo là Đức Kitô, mà Đức Kitô là Thiên Chúa, và Thiên Chúa là tình yêu – mà tình yêu thì không có ganh đua, không có so sánh. Tình yêu chân thật là hy sinh, là phục vụ, không phải cạnh tranh. Trong thư gửi tín hữu Cô-rin-tô, Thánh Phao-lô mô tả tình yêu một cách chi tiết và thơ mộng: “Tình yêu thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tị, không kiêu căng, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Tình yêu tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1 Cr 13,4-7). Đây không phải là tình yêu lãng mạn kiểu Hollywood, mà là tình yêu agape – tình yêu hy sinh, như Đức Giêsu đã thể hiện trên Thập Giá.
Áp dụng vào đời sống: Thay vì cạnh tranh với đồng nghiệp để thăng chức, hãy phục vụ họ bằng cách giúp đỡ. Thay vì so sánh điểm số với bạn bè, hãy khuyến khích nhau. Điều này giải phóng chúng ta khỏi gánh nặng ganh đua.
Thành Công Đích Thực: Yêu Mến Thiên Chúa Và Tha Nhân
Bạn chỉ thành công – thành công muôn đời, thành công mãi mãi trong Nước Trời và thành công ngay bây giờ trước mắt Thiên Chúa – khi bạn yêu mến Thiên Chúa và tha nhân. Thành công đích thực không do thế gian định lượng bằng tiền bạc, địa vị hay thành tích; mà do Thiên Chúa định lượng, vì chính Người là Tác Giả và Nhà Thiết Kế cuộc sống của mỗi chúng ta. Thế gian có thể thay đổi tiêu chuẩn thành công theo thời đại – từ thời La Mã cổ đại với sức mạnh quân sự, qua thời Phục Hưng với nghệ thuật, đến thời hiện đại với công nghệ AI và ảnh hưởng mạng xã hội – nhưng Thiên Chúa thì bất biến. Người quyết định đâu là những giá trị đích thực: lòng thương xót, công bình, và tình yêu, như trong Mi-ca 6,8: “Hỡi người, Chúa đã tỏ cho ngươi biết điều lành, và điều Đức Chúa đòi hỏi ngươi phải làm là gì? Chẳng phải là thực thi công bình, chuộng lòng nhân hậu, và khiêm tốn bước đi với Thiên Chúa của ngươi sao?”
Điều luật của Thiên Chúa về sự thành công rất đơn giản và dễ tiếp cận, không đòi hỏi bằng cấp hay tài sản. Hãy đọc Thánh vịnh 1, một bài thơ tuyệt đẹp mô tả con đường hạnh phúc: “Phúc thay người chẳng nghe theo lời kẻ dữ, chẳng đứng trong đường tội nhân, chẳng ngồi chỗ kẻ nhạo báng Thiên Chúa. Nhưng vui thú với lề luật Chúa, và suy gẫm lề luật ấy đêm ngày. Người ấy tựa cây trồng bên dòng nước, cứ đúng mùa là hoa quả trổ sinh, cành lá chẳng khi nào tàn tạ. Người như thế làm chi cũng thành” (Tv 1,1-3). Đây là lời mời gọi sống theo Lời Chúa, tránh xa tội lỗi, và tìm niềm vui trong mối quan hệ với Người – giống như một cây xanh tươi nhờ nguồn nước sống.
Con Đường Dẫn Đến Thành Công Của Thiên Chúa: Các Bước Cụ Thể Và Áp Dụng Thực Tế
Sau đây là con đường dẫn đến thành công của Thiên Chúa, được mở rộng với các bước cụ thể, ví dụ thực tế, và cách áp dụng hàng ngày để bạn có thể bắt đầu ngay hôm nay.
Thứ nhất: Nhận Ra Thiên Chúa Là Tình Yêu (1 Ga 4,8). Điều này không chỉ là một câu nói trừu tượng; nó là nền tảng của vũ trụ. Thiên Chúa đã bày tỏ tình yêu của Người cho chúng ta bằng cách sai Con Một đến thế gian để chịu chết vì chúng ta. Như Thánh Phao-lô viết: “Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8). Hãy dành thời gian suy ngẫm: Ngay cả khi bạn thất bại – như bị sa thải khỏi công việc mơ ước, hay thất tình đau đớn – Thiên Chúa vẫn yêu bạn. Để áp dụng, hãy bắt đầu bằng cầu nguyện hàng ngày: Mỗi sáng, dành 5-10 phút tạ ơn Chúa vì sự sống, vì những điều nhỏ bé như một bữa ăn hay một người bạn. Đọc Kinh Thánh, như Thánh vịnh 139: “Lạy Chúa, Chúa dò xét con và Chúa biết con… Chúa bao bọc con cả sau lẫn trước” (Tv 139,1-5), để cảm nhận sự gần gũi của Người.
Thứ hai: Đáp Trả Tình Yêu Ấy Bằng Lòng Yêu Mến. Một khi nhận ra mình được Thiên Chúa yêu thương biết dường nào – qua cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, hay tham dự Thánh Lễ (nếu bạn là Kitô hữu) – tự khắc chúng ta sẽ đáp trả bằng lòng yêu mến Người. “Phần chúng ta, chúng ta hãy yêu thương, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước” (1 Ga 4,19). Áp dụng thực tế: Bắt đầu từ những việc nhỏ như giúp đỡ người lạ – ví dụ, mua một bữa ăn cho người vô gia cư, hoặc gọi điện an ủi bạn bè đang buồn. Tha thứ cho những ai làm tổn thương bạn, như Đức Giêsu dạy: “Hãy tha thứ bảy mươi lần bảy” (Mt 18,22). Trong công việc, hãy làm việc với tinh thần phục vụ chứ không phải cạnh tranh.
Thứ ba: Được Giải Thoát Khỏi Lo Lắng Và Ưu Tư. Một khi nhận ra rằng chỉ cần yêu mến Chúa là đủ để thành công trong mắt Người, chúng ta sẽ được giải thoát khỏi mọi lo lắng. Không còn phải chạy đua với đồng nghiệp để thăng chức, không còn lo lắng về lượt like trên Instagram, không còn sợ hãi thất bại trong kỳ thi hay mối quan hệ. Khi đó, tất cả những thứ khác trong cuộc sống chỉ còn là điều phụ chứ không phải tuyệt đối. Chúng ta có thể vẫn theo đuổi công việc, học tập, nhưng với tâm thế tự do, không bị ràng buộc. Như Đức Giêsu dạy: “Đừng lo lắng về ngày mai, vì ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34). Áp dụng: Khi cảm thấy lo lắng, hãy cầu nguyện: “Lạy Chúa, con phó thác mọi sự cho Chúa.” Tham gia cộng đồng đức tin để chia sẻ và hỗ trợ lẫn nhau.
Thứ tư: Thành Công Hơn Thế Gian Kỳ Vọng. Và một khi nhận ra điều đó, chúng ta sẽ thành công hơn những gì thế gian kỳ vọng vì không còn bị cuốn theo những điều đó. Chúng ta sẽ không còn bị bắt buộc phải thành công theo những gì người khác mong đợi – không còn phải sống để làm hài lòng cha mẹ, bạn bè hay xã hội. Mọi sợ hãi, phiền muộn và lo âu đều tan biến đi, thay vào đó là bình an sâu lắng từ Thiên Chúa. Như Đức Giêsu hứa: “Thầy để lại bình an cho anh em; Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không như thế gian ban” (Ga 14,27). Trong thực tế, nhiều người đã trải nghiệm điều này: Một doanh nhân thành công nhưng trống rỗng tìm thấy bình an qua đức tin, hoặc một sinh viên thất bại kỳ thi nhưng tìm thấy mục đích qua phục vụ cộng đồng.
Kết Luận: Bắt Đầu Hành Trình Làm Bạn Với Thiên Chúa Ngay Hôm Nay
Nếu bạn đang cảm thấy mình là “kẻ thất bại” – dù vì lý do gì – hãy nhớ: Trong mắt Thiên Chúa, bạn là con yêu dấu, được tạo dựng theo hình ảnh Người (St 1,27). Đừng để thế gian định nghĩa bạn; hãy để Chúa làm điều đó. Hãy bắt đầu hành trình làm bạn với Người ngay hôm nay – qua cầu nguyện hàng ngày (như Kinh Lạy Cha), qua việc đọc Lời Chúa (bắt đầu từ Tin Mừng Gioan), qua việc tham dự Thánh Lễ nếu có thể, và qua việc yêu thương tha nhân cụ thể (như giúp đỡ hàng xóm hoặc tha thứ cho kẻ thù). Đó là con đường dẫn đến thành công vĩnh cửu, nơi thất bại thế gian trở thành cơ hội cho ân sủng, và tình yêu trở thành thước đo duy nhất. Cuộc đời này ngắn ngủi, nhưng Nước Trời là vĩnh cửu. Hãy chọn thành công thực sự – chọn Chúa – và bạn sẽ tìm thấy bình an mà thế gian không thể ban tặng.
Lm. Anmai, CSsR


