Kỹ năng sống

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO: CƠ HỘI TUYỆT VỜI VÀ TRÁCH NHIỆM LỚN LAO CỦA NHÂN LOẠI TRONG ÁNH SÁNG ĐỨC TIN

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO: CƠ HỘI TUYỆT VỜI VÀ TRÁCH NHIỆM LỚN LAO CỦA NHÂN LOẠI TRONG ÁNH SÁNG ĐỨC TIN

Trong dòng chảy không ngừng của lịch sử nhân loại, mỗi thời đại đều chứng kiến những bước ngoặt công nghệ làm thay đổi diện mạo thế giới. Từ cuộc cách mạng công nghiệp hơi nước đến sự bùng nổ của internet, con người luôn đứng trước những thách thức mới về việc định vị bản thân mình trong vũ trụ. Ngày nay, chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Trí tuệ nhân tạo (AI), một thực thể kỹ thuật số không chỉ thay đổi cách chúng ta làm việc mà còn đang len lỏi vào tận sâu thẳm cách chúng ta tư duy, giao tiếp và hiện hữu. Đứng trước sự trỗi dậy mạnh mẽ này, Giáo hội Công giáo, với sứ mạng là “hiền mẫu và người thầy”, không thể đứng ngoài cuộc. Việc Giáo hội suy tư về AI không đơn thuần là một phản ứng mang tính thời thượng trước xu hướng kỹ thuật, nhưng đó là một đòi hỏi tất yếu phát xuất từ sự quan tâm đến vận mệnh của con người. Mọi suy tư của Giáo hội về AI phải được bắt rễ từ một nền tảng căn bản và vững chắc nhất: đó là sự hiểu biết rõ ràng về nhân vị con người. Chúng ta phải khẳng định rằng, dù máy móc có thông minh đến đâu, chúng vẫn chỉ là sản phẩm của bàn tay và khối óc con người, và không bao giờ có thể thay thế được hình ảnh Thiên Chúa trong mỗi cá vị nhân linh.

Thực tế hiện nay cho thấy công nghệ đang định hình lại giao tiếp, văn hóa và các mối quan hệ xã hội theo những cách thức vô cùng phức tạp và tinh vi. Sự giao tiếp giữa người với người giờ đây thường xuyên đi qua các thuật toán lọc lựa thông tin, tạo ra những “hố đen” về nhận thức hoặc những “phòng phản xạ âm thanh” nơi người ta chỉ nghe thấy những gì mình muốn nghe. Văn hóa đang dần bị “thuật toán hóa”, nơi cái đẹp, cái thiện đôi khi bị đánh đồng với cái “phổ biến” hoặc cái “có nhiều lượt tương tác”. Các mối quan hệ, vốn cần sự hiện diện bằng xương bằng thịt, sự thấu cảm qua ánh mắt và hơi thở, nay lại bị giản lược hóa thành những dòng mã nhị phân. Chính sự biến đổi sâu sắc này đòi hỏi chúng ta phải có một sự cảnh giác về mặt đạo đức ở mức độ cao nhất. Chúng ta không thể nhắm mắt đưa chân theo dòng chảy kỹ thuật mà thiếu đi sự phân định tâm linh. Giáo hội hiện đang đối mặt với một thực tại mà chúng ta có thể gọi là “một cơ hội tuyệt vời nhưng cũng là một trách nhiệm to lớn”. Đó là cơ hội để loan báo Tin Mừng đến tận cùng bờ cõi trái đất bằng những phương tiện tân kỳ nhất, nhưng đồng thời cũng là trách nhiệm bảo vệ phẩm giá con người trước nguy cơ bị hạ thấp thành những dữ liệu vô hồn.

Chúng ta không thể phủ nhận những lợi ích nhãn tiền mà AI mang lại. Trong lĩnh vực học thuật và mục vụ, AI có thể hỗ trợ lý luận, tóm lược những văn bản dài hàng ngàn trang chỉ trong vài giây, và cung cấp những công cụ nghiên cứu vô cùng hữu hiệu. Nó giúp các nhà thần học, các giáo sĩ và giáo dân tiếp cận với kho tàng tri thức của nhân loại một cách nhanh chóng chưa từng thấy. Tuy nhiên, giữa sự hào nhoáng của những câu trả lời trôi chảy từ máy móc, chúng ta cần phải ghi khắc một chân lý rằng: sự khôn ngoan đích thực không bao giờ đến từ máy móc hay thuật toán. Sự khôn ngoan là món quà của Chúa Thánh Thần, là kết quả của một hành trình chiêm niệm, đau khổ, yêu thương và trải nghiệm sống thực tế. Máy móc có thể xử lý thông tin, nhưng nó không thể “hiểu” được ý nghĩa của tình yêu, nó có thể mô phỏng sự thấu cảm nhưng không thể thực sự “khóc với người khóc, vui với người vui”. Việc coi AI như một nguồn tri thức toàn năng, một “vị oracle” hiện đại có thể giải quyết mọi nan đề của kiếp người, chính là một sự lặp lại của cám dỗ nguyên thủy trong vườn địa đàng: “muốn trở nên như Thiên Chúa”.

Cám dỗ này vô cùng nguy hiểm vì nó đánh vào lòng kiêu ngạo của con người. Khi con người tạo ra một thực thể có khả năng trả lời mọi câu hỏi, họ dễ dàng rơi vào ảo tưởng rằng mình đã nắm giữ được chìa khóa của sự thật tuyệt đối. Chúng ta bắt đầu lệ thuộc vào thuật toán để đưa ra những quyết định mang tính sinh tử, từ việc chọn lựa bạn đời, định hướng nghề nghiệp cho đến cả những phán quyết về đạo đức. Khi đó, AI không còn là một công cụ nữa, mà nó trở thành một ngẫu tượng mới. Việc tôn thờ dữ liệu (dataism) đang dần thay thế cho niềm tin vào Thiên Chúa Quan Phòng. Chúng ta quên mất rằng, sự khôn ngoan của Thiên Chúa thường được bày tỏ qua những điều nhỏ bé, yếu hèn và những sự thinh lặng đầy nhiệm mầu, chứ không phải qua những phép tính logic lạnh lùng của silicon. Trách nhiệm của chúng ta, những người con của Giáo hội, là phải vạch trần ảo tưởng này và khẳng định lại vị thế ưu tiên của con người.

Nhìn sâu vào bản chất của AI, chúng ta thấy nó vận hành dựa trên các mẫu hình (patterns) của quá khứ. Nó tổng hợp những gì nhân loại đã nói, đã viết và đã làm để đưa ra dự đoán về tương lai. Tuy nhiên, đức tin Kitô giáo lại dạy chúng ta về sự tự do và ân sủng – những yếu tố luôn mang tính mới mẻ và không thể dự đoán bởi bất kỳ thuật toán nào. Một vị thánh không phải là người hành động theo các mẫu hình thống kê, mà là người có những cú nhảy vọt của đức tin, những hành động yêu thương điên rồ mà máy tính sẽ cho là “phi logic”. Do đó, nếu chúng ta để AI định hình văn hóa và đạo đức, chúng ta có nguy cơ đánh mất đi tính đột phá của ân sủng và sự tự do đích thực của con người. Chúng ta sẽ trở thành những thực thể sống lặp đi lặp lại những khuôn mẫu cũ kỹ, đánh mất khả năng sáng tạo mang tính thần linh mà Thiên Chúa đã phú bẩm khi dựng nên chúng ta theo hình ảnh Người.

Trách nhiệm to lớn mà Giáo hội đang gánh vác chính là việc xây dựng một nền đạo đức cho AI, hay còn gọi là “Algor-ethics”. Đây không chỉ là việc đặt ra các quy tắc kỹ thuật, mà là việc thổi tâm hồn vào trong công nghệ. Chúng ta phải đặt câu hỏi: Công nghệ này có phục vụ lợi ích chung không? Nó có bảo vệ những người nghèo khổ và yếu thế không? Hay nó lại trở thành công cụ để gia tăng sự phân biệt đối xử và kiểm soát con người? Trong các mối quan hệ xã hội, AI có thể tạo ra những người bạn ảo, những không gian sống ảo khiến con người càng thêm cô độc trong thế giới thực. Giáo hội cần phải cảnh báo về sự suy giảm của sự gặp gỡ trực vị. Giao tiếp thực sự đòi hỏi sự hiện diện, sự tổn thương và sự dấn thân. Nếu chúng ta giao phó việc giao tiếp cho AI, chúng ta đang dần biến mình thành những bóng ma trong một thế giới của các ký hiệu kỹ thuật số.

Hơn nữa, văn hóa đang bị biến đổi bởi tốc độ của AI. Sự khôn ngoan cần thời gian để chín muồi, cần sự tĩnh lặng để lắng nghe tiếng nói của lương tâm. Ngược lại, AI thúc đẩy một nền văn hóa của sự tức thời và bề nổi. Khi mọi câu hỏi đều có câu trả lời ngay lập tức, con người sẽ mất dần khả năng đặt ra những câu hỏi lớn lao về ý nghĩa cuộc đời. Chúng ta bằng lòng với những thông tin tóm lược, những kiến thức “ăn liền” và dần xa lạ với việc đọc sâu, suy ngẫm kỹ. Đây là một thách đố lớn cho việc giáo dục đức tin. Làm thế nào để dạy cho thế hệ trẻ về sự mầu nhiệm của Thiên Chúa khi họ đã quen với việc mọi thứ đều có thể được giải thích bằng dữ liệu? Đó chính là lúc Giáo hội phải khẳng định lại rằng sự khôn ngoan là một nhân đức, không phải là một lượng dữ liệu.

Sự cảnh giác đạo đức còn phải vươn tới vấn đề công bằng xã hội. AI có thể tạo ra những hố sâu ngăn cách mới giữa những người làm chủ công nghệ và những người bị công nghệ bỏ rơi. Trách nhiệm của người Kitô hữu là đảm bảo rằng sự phát triển của AI phải đi đôi với sự phát triển của tình huynh đệ nhân loại. Chúng ta không thể chấp nhận một tiến bộ kỹ thuật mà cái giá phải trả là sự loại trừ anh chị em mình. Việc hỗ trợ nghiên cứu và lý luận của AI phải được sử dụng để tìm ra những giải pháp cho nạn đói, bệnh tật và biến đổi khí hậu, chứ không phải để chế tạo những vũ khí giết người tự động hay các hệ thống giám sát độc tài.

Trong bối cảnh đó, chúng ta nhìn nhận AI như một hồng ân nếu nó được đặt đúng chỗ của mình – một người đầy tớ trung thành và đắc lực của con người. AI có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về sự phức tạp của vũ trụ, giúp các bác sĩ chẩn đoán bệnh chính xác hơn, giúp các nhà dịch thuật phá tan rào cản ngôn ngữ để các dân tộc xích lại gần nhau hơn. Nhưng tất cả những điều đó chỉ có giá trị khi chúng ta giữ được cái tâm của mình luôn hướng về cội nguồn của mọi sự khôn ngoan là Thiên Chúa. Chúng ta phải luôn tỉnh thức để không rơi vào sự thờ lạy những gì do tay mình làm ra. Cám dỗ “trở nên như Thiên Chúa” qua công nghệ là một cám dỗ tinh vi, nó mang bộ mặt của sự tiện nghi và tiến bộ, nhưng nếu không có tình yêu, nó chỉ dẫn đến sự hủy diệt nhân tính.

Giáo hội không sợ hãi công nghệ, vì Giáo hội tin rằng mọi sự thật đều đến từ Thiên Chúa. Tuy nhiên, Giáo hội có trách nhiệm nhắc nhở con người về những giới hạn của mình. Con người là sinh vật duy nhất có khả năng đối thoại với Đấng Tạo Hóa, có khả năng hy sinh mạng sống mình vì người khác, và có khả năng cảm nhận được sự hiện diện của cái vô biên trong cái hữu hạn. AI có thể mô phỏng bài giảng, có thể viết những lời cầu nguyện cảm động, nhưng nó không thể cầu nguyện. Nó không có linh hồn, không có khát vọng cứu độ, và không có chỗ trong bàn tiệc cánh chung của Thiên Chúa. Sự phân biệt này là sống còn để chúng ta không đánh mất bản sắc của mình trong một thế giới ngày càng bị máy móc hóa.

Kết luận lại, hành trình của nhân loại với Trí tuệ nhân tạo chỉ mới bắt đầu. Đó là một hành trình đầy hứa hẹn với những triển vọng tươi sáng cho sự phát triển của con người, nhưng cũng là một hành trình đầy cạm bẫy nếu chúng ta đánh mất la bàn đạo đức. Giáo hội, với kho tàng kinh nghiệm thiêng liêng và cái nhìn sâu sắc về nhân học Kitô giáo, sẽ tiếp tục đồng hành, cảnh báo và hướng dẫn. Chúng ta đón nhận AI như một cơ hội tuyệt vời để phụng sự Thiên Chúa và con người, nhưng đồng thời cũng gánh vác trách nhiệm bảo vệ phẩm giá thiêng liêng của mỗi nhân vị. Đừng bao giờ để những dòng mã lệnh thay thế cho tiếng gọi của lương tâm, và đừng bao giờ để thuật toán làm lu mờ ánh sáng của sự khôn ngoan đích thực – sự khôn ngoan vốn chỉ được tìm thấy trong sự khiêm nhường trước nhan Thiên Chúa. Chúng ta hãy sử dụng AI để tóm lược những thông tin của thế giới, nhưng hãy để Thánh Thần tóm lược đời ta trong tình yêu của Đức Kitô. Đó mới chính là đích đến cuối cùng của mọi sự tiến bộ và là câu trả lời cho mọi khát vọng của lòng người.

Trong tương lai, khi AI có thể làm được nhiều điều kỳ diệu hơn nữa, chúng ta hãy nhớ lời của Thánh Vịnh: “Con người là chi mà Chúa cần nhớ đến? Con người là gì mà Chúa phải quan tâm?”. Phẩm giá của chúng ta không nằm ở chỉ số IQ hay khả năng xử lý thông tin, mà nằm ở việc chúng ta được Thiên Chúa yêu thương và gọi đích danh. Đó là điều mà không một trí tuệ nhân tạo nào, dù ưu việt đến đâu, có thể hiểu thấu hay thay thế được. Chúng ta hãy tiến bước vào kỷ nguyên số với tâm thế của những người quản lý trung tín, biết sử dụng mọi khí cụ để làm vinh danh Chúa và mưu cầu hạnh phúc cho anh chị em, đồng thời luôn tỉnh thức để giữ vững phẩm giá của người con Thiên Chúa giữa một thế giới đang không ngừng biến đổi.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!