Góc tư vấn

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO VÀ SỨ MẠNG BẢO VỆ NGÔI NHÀ CHUNG: TỪ TIẾN BỘ KỸ THUẬT ĐẾN SỰ HOÁN CẢI TÂM LINH TOÀN DIỆN – Lm. Anmai, CSsR

TRÍ TUỆ NHÂN TẠO VÀ SỨ MẠNG BẢO VỆ NGÔI NHÀ CHUNG: TỪ TIẾN BỘ KỸ THUẬT ĐẾN SỰ HOÁN CẢI TÂM LINH TOÀN DIỆN – Lm. Anmai, CSsR

Trong chương trình quan phòng nhiệm mầu và đầy yêu thương của Thiên Chúa, con người ngay từ thuở ban đầu đã được mời gọi bước vào một mối tương quan đặc biệt, không chỉ với Đấng Tạo Hóa mà còn với toàn thể vạn vật. Chúng ta được dựng nên theo hình ảnh và giống như Thiên Chúa, được trao ban một tia sáng của Trí Tuệ Vĩnh Cửu, để từ đó trở thành những cộng tác viên đắc lực trong công trình sáng tạo không ngừng nghỉ của Ngài. Sứ mạng quản cai mặt đất không phải là một quyền lực để thống trị hay bóc lột, mà là một trách nhiệm thiêng liêng để chăm sóc, bảo vệ và làm cho sự sống được triển nở phong phú. Trong dòng chảy lịch sử ấy, sự xuất hiện của Trí tuệ nhân tạo (AI) trong thời đại hôm nay không đơn thuần là một bước nhảy vọt ngẫu nhiên về kỹ thuật số hay sự bùng nổ của năng lực tính toán, mà nó thực sự là một dấu chỉ của thời đại, một biến cố nằm trong sự sắp đặt của lịch sử cứu độ mà chúng ta cần phải đọc hiểu dưới ánh sáng của đức tin. Đó là một khí cụ đầy quyền năng mà nếu được định hướng và sử dụng đúng đắn theo các nguyên tắc luân lý, có thể trở thành phương thế hữu hiệu chưa từng có để bảo vệ “Ngôi nhà chung” – hành tinh xanh mà Thiên Chúa đã tin tưởng trao phó vào đôi tay mỏng manh của nhân loại.

Chúng ta đang đứng trước một ngưỡng cửa lịch sử vô cùng quan trọng, một thời điểm mang tính quyết định đối với vận mệnh của trái đất. Đây là nơi mà những thuật toán phức tạp, những mạng lưới nơ-ron nhân tạo và kho dữ liệu khổng lồ (Big Data) không còn chỉ được giới hạn trong việc phục vụ cho lợi ích kinh tế, tối ưu hóa lợi nhuận thương mại hay thoả mãn nhu cầu giải trí, mà chúng còn mang trong mình khả năng tiềm tàng để cứu lấy những tạo vật đang rên siết dưới gánh nặng của sự tàn phá môi trường. Tiếng than khóc của đất mẹ, của những cánh rừng bị đốn hạ, của những dòng sông ô nhiễm và bầu khí quyển nóng lên từng ngày đang đòi hỏi một sự đáp trả vừa mang tính kỹ thuật, vừa mang tính ngôn sứ. Trong bối cảnh đó, AI mở ra những chân trời đầy hứa hẹn, cung cấp cho nhân loại đôi mắt thần tường để nhìn thấu những quy luật vận động phức tạp của khí hậu. Các mô hình dự báo thời tiết được hỗ trợ bởi AI ngày nay đạt độ chính xác đáng kinh ngạc, cho phép chúng ta tiên liệu về các hiện tượng thời tiết cực đoan như siêu bão, lũ quét hay các đợt nắng nóng kéo dài. Khả năng dự báo này không chỉ là những con số thống kê vô hồn, mà là cơ sở để nhân loại có những bước chuẩn bị kịp thời, giúp chúng ta tránh được hoặc giảm thiểu tối đa những thiệt hại nhân mạng trước những cơn thịnh nộ ngày càng khó lường của thiên nhiên.

Những ứng dụng kỹ thuật này, khi được nhìn dưới lăng kính của Tin Mừng, không chỉ dừng lại là thành tựu của khoa học thế tục, mà còn là biểu hiện sống động của đức ái thực tiễn trong thời đại số. Khi chúng ta sử dụng trí tuệ nhân tạo để phân tích dữ liệu vệ tinh nhằm dự báo lũ lụt tại những vùng trũng thấp, hay dự đoán hạn hán tại các vùng canh tác nghèo khó, từ đó tổ chức các hoạt động cứu hộ hiệu quả và chuẩn bị kế hoạch di cư an toàn cho những cộng đồng dễ bị tổn thương nhất, chúng ta đang thực thi mệnh lệnh yêu thương của Chúa Giêsu. Đó chính là cách chúng ta thể hiện sự liên đới Kitô giáo một cách cụ thể và hiện đại, đảm bảo rằng không một ai, nhất là những người nghèo khổ – vốn là những người ít gây ra biến đổi khí hậu nhất nhưng lại phải gánh chịu hậu quả nặng nề nhất – bị bỏ lại phía sau trước những biến đổi khắc nghiệt của khí hậu toàn cầu. Công nghệ, lúc này, trở thành cánh tay nối dài của lòng thương xót Chúa, chạm đến những nơi khốn cùng nhất của thế giới để che chở và bảo vệ sự sống.

Hơn thế nữa, vai trò của Trí tuệ nhân tạo còn đi sâu vào việc tái cấu trúc mối quan hệ giữa con người và nguồn lương thực. AI đang trở thành một người trợ tá đắc lực, một người làm vườn thông thái trong việc phát triển nông nghiệp bền vững. Trong một thế giới mà dân số ngày càng tăng trong khi diện tích đất canh tác ngày càng bị thu hẹp và thoái hóa, thách thức đặt ra là làm sao để nuôi sống nhân loại mà không vắt kiệt sức sống của đất đai. Ở đây, tiếng kêu của người nghèo vì thiếu đói và tiếng kêu của trái đất vì bị khai thác quá mức đang hòa làm một, trở thành một lời khẩn cầu thống thiết. Việc sử dụng AI và Internet vạn vật (IoT) để điều chỉnh lượng nước tưới chính xác đến từng giọt, tính toán lượng phân bón vừa đủ cho từng gốc cây và kiểm soát dịch bệnh ngay từ khi mới chớm nở sẽ góp phần to lớn vào việc bảo vệ sự đa dạng sinh học và nguồn tài nguyên nước, đất quý giá. Nông nghiệp chính xác (Precision Agriculture) nhờ sự hỗ trợ của AI giúp chúng ta chuyển từ tư duy khai thác ồ ạt sang tư duy chăm sóc tỉ mỉ, giảm thiểu sự lãng phí và ô nhiễm hóa học, trả lại cho đất sự trong lành và khả năng tái sinh.

Song song với đó, trong lĩnh vực y tế cộng đồng, những hệ thống cảnh báo sớm được vận hành bởi trí tuệ thông minh đang tạo ra một lá chắn bảo vệ sức khỏe con người trước những tác động tiêu cực của môi trường. Biến đổi khí hậu đang làm thay đổi bản đồ dịch bệnh, đưa các loại virus nhiệt đới đến những vùng đất mới, và làm gia tăng các bệnh lý về hô hấp do ô nhiễm không khí. AI, với khả năng phân tích dữ liệu y tế khổng lồ trong thời gian thực, không chỉ giúp các bác sĩ cứu sống con người trong các tình huống cấp bách mà còn giúp hệ thống y tế toàn cầu thích ứng tốt hơn, dự báo được sự bùng phát của dịch bệnh để có phương án ngăn chặn. Tất cả những tiến bộ này đều hướng tới một mục đích cao cả và nhân văn: củng cố khả năng chống chịu (resilience) của con người và thúc đẩy một sự phát triển bền vững. Đó là một viễn cảnh xã hội nơi mà sự tiến bộ vũ bão của khoa học luôn song hành nhịp nhàng với sự tôn trọng tuyệt đối phẩm giá con người và sự toàn vẹn của tạo thành. Chúng ta dâng lời tạ ơn Chúa vì Ngài đã ban cho con người những trí tuệ sắc bén để kiến tạo nên những công cụ này, giúp chúng ta chăm sóc vườn địa đàng hôm nay một cách thông minh, trách nhiệm và hiệu quả hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, đức tin Công giáo luôn mời gọi chúng ta có một cái nhìn biện phân (discernment) sâu sắc và toàn diện. Chúng ta không thể ngây thơ đón nhận công nghệ mà nhắm mắt làm ngơ trước những mặt tối và cái giá đắt đỏ mà thiên nhiên phải âm thầm chi trả cho sự phát triển của công nghệ cao. Đằng sau sự hào nhoáng của các ứng dụng thông minh, những mô hình AI tinh vi và hệ thống phần cứng đồ sộ đang vận hành ngày đêm là một thực tế vật chất nặng nề. Chúng đang tiêu thụ một lượng điện năng khổng lồ, tương đương với mức tiêu thụ của cả một quốc gia nhỏ, và sử dụng một lượng nước ngọt đáng báo động để làm mát các máy chủ. Sự phát triển của AI đang góp phần trực tiếp vào lượng phát thải khí nhà kính, làm trầm trọng thêm chính vấn đề mà nó được kỳ vọng sẽ giải quyết, đồng thời thúc đẩy việc khai thác tài nguyên thiên nhiên đến mức cạn kiệt.

Thật đáng quan ngại khi tâm trí chúng ta thường bị đánh lừa bởi những thuật từ hoa mỹ và mang tính biểu tượng như “đám mây” (the cloud) hay “thế giới ảo”. Thuật ngữ “đám mây” gợi lên một hình ảnh thanh tao, nhẹ nhàng, lãng mạn, dường như tồn tại trong một không gian siêu hình lơ lửng trên bầu trời, tách biệt hoàn toàn với thế giới vật chất thực tại đầy bụi bặm và nặng nề. Nhưng thực tế phũ phàng và trần trụi là cái gọi là “đám mây” ấy lại được xây dựng, neo đậu và vận hành trên nền tảng của những trung tâm dữ liệu khổng lồ nằm rải rác khắp mặt đất, là những khối bê tông cốt thép chứa đựng hàng ngàn cỗ máy ngốn năng lượng khủng khiếp. “Đám mây” ấy được kết nối bởi những hệ thống cáp quang chằng chịt dưới đáy đại dương làm xáo trộn hệ sinh thái biển, và được cấu thành từ những vật liệu quý hiếm như lithium, cobalt, đất hiếm… những thứ được khai thác từ lòng đất sâu thẳm, thường đi kèm với sự bóc lột lao động và tàn phá cảnh quan môi trường tại các nước nghèo. Trí tuệ nhân tạo, đặc biệt là các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) hay Generative AI, đòi hỏi một hạ tầng cơ sở vật chất khổng lồ và sức mạnh tính toán không ngừng gia tăng theo cấp số nhân để “huấn luyện” các mô hình. Điều này tạo ra một vòng xoáy tiêu thụ năng lượng và tài nguyên mà nếu không được kiểm soát chặt chẽ bởi các nguyên tắc đạo đức và ý thức bảo vệ môi trường, nó sẽ trở thành một “tác nhân hủy diệt” mới, tàn phá “Ngôi nhà chung” một cách âm thầm nhưng khốc liệt hơn cả những ngành công nghiệp truyền thống.

Đức Giáo hoàng Phanxicô, vị cha chung đầy thao thức về vấn đề môi sinh, trong thông điệp Laudato si’ và mới đây là tông huấn Laudate Deum, đã cảnh báo chúng ta một cách mạnh mẽ về nguy cơ của “mô hình kỹ trị” (technocratic paradigm). Đây là một tư duy lệch lạc và nguy hiểm, cho rằng mọi vấn đề của nhân loại, từ đói nghèo, bệnh tật cho đến khủng hoảng khí hậu, đều có thể giải quyết chỉ bằng các giải pháp công nghệ mà không cần đến sự biến đổi tự thân của con người, không cần đến đạo đức hay sự thay đổi trong lối sống. Chúng ta không thể và không được phép rơi vào ảo tưởng rằng AI sẽ là chiếc đũa thần hay một đấng cứu thế mới giúp giải quyết mọi cuộc khủng hoảng sinh thái, cho phép chúng ta tiếp tục lối sống tiêu thụ vô độ mà không phải trả giá. Một sự quản trị đúng đắn đối với trái đất đòi hỏi con người phải can đảm từ bỏ chủ nghĩa nhân loại trung tâm méo mó (distorted anthropocentrism), vốn coi vạn vật chỉ là công cụ vô tri để phục vụ cho lợi ích ích kỷ và nhất thời của mình.

Thiên nhiên, trong cái nhìn của đức tin, không phải là một kho chứa tài nguyên vô tận để chúng ta khai thác triệt để cho đến khi cạn kiệt, mà là một công trình tạo dựng đầy vẻ đẹp, in dấu ấn của Thiên Chúa và mang ý nghĩa bí tích. Mỗi loài thụ tạo đều có giá trị tự thân và phản chiếu vinh quang của Đấng Tạo Hóa. Do đó, sự tiến bộ thực sự của nhân loại không thể tách rời khỏi trách nhiệm đạo đức và chiều kích tâm linh. Nếu chúng ta phát triển AI chỉ để tối đa hóa hiệu suất kinh tế, tăng trưởng GDP, mà quên đi những vết thương đang rỉ máu trên da thịt của trái đất, quên đi sự tuyệt chủng của các loài sinh vật, thì đó chỉ là một sự tiến bộ què quặt, giả tạo và đầy nguy hiểm, dẫn đưa nhân loại đến bờ vực của sự tự hủy diệt. Công nghệ không thể thay thế cho lương tâm, và thuật toán không thể thay thế cho tình yêu thương.

Chính vì thế, sự biến đổi mà chúng ta cần ngay lúc này không chỉ nằm ở những giải pháp kỹ thuật như “thuật toán xanh” (Green AI) hay các trung tâm dữ liệu tiết kiệm năng lượng – dù những điều này là rất cần thiết – mà quan trọng hơn, nó phải nằm ở chính tâm hồn con người. Đó là một sự “hoán cải sinh thái” (ecological conversion) thật sự và trọn vẹn. Hoán cải sinh thái không chỉ là thay đổi hành vi vứt rác hay tiết kiệm điện, mà là một sự đổi mới trong cách chúng ta nhìn nhận vị trí của mình trong vũ trụ. Chúng ta được mời gọi nhìn nhận thế giới này với sự kinh ngạc, chiêm ngắm và tôn kính, thay vì chỉ nhìn nó bằng nhãn quan kỹ thuật khô khan, coi mọi thứ là dữ liệu để phân tích và khai thác. Một tầm nhìn toàn diện về lợi ích của con người phải bao hàm cả việc bảo tồn môi trường cho các thế hệ tương lai, những người chưa được sinh ra nhưng có quyền được thừa hưởng một trái đất xanh tươi và đáng sống. AI phải được đặt dưới sự dẫn dắt và soi sáng của lương tâm Kitô giáo, để nó không trở thành một vị thần mới (idolatry) của thời hiện đại, nơi con người quỳ gối tôn thờ sức mạnh của tính toán và hiệu quả, mà phải trở về đúng vị trí là một tôi tớ trung thành phục vụ cho công ích (common good).

Việc phát triển các giải pháp bền vững cho AI, do đó, chính là một hành vi đạo đức, một sự đáp trả nghiêm túc trước lời mời gọi của Tin Mừng trong việc chăm sóc những người anh chị em bé mọn nhất. Những người nghèo, những cộng đồng ven biển, những nông dân ở các nước đang phát triển thường là nạn nhân đầu tiên và bi thảm nhất của sự biến đổi khí hậu và sự cạn kiệt tài nguyên, dù họ đóng góp ít nhất vào nguyên nhân gây ra nó. Sử dụng AI để giúp đỡ họ không phải là sự ban ơn, mà là món nợ công lý mà chúng ta phải trả. Chúng ta cần can đảm đối diện với sự thật rằng công nghệ không bao giờ là trung lập về mặt giá trị. Mỗi lựa chọn về kiến trúc hệ thống, mỗi dòng mã nguồn được viết ra, mỗi bộ dữ liệu được thu thập đều mang trong mình những định kiến, những giá trị và hệ quả tác động trực tiếp đến thế giới vật chất và xã hội. Thay vì chạy theo “huyền thoại về sự tiến bộ” vô giới hạn, tin rằng ngày mai sẽ luôn tốt hơn hôm nay chỉ nhờ vào máy móc, nhân loại cần học cách tiết chế, biết nói “đủ” và định hướng trí tuệ nhân tạo vào việc phục vụ sự sống đích thực.

Điều này đòi hỏi một sự cộng tác đa ngành và đa chiều: các nhà khoa học máy tính, các kỹ sư, các nhà hoạch định chính sách, các nhà thần học và mỗi Kitô hữu phải ngồi lại với nhau, đối thoại chân thành để xây dựng một nền đạo đức AI (Algorethics) vững chắc. Nền đạo đức này phải được xây dựng trên nền tảng của học thuyết xã hội Công giáo, với các nguyên tắc cốt lõi là tôn trọng phẩm giá con người, tình liên đới, bổ trợ và ưu tiên cho người nghèo. Chúng ta không chỉ tìm kiếm các chương trình kỹ thuật mới, mà còn cần những thay đổi căn bản trong cấu trúc tiêu dùng và văn hóa của chúng ta. Chúng ta cần chuyển từ văn hóa vứt bỏ sang văn hóa chăm sóc, từ tư duy chiếm hữu sang tư duy chia sẻ. Chỉ khi đó, khi được đặt trên nền tảng nhân bản và tâm linh vững chắc, AI mới thực sự trở thành một phúc lành, một ân huệ giúp chúng ta bảo vệ và làm đẹp thêm Ngôi nhà chung mà Cha trên trời đã ban tặng, thay vì biến nó thành một bãi rác công nghệ khổng lồ.

Cuối cùng, trong tâm tình chiêm niệm, hãy luôn nhớ rằng con người là hình ảnh của Thiên Chúa (Imago Dei), và trí tuệ mà chúng ta sở hữu, bao gồm cả khả năng sáng tạo ra trí tuệ nhân tạo, là một tia sáng phản chiếu từ Trí Tuệ Vĩnh Cửu và Tuyệt Đối của Thiên Chúa. Nhiệm vụ cao cả của chúng ta không phải là thay thế thiên nhiên bằng những mô phỏng nhân tạo, không phải là tạo ra một thế giới ảo để trốn chạy thực tại, mà là dùng trí tuệ ấy để thấu hiểu, tôn trọng và gìn giữ trật tự hài hòa của công trình tạo dựng. Khi đứng trước những máy chủ khổng lồ đang nhấp nháy ánh đèn, hay những giao diện thông minh đang trả lời hàng ngàn câu hỏi, chúng ta hãy tự vấn lương tâm: Liệu công cụ này có đang giúp tôi yêu Chúa và yêu tha nhân hơn không? Liệu nó có đang giúp tôi trở thành một quản gia trung tín, khôn ngoan của trái đất này không, hay đang biến tôi thành một kẻ khai thác tham lam? Bảo vệ Ngôi nhà chung là một sứ mạng thánh thiêng, một mệnh lệnh lương tâm không thể chối từ, và AI chính là một phương tiện đầy quyền năng mà chúng ta phải cầm giữ với đôi tay khiêm tốn và trái tim yêu thương. Ước gì ánh sáng của Tin Mừng soi dẫn mọi nỗ lực của chúng ta trong việc phát triển công nghệ, để mỗi bước tiến của khoa học đều là một bài ca tụng khen vinh quang Thiên Chúa và mang lại sự bình an, thịnh vượng cho mọi tạo vật trên mặt đất này, từ ngọn cỏ ven đường cho đến con người là chóp đỉnh của vũ trụ.

Lạy Chúa là Đấng Sáng Tạo muôn loài, là nguồn cội của mọi trí tuệ và sự khôn ngoan, xin chúc lành và thánh hóa những nỗ lực của chúng con trong việc nghiên cứu và sử dụng trí tuệ nhân tạo để phục vụ sự sống. Xin dạy chúng con biết dùng công nghệ như một công cụ đắc lực để xây dựng công lý, kiến tạo hòa bình và bảo vệ môi trường sống, thay vì để nó trở thành phương tiện cho sự thống trị, chia rẽ và hủy diệt. Xin ban cho chúng con sự khiêm nhường để nhận ra giới hạn của mình, và sự can đảm để thay đổi lối sống. Xin cho chúng con luôn nhớ rằng, dù công nghệ có tiến xa đến đâu, dù máy móc có thông minh đến mức nào, chúng con vẫn mãi là những thụ tạo bé nhỏ cần đến ân sủng và sự hướng dẫn của Ngài trong cuộc hành trình chăm sóc Ngôi nhà chung này, để ngày sau hết, chúng con có thể trao lại cho thế hệ mai sau một trái đất tươi đẹp như chính ước mơ của Ngài. Amen.

Lm. Anmai, CSsR

Bài viết liên quan

Back to top button
error: Content is protected !!