
TUẦN CỬU NHẬT KÍNH
ĐẤNG ĐÁNG KÍNH F.X. NGUYỄN VĂN THUẬN
MỞ ĐẦU CHUNG
Lạy Chúa là Cha giàu lòng thương xót,
chúng con đến trước nhan Chúa trong tâm tình khiêm tốn, yêu mến và phó thác.
Chúng con tạ ơn Chúa vì đã ban cho Hội Thánh Việt Nam và cho toàn thể dân Chúa một chứng nhân sáng ngời của niềm hy vọng là Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.
Giữa đau khổ, ngài đã không tuyệt vọng.
Giữa cô đơn, ngài đã không cay đắng.
Giữa bất công, ngài đã không để lòng mình trở nên hận thù.
Giữa bóng tối, ngài vẫn tin rằng Chúa đang hiện diện.
Giữa xiềng xích, ngài vẫn sống tự do.
Giữa cảnh bị lấy mất mọi sự, ngài vẫn giữ được điều quan trọng nhất là chính Chúa.
Xin cho chúng con khi bước vào tuần cửu nhật này, không chỉ dừng lại ở việc ngưỡng mộ một con người thánh thiện, nhưng biết để cho chứng tá đời ngài đánh động lương tâm chúng con, sửa lại cái nhìn của chúng con, chữa lành những phản ứng tối tăm trong chúng con, và dạy chúng con biết sống Tin Mừng giữa đời thường với một trái tim bình an, hiền lành và trung tín.
Lạy Chúa, nhiều khi chúng con nói rằng mình tin, nhưng chỉ cần một biến cố trái ý là lòng chúng con khép lại.
Chỉ cần một vết thương là chúng con bắt đầu nghi ngờ.
Chỉ cần một sự xúc phạm là chúng con để cho cay đắng lớn lên.
Chỉ cần một chặng đường dài quá là chúng con mệt mỏi và muốn bỏ cuộc.
Nhưng nơi Đức Hồng y Thuận, chúng con nhìn thấy một con người đã đi qua quá nhiều đêm tối mà vẫn không đánh mất ánh sáng nội tâm.
Ngài không phải là người chưa từng đau.
Ngài không phải là người chưa từng bị tước đoạt.
Ngài không phải là người chưa từng cô đơn.
Nhưng ngài là người đã để Chúa đi vào chính nơi đau nhất, mất mát nhất, cô độc nhất, để từ đó biến đau khổ thành lời cầu nguyện, biến nhà tù thành nhà nguyện, biến những ngày bị giam hãm thành những ngày kết hiệp sâu xa với Chúa.
Xin cho tuần cửu nhật này trở thành một hành trình đổi mới tâm hồn chúng con.
Xin dạy chúng con học nơi ngài biết sống giây phút hiện tại, biết yêu thương ngay trong hoàn cảnh mình đang có, biết nhận ra rằng hạnh phúc không luôn đến từ việc hoàn cảnh thay đổi, nhưng nhiều khi đến từ việc trái tim mình thuộc trọn về Chúa.
Xin cho những ai đang đau khổ tìm được an ủi.
Xin cho những ai đang chán nản tìm lại hy vọng.
Xin cho những ai đang bị xúc phạm biết học tha thứ.
Xin cho những ai đang sống giữa những giới hạn, bệnh tật, hiểu lầm, bế tắc và thất bại biết rằng không gì là vô ích nếu được đặt trong tay Chúa.
Lạy Chúa, nếu đẹp ý Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin ban cho chúng con ơn mà chúng con tha thiết cầu xin trong tuần cửu nhật này…
(thinh lặng dâng ý nguyện riêng)
Xin cho điều chúng con xin không chỉ là điều làm nhẹ gánh cuộc đời, nhưng còn là điều giúp linh hồn chúng con gần Chúa hơn, trưởng thành hơn, hiền lành hơn, và thuộc trọn về Chúa hơn.
Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ NHẤT
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – CHỨNG NHÂN CỦA NIỀM HY VỌNG GIỮA BÓNG TỐI
Lạy Chúa, hôm nay ngày đầu của tuần cửu nhật, chúng con chiêm ngắm Đức Hồng y Thuận như một chứng nhân lớn lao của niềm hy vọng. Không phải thứ hy vọng hời hợt, dễ nói khi đời còn thuận lợi, nhưng là niềm hy vọng đã được thanh luyện giữa nước mắt, giữa bất công, giữa chờ đợi mỏi mòn, giữa những năm tháng mà theo mắt người đời chỉ thấy là mất mát và chôn vùi. Chính vì thế, khi nhìn lên ngài, chúng con không chỉ xúc động, nhưng còn bị chất vấn. Bởi vì đời chúng con nhiều khi chưa cần đi qua đến một phần nhỏ đau khổ như ngài, mà đã thấy mình ngã lòng. Chúng con chưa bị tước hết tự do mà đã kêu trách. Chúng con chưa bị cắt khỏi những tương quan quen thuộc mà đã thấy lòng cay đắng. Chúng con chưa phải mang một thập giá quá dài, mà đã xin tháo lui khỏi con đường yêu thương. Thế mà nơi ngài, chúng con thấy một con người đứng giữa bóng tối mà không đầu hàng bóng tối.
Lạy Chúa, xin dạy chúng con hiểu rằng hy vọng Kitô giáo không phải là tự trấn an mình rằng rồi mọi sự sẽ êm đẹp theo ý mình. Hy vọng Kitô giáo không phải là một tâm lý tích cực đơn thuần. Hy vọng không phải là nghệ thuật quên đi thực tại đau đớn. Hy vọng càng không phải là một lớp sơn đẹp phủ lên nỗi đau để khỏi nhìn vào sự thật. Không. Hy vọng đích thực là dám nhìn vào đêm tối mà vẫn tin có bình minh. Là dám bước tiếp khi mình không thấy rõ đường. Là dám yêu Chúa ngay cả khi không hiểu Chúa đang làm gì. Là dám nói rằng: con không hiểu hết, con không kiểm soát được hết, con không thay đổi được hết, nhưng con vẫn tin Chúa đang ở đây, vẫn hành động, vẫn yêu con, và vẫn dẫn lịch sử đời con đi về một nơi có ý nghĩa.
Đức Hồng y Thuận đã sống niềm hy vọng ấy không phải bằng các khẩu hiệu lớn, nhưng bằng từng ngày rất nhỏ. Chính điều đó làm chứng tá của ngài trở nên thật. Nhiều người có thể nói rất hay về niềm tin khi đứng trên tòa giảng hay trước đám đông. Nhưng chỉ có những ai đã sống với Chúa trong nơi tối nhất mới cho ta thấy niềm tin có thật sự đi vào xương tủy hay chưa. Có những người nói về tình yêu Chúa rất đẹp, nhưng chỉ cần bị tổn thương là lòng trở nên cứng. Có những người nói về sự phó thác rất sốt sắng, nhưng khi biến cố xảy ra thì đức tin rơi rụng rất nhanh. Còn nơi ngài, điều làm chúng con kính phục không chỉ là những suy niệm ngài để lại, nhưng là việc ngài đã sống điều mình nói, đã mang điều mình tin vào đúng nơi mà sự dữ tưởng như có thể làm tắt mọi ánh sáng.
Lạy Chúa, chúng con nhìn lại đời mình và thấy biết bao lần hy vọng của chúng con bị buộc chặt vào hoàn cảnh. Khi công việc thuận lợi, chúng con thấy dễ tin. Khi sức khỏe ổn định, chúng con thấy dễ cầu nguyện. Khi được người khác yêu thương, nâng đỡ, ghi nhận, chúng con thấy đời sống nội tâm có vẻ ấm áp. Nhưng chỉ cần bị hiểu lầm, thất bại, bỏ rơi, hay rơi vào bế tắc, chúng con bắt đầu hoang mang và than trách. Điều đó cho thấy nhiều khi nền tảng hy vọng của chúng con chưa đặt trên Chúa, mà đặt trên những điều Chúa ban. Chúng con yêu ơn Chúa hơn là yêu chính Chúa. Chúng con bám lấy sự an toàn Chúa có thể cho hơn là bám lấy thánh ý Chúa. Chúng con muốn Chúa chứng minh tình yêu của Ngài bằng cách sắp xếp đời mình cho dễ chịu, hơn là tin vào tình yêu ấy cả khi mình không hiểu nổi đường đi.
Xin Đức Hồng y Thuận cầu bầu cho chúng con, để chúng con học được bí quyết nội tâm của ngài: sống giây phút hiện tại với tình yêu. Chính ở điểm này, chúng con thấy ánh sáng rất lớn. Bởi nhiều khi chúng con khổ không chỉ vì thập giá hiện tại, nhưng còn vì nỗi sợ tương lai, vì ký ức quá khứ, vì những câu hỏi không lời đáp, vì việc cứ nghĩ mãi đến những gì mình đã mất, những gì người khác đã làm với mình, những gì mình lẽ ra phải có. Chúng con bị xé lòng bởi cái đã qua và cái chưa tới, nên không sống nổi điều Chúa đang đặt trước mặt hôm nay. Còn ngài, giữa cảnh không biết tương lai sẽ đi về đâu, đã học cách trao ngày mai cho Chúa và sống trọn hôm nay. Ngài không đòi nắm trước toàn bộ bản đồ đời mình. Ngài chỉ xin đủ ánh sáng cho một bước và đủ tình yêu cho một ngày. Và chính vì sống trọn từng ngày như vậy, ngài đã biến những năm tháng tưởng như bị chôn vùi thành một mùa sinh hoa trái thiêng liêng sâu thẳm.
Lạy Chúa, xin dạy chúng con đừng phung phí hiện tại bằng những lo âu không cần thiết. Có biết bao linh hồn đang chết mòn không phải vì gánh nặng hôm nay quá lớn, nhưng vì họ mang thêm hàng trăm gánh nặng tưởng tượng của ngày mai. Có biết bao người không còn sức cầu nguyện, không còn khả năng yêu thương, không còn bình an để sống, vì lòng họ luôn ở một nơi khác, một tương lai khác, một kết quả khác, một hoàn cảnh khác. Họ quên rằng nơi duy nhất họ có thể gặp Chúa là giây phút hiện tại. Nơi duy nhất họ có thể yêu là hiện tại. Nơi duy nhất họ có thể nên thánh là hiện tại. Nơi duy nhất họ có thể hiến dâng đời mình là hiện tại. Xin cho chúng con hiểu rằng ngày mai không thuộc về chúng con. Hôm qua cũng không còn trong tay chúng con. Chúng con chỉ có hôm nay, và nếu hôm nay này được sống với Chúa, thì dù nó âm thầm, chật hẹp, đau đớn, vô danh hay bị hiểu lầm, nó vẫn có thể trở thành một viên ngọc vĩnh cửu.
Lạy Chúa, hôm nay chúng con xin dâng lên Chúa tất cả những ai đang mất hy vọng. Những người đang bệnh tật lâu dài và không thấy lối ra. Những người đang sống trong gia đình lạnh lẽo và không còn cảm thấy được yêu thương. Những người đang mang nợ nần, thất bại, khủng hoảng, bị xúc phạm hoặc bị bỏ quên. Những người đang muốn buông xuôi trong đời sống đức tin. Những người đã cầu nguyện quá lâu cho một ý nguyện mà dường như trời vẫn im lặng. Những người đã cố gắng rất nhiều mà mọi sự vẫn bế tắc. Những người mệt đến mức không còn biết cầu nguyện thế nào nữa. Xin cho họ nhìn lên chứng tá của Đức Hồng y Thuận để hiểu rằng sự im lặng của Chúa không phải là sự vắng mặt. Chậm trễ của Chúa không phải là bỏ rơi. Đêm tối của linh hồn không phải là dấu hiệu Thiên Chúa đã rời xa, nhưng nhiều khi là nơi Ngài đang âm thầm làm một công trình sâu hơn mắt ta thấy.
Xin cũng cho chúng con biết cẩn thận với một cám dỗ rất tinh vi là cám dỗ tuyệt vọng trong hình thức đạo đức. Có những người ngoài môi miệng vẫn đọc kinh, vẫn đi lễ, vẫn giữ các việc đạo đức, nhưng sâu bên trong họ không còn thật sự chờ đợi gì nơi Chúa. Họ sống như thể mọi sự đã chết. Họ không còn tin Chúa có thể đổi mới một cuộc hôn nhân. Họ không còn tin Chúa có thể chữa lành một đứa con lạc xa. Họ không còn tin Chúa có thể làm nảy sinh ý nghĩa từ một giai đoạn tù túng. Họ không còn tin Chúa có thể làm điều mới nơi chính linh hồn mình. Họ vẫn giữ hình thức, nhưng niềm hy vọng đã héo. Xin giải thoát chúng con khỏi kiểu sống đạo khô cứng đó. Xin làm cho tim chúng con lại biết mong đợi, không phải mong đợi theo ý riêng bướng bỉnh, nhưng mong đợi trong lòng phó thác, tin rằng Thiên Chúa luôn có lời cuối cùng, và lời cuối cùng của Thiên Chúa không phải là bóng tối, nhưng là sự sống.
Lạy Chúa, có lẽ điều chạm chúng con sâu nhất nơi Đức Hồng y Thuận là ngài không để cho đau khổ định nghĩa mình. Ngài bị giam cầm, nhưng ngài không đồng hóa mình với nhà tù. Ngài bị tước bỏ vai trò, nhưng ngài không đánh mất căn tính. Ngài bị ngăn cản nhiều điều, nhưng ngài không đánh mất tự do nội tâm. Điều này rất quan trọng cho chúng con. Bởi nhiều khi chỉ cần một biến cố xảy đến, chúng con liền để nó trở thành tên gọi mới của mình. Một người từng thất bại thì suốt đời chỉ còn nghĩ mình là kẻ thất bại. Một người từng bị phản bội thì chỉ còn thấy mình là người bị phản bội. Một người từng bị loại trừ thì chỉ còn sống với căn tính của người bị bỏ rơi. Một người bệnh lâu năm thì dần dần để bệnh tật nuốt luôn linh hồn mình. Nhưng nơi ngài, chúng con thấy một con người biết rằng hoàn cảnh không thể cướp mất điều cốt lõi là: tôi là con của Chúa, tôi thuộc về Chúa, và vì thế, ngay cả trong hoàn cảnh bị bóp nghẹt nhất, tôi vẫn còn có thể yêu, có thể cầu nguyện, có thể dâng hiến, có thể hy vọng.
Xin cho chúng con học được sự tự do ấy. Xin cho chúng con đừng để những gì người khác làm với mình quyết định phẩm giá của mình. Xin cho chúng con đừng để đau khổ trở thành ngai vàng trong tâm hồn. Xin cho chúng con đừng xây dựng căn tính của mình trên vết thương, nhưng trên tình yêu Chúa. Xin cho chúng con đừng tôn thờ hoàn cảnh đến mức nghĩ rằng chỉ khi hoàn cảnh thay đổi thì đời mình mới có thể sinh hoa trái. Xin dạy chúng con biết rằng nơi nào có Chúa, nơi đó vẫn có đường nên thánh. Nơi nào có tình yêu, nơi đó vẫn có ý nghĩa. Nơi nào có lòng trung thành, nơi đó thất bại không có tiếng nói sau cùng.
Lạy Chúa, khi bước vào ngày đầu tuần cửu nhật này, chúng con xin ngài thanh tẩy lại cái nhìn của chúng con về cuộc đời. Thế gian thường chỉ gọi thành công là lúc mọi cửa mở ra, còn thua cuộc là lúc bị chặn lại. Nhưng nơi các thánh, và đặc biệt nơi Đức Hồng y Thuận, chúng con học được rằng có những thời gian bị chặn bên ngoài mà lại là mùa bùng nở bên trong. Có những năm tháng bên ngoài tưởng như không làm được gì, mà bên trong lại kết hiệp với Chúa sâu hơn cả một đời hoạt động. Có những giai đoạn bị tước mất sứ vụ công khai, mà lại được trao một sứ vụ âm thầm lớn hơn là trở thành ngọn đèn cho vô số linh hồn qua các thế hệ. Xin giúp chúng con đừng đánh giá cuộc đời quá sớm theo tiêu chuẩn của người đời. Xin giúp chúng con biết rằng nhiều khi Thiên Chúa làm những việc lớn nhất trong đời ta vào chính lúc ta tưởng như mình bất lực nhất.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin cầu cho chúng con. Xin cầu cho những ai đêm nay đang khóc. Xin cầu cho những ai sáng mai thức dậy mà không còn muốn bước tiếp. Xin cầu cho những ai đang bị nhốt trong nhà tù của bệnh tật, quá khứ, mặc cảm, tội lỗi, thất bại, nghèo túng, hiểu lầm hay cô độc. Xin dạy họ ngước lên. Xin dạy họ đừng tuyệt vọng. Xin dạy họ đừng đồng hóa mình với bóng tối đang phủ quanh họ. Xin dạy họ tin rằng Chúa vẫn ở đó. Xin dạy họ yêu giây phút hiện tại. Xin dạy họ bắt đầu lại từ những điều rất nhỏ. Xin dạy họ đừng chờ có lại tất cả rồi mới sống, nhưng biết sống ngay trong điều còn lại. Xin dạy họ đừng hỏi: bao giờ hoàn cảnh mới đổi, nhưng hỏi: hôm nay con có thể yêu Chúa thế nào giữa hoàn cảnh này.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho lời cầu nguyện hôm nay không chỉ là một giờ đạo đức đi qua, nhưng trở thành một bước ngoặt trong lòng chúng con. Xin cho chúng con thôi nuôi những tiếng nói tuyệt vọng. Xin cho chúng con thôi thỏa hiệp với sự chán nản kéo dài. Xin cho chúng con thôi nghĩ rằng vì mình đã yếu đuối quá lâu nên không thể sống khác. Xin cho chúng con biết đứng dậy, dù chậm, dù yếu, dù mắt còn ngấn lệ, nhưng đứng dậy trong niềm tin rằng Chúa chưa bỏ cuộc về chúng con. Và nếu Chúa chưa bỏ cuộc, thì chúng con cũng không được bỏ cuộc.
Chúng con xin dâng lên Chúa ý nguyện riêng của ngày đầu tuần cửu nhật này…
(thinh lặng)
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin ban cho chúng con một trái tim biết hy vọng, một ánh nhìn không bị bóng tối nuốt mất, một đời sống biết cắm rễ trong hiện tại, và một linh hồn luôn tin rằng với Chúa, ngay cả đêm dài nhất cũng không vô nghĩa. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ HAI
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – HỌC YÊU CHÚA TRONG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI
Lạy Chúa, hôm nay chúng con bước sang ngày thứ hai của tuần cửu nhật và xin được ở lại thật lâu bên một bài học lớn nơi Đức Hồng y Thuận: sống giây phút hiện tại bằng tình yêu. Càng suy niệm, chúng con càng thấy điều này không nhỏ chút nào. Thậm chí đây là một cuộc hoán cải rất sâu, bởi con người chúng con thường không sống ở hiện tại. Xác thì ở đây, nhưng lòng thì ở chỗ khác. Miệng thì đang cầu nguyện, nhưng tâm trí đang chạy ngược xuôi giữa tiếc nuối, lo âu, tưởng tượng, bất mãn và sợ hãi. Chúng con để mình bị kéo khỏi giây phút Chúa đang ban, nên đời sống thiêng liêng của chúng con trở nên nông, chao đảo và mệt mỏi. Chúng con hay nghĩ rằng khi hoàn cảnh tốt hơn, khi công việc ổn hơn, khi người khác thay đổi, khi bệnh tật qua đi, khi gánh nặng nhẹ lại, khi có thêm thời gian, khi hết xáo trộn, khi tương lai rõ hơn, khi lòng mình bình hơn thì lúc đó mình mới có thể sống tốt hơn, cầu nguyện sâu hơn, yêu thương thật hơn. Nhưng như thế là chúng con đang lùi việc thánh hóa đời mình về một ngày không chắc sẽ đến.
Nơi Đức Hồng y Thuận, chúng con học được một chân lý rất đơn sơ mà rất khó: Chúa không chờ chúng con ở một hoàn cảnh lý tưởng. Chúa đợi chúng con ở chính hôm nay. Chính việc dám sống trọn hôm nay mới là nơi linh hồn trưởng thành. Chính việc trung thành với điều Chúa giao hôm nay mới là con đường nên thánh thật. Nhiều người muốn làm việc lớn cho Chúa, nhưng lại không chịu sống đẹp trong những việc nhỏ. Nhiều người mơ những hy sinh anh hùng, nhưng lại than phiền trong những phiền toái hằng ngày. Nhiều người muốn dâng hiến cả cuộc đời, nhưng lại không hiến nổi một buổi sáng, một cuộc trò chuyện, một nỗi mệt, một bổn phận âm thầm. Trong khi đó, đời các thánh cho chúng con biết rằng vĩnh cửu nhiều khi được dệt bằng những sợi chỉ rất bé: một lời nói hiền lành khi trong lòng đang khô khan, một bổn phận được làm trọn khi chẳng ai thấy, một lời xin vâng khi tương lai chưa sáng, một quyết định không than trách thêm nữa, một cố gắng sống tử tế trong chính nơi làm mình đau.
Lạy Chúa, Đức Hồng y Thuận đã hiểu rất sâu rằng đời sống không được trao cho con người theo từng năm, từng chục năm, hay từng tương lai dài mà họ tưởng tượng, nhưng được trao theo từng giây phút. Chính ở đây, chúng con nhận ra một nghịch lý rất lớn: nhiều khi chúng con không mất bình an vì những thập giá thật đang có mặt, nhưng vì những điều chưa đến mà chúng con đã lo, những điều đã qua mà chúng con chưa chịu buông, những điều không thuộc quyền mình mà chúng con cứ muốn kiểm soát. Thành ra, chúng con không còn đủ tâm hồn để sống điều duy nhất mình có thể sống là hiện tại. Cứ như vậy, ngày hôm nay bị bỏ lỡ, bổn phận hôm nay bị làm qua loa, tình yêu hôm nay bị để nguội, lời mời gọi hôm nay bị trì hoãn, và linh hồn chúng con cứ sống trong một kiểu chờ đợi triền miên mà không bao giờ bắt đầu thật.
Xin giải thoát chúng con khỏi căn bệnh trì hoãn thiêng liêng ấy. Có những người vẫn nghĩ rằng một ngày nào đó họ sẽ cầu nguyện sốt sắng hơn, sẽ sống tử tế hơn, sẽ tha thứ hơn, sẽ trưởng thành hơn, sẽ biết lắng nghe hơn, sẽ bỏ tật xấu hơn, sẽ gần Chúa hơn. Nhưng ngày đó cứ ở mãi trong tưởng tượng, còn hôm nay thì trôi qua trong buông thả, bực bội, phân tâm, cáu gắt và nguội lạnh. Xin cho chúng con hiểu rằng không có một đời sống thánh thiện nào được xây bằng những dự định đẹp nhưng chưa sống. Không có một cuộc trở về nào bắt đầu bằng ngày mai. Không có một linh hồn nào đổi mới nếu họ cứ lùi việc hoán cải sang một thời điểm thuận tiện hơn. Chỉ có hôm nay. Chỉ có lúc này. Chỉ có giây phút Chúa đang đặt vào tay chúng con.
Lạy Chúa, chúng con xin dâng lên Chúa sự mỏng giòn của mình. Vì thật ra, chúng con sợ hiện tại. Chúng con sợ đối diện với nó, vì hiện tại nhiều khi không giống điều mình mong. Nó chật chội, lặp lại, thiếu ánh sáng, thiếu kết quả, thiếu được ghi nhận. Nó có thể là một căn phòng bệnh, một gia đình căng thẳng, một cuộc hôn nhân đang nguội, một công việc nặng nề, một bổn phận âm thầm, một giai đoạn không ai hiểu mình, một tuổi già đầy giới hạn, một nỗi chờ đợi kéo dài, một đời sống đạo khô khan, một ơn gọi đang bị thử thách. Chúng con không thích những hiện tại như thế, nên lòng cứ chạy trốn. Nhưng nơi Đức Hồng y Thuận, chúng con học được rằng chính tại nơi không thể chọn ấy, người ta vẫn có thể chọn yêu. Chính ở nơi bị giới hạn, người ta vẫn có thể mở lòng ra với Chúa. Chính trong một ngày không đẹp, không dễ, không tự do như mình muốn, người ta vẫn có thể làm cho ngày ấy trở nên đẹp lòng Chúa bằng cách đón nhận và hiến dâng.
Xin cho chúng con thôi hỏi quá nhiều rằng bao giờ con được ra khỏi tình trạng này, để bắt đầu hỏi rằng trong tình trạng này con có thể yêu Chúa hơn thế nào. Xin cho chúng con thôi phí sức đòi giải thích mọi điều, để học sống trung tín với điều cần làm. Xin cho chúng con thôi đứng ngoài cuộc đời mình mà than trách, để biết bước vào chính thực tại của mình với một trái tim trưởng thành. Vì Chúa không cứu chúng con bằng cách luôn dời chúng con ra khỏi thập giá, nhưng bằng cách ở với chúng con trong thập giá, và biến nơi ấy thành chỗ gặp gỡ, thành bàn thờ, thành nơi trái tim được thanh luyện.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin dạy chúng con biết làm những việc bình thường với một tình yêu phi thường. Xin dạy chúng con biết cầu nguyện trong khi không cảm thấy gì đặc biệt. Xin dạy chúng con biết mỉm cười khi lòng mệt. Xin dạy chúng con biết giữ bình an khi nhiều điều trái ý. Xin dạy chúng con biết không đòi phải sống một đời nổi bật mới có ý nghĩa, nhưng biết để từng giây phút nhỏ trở thành lời thưa xin vâng. Xin dạy chúng con biết rằng một ngày âm thầm nhưng đầy tình yêu còn quý hơn cả một ngày thành công mà thiếu Chúa. Xin dạy chúng con đừng khinh những điều nhỏ, vì đời các thánh nhiều khi không được dệt bằng những việc lớn, nhưng bằng lòng trung thành với điều rất nhỏ qua rất nhiều ngày liên tiếp.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con ơn sống hiện tại cách trong sáng. Xin cho chúng con khi làm việc thì biết làm việc với Chúa. Khi nghỉ ngơi thì biết nghỉ ngơi trong Chúa. Khi đau khổ thì biết đau khổ với Chúa. Khi chờ đợi thì biết chờ đợi trong Chúa. Khi phục vụ thì biết phục vụ vì Chúa. Khi bị quên lãng thì biết bình an vì Chúa vẫn thấy. Khi không hiểu gì thì vẫn biết tín thác. Xin cho từng phút trong đời chúng con không bị trôi qua vô ích, nhưng được thấm bằng lòng mến. Và nếu đẹp ý Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Thuận, xin cho chúng con biết bắt đầu lại từ hôm nay, từ giây phút này, từ chính điều đang ở trước mặt mình. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ BA
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – ƠN PHÓ THÁC GIỮA NHỮNG ĐIỀU KHÔNG HIỂU
Lạy Chúa, hôm nay chúng con ở lại với một nét đẹp lớn trong linh đạo của Đức Hồng y Thuận: sự phó thác. Không phải thứ phó thác yếu đuối của người không còn cách nào khác, cũng không phải sự buông xuôi cam chịu của người tắt hy vọng, nhưng là sự phó thác mạnh mẽ của một linh hồn biết rằng Thiên Chúa là Cha, và bàn tay Cha không bao giờ đánh mất lịch sử đời con cái mình, cho dù mắt người đời chỉ thấy tan vỡ, đứt đoạn và bế tắc.
Lạy Chúa, chúng con muốn tin nơi Ngài, nhưng chúng con thường muốn tin trong sáng tỏ hơn là tin trong tối tăm. Chúng con muốn phó thác, nhưng lại mong trước hết được hiểu. Chúng con muốn xin vâng, nhưng lại thích biết rõ toàn bộ con đường. Chúng con muốn đi theo Chúa, nhưng lại cứ muốn mang theo bản đồ riêng. Vì vậy, khi đời không đi như ý, chúng con rối lên. Khi lời cầu nguyện chưa được đáp như mình mong, chúng con dễ sinh buồn phiền. Khi một cánh cửa đóng lại, chúng con tưởng Chúa đã quên mình. Khi bị lấy mất điều mình quý, chúng con tưởng mọi sự hết ý nghĩa. Nhưng nơi Đức Hồng y Thuận, chúng con nhìn thấy một con người đi qua những vùng không thể hiểu nổi bằng một trái tim vẫn bình an vì không đặt điểm tựa ở việc hiểu hết, nhưng ở việc tin Đấng đang dẫn dắt.
Xin dạy chúng con hiểu rằng phó thác không có nghĩa là không đau. Đức Hồng y Thuận không phải là một con người bằng đá, không biết đau, không biết nhớ, không biết mất mát. Chính vì ngài đau thật nên sự phó thác của ngài mới có giá trị. Nếu một người không bị lấy đi gì cả mà nói mình phó thác, điều đó chưa chứng minh nhiều. Nhưng nếu một người đã bị tước đi bao điều rất thật, đã bị đưa vào hoàn cảnh mà không ai tự chọn, đã đi qua những năm dài không biết ngày mai thế nào mà vẫn giữ được lòng không nổi loạn, không cay đắng, không buông rơi niềm tin, thì đó là một chứng tá rất mạnh. Phó thác là tiếp tục đặt tay mình trong tay Chúa ngay cả khi không thấy Ngài đang viết gì trên trang đời mình.
Lạy Chúa, có biết bao điều trong đời làm chúng con không hiểu. Tại sao người lành lại phải chịu thử thách lâu dài. Tại sao có những lời cầu nguyện dường như im tiếng suốt nhiều năm. Tại sao có những người sống tử tế mà vẫn chịu hiểu lầm. Tại sao có những cuộc chia ly đến quá sớm. Tại sao có những ơn gọi đi qua đêm tối. Tại sao có những tâm hồn yêu Chúa mà vẫn bị thử thách nặng nề. Chúng con không có đủ câu trả lời. Và nhiều khi điều làm chúng con mệt nhất không phải chỉ là đau khổ, nhưng là đau khổ không hiểu được. Xin dạy chúng con biết rằng đức tin không luôn bắt đầu khi có lời giải, nhưng nhiều khi bắt đầu chính khi không có lời giải mà vẫn bám lấy Chúa.
Xin cho chúng con đừng biến việc không hiểu thành cớ để nghi ngờ tình yêu Chúa. Vì trái tim hữu hạn của chúng con rất dễ đi từ chỗ không hiểu sang chỗ kết án. Chỉ vì Chúa im lặng mà chúng con cho rằng Chúa xa vắng. Chỉ vì Chúa không trả lời theo cách mình muốn mà chúng con cho rằng Chúa không lắng nghe. Chỉ vì đời đi lệch khỏi dự tính mà chúng con nghĩ rằng đời mình hỏng rồi. Nhưng Đức Hồng y Thuận dạy chúng con một bài học rất sâu: nhiều khi Chúa không cất thập giá, nhưng Ngài cất khỏi lòng ta sự phản kháng vô ích, để ta có thể mang thập giá với bình an. Nhiều khi Chúa không cho ta ngay điều ta xin, nhưng ban cho ta một điều sâu hơn là chính Ngài. Nhiều khi Chúa không đưa ta ra khỏi sa mạc ngay, nhưng cho ta nguồn nước trong sa mạc. Nhiều khi Chúa không giải thích, nhưng hiện diện. Và sự hiện diện ấy đủ để linh hồn không chết.
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ơn phó thác không chỉ trên môi miệng, nhưng trong phản ứng thật của lòng mình. Vì có những lúc chúng con vẫn nói những lời rất đạo đức, nhưng bên trong lại đầy kiểm soát, đầy đòi hỏi, đầy chống cự. Chúng con muốn đời mình đi theo chương trình của mình, rồi lại nhân danh Chúa để hợp thức hóa ý riêng. Khi mọi sự không đúng như lòng mình, chúng con hụt hẫng không chỉ vì đau, mà còn vì cái tôi bị đánh động. Xin cứu chúng con khỏi kiểu tin nửa vời ấy. Xin làm cho chúng con trở nên nghèo thật trước mặt Chúa, biết nhận rằng mình không phải là chủ lịch sử, không phải là trung tâm mọi sự, không phải là người định nghĩa được cái gì mới là tốt nhất cho mình.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin cầu cho những ai đang phải sống trong một đoạn đời không hiểu nổi. Những người bị kéo vào những hoàn cảnh trái hẳn với mơ ước. Những người bị cắt ngang sứ mạng, dự định hay con đường họ đã tưởng sẽ đi. Những người đang phải sống với một nỗi chờ đợi dài. Những người đang thấy tương lai như một màn sương. Những người không biết vì sao Chúa lại để một biến cố xảy ra. Xin dạy họ đừng hoảng loạn. Xin dạy họ đừng vì không hiểu mà vội kết luận rằng đời mình đã đi sai. Xin dạy họ rằng có những hạt giống chỉ mọc trong bóng tối của lòng đất, có những ân sủng chỉ nảy sinh trong những chặng đời bị bóc trần, có những gặp gỡ rất sâu với Chúa chỉ đến khi mọi điểm tựa quen thuộc bị lấy mất.
Lạy Chúa, chúng con xin phó dâng cho Chúa những điều mình chưa hiểu. Những vết thương chưa có lời giải. Những chờ đợi chưa có hồi đáp. Những mất mát chưa tìm thấy ý nghĩa. Những giai đoạn bị trì hoãn. Những cánh cửa đóng lại. Những giấc mơ dang dở. Những đêm dài của linh hồn. Những lần bị hiểu lầm. Những câu hỏi vì sao không ai trả lời được. Xin cho tất cả những điều ấy không biến chúng con thành những người lạnh lẽo hay nghi ngờ, nhưng làm chúng con trở nên đơn sơ hơn, bám chặt vào Chúa hơn, ít kiêu căng hơn, ít cậy mình hơn, và biết để đời mình nằm yên trong tay Cha.
Lạy Chúa Giêsu, trong Vườn Dầu, Chúa cũng đã đi qua đêm tối của tự hiến. Chúa không yêu đau khổ vì đau khổ, nhưng Chúa đã biến đau khổ thành nơi biểu lộ tình yêu đến cùng. Xin dạy chúng con đi vào phó thác như Chúa: không chối bỏ đau đớn, không đóng vai mạnh mẽ giả tạo, nhưng dám nói lên nỗi lòng mình trước Cha, rồi cuối cùng vẫn thưa: xin đừng theo ý con, một theo ý Cha. Chính trong tiếng xin vâng ấy, bóng tối không còn là nơi đánh bại linh hồn, nhưng trở thành nơi linh hồn kết hợp sâu hơn với mầu nhiệm cứu độ.
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin ban cho chúng con một đức tin trưởng thành, biết đứng yên trong bàn tay Chúa cả khi không hiểu; một trái tim mềm mại, không phản kháng vô ích trước thánh ý; và một linh hồn biết rằng Cha trên trời không bao giờ vắng mặt trong những trang đời khó hiểu nhất. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ TƯ
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – SỨC MẠNH CỦA THA THỨ VÀ TÌNH YÊU KHÔNG HẬN THÙ
Lạy Chúa, hôm nay chúng con chiêm ngắm nơi Đức Hồng y Thuận một vẻ đẹp làm trái tim chúng con vừa xúc động vừa xấu hổ: ngài đã không nuôi hận thù. Có lẽ ai cũng có thể hiểu, thậm chí có thể biện minh, nếu trong hoàn cảnh của ngài người ta trở nên cay đắng. Thế nhưng chính ở đây, ánh sáng của Tin Mừng tỏa rạng mạnh mẽ nhất. Ngài không để những gì người ta làm với ngài biến trái tim ngài thành tù ngục. Ngài bị giam giữ bên ngoài, nhưng không để lòng mình bị khóa chặt từ bên trong. Ngài chịu bất công, nhưng không trở thành con người của oán hận. Ngài đi qua đau đớn, nhưng không để đau đớn đẻ ra bạo lực trong linh hồn.
Lạy Chúa, tha thứ là một trong những điều khó nhất đối với chúng con. Bởi vết thương khi bị xúc phạm là có thật. Cảm giác bị phản bội, bị loại trừ, bị nói sai, bị chèn ép, bị cướp mất điều mình đáng có, bị đối xử không công bằng, bị hiểu lầm trong khi mình không có cơ hội giải thích, tất cả những điều ấy có thể làm lòng người nhức nhối rất lâu. Và từ nhức nhối ấy, hận thù lớn lên một cách âm thầm. Ban đầu chỉ là buồn. Sau đó là ấm ức. Rồi dần dần trở thành sự kể đi kể lại vết thương. Rồi thành ánh nhìn cay nghiệt. Rồi thành sự khép lòng. Rồi thành niềm vui kín đáo khi thấy người kia gặp khó. Và cuối cùng, linh hồn trở nên nặng nề, khô cứng, mất khả năng yêu. Xin cứu chúng con khỏi hành trình đen tối ấy.
Xin dạy chúng con hiểu rằng tha thứ không có nghĩa là nói điều ác là điều tốt. Tha thứ không phải là phủ nhận sự thật. Tha thứ không phải là tự ép mình quên ngay lập tức. Tha thứ cũng không nhất thiết là xóa bỏ mọi ranh giới khôn ngoan. Tha thứ trước hết là không để sự dữ tiếp tục sinh con trong lòng mình. Là từ chối nuôi dưỡng hận thù. Là trao cho Chúa quyền xét xử cuối cùng. Là không lấy vết thương làm bản sắc. Là không để đời mình mãi bị định nghĩa bởi điều người khác đã làm với mình. Là chọn ở lại trong tình yêu của Chúa hơn là ở lại trong căn phòng tối của oán giận.
Đức Hồng y Thuận đã không chỉ giảng về tha thứ, nhưng đã sống nó. Và vì vậy lời mời gọi của ngài đánh động chúng con. Có những người dễ nói về tình yêu khi họ chưa bị đụng vào nơi đau nhất. Nhưng chỉ cần bị chạm vào tự ái, quyền lợi, danh dự, vị trí, thì mọi lời đẹp lập tức sụp xuống. Nơi ngài, chúng con thấy một linh hồn không bị vết thương làm méo đi. Điều đó không đến từ sức riêng, nhưng đến từ việc ngài để Chúa sống trong mình, để Thánh Tâm Chúa Giêsu đập trong lòng mình, để cái nhìn của Chúa trên kẻ làm hại mình thấm vào cái nhìn của mình.
Lạy Chúa, chúng con nhận ra nhiều khi mình không tha thứ vì tưởng như không tha thứ thì mình mạnh hơn. Chúng con nghĩ giữ mãi cơn giận là giữ được phẩm giá. Chúng con nghĩ buông oán hờn là thua cuộc. Nhưng thật ra, người bị nhốt lâu nhất trong hận thù chính là kẻ ôm hận thù. Người mất tự do nhiều nhất không phải luôn là người bị xúc phạm, mà là người không sao thoát khỏi ký ức xúc phạm. Người bị điều khiển nhiều nhất không phải là người bị làm tổn thương một lần, mà là người để vết thương ấy điều khiển toàn bộ thái độ sống của mình về sau. Xin cho chúng con thấy rằng tha thứ không làm nhỏ sự thật, nhưng làm lớn linh hồn. Tha thứ không làm yếu công lý, nhưng giải cứu trái tim khỏi sự mục nát bên trong.
Xin cho chúng con đặc biệt biết tha thứ trong những tương quan gần. Vì có khi chúng con nói dễ dàng về yêu thương nhân loại, nhưng lại cứng lòng với người sống sát bên mình. Chúng con có thể tử tế với người lạ, nhưng lạnh nhạt với người thân. Chúng con dễ bỏ qua cho người ngoài, nhưng nhớ rất kỹ lỗi của chồng, của vợ, của cha mẹ, của con cái, của anh chị em, của cộng đoàn, của người cùng phục vụ. Những vết thương gần thường đau hơn, vì chính nơi mình mong được hiểu thì lại bị hiểu lầm, nơi mình mong được nâng đỡ thì lại bị làm cho mỏi mệt hơn. Xin dạy chúng con tha thứ không bằng những công thức chóng vánh, nhưng bằng hành trình đem từng ký ức đau đi vào ánh sáng Chúa, và xin Ngài chạm vào nó.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin cầu cho những ai đang bị giam trong nhà tù của hận thù. Có thể bề ngoài họ vẫn sinh hoạt bình thường, vẫn cười nói, vẫn làm việc, vẫn giữ đạo, nhưng sâu trong lòng là một vùng đóng băng vì không tha thứ được. Xin cầu cho những người đang bị người thân làm tổn thương. Những người bị phản bội trong hôn nhân. Những người bị anh em tranh chấp. Những người bị đồng nghiệp chèn ép. Những người bị bôi xấu. Những người bị hiểu sai mà không có cơ hội minh oan. Những người đang sống với một nỗi đau cũ chưa lành. Xin dạy họ biết rằng không tha thứ không làm họ đỡ đau, chỉ làm vết thương nhiễm độc lâu hơn. Xin dạy họ bước đi từng bước nhỏ trên con đường tha thứ, không bằng sức riêng, nhưng bằng ơn Chúa.
Lạy Chúa Giêsu bị đóng đinh, Chúa đã tha cho những kẻ không biết việc mình làm. Xin cho chúng con khi nhìn lên Thập Giá, không còn quyền nuôi dưỡng những thứ mà Thập Giá đã muốn đóng đinh. Xin cho tình yêu của Chúa đi vào những vùng cứng nhất trong tim chúng con. Xin dạy chúng con cầu nguyện cho người làm mình đau, không phải vì họ xứng đáng, nhưng vì chúng con không muốn trái tim mình thuộc về bóng tối. Xin dạy chúng con biết khóc trước mặt Chúa thay vì cứng lại. Xin dạy chúng con biết đưa công lý cho Chúa mà không giành lại bằng cay độc.
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin cho chúng con có được trái tim hiền lành và khiêm nhường như Trái Tim Chúa, biết tha thứ, biết cầu nguyện, biết không trả thù, biết không để điều ác sinh sản thêm trong lòng mình. Xin làm cho linh hồn chúng con được tự do nhờ tình yêu mạnh hơn hận thù. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ NĂM
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – SỐNG TỰ DO NỘI TÂM GIỮA MỌI GIAM HÃM
Lạy Chúa, hôm nay chúng con chiêm ngắm nơi Đức Hồng y Thuận một mầu nhiệm lạ lùng: một con người bị giam mà vẫn tự do. Điều này đi ngược với cách nghĩ thông thường của chúng con. Vì chúng con vẫn hay cho rằng tự do là khi được làm điều mình muốn, đi nơi mình thích, giữ những gì mình yêu, có quyền định đoạt lịch trình, công việc, vị trí, tương lai của mình. Nhưng đời sống của ngài lại cho thấy một chiều sâu khác: có những người bên ngoài đầy quyền lựa chọn mà bên trong lại bị trói rất nặng bởi sợ hãi, tham vọng, giận dữ, mặc cảm, đòi hỏi, lệ thuộc vào ánh nhìn người khác. Và ngược lại, có những người bên ngoài bị giới hạn rất nhiều mà bên trong lại rộng lớn, bình an và thảnh thơi, vì họ thuộc về Chúa.
Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng nhầm lẫn giữa tự do thật và sự tự tung tự tác. Nhiều người nghĩ cứ làm điều mình thích là tự do, nhưng nếu điều mình thích bị điều khiển bởi vết thương, ham muốn, tự ái, nóng giận, ghen tương, tham lam hay sợ mất mặt, thì đó đâu phải tự do. Đó chỉ là một dạng nô lệ có vẻ ngoài hào nhoáng hơn. Tự do thật là có khả năng chọn điều thiện. Tự do thật là không bị những lực kéo bên trong dẫn đi như một chiếc lá bị cuốn theo gió. Tự do thật là có thể trung thành với điều đúng dù lòng mình đang bị xao động. Tự do thật là không bị hoàn cảnh quyết định hết chất lượng nội tâm của mình. Tự do thật là ngay cả khi bị lấy mất nhiều điều, linh hồn vẫn còn nguyên khả năng hướng về Chúa, yêu Chúa và chọn điều đẹp lòng Ngài.
Đức Hồng y Thuận đã cho chúng con thấy rằng người ta có thể bị lấy mất vai trò, địa vị, nhịp sống quen thuộc, các phương tiện hoạt động, các kế hoạch tương lai, và vẫn không bị lấy mất căn tính sâu nhất là thuộc về Chúa. Ngài không để nhà tù định nghĩa mình. Ngài không để việc bị cắt khỏi sứ vụ công khai làm mình rơi vào trống rỗng. Ngài không chỉ sống sót, nhưng sống sâu. Không chỉ tồn tại, nhưng sinh hoa trái. Không chỉ chịu đựng, nhưng biến giới hạn thành của lễ. Đây là điều khiến chúng con kinh ngạc. Vì nhiều khi trong đời thường thôi, chỉ cần bị cản trở một chút là chúng con đã bực bội. Chỉ cần bị mất tự do theo nghĩa rất nhỏ như trễ kế hoạch, bệnh nhẹ, công việc xáo trộn, người khác không hợp ý là chúng con đã nổi sóng trong lòng. Điều đó cho thấy nội tâm chúng con mong manh biết bao.
Xin cho chúng con nhận ra những nhà tù bên trong của mình. Có người bị giam trong nỗi sợ bị chê. Có người bị giam trong cơn giận cũ. Có người bị giam trong mặc cảm thất bại. Có người bị giam trong nhu cầu phải được công nhận. Có người bị giam trong sự lệ thuộc vào tiền bạc, vào tiện nghi, vào cảm xúc dễ chịu, vào cái nhìn người đời. Có người bị giam trong một ký ức đau không chịu buông. Có người bị giam trong thói so sánh liên miên. Có người bị giam trong cơn buồn bã vì mọi sự không theo ý mình. Nhiều người bên ngoài chẳng ai nhốt, mà bên trong lại không sao thở được. Xin giải thoát chúng con khỏi những xiềng xích vô hình ấy.
Lạy Chúa, xin cho chúng con học bí quyết tự do của các thánh là sống đơn sơ, buông mình vào Chúa, không lấy những gì ngoài Chúa làm nền tảng chính của đời mình. Vì hễ chúng con bám chặt quá vào một điều gì đó ngoài Chúa, điều ấy sớm muộn cũng trở thành dây trói. Bám quá vào danh dự thì sẽ sợ bị coi thường. Bám quá vào hiệu quả thì sẽ không chịu nổi những ngày khô hạn. Bám quá vào cảm giác được yêu thì sẽ khổ sở khi đi vào cô đơn. Bám quá vào kế hoạch riêng thì sẽ nổi loạn khi Chúa đổi đường. Bám quá vào hình ảnh mình trong mắt người khác thì sẽ sống cả đời như một người nô lệ. Chỉ khi Chúa là nền tảng, mọi thứ khác mới ở đúng chỗ của nó.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin cầu cho chúng con được tự do từ trong gốc rễ. Xin dạy chúng con không để lòng mình bị kéo đi bởi những thứ chóng qua. Xin dạy chúng con biết sống ít lệ thuộc hơn vào hoàn cảnh thuận lợi. Xin dạy chúng con biết giữ đời cầu nguyện giữa xáo trộn. Xin dạy chúng con biết mỉm cười giữa giới hạn. Xin dạy chúng con biết rằng ngay cả khi bị chặn nhiều đường, chúng con vẫn còn một con đường không ai khóa được là con đường hướng về Chúa. Xin dạy chúng con biết rằng không ai có thể lấy khỏi tay chúng con khả năng yêu, khả năng hiến dâng, khả năng cầu nguyện, nếu chính chúng con không buông rơi những điều ấy.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con trở nên những con người tự do thật. Tự do để yêu mà không chiếm hữu. Tự do để phục vụ mà không đòi công. Tự do để làm điều đúng mà không run sợ trước dư luận. Tự do để tha thứ mà không chờ người kia thay đổi trước. Tự do để nhận lỗi mà không phải tự vệ quá mức. Tự do để chấp nhận mình nhỏ bé trước mặt Chúa. Tự do để từ bỏ điều không cần thiết. Tự do để đi vào thinh lặng. Tự do để thuộc trọn về Chúa hơn mọi sự khác.
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin tháo gỡ những xiềng xích vô hình trong tâm hồn chúng con. Xin cho dù bên ngoài đời sống có thế nào, bên trong chúng con vẫn là một khoảng trời rộng của niềm tin, bình an và thuộc trọn về Chúa. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ SÁU
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – THÁNH THỂ, NGUỒN SỐNG TRONG ĐÊM TỐI
Lạy Chúa, hôm nay chúng con quỳ xuống để chiêm ngắm tình yêu Đức Hồng y Thuận dành cho Chúa Giêsu Thánh Thể. Giữa bao thiếu thốn, giữa cô đơn, giữa cảnh bị tước mất nhiều điều, điều giữ ngài sống không chỉ là ý chí, không chỉ là nghị lực, không chỉ là tinh thần kiên cường, nhưng là chính Chúa Giêsu hiện diện. Điều này cho chúng con một ánh sáng lớn. Vì nhiều khi chúng con tưởng đời sống thiêng liêng được xây bằng những cảm hứng đẹp, những suy nghĩ cao, những giờ phút sốt sắng đặc biệt. Nhưng thật ra, trung tâm vẫn là một Đấng sống động. Không phải một ý tưởng về Chúa, nhưng là chính Chúa. Không phải chỉ là nói về Chúa, nhưng là ở với Chúa. Không phải chỉ làm việc cho Chúa, nhưng để Chúa nuôi linh hồn mình.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, trong một thế giới ồn ào, vội vã, thực dụng và bề mặt, chúng con rất dễ quên rằng linh hồn không sống được nếu không có Chúa. Có những thời gian chúng con hoạt động nhiều nhưng cầu nguyện ít. Nói nhiều về đạo nhưng ở lại ít trước mặt Chúa. Lo cho công việc tông đồ nhưng để đời sống kết hiệp thành thứ phụ. Chúng con có thể bận rộn đến mức tưởng mình đang sống rất hữu ích, nhưng thực ra bên trong đang cạn dần. Rồi đến một lúc, chúng con cáu gắt hơn, mệt mỏi hơn, phán xét nhiều hơn, dễ chán hơn, dễ muốn bỏ hơn, mà không hiểu rằng cội rễ sâu xa là linh hồn đang thiếu nguồn sống.
Đức Hồng y Thuận nhắc chúng con rằng Thánh Thể không phải là một thực hành phụ trong đời Kitô hữu, nhưng là trung tâm. Nơi đó, Chúa không chỉ dạy chúng con bằng lời, nhưng hiến chính mình làm lương thực. Nơi đó, tình yêu không còn là ý niệm, nhưng là tấm bánh bị bẻ ra. Nơi đó, chúng con học ngôn ngữ sâu nhất của Tin Mừng: tự hiến. Nơi đó, chúng con không còn phải tự bịa ra sức mạnh để sống tiếp, nhưng được đón nhận sức sống từ chính Đấng đã chết và sống lại. Nơi đó, sự hiện diện của Chúa nói với chúng con rằng chúng con không cô độc, không bị bỏ mặc, không phải tự cứu lấy mình.
Lạy Chúa, xin tha thứ cho những lần chúng con hời hợt với Thánh lễ. Những lần đi lễ như một thói quen. Những lần rước Chúa mà lòng không chuẩn bị. Những lần ở trước Nhà Tạm mà tâm trí mải trôi. Những lần để quá lâu mà không ở lại với Chúa thật sự. Những lần chúng con chỉ chạy đến với Chúa khi có việc xin, còn bình thường thì để Chúa cô đơn. Xin đánh thức lại trong chúng con cơn đói thiêng liêng. Xin đừng để chúng con sống đạo như người đã quen với điều thánh đến mức không còn rung động trước mầu nhiệm.
Xin cho chúng con hiểu rằng khi một linh hồn gắn bó với Thánh Thể, họ dần dần được biến đổi theo điều họ đón nhận. Họ học im lặng hơn. Hiền lành hơn. Ít tự vệ hơn. Bớt sống theo cảm xúc thất thường hơn. Biết bẻ ra cho người khác hơn. Biết chấp nhận bị tiêu hao mà không cay cú hơn. Biết ở lại khi tình yêu trở nên đòi hỏi hơn. Biết trung thành khi không còn hứng thú. Biết yêu cho đến cùng. Có lẽ chính nơi đây là nguồn mạch của sự bình an lạ lùng nơi Đức Hồng y Thuận. Vì ai thường xuyên sống gần Chúa Giêsu Thánh Thể sẽ dần mang lấy nhịp đập của trái tim Chúa.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin cầu cho Hội Thánh Việt Nam biết yêu mến Thánh Thể hơn. Xin cầu cho các linh mục cử hành Thánh lễ với trái tim cháy lửa. Xin cầu cho các tu sĩ biết lấy Nhà Tạm làm nhà của tâm hồn. Xin cầu cho người trẻ khám phá lại giờ chầu. Xin cầu cho các gia đình biết dạy con cái quý trọng Thánh lễ Chúa Nhật. Xin cầu cho những ai đang nguội lạnh biết trở về bên Chúa Giêsu đang chờ. Xin cầu cho những ai khô khan không bỏ cầu nguyện, nhưng ở lại đủ lâu để nghe sự im lặng của Chúa thấm vào mình.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, hôm nay chúng con xin dâng lên Chúa cơn đói sâu nhất của linh hồn mình, có khi chính chúng con cũng chưa gọi tên được. Có thể chúng con tưởng mình thiếu thành công, thiếu tiền bạc, thiếu người hiểu mình, thiếu thuận lợi, thiếu cơ hội. Nhưng rất có thể điều sâu hơn là chúng con đang thiếu Chúa. Thiếu sự ở lại với Chúa. Thiếu một đời sống nội tâm thật. Thiếu khoảng lặng để nghe Chúa. Thiếu việc để Chúa nhìn mình lâu hơn. Xin cho chúng con thôi sống bên rìa của mầu nhiệm, và can đảm bước vào trung tâm, ở đó Chúa đang trao chính Ngài.
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin làm bùng lên trong chúng con lòng yêu mến Thánh Thể sâu xa, bền bỉ và trung thành. Xin cho Chúa Giêsu trong Bí tích cực thánh trở thành sức mạnh trong yếu đuối, ánh sáng trong tối tăm, bạn đường trong cô đơn và lương thực trên hành trình dài của đời chúng con. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ BẢY
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – BIẾN ĐAU KHỔ THÀNH CỦA LỄ DÂNG
Lạy Chúa, hôm nay chúng con xin học nơi Đức Hồng y Thuận một điều rất khó nhưng rất thánh: biến đau khổ thành của lễ. Không phải mọi đau khổ tự nó đều sinh ích lợi thiêng liêng. Đau khổ có thể làm người ta trưởng thành, nhưng cũng có thể làm người ta méo mó. Đau khổ có thể làm người ta nên hiền lành hơn, nhưng cũng có thể làm người ta cay nghiệt hơn. Đau khổ có thể thanh luyện, nhưng cũng có thể phá hủy nếu linh hồn khép kín. Vì vậy, điều làm đau khổ của các thánh khác với đau khổ của bao người không phải là vì họ đau ít hơn, nhưng vì họ biết dâng đau khổ ấy lên, để Chúa chạm vào nó, kết hợp nó với Thập Giá và làm cho nó sinh hoa trái.
Lạy Chúa, chúng con thường phản ứng rất tự nhiên trước đau khổ là chống lại, than trách, hoảng loạn, hoặc co mình lại. Đó là điều dễ hiểu. Nhưng nếu dừng ở đó, đau khổ sẽ trở thành vùng tối chỉ làm cạn kiệt linh hồn. Xin dạy chúng con một con đường khác: đón nhận, không phải như người tắt hy vọng, nhưng như người biết rằng ngay cả điều làm mình khóc cũng có thể trở thành nơi gặp Chúa sâu hơn. Xin dạy chúng con biết đem nỗi đau của mình đến trước mặt Chúa, không che giấu, không tô hồng, không giả vờ mạnh mẽ, nhưng cũng không để nó thành thần tượng. Vì nhiều khi chúng con không chỉ đau, mà còn tôn thờ nỗi đau của mình, nhắc đi nhắc lại nó, xoáy vào nó, đồng hóa mình với nó, để rồi nó chiếm hết không gian nội tâm.
Đức Hồng y Thuận đã không để đau khổ trở thành trung tâm. Trung tâm vẫn là Chúa. Chính nhờ vậy, đau khổ không còn là cái hố nuốt chửng ngài, nhưng thành chất liệu của dâng hiến. Đây là bài học lớn cho chúng con. Vì không ai tránh khỏi đau khổ. Nhưng mỗi người có thể chọn cách mang nó. Có người mang đau khổ như một hòn đá đè mình xuống. Có người mang nó như một cái cớ để lạnh lùng. Có người mang nó như một thứ vốn liếng để đòi cả thế giới phải chiều mình. Nhưng cũng có những người, như Đức Hồng y Thuận, mang đau khổ như một hiến lễ âm thầm, để nó mở lòng mình ra với Chúa và với tha nhân hơn.
Lạy Chúa, xin dạy chúng con dâng những đau khổ rất đời thường, chứ không chỉ những đau khổ lớn lao. Nỗi mỏi mệt của bổn phận lặp đi lặp lại. Nỗi buồn vì không được hiểu. Nỗi chờ đợi kéo dài. Nỗi vất vả của người mẹ, người cha, người già, người bệnh, người phục vụ âm thầm. Sự đơn điệu của công việc. Những giới hạn của tuổi tác. Những xáo trộn không tên trong tâm hồn. Những cuộc chiến nội tâm ít ai biết. Những ngày không còn thấy hứng thú thiêng liêng. Những giờ phải làm điều đúng trong khi không được đón nhận. Xin cho tất cả những điều ấy không rơi xuống đất vô ích, nhưng trở thành những giọt dầu âm thầm đổ vào đèn sáng trước mặt Chúa.
Xin cho chúng con hiểu rằng của lễ đẹp lòng Chúa không luôn là những điều huy hoàng, nhưng rất thường là điều đau mà vẫn được yêu. Một hy sinh không phô bày. Một im lặng không oán trách. Một bổn phận được làm trọn dù chẳng ai khen. Một vết thương được dâng lên thay vì nuôi giận. Một thất bại được ôm lấy trong lòng tín thác. Một giới hạn được chấp nhận với bình an. Một đêm tối được sống bằng niềm tin. Những điều ấy thế gian không thấy, nhưng trời thấy. Những điều ấy không lên báo, không được tán thưởng, nhưng chạm rất sâu vào trái tim Thiên Chúa.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin cầu cho những ai đang đau mà chưa biết dâng. Những người đang mang bệnh lâu năm. Những người đang vật lộn với khủng hoảng tinh thần. Những người đang sống trong cô đơn sâu. Những người đang âm thầm nuôi người thân bệnh tật. Những người đang phải chịu đựng một hoàn cảnh không thể thay đổi. Những người đang bị nhấn chìm bởi trách nhiệm. Những người đã mệt đến mức không còn biết cầu nguyện. Xin dạy họ một lời nguyện đơn sơ thôi: Lạy Chúa, con xin dâng Chúa điều này. Xin dạy họ rằng một tiếng xin dâng thốt ra từ đáy yếu đuối nhiều khi quý hơn vô số lời đẹp mà không phải trả giá gì.
Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, xin cho đau khổ của chúng con khi kết hợp với Thập Giá Chúa không còn vô nghĩa. Xin đừng để đau khổ làm tim chúng con hẹp lại, nhưng mở rộng ra. Xin đừng để đau khổ chỉ làm chúng con bận với mình, nhưng làm chúng con biết cảm thương người khác hơn. Xin đừng để đau khổ trở thành nơi mất đức tin, nhưng thành nơi đức tin được ròng hơn. Xin cho mỗi giọt nước mắt nếu phải rơi, sẽ không rơi trong vô vọng, nhưng rơi trong bàn tay Chúa.
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin cho chúng con biết biến mọi thử thách thành lời dâng, mọi mất mát thành của lễ, mọi đêm tối thành cơ hội kết hiệp sâu hơn với Chúa chịu đóng đinh và phục sinh. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ TÁM
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – SỐNG CHỨNG TÁ HY VỌNG CHO THẾ GIỚI HÔM NAY
Lạy Chúa, hôm nay khi đã đi gần đến cuối tuần cửu nhật, chúng con không chỉ nhìn Đức Hồng y Thuận như một chứng nhân cho riêng thời của ngài, nhưng cho cả thời đại hôm nay. Bởi thế giới này đang thiếu hy vọng một cách rất sâu. Người ta có nhiều phương tiện hơn nhưng ít bình an hơn. Có nhiều kết nối hơn nhưng ít gặp gỡ thật hơn. Có nhiều tiếng nói hơn nhưng ít sự thật hơn. Có nhiều tiện nghi hơn nhưng ít sức chịu đựng hơn. Có nhiều hình ảnh đẹp hơn nhưng ít chiều sâu nội tâm hơn. Người ta mệt, phân mảnh, lo âu, nghi ngờ, dễ tuyệt vọng, dễ buông xuôi, dễ cay đắng. Trong một thế giới như thế, chứng tá của một con người đã đi qua bóng tối mà vẫn tỏa sáng bằng bình an, bằng tha thứ, bằng niềm tin, trở nên quý giá vô cùng.
Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng chỉ ngưỡng mộ các thánh từ xa, nhưng biết đón lấy lời mời gọi của họ cho đời mình. Vì nếu chỉ khen một đời sống thánh thiện mà không để mình bị thúc đẩy hoán cải, thì sự kính nhớ ấy còn quá nông. Đức Hồng y Thuận không cần chúng con chỉ xúc động. Ngài cần chúng con sống khác. Ngài không chỉ muốn được nhắc tên, nhưng muốn Tin Mừng mà ngài đã sống được tiếp tục mang hình hài trong chúng con. Điều đó có nghĩa là giữa thế giới đầy bất an này, chúng con được mời gọi sống như những người hy vọng. Không phải hy vọng bằng khẩu hiệu, nhưng bằng cách hiện diện. Bằng giọng nói bình an. Bằng ánh mắt không độc dữ. Bằng cách chịu đựng mà không chua chát. Bằng cách phục vụ mà không kêu công. Bằng cách bước tiếp mà không đầu hàng bóng tối.
Xin cho các gia đình Kitô hữu trở thành nơi chứng tá hy vọng. Nơi đó, con cái không chỉ được nghe dạy đạo, nhưng thấy cha mẹ biết cầu nguyện giữa thử thách, biết tha thứ nhau, biết bắt đầu lại, biết giữ lửa yêu thương trong những ngày mệt mỏi. Xin cho các cộng đoàn trở thành nơi người ta cảm được Tin Mừng không chỉ ở nghi thức, nhưng ở sự hiền lành và liên đới. Xin cho các linh mục, tu sĩ, giáo lý viên, ca viên, người phục vụ bàn thờ, người trẻ dấn thân và mọi tín hữu biết rằng chứng tá lớn nhất không luôn là nói hay, nhưng là sống thật.
Lạy Chúa, có khi thế giới hôm nay không cần thêm những Kitô hữu ồn ào, nhưng cần những Kitô hữu có chiều sâu. Không cần thêm quá nhiều lời bình luận, nhưng cần những trái tim đã được Chúa chạm. Không cần thêm hình thức đạo đức đầy phô diễn, nhưng cần những linh hồn âm thầm trung tín. Không cần thêm những cuộc tranh thắng thua nhân danh chân lý, nhưng cần những người thực sự mang hương thơm của Đức Kitô. Đức Hồng y Thuận đã trở thành chứng tá không phải vì ngài cố tạo hình ảnh, nhưng vì ngài để cho Chúa nhào nặn mình trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Xin cho chúng con cũng đi vào hành trình ấy.
Xin dạy chúng con trở thành dấu chỉ hy vọng cho những người đang ở gần mình nhất. Có thể chúng con không làm được những việc nổi bật, nhưng vẫn có thể là ánh sáng trong căn nhà của mình, nơi làm việc của mình, giáo xứ của mình, cộng đoàn của mình, nhóm bạn của mình. Một người biết lắng nghe mà không phán xét đã là hy vọng. Một người biết ở lại với người đau khổ đã là hy vọng. Một người không nói lời cay độc khi bị chọc giận đã là hy vọng. Một người vẫn giữ lòng tử tế trong xã hội thực dụng đã là hy vọng. Một người trung thành trong âm thầm đã là hy vọng. Một người già sống bình an giữa bệnh tật đã là hy vọng. Một người trẻ không đánh mất lý tưởng giữa thời hời hợt đã là hy vọng. Một gia đình vẫn cầu nguyện dù nhiều chông chênh đã là hy vọng.
Lạy Đức Hồng y Thuận, xin cầu cho chúng con đừng sống đạo trong sợ hãi và co cụm. Xin dạy chúng con đừng chỉ than phiền về bóng tối, nhưng mang lấy ngọn đèn. Xin dạy chúng con đừng đổ lỗi mãi cho thời đại, nhưng bắt đầu bằng việc cho Chúa đổi mới trái tim mình. Xin dạy chúng con đừng sống như nạn nhân của hoàn cảnh, nhưng như những người được sai đi. Xin dạy chúng con rằng một linh hồn thực sự thuộc về Chúa sẽ luôn có sức lan tỏa, ngay cả khi âm thầm.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho Hội Thánh của Chúa giữa thế giới hôm nay không đánh mất gương mặt hy vọng. Xin cho chúng con không bị cuốn vào não trạng bi quan, giận dữ, mệt mỏi và châm biếm của thời đại. Xin cho chúng con vẫn tin rằng Chúa đang làm việc. Xin cho chúng con vẫn tin rằng sự thiện mạnh hơn sự dữ, tình yêu mạnh hơn hận thù, ánh sáng mạnh hơn bóng tối, và ân sủng có thể đi vào những nơi cằn cỗi nhất. Xin cho đời sống của mỗi chúng con, dù rất nhỏ, cũng trở thành một lời nhắc nhở dịu dàng mà mạnh mẽ rằng Thiên Chúa vẫn sống và vẫn ở cùng con người.
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin cho chúng con biết sống như men, như muối, như ánh sáng giữa thời đại hôm nay; biết mang hy vọng không bằng lý thuyết suông, nhưng bằng chính một đời sống đã được Chúa biến đổi. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
NGÀY THỨ CHÍN
ĐỨC HỒNG Y THUẬN – LỜI XIN CUỐI CÙNG: XIN CHO CHÚNG CON THUỘC TRỌN VỀ CHÚA
Lạy Chúa, hôm nay là ngày cuối của tuần cửu nhật. Khi nhìn lại chín ngày đã đi qua, chúng con thấy lòng mình được dẫn vào nhiều chiều sâu: hy vọng giữa bóng tối, sống giây phút hiện tại, phó thác khi không hiểu, tha thứ thay vì hận thù, tự do nội tâm, yêu mến Thánh Thể, dâng đau khổ làm của lễ, sống như chứng tá hy vọng cho thời đại. Nhưng có lẽ tất cả những điều ấy cuối cùng cũng quy về một trung tâm duy nhất: thuộc trọn về Chúa. Đức Hồng y Thuận đẹp không chỉ vì ngài kiên cường, nhưng vì ngài là người của Chúa. Ngài không chỉ có một tinh thần mạnh, nhưng có một trái tim đã trao hẳn cho Chúa. Không phải ngài chỉ vượt qua thử thách bằng bản lĩnh, nhưng bằng sự kết hợp. Không phải ngài chỉ là người đáng khâm phục, mà là người đã để Chúa sở hữu mình.
Lạy Chúa, đây chính là điều chúng con thiếu sâu nhất. Chúng con vẫn muốn theo Chúa, nhưng thường chỉ muốn theo trong mức độ còn giữ lại cho mình những vùng không ai được đụng tới. Chúng con muốn dâng Chúa đời mình, nhưng lại trừ ra những kế hoạch riêng. Muốn vâng phục, nhưng muốn Chúa đừng chạm vào những điều mình yêu nhất. Muốn nên thánh, nhưng vẫn muốn giữ một số thỏa hiệp nhỏ. Muốn sống cho Chúa, nhưng vẫn âm thầm sống nhiều cho cái tôi. Bởi vậy, khi thử thách đến, mọi thứ rung chuyển rất mạnh. Vì nền móng chưa thật sự là Chúa, mà còn là những điều khác.
Xin cho ngày cuối của tuần cửu nhật này trở thành một lời mời gọi trở về trung tâm. Không phải trở về với một số cảm xúc đẹp tạm thời, nhưng trở về với quyết định căn bản: lạy Chúa, con thuộc về Ngài. Nếu đời con vui, con thuộc về Ngài. Nếu đời con tối, con vẫn thuộc về Ngài. Nếu con được dùng trong những việc lớn, con thuộc về Ngài. Nếu con bị giữ trong những việc nhỏ, con vẫn thuộc về Ngài. Nếu người khác hiểu con, con thuộc về Ngài. Nếu con bị hiểu lầm, con vẫn thuộc về Ngài. Nếu con khỏe mạnh, con thuộc về Ngài. Nếu con bệnh tật, con vẫn thuộc về Ngài. Nếu con thành công, con thuộc về Ngài. Nếu con thất bại, con vẫn thuộc về Ngài. Xin cho lời thuộc về ấy đi sâu hơn cảm xúc, sâu hơn hoàn cảnh, sâu hơn mọi bấp bênh.
Lạy Chúa, chúng con xin dâng cho Chúa tất cả những phần đời mình còn chưa muốn trao. Những vùng còn sợ Chúa đụng vào. Những kế hoạch riêng còn bám chặt. Những nỗi đau chúng con giữ kín. Những tham vọng không muốn chết đi. Những tự ái dễ bị chạm. Những ràng buộc không lành mạnh. Những thói quen tối tăm. Những điều chúng con vẫn nói là nhỏ nhưng thật ra đang giữ linh hồn mình lại. Xin lấy đi khỏi chúng con mọi thứ làm chúng con sống nửa vời. Xin giải phẫu lòng chúng con cách hiền lành nhưng dứt khoát. Xin làm cho chúng con đơn sơ hơn, thật hơn, nghèo hơn trước mặt Chúa.
Lạy Đức Hồng y Thuận, khi nhìn lên đời ngài, chúng con không chỉ thấy một người đã chịu đựng giỏi, nhưng thấy một người đã yêu đến cùng. Xin cầu cho chúng con cũng có được tình yêu ấy. Xin cầu cho chúng con không dừng ở việc thích nghe các câu chuyện thánh thiện, nhưng bước vào con đường thánh thiện. Xin cầu cho chúng con đừng chỉ xúc động nhất thời, nhưng hoán cải thật. Xin cầu cho chúng con biết yêu Chúa hơn chính đời sống dễ chịu của mình. Biết yêu chân lý hơn cái tôi. Biết yêu bình an của Chúa hơn những chiến thắng nhỏ trong tranh cãi. Biết yêu linh hồn hơn thành tích. Biết yêu vĩnh cửu hơn sự nở nang chóng qua của trần thế.
Lạy Chúa, ngày cuối này chúng con cũng xin cho ơn bền đỗ. Vì rất nhiều linh hồn khởi đầu đẹp nhưng không đi đến cùng. Nhiều người có những mùa sốt sắng nhưng không có lòng trung thành lâu dài. Nhiều người có những lúc xúc động mạnh nhưng không chịu chết đi mỗi ngày. Đức Hồng y Thuận không chỉ có những khoảnh khắc anh hùng, nhưng có một hành trình trung thành lâu dài, bền bỉ, âm thầm. Xin ban cho chúng con chính ân sủng ấy. Ân sủng của những người không chỉ biết bắt đầu, mà còn biết ở lại. Không chỉ biết hứa, mà còn biết giữ. Không chỉ biết bốc lửa trong chốc lát, mà còn biết cháy bền trong gió ngược.
Chúng con xin dâng trong ngày cuối này tất cả những ý nguyện đã mang theo suốt tuần cửu nhật. Những nước mắt chưa nói ra. Những thao thức kín đáo. Những tên người thân chúng con đã nhắc trước mặt Chúa. Những bệnh tật, nợ nần, khủng hoảng, bế tắc, đổ vỡ, dự định, ơn gọi, gia đình, con cái, công việc, tương lai và những vùng nội tâm không ai biết. Xin Chúa nhận lấy tất cả. Nếu đẹp ý Chúa, xin nhậm lời theo lòng từ bi của Ngài. Nhưng hơn tất cả, xin ban cho chúng con điều lớn nhất là chính Chúa. Vì nếu được Chúa mà mất mọi điều khác, chúng con vẫn còn tất cả. Còn nếu có mọi điều mà không có Chúa, đời chúng con vẫn nghèo.
Lạy Chúa Giêsu, chúng con khép lại tuần cửu nhật này trong tâm tình cảm tạ. Cảm tạ vì Chúa đã ban cho Hội Thánh một chứng nhân hy vọng. Cảm tạ vì qua đời ngài, chúng con được nhắc lại rằng thánh thiện là điều có thật. Tình yêu mạnh hơn hận thù là điều có thật. Tự do nội tâm là điều có thật. Sự phó thác giữa đêm tối là điều có thật. Ơn nên thánh trong những hoàn cảnh không ai chọn là điều có thật. Xin đừng để những sự thật ấy chỉ đi ngang qua tai chúng con rồi mất. Xin khắc chúng vào tim chúng con. Xin cho từ hôm nay, chúng con sống khác.
Lạy Chúa, nếu còn phải khóc, xin cho chúng con khóc trong vòng tay Chúa. Nếu còn phải đợi, xin cho chúng con đợi trong bình an. Nếu còn phải mang thập giá, xin cho chúng con mang với tình yêu. Nếu còn phải chiến đấu, xin cho chúng con chiến đấu trong ánh sáng. Nếu còn phải đi qua đêm tối, xin cho chúng con không đi một mình. Và khi một ngày đời chúng con khép lại, xin cho chúng con cũng có thể thưa với Chúa bằng một tâm hồn thanh thản rằng: con đã tin vào tình yêu Ngài, con đã cố thuộc trọn về Ngài, và ngay cả những gì đau nhất trong đời con, con cũng đã cố dâng lại cho Ngài.
Nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, xin cho chúng con ơn sống và chết trong tình yêu Chúa, ơn trung thành đến cùng, ơn hy vọng không tắt, ơn tha thứ chân thành, ơn bình an sâu thẳm, và nhất là ơn thuộc trọn về Chúa hôm nay, ngày mai và mãi mãi. Amen.
Kinh Lạy Cha…
Kính Mừng…
Sáng Danh…
LỜI KẾT CHUNG SAU TUẦN CỬU NHẬT
Lạy Chúa là Cha giàu lòng thương xót,
chúng con cảm tạ Chúa vì những ngày cầu nguyện này.
Nếu đã có một lời nào chạm được lòng chúng con, đó là ơn Chúa.
Nếu đã có một vùng tối nào được soi sáng, đó là ơn Chúa.
Nếu đã có một vết thương nào bắt đầu mềm ra, đó là ơn Chúa.
Nếu đã có một niềm hy vọng nào được nhóm lại, đó là ơn Chúa.
Xin đừng để tuần cửu nhật này khép lại mà tâm hồn chúng con vẫn như cũ.
Xin cho điều chúng con đã cầu nguyện trở thành điều chúng con sống.
Xin cho điều chúng con đã xin trở thành điều chúng con dám cộng tác.
Xin cho chứng tá của Đức Hồng y Thuận không chỉ là kỷ niệm đẹp trong lòng đạo đức, nhưng là một lời gọi sâu, âm thầm và bền bỉ, kéo chúng con vào con đường của hy vọng, của phó thác, của tha thứ, của tự do nội tâm, của Thánh Thể và của tình yêu thuộc trọn về Chúa.
Lạy Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận,
xin cầu cho chúng con.
Xin cầu cho Hội Thánh Việt Nam.
Xin cầu cho những người đang đau khổ.
Xin cầu cho những người đang mất hy vọng.
Xin cầu cho những người bị giam hãm dưới bất kỳ hình thức nào.
Xin cầu cho các gia đình, người trẻ, người già, người đau bệnh, người bị bỏ quên, người đang tìm đường trở về với Chúa.
Xin cầu cho chúng con biết sống đẹp lòng Chúa trong những ngày rất thường của đời mình.
Xin cầu cho chúng con biết trung thành đến cùng.
Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

